Ngự Hoàng

Chương 134: Giằng co không dứt



Phó Đông Lưu trăm phương ngàn kế muốn làm phản, y dĩ nhiên nắm chặt vạn phần mới ra tay, thuộc hạ của y cũng không thể chỉ có một mình Vân Dương.

Mấy năm nay y vẫn luôn chiêu binh mãi mã, người tài ba bên cạnh Phó Đông Lưu sợ là so với phía Ngôn Vô Trạm còn nhiều hơn rất nhiều. Bằng không, dù y có lòng khởi binh, cũng không có sức chiến thắng.

Sơ sót rồi.

Lạc Cẩn liếc nhìn Bắc Thần bị đối phương liều chết quấn lấy, không có cách nào thoát thân, lại nhìn một chút Hoằng Nghị miễn cưỡng đứng thẳng, Lạc Cẩn không thích hợp với loại chiến đấu như vầy, nhưng hiện giờ, y không có lựa chọn nào khác.

Chỉ là đối phương ở trong tối, y ở ngoài sáng, điều này làm cho người am hiểu đánh lén như Lạc Cẩn ở thế yếu, hơn nữa Ngôn Vô Trạm ở ngay phía sau y... Y không thể cách hắn quá xa.

Thế nhưng y cũng không thể đứng ở đây làm mục tiêu sống.

Nhân khoảng trống này, có người lặng lẽ sờ tới sau lưng Ngôn Vô Trạm, lúc nghe thấy hướng tiếng động, Lạc Cẩn sờ bên hông một cái, Ngôn Vô Trạm chỉ thấy một bóng đen xẹt qua trước mặt, kèm theo một tiếng 'bang', tiếng kêu thảm thiết làm chói tai hắn...

Vừa quay đầu lại, hắn bỗng phát hiện, ở phía sau cách hắn không xa, xuát hiện một người bị chặt ngang... Ruột và nội tạng người kia chảy đầy đất, nửa người dưới bị chặt đứt còn đang co quắp, có lẽ là cảm thấy không đúng lắm, người nọ vùng vẫy nhìn về phía sau, sau đó Ngôn Vô Trạm lần thứ hai nghe được tiếng kêu thảm thiết... tiếng kêu kia có sức không hơi, lại mang theo tuyệt vọng và bi thương... làm người khác chấn động.

Ngôn Vô Trạm không thông cảm với gã, xác định gã sẽ không còn tạo được uy hiếp với mình, liền hờ hững thu lại ánh mắt, roi dài nhuốm máu nằm trên mặt đất, Ngôn Vô Trạm thấy Lạc Cẩn khe khẽ run lên, một tiếng giòn tan vang lên, vết máu trên thân roi liền sạch sẽ, không để lại một chút dấu vết...

Roi là thứ tốt, người dùng roi này càng khiến cho không ai có thể khinh thường.

Lạc Cẩn vẫn luôn mặc áo gấm đồ bông, cuộc sống tinh tế, lại cực kỳ xa hoa, y là thiếu gia nhà giàu, khoan thai, sang trọng, bất kể lúc nào, Lạc Cẩn cũng đều hoàn mỹ không thể xoi mói, y khiến người khác kinh diễm, lại khiến người khác khuất phục, không hay không biết liền bị mê hoặc, thậm chí là mê muội mù quáng.

Y chính là một công tử nho nhã, một tồn tại siêu phàm thoát tục, một người khiến cho không ai có thể không yêu thích, thậm chí là một dáng tươi cười cũng sẽ khiến người khác không tiếc xông vào nước sôi lửa bỏng, thế nhưng, ai cũng không nghĩ tới, một người như vậy, lại có thể một roi chặt ngang người người khác...

Mặt Lạc Cẩn vẫn trắng nõn như trước, nhưng không còn là tái nhợt đau bệnh, màu da trong suốt óng ánh này, dường như vô cùng mịn màng...

Vẻ ngoài của y vẫn khiến người kinh thán như trước, nhưng lại cùng người Ngôn Vô Trạm nhìn thấy khi đó, quả thực giống như hai người khác nhau.Lạc Cẩn bí hiểm, dù là hiện tại, Ngôn Vô Trạm cũng không dám nói, hắn hoàn toàn hiểu y...

Lạc Cẩn thu lại roi dài, con ngươi u ám trước sau nhìn chằm chằm chỗ đánh lén Hoằng Nghị, y cũng không quay đầu lại, nắm lấy tay Ngôn Vô Trạm, "Ta không có cách nào giống như bọn họ bảo vệ ngươi, có điều, theo sát ta, ta sẽ không để ngươi bị thương."

Ngôn Vô Trạm nhìn về phía Lạc Cẩn. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt người kia, con ngươi Lạc Cẩn vừa hơi chuyển, y hướng về phía người kia nở nụ cười nhàn nhạt, vẫn là dáng vẻ tươi cười Ngôn Vô Trạm quen thuộc, nhẹ nhàng, nhưng lại cướp đi hồn phách người khác...

"Đi." Chớp mắt tiếp theo, Lạc Cẩn kéo người kia nhấc chân bỏ chạy, các đòn công kích cùng lúc từ bốn phương tám hướng kéo tới, Lạc Cẩn tập trung nhìn phía trước, roi trong tay linh hoạt khua động.

Tiếng nổ vang quanh quẩn bên tai, mỗi một roi của Lạc Cẩn đều có thể chính xác đánh tan công kích của đối phương, linh lực khác nhau tràn ngập chung quanh, nhưng Ngôn Vô Trạm cũng chưa bị một chút tổn thương...

Có cây tiêu kia, hắn chạy không nhanh, Lạc Cẩn cũng không ép hắn, y phối hợp với tốc độ của hắn, gương mặt tuấn mỹ của y căng thẳng, bộ dáng này, Ngôn Vô Trạm chưa từng thấy qua... Dứt khoát lại kiên định.

Lúc này, người đánh lén Hoằng Nghị lại lần nữa phát ra thế tiến công, Lạc Cẩn cảnh giác nhìn lại, y cũng không đón lấy chiêu thức đó, mà là vào thời điểm mấu chốt, kéo người kia tránh ra...

Lạc Cẩn như một con báo lanh lẹ, y không công kích trừ phi bất đắc dĩ, y cũng không phòng thủ, y chỉ luôn né tránh, mang theo người kia tránh khỏi công kích này...

Mộ Bạch đang ở ngoài thành, đảm bảo đưa Ngôn Vô Trạm rời khỏi an toàn.

Nhà cửa lùi lại phía sau, cửa thành từ từ tới gần, một vầng trăng ở ngoài tường thành, lạnh lùng liếc nhìn bọn họ, dường như đang cười nhạo Lạc Cẩn không biết lượng sức...

Cửa thành cách ngay đó không xa, nhưng lúc này Lạc Cẩn lại không có cách nào đi tới.

Lạc Cẩn xưa nay ưu nhã, phát ra tiếng thở dốc ồ ồ, quần áo xộc xệch, ngay cả đầu tóc luôn luôn chỉnh tề cũng có chút buông lỏng, con ngươi u ám xuyên qua mấy sợi tóc trên trán nhìn về người trên cao...

Đứng trên tường thành kia là một người mặc áo đen.

Trăng tròn làm nền, người nọ mặc áo choàng rộng thùng thình, ngay cả mũ che cả khuôn mặt lại, Lạc Cẩn chỉ có thể nhìn hàm dưới nhòn nhọn, còn mang theo bờ môi châm biếm...

Y chính là người vừa đánh lén Hoằng Nghị.

Lạc Cẩn mệt muốn chết, nhưng một hồi tranh đấu này, y thật sự là không đổ một giọt mồ hôi, nhiệt độ cơ thể quá thấp của y chưa từng có bất kỳ thay đổi nào, giống như lúc nắm tay người kia vậy, rất lạnh, rất lạnh, nhưng y lại trước sau không buông hắn ra... Cứ như vậy vẫn nắm chặt đến nơi này.

Mà lúc này, truy binh đuổi tới. Tiếng huyên náo lần nữa vang lên, từ từ tới gần. Ngôn Vô Trạm quay đầu lại nhìn thoáng qua, đám người bọn Lạc Cẩn mang tới vừa rút lui vừa cùng đối phương chém giết, Bắc Thần và Hoằng Nghị cũng ở trong đó, Ngôn Vô Trạm nhìn về phía cửa thành, đây cũng là lúc rời đi.Bọn họ chính là đánh bất ngờ, cần phải nhanh và chính xác, vốn không thể kéo dài quá lâu, không mong biến thành một trận hỗn chiến, kéo dài nữa, đối với bọn họ không chỗ nào tốt.

Người bọn họ mang theo cũng không nhiều, viện binh của Phó Đông Lưu lại vẫn đang gia tăng.

"Cung chủ Nhược Phù Cung chẳng qua cũng chỉ như vầy."

Tiếng cười giễu cợt vang lên, Ngôn Vô Trạm quay đầu lại, lại thấy thân thể người kia ở trước mặt trăng lắc lư lên xuống mấy lần, chớp mắt đã không thấy hình dáng.

Lạc Cẩn biến sắc, vội vàng đẩy Ngôn Vô Trạm ra, nhưng lúc này người đã đi tới trước mặt Lạc Cẩn, tay y dán trên ngực Lạc Cẩn, người kia ngã xuống nhìn thấy con ngươi Lạc Cẩn chợt co rút lại, chớp mắt tiếp theo, linh lực mạnh mẽ ở trước ngực y phát nổ...

Lạc Cẩn bị đánh bay, thân thể nặng nề bị ném về phía sau, y trực tiếp bị quăng trên mặt đất, nhưng cũng không lập tức dừng lại, mà trượt về phía sau rất xa...

Mặc kệ cùng Lạc Cẩn trước đây từng có cái gì, nhưng giờ khắc này, tim Ngôn Vô Trạm chợt nhói lên, hắn muốn đến xem tình hình của Lạc Cẩn, nhưng cổ áo hắn lại bị người xách lên...

Không để ý tới tiêu ở phía sau, người kia nhấc chân liền đá, đối phương nhanh nhẹn tránh được một đòn này, Ngôn Vô Trạm chưa kịp thử lại, bàn tay lạnh như băng liền sờ lên cổ hắn, móng tay bén nhọn đặt trên mạch máu hắn...

Ngôn Vô Trạm không động đậy nữa.

Thắng bại đã rõ.

Biểu tình Phó Đông Lưu thoáng chốc thả lỏng, có nguy không hiểm... May mà viện binh tới đúng lúc.

"Toàn bộ giết, không..."

"Buông hắn ra." Lời Phó Đông Lưu còn chưa nói hết, lưỡi đao mang theo mùi máu tươi liền gác lên cổ hắn, cùng Ngôn Vô Trạm không khác nhau lắm, y cũng bị người khác bắt rồi.

Con ngươi hơi lui về phía sau, y thấy được Bắc Thần đẫm máu, tên kia vẫn một thân lưu manh, nhưng lại mang theo tàn ác. Như tu la đến từ địa ngục vô gian.

Y thật sự đã không để ý, Bắc Thần từ lúc nào đã chạy đến phía sau y rồi...

Bắc Thần lại đè đao về phía sau, y ý bảo Phó Đông Lưu dựa theo ý của y mà làm.

Phát triển bất ngờ này khiến người của hai bên cùng ngẩn người, tiếng đánh nhau trong nháy mắt dừng lại, mọi người nhìn chủ nhân nhà mình, toàn bộ không có chủ ý...

Bắc Thần ngạo mạn nhìn cái tên ngay cả mặt cũng không để lộ, y ý bảo gã buông Ngôn Vô Trạm ra, nếu không y sẽ cắt đứt cổ Phó Đông Lưu.

Đối phương cũng không chịu thua kém, khóe miệng gần như lộ ra nhếch lên, Bắc Thần dám động đến Phó Đông Lưu, mạng hoàng thượng cũng chưa chắc giữ được.

Bọn họ đều không nhượng bộ, cũng đều muốn dùng người trong tay mình, khiến cho đối phương buông tay.

Cục diện trong nháy mắt yên tĩnh lại, sự chú ý của mọi người đều đặt trên cổ Ngôn Vô Trạm và Phó Đông Lưu, đúng lúc này, Vân Dương tới.Y mang theo kiếm, thấy một màn như vậy, bước chân chạy vội chậm lại một chút, có điều rất nhanh y lại tăng nhanh bước chân.

Vân Dương cuối cùng dừng ở giữa Ngôn Vô Trạm và Phó Đông Lưu.

Vân Dương chưa chết, y không chút tổn thương đứng trước mặt bọn họ, trong lòng mọi người rùng mình, theo bản năng hướng chỗ Vân Dương xuất hiện nhìn lại...

Hoài Viễn đâu?

Vân Dương có thể tới, có phải nghĩa là...

Vấn đề này vừa thoáng hiện trong đầu mọi người, bên kia liền truyền đến một hồi tiếng bước chân cực nhỏ, trong hoàn cảnh đột nhiên yên tĩnh, âm thanh kia khá rõ ràng...

Không bao lâu, trên mặt đất liền chiếu lên một cái bóng dài, Hoài Viễn tới rồi, y cũng không có việc gì.

Có điều so với Vân Dương, tình hình Hoài Viễn có chút không đúng lắm, quần áo của y hoàn hảo không tổn hao gì, trên người cũng không thấy bất cứ vết thương gì, thế nhưng y lại che ngực, mấy bước này đi thật sự là thất tha thất thểu, một chút cũng không ổn định...

Nhìn thấy Hoài Viễn, biểu tình lạnh nhạt của Lạc Cẩn xảy ra một chút thay đổi, con ngươi u ám, màu sắc lại thêm đậm, có điều y chỉ nhìn chốc lát, vẫn là chuyển ánh mắt về phía Vân Dương...

Vân Dương thành tiêu điểm mọi người chú ý, tất cả mọi người đang đợi y cân nhắc quyết định, lựa chọn cuối cùng của y.

Là Ngôn Vô Trạm, hay là Phó Đông Lưu.

Nhìn thấy Vân Dương, trên mặt người kia chưa từng có nhiều biểu tình, trái lại Phó Đông Lưu tràn đầy tự tin nở nụ cười, nụ cười của y, hoàn toàn rơi vào đáy mắt Ngôn Vô Trạm...

.....................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.