Ngự Hoàng

Chương 129: Một hồi diễm ngộ



Rời khỏi Lâm Nghiệp Thành, mọi thứ lại trở về ban đầu.

Vân Dương vẫn là dáng vẻ kia, ngoại trừ Phó Đông Lưu, bất cứ ai cũng không để ý, cả ngày không làm gì chỉ ở đó hút thuốc, mà Ngôn Vô Trạm suốt ngày ngồi trong xe ngựa, cơ bản cũng không lộ diện.

Giao lưu giữa hai người này từ sau hôm đó lần nữa kết thúc, dù là ăn chung bàn, cũng không thèm nhìn đối phương một cái.

Cho tới thân mật giữa Vân Dương và Phó Đông Lưu, Ngôn Vô Trạm coi như không thấy.

Cách đế đô ngày càng gần, người kia trái lại càng bình tĩnh, hắn không hi vọng yêu vật gặp ở Lâm Nghiệp Thành có thể cứu hắn từ trong tay Phó Đông Lưu, dù sao yêu vật kia năng lực có hạn, hắn chỉ cần tên kia tiết lộ hành tung của hắn ra là được. . . . . .

Hắn không ngờ tới, đám người Bắc Thần lại vô dụng như vậy, đã lâu như vậy, vẫn chưa thể tra được tung tích của hắn.

Cho dù không có bọn Bắc Thần, hiệu suất làm việc của Hoài Viễn lần này cũng khiến người kia khá thất vọng.

Con đường hiện giờ bọn họ đang đi, dọc đường rất ít thành trấn, dù là thành trấn gần nhất cũng cách rất xa, vì vậy những ngày gần đây, bọn họ đều ngủ ngoài trời.

Tới gần đế đô sẽ rời xa phương nam, tuy rằng đã là mùa xuân, nhưng nhiệt độ nơi này với mùa đông phương nam gần như nhau, qua đêm trong xe ngựa, đến tối vẫn cần cái chăn dày.

Trong đội ngũ chỉ có một chiếc xe ngựa, Phó Đông Lưu cũng không có yêu cầu người kia xuống xe, trong lúc đi đường, xe ngựa này đều là một mình Ngôn Vô Trạm.

Phó Đông Lưu vẫn luôn gấp rút lên đường, mãi đến tận lúc trời hoàn toàn tối đen mới để bọn họ giải lao, có điều hôm nay chưa kịp dừng xe, liền gặp một đội ngũ khác. . . . . .

Là một đoàn hát.

Quy mô không lớn, người cũng không coi là nhiều.

Bọn họ ngồi vây quanh lửa trại, vừa uống rượu vừa tâm tình, từ rất xa là có thể nghe thấy tiếng cười phóng khoáng của bọn họ, Ngôn Vô Trạm vươn đầu ra ngoài xe ngựa, hắn đang nhìn, liền nghe thấy có người bắt chuyện với bọn họ. . . . . . cùng ngồi một chút.

Đã trễ thế này, cũng thật sự không thích hợp đi tiếp, Phó Đông Lưu không từ chối, dưới lời mời nhiệt tình của đối phương, ra lệnh nghỉ ngơi.Ngôn Vô Trạm vốn cho rằng đoàn kịch này có vấn đề, có điều đi vào hắn phát hiện, đây bất quá chỉ là một đoàn kịch thông thường, bên trong không phải phụ nữ yếu đuối thì chính là đàn ông cả người không có sức lực lại không bản lãnh gì, chẳng trách Phó Đông Lưu đồng ý thoải mái như vậy.

Chỗ có gánh hát thì có vui sướng, những người này giống như vĩnh viễn không biết u sầu, dưới bầu không khí ung dung khoái trá, hai bên rất nhanh hoà mình, quen thuộc lẫn nhau.

Người trong gánh hát rất giỏi ăn nói, đến lúc cao hứng, lại có người chuyển nhạc cụ ra, ở giữa nơi đồng ruộng trống trải đàn hát lên, Ngôn Vô Trạm nghe khúc nhạc vui vẻ này, nhìn bộ dáng thoải mái của bọn họ, ánh lửa chiếu rọi lên mặt cũng mơ hồ mang ý cười.

Làm quân chủ, có thể từ trên mặt dân chúng của mình nhìn thấy nụ cười như vậy, đối với hắn mà nói chính là một loại thỏa mãn, một loại thành tựu.

Ánh mắt người kia dời khỏi đoàn người náo nhiệt, hắn vừa định đi về nghỉ, liền thấy mỹ nhân cả người diễm lệ đang hướng góc tối chỗ Vân Dương hút thuốc đi tới. . . . . .

Vân Dương vốn nhìn nơi khác, lúc y cảm giác được hơi ấm bị người che chắn đi, liền vô thức nghiêng đầu, Ngôn Vô Trạm không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, thế nhưng người phụ nữ kia rất nhanh đã ngồi xuống cạnh Vân Dương.

Vị trí của bọn họ cách lửa trại xa nhất, dưới ánh lửa mờ tối, người kia lại cũng có thể nhìn thấy khái quát gương mặt người phụ nữ kia, đó là một phụ nữ yêu mị lại quyến rũ. . . . . . cũng là loại Vân Dương thích.

Người kia nhíu mày, bỏ đi ý định trở về, tập trung nhìn trộm.

Hắn muốn xem thử phản ứng của Vân Dương. . . . . .

Vân Dương vốn cũng không phải thiện nam tín nữ gì, dù ở quân doanh gian khổ, Vân Dương cũng chưa từng không có phụ nữ, Ngôn Vô Trạm còn chưa quên, thể lực y rất tốt, mỗi lần đều phải đồng thời ôm hai người phụ nữ. . . . . . còn có bản lĩnh đem liệt nữ trinh tiết dạy dỗ thành phụ nữ dâm đãng.

Nghĩ đến những tật xấu trước đây của Vân Dương, người kia theo bản năng nhíu mày lại.

Mà lúc này, khoảng cách giữa người phụ nữ kia và Vân Dương đã ngày càng gần, cuối cùng trực tiếp tựa sát lên cánh tay y. . . . . .

Vân Dương không né tránh, trái lại miễn cưỡng nở nụ cười, Ngôn Vô Trạm từng thấy nụ cười kia, ở trong quân doanh, Vân Dương thường thường cười với hai người phụ nữ kia như vậy. . . . . .

Không thể phủ nhận, nụ cười này rất mê người, chí ít có thể làm say đắm hết mọi phụ nữ nhìn thấy nụ cười này. . . . . . Không ai có thể thoát được, bao gồm cả người phụ nữ bên cạnh y này.

Gương mặt người phụ nữ đối diện với Vân Dương  ngẩn ra, sau đó vẻ mặt lập tức liền thay đổi, nói nàng ta ý loạn tình mê cũng không quá. . . . . . Nói chung nhất định là tâm thần nhộn nhạo.

Nàng dựa vào càng gần, Ngôn Vô Trạm nhìn thấy, nàng đang dùng bộ ngực đầy đặn kia, chà sát cánh tay Vân Dương. . . . . . Động tác rất có tính khiêu khích.Nhưng Vân Dương không động đậy, hắn còn đang hơi híp mắt lại hút thuốc, có điều nụ cười trên khóe miệng từ đầu đến cuối không mất đi. . . . . .

Người phụ nữ chà sát một lúc cũng không thấy Vân Dương phản ứng lại, gương mặt liền có chút chịu không nổi, nàng lại làm mấy động tác càng thêm lớn gan, nhưng Vân Dương vẫn không để ý đến nàng. . . . . .

Lần này nàng thật sự chịu không nổi, nàng dùng sức đánh một cú lên Vân Dương "không hiểu phong tình" rồi định rời khỏi, nhưng mông nàng vừa rời khỏi mặt đất, đã bị Vân Dương ôm lấy một cái kéo lại. . . . . .

Người phụ nữ kia rơi xuống trong lồng ngực Vân Dương. Vân Dương ngậm tẩu thuốc thuận thế bắt được nắm đấm của nàng, y vừa nắm lấy tay nàng ta, vừa không biết nói câu gì bên tai nàng ta. Người phụ nữ kia vừa nghe, lại hờn dỗi đập y hai cái, có điều dáng vẻ kia lại một chút ý e thẹn cũng không có, trái lại vẫn hướng về lồng ngực Vân Dương đâm tới. . . . . .

Vân Dương nhỏ giọng cười, tay vuốt ve trên eo thon của người phụ nữ, người phụ nữ kia cũng đưa tay khoát lên đầu gối cuộn lại của Vân Dương, sau đó dán vào bên đùi, từng chút một vuốt lên phía trên. . . . . .

Trước cảnh xuân cung diễn ra trước mắt, người kia hờ hững dời tầm mắt, hắn tiện tay ném thanh gỗ trong tay vào trong lửa, lửa chợt bừng lên, chiếu sáng gương mặt không biểu tình gì của người kia, có điều ngọn lửa kia rất nhanh bị nuốt hết, biến mất trong biển lửa. . . . . .

"Tên Vân Dương kia chính là như vậy, muốn làm cái gì thì làm cái đó, chưa bao giờ bận tâm ánh mắt của người khác, càng đừng nói tới kiêng kỵ, hắn muốn ôm ai thì ôm người đó, muốn ai, liền nhất định sẽ được."

Giọng Phó Đông Lưu vang lên ở sau lưng, người kia không quay đầu lại, mà tiếp tục hờ hững nhìn đống lửa trước mặt, Phó Đông Lưu cũng không hy vọng Ngôn Vô Trạm có thể phản ứng, y cười nhạt nhìn Vân Dương cùng người phụ nữ kia ôm lấy nhau, trong nụ cười tràn đầy tự tin. . . . . .

"Có điều, những thứ kia chỉ là vui đùa một chút mà thôi. Dù hắn chơi đùa phụ nữ hay đàn ông, ta chưa bao giờ quản, bởi vì ta biết, dù Vân Dương chơi đùa điên cuồng bao nhiêu, đến cuối cùng nhất định sẽ trở về bên cạnh ta, ta cũng biết rõ, điều kiện để hắn hồ đồ, chính là được ta ngầm đồng ý. Chỉ cần ta không muốn, dù người hắn ôm là ai, dù hắn đang làm gì, hắn nhất định đều sẽ buông xuống. Vân Dương không quan tâm bất cứ ai, thế nhưng, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không từ chối ta. Ta cũng người duy nhất hắn quan tâm và để ý trong cuộc đời này."

Phó Đông Lưu nói xong, liền hướng Vân Dương đi đến, tiếng bước chân nhẹ vô cùng này, lại có sức hấp dẫn lớn lao, cho dù không muốn, ánh mắt người kia vẫn trong chốc lát theo sát Phó Đông Lưu. . . . . .

Phó Đông Lưu đứng trước mặt Vân Dương, y ngay cả nhìn cũng không nhìn người phụ nữ quần áo nửa cởi, trực tiếp đưa tay về phía Vân Dương, Phó Đông Lưu một câu cũng không nói, Vân Dương lại ngậm tẩu thuốc nắm lấy tay y đưa tới, sau đó dứt khoát đứng lên. . . . . .

Đối với người phụ nữ kia, lại không chút lưu luyến.

"Không chơi nữa?" Phó Đông Lưu hỏi hắn.

Vân Dương phả ra khói, không sao cả lắc đầu.

"Ta quấy rầy ngươi?"

"Không có" không nhìn cặp mắt làm bộ đáng thương sau lưng, Vân Dương lắc đầu lần nữa, "Cũng khó có đứng lên."

Nghe xong lời này, Phó Đông Lưu hướng về giữa hai chân y liếc một cái, chỗ đó của Vân Dương quả nhiên không có phản ứng gì.

Cảm thấy được ánh mắt Phó Đông Lưu, Vân Dương ngậm tẩu thuốc ôm hắn một cái, hắn hung hăng hỏi, "Ngươi đang nhìn ở đâu đó?"

"Nhìn... cái thương vàng ngươi vẫn đem ra khoe khoang." Phó Đông Lưu nghiêm túc trả lời.

Vân Dương phì một tiếng bật cười, Phó Đông Lưu cũng cười theo, hai người cứ ôm sát như vậy, biến mất trong tầm mắt Ngôn Vô Trạm. . . . . .

Đây coi là gì? Khuyên răn hay là cảnh cáo. . . . . . hay là khoe khoang? Để hắn đừng mơ tưởng nữa, đối với Vân Dương nhớ mãi không quên. . . . . . Thật ra Vân Dương là người của Phó Đông Lưu y.

Phó Đông Lưu chưa từng xem hắn là đối thủ, chẳng qua xem là một kẻ đáng thương mà thôi, một người bị Vân Dương đùa bỡn, sau đó vứt bỏ. . . . . . giống như ả đào hát kia.

Vì vậy hôm đó thấy Vân Dương ôm hắn đi từ phòng tắm ra, mới hoàn toàn không có phản ứng.

. . . . . .

Mấy ngày sau, bọn họ tiến vào thành, nơi tập trung buôn bán lớn nhất Nam Triều, Song Lang Thành.

Trong lúc thuộc hạ Phó Đông Lưu đang mua bán hàng hóa, bọn họ tìm quán trà ngồi xuống, nước trà Ngôn Vô Trạm uống ngay cả trà hạ đẳng cũng không bằng, nhìn đám người qua lại. Lúc này Vân Dương không biết đặt cái gì cạnh tay hắn, cảm giác lạnh lẽo này khiến người kia thu lại ánh mắt. . . . . .

Đậu hoa.

Thứ này Ngôn Vô Trạm từng thấy, Hoằng Nghị đã từng cho hắn ăn qua. . . . . .

Cho nên nhắc tới cho ăn, có một lúc Ngôn Vô Trạm cảm thấy hắn giống như trở thành thú cưng được Hoằng Nghị nuôi dưỡng, không có chuyện gì y liền ném đồ ăn cho hắn. . . . . . chính là ném cho những thứ tạp nham này.

Có điều mùi vị đậu hoa cũng không tệ lắm.

Đã lâu không ăn, thật sự cũng có chút nhớ. . . . . .

Ngôn Vô Trạm không hỏi Vân Dương, trực tiếp bưng chén lên, nhưng lúc này, hắn nghe thấy một tiếng hừ lạnh. . . . . .

Cái muỗng giơ lên bên môi dừng lại, người kia theo tiếng động nhìn lại, hắn nhìn thấy Phó Đông Lưu đang cười gằn, cùng với Vân Dương cả mặt âm trầm. . . . . .

Hắn chưa kịp hiểu rõ là xảy ra chuyện gì, Vân Dương đột nhiên nắm lấy tay hắn, ánh mắt y lạnh như băng nhìn hắn, giọng điệu lại càng không mang theo một chút hơi ấm, "Bỏ xuống."

Ngôn Vô Trạm còn chưa kịp phản ứng, Vân Dương lại nói một câu,  giọng lạnh lùng, "Đây là của hắn ."

Lướt qua vai Vân Dương, Ngôn Vô Trạm nhìn thấy nụ cười giễu cợt của Phó Đông Lưu, ngược lại y đưa ánh mắt đối diện Vân Dương. . . . . .

Những ngày gần đây, bọn họ vẫn luôn không có bất cứ tiếp xúc nào, đây coi như là lần duy nhất. . . . . . là vì Phó Đông Lưu.

Từ lúc lên đường, không phải vì Phó Đông Lưu, Vân Dương chưa bao giờ để ý tới hắn.

Điều này làm cho Ngôn Vô Trạm nhớ tới lời Phó Đông Lưu nói hôm đó. . . . . .

Đời này của Vân Dương, người duy nhất quan tâm và để ý, chính là Phó Đông Lưu.

................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.