Ngự Hoàng

Chương 136: Cái tiêu chết tiệt



Đuổi đi tất cả mọi người, trong phòng chỉ còn một mình Ngôn Vô Trạm.

Hắn không có thời gian ăn mừng bản thân may mắn thoát hiểm, cũng không có tâm tư nhớ lại chiến đấu vừa rồi, hắn rất nhanh lột sạch chính mình, trực tiếp tiến vào thùng gỗ đựng nước nóng...

Hắn không ngồi thẳng xuống, mà là ngồi xổm.

Lúc nước kia chưa chạm vào thân thể, Ngôn Vô Trạm bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

Cây tiêu còn đang ở trong thân thể hắn, vị trí không trên không dưới, có điều may mà không rơi ra.

Hắn chỉ mặc áo trong và tiết khố, ngay cả một chỗ có thể che giấu cây tiêu cũng không có, nếu như thật sự rơi xuống, vậy mặt mũi Ngôn Vô Trạm hắn cũng hoàn toàn ném đi rồi.

Ai cũng biết, thứ kia là từ đâu đi ra.

Mấy tên lâu la kia, hắn coi như mặc kệ, chính là ánh mắt mấy người kia, hắn chịu không nổi...

Nghĩ đến biểu tình âm lạnh kia của Hoài Viễn lúc thấy bộ dạng hắn và Vân Dương dưới chăn, nắm tay Ngôn Vô Trạm lại một lần nữa siết chặt, nhưng đồng thời hắn lại cảm thấy may mắn, may mà tên khốn Vân Dương kia không cởi quần hắn, Hoài Viễn cũng không thấy được sự tồn tại của cây tiêu...

Còn có quần áo cũng đủ rộng, trong lúc hoảng loạn cũng không ai để ý đến tình hình của hắn.

Trong phòng này chỉ có hắn, nhưng Ngôn Vô Trạm vẫn không yên lòng nhìn khắp nơi một lần, hắn biết hắn đây là làm điều thừa, lúc đóng cửa, hắn đã hạ nghiêm lệnh, ai tới quấy rầy hắn, hắn sẽ lấy đầu người đó, thế nhưng hắn phải cẩn thận... Việc hắn lo lắng cả đêm.

Tay men theo bắp đùi sờ soạng xuống phía dưới, hắn rất nhanh thì mò tới thứ không thuộc về trên người hắn, nếu như có thể, Ngôn Vô Trạm thật muốn trực tiếp đem thứ kia bẻ gãy, thế nhưng gãy rồi, người bị thương chính là hắn, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể kéo phần bên ngoài, từng chút một rút cây tiêu chết tiệt kia ra...

Cây tiêu kia đã ở bên trong một thời gian, thân thể ít nhiều vẫn có chút thích ứng, hiện giờ hắn kéo ra như vậy một cái, bề mặt gồ ghề ma sát thành ruột, cảm giác kia khiến hai chân Ngôn Vô Trạm dựng thẳng, ngay cả mặt nước cũng rung động lên...

Hắn vừa thầm mắng Vân Dương, vừa cẩn thận kéo thứ kia ra ngoài, Ngôn Vô Trạm vĩnh viễn không cách nào hình dung cảm giác lúc các lỗ tiêu cọ lên lối vào khi rời khỏi, hắn phải liều mạng khống chế mới không biến thứ kia thành mảnh vụn...

Tiêu từ trong bụng hắn từng tấc từng tấc tuột ra, thân thể bị mạnh mẽ chiếm cứ cuối cùng cũng được tự do, ngay khi một đoạn cuối cùng cũng rút ra khỏi thân thể hắn rồi, Ngôn Vô Trạm mệt lả...

Hắn ầm một tiếng ngồi vào trong nước, chìm ngập trong thùng nước tắm, vành mắt người kia đỏ lên.

Hắn rút toàn bộ cây tiêu rút ra thật sự không tốn bao nhiêu thời gian, nhưng Ngôn Vô Trạm lại cảm thấy như trải qua mấy trăm canh giờ vậy, hắn cứ như vậy nắm lấy thứ kia, vẫn không động đậy ngồi trong nước, tiêu không còn, nhưng cảm giác vẫn rõ ràng như trước... vật nhỏ dài, lạnh như băng dường như còn chặn ngang trong bụng hắn.Qua thật lâu, Ngôn Vô Trạm mới hồi phục lại tinh thần, lúc này hắn mới phát hiện tiêu còn đang trong tay hắn, Ngôn Vô Trạm lập tức giơ tay, ra vẻ đập thứ kia nát bấy, nhưng cánh tay giơ nửa ngày, cuối cùng hắn vẫn lộ vẻ tức giận rút lại...

Căn nhà này không phải của hắn, về việc trong phòng có gì, chủ nhân so với ai khác đều rõ ràng. Nếu như thật rớt bể, hắn phải làm sao giải thích với người khác sự tồn tại của cây tiêu này... 

Hắn là hoàng thượng, sẽ không ai tra hỏi hắn, nhưng hắn càng muốn để người khác hỏi, như vậy hắn còn có thể tự bào chữa...

Hắn không có cách nào khống chế suy nghĩ của người khác, nếu như sự tồn tại của cây tiêu này bị người khác phát hiện, lúc hắn không biết, người khác không biết sẽ bàn tán ra sao, nghi ngờ thế nào.

Nghĩ đến đây, Ngôn Vô Trạm căm giận trừng cây tiêu rất lâu, có điều đến cuối cùng, hắn vẫn giấu thứ kia đi. Hắn chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ âm thầm xử lý nó.

Hắn cảm thấy hắn có thể có chút quá cẩn thận rồi, có điều, vẫn an tâm hơn một chút.

Ngôn Vô Trạm đem toàn thần cọ rửa một lần, giống như muốn đem những chỗ bị Vân Dương làm nhục và sỉ nhục đều tẩy xuống, hắn tắm rất lâu, chờ lúc rời khỏi nước cũng đã hoàn toàn lạnh rồi, thân thể người kia cũng đỏ lên một chút.

Hắn thay quần áo mới tinh, lúc này mới để Hoài Viễn vẫn chờ ở bên ngoài tiến vào.

Bọn người làm tay chân lanh lẹ dọn dẹp, Hoài Viễn đứng ở cạnh cửa, mắt không chớp nhìn người dựa trên giường kia.

Mà người kia lại tựa trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Tắm rửa thoải mái một cái, lại qua lâu như vậy, hiện giờ Ngôn Vô Trạm đã hoàn toàn tỉnh táo lại.

Bọn người làm rất nhanh đã thu dọn xong, bọn họ vừa định làm lễ với người kia, đã bị Hoài Viễn cắt ngang, y phất tay, ý bảo bọn họ có thể rời khỏi.

Cửa rất nhanh thì đóng lại, Hoài Viễn cài then xong liền đi vào.

Người kia vẫn duy trì cùng tư thế không động đậy, bộ dáng kia giống như đang ngủ.

Hoài Viễn không đi đến bên giường, y vừa vào phòng trong liền phịch một tiếng quỳ xuống.

Động tĩnh lạ thường làm cho người kia mở mắt, có điều hắn cũng chỉ liếc Hoài Viễn, rất nhanh lại nhắm lại.

Hoài Viễn cúi thấp đầu, thân thể thẳng tắp quỳ ở đó, Ngôn Vô Trạm không nói lời nào, y cũng không nói.

Trong phòng yên tĩnh, người kia vẫn cứ ngồi như vậy đến khi cơn buồn ngủ tan đi, mới chậm rãi ngồi dậy, hắn sửa lại quần áo một chút, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hoài Viễn.

Hoài Viễn không có bất kỳ thay đổi nào, ngay cả khẽ lay động cũng không có, giống như hòn đá lẳng lặng dựng thẳng, người kia than nhẹ, hướng y vẫy vẫy tay, "Qua đây."

Nghe thấy âm thanh người kia, Hoài Viễn ngẩng đầu nhìn hắn, có điều đầu rất nhanh lại cúi trở về, lúc này Ngôn Vô Trạm lại bổ sung một câu, "Đi qua là được."Hoài Viễn nghe vậy, liền đứng lên, bởi vì quỳ quá lâu, đầu gối căng đau không nói, thân thể khó tránh khỏi có chút cứng nhắc, dù không muốn, lúc Hoài Viễn đứng dậy, thân thể vẫn lắc lư một chút...

Người kia coi như không thấy, hắn lẳng lặng chờ Hoài Viễn tư thế bước đi rõ ràng có chút quái dị đến trước mặt mình, sau đó hướng lên người y hất cằm, "Cởi ra."

Trên người Hoài Viễn vẫn mặc trang phục đi đêm, thấy người kia bảo y cởi quần áo, y theo bản năng nắm lấy vạt áo.

Y không muốn cởi. (Sợ bị hiếp à?)

"Sao, còn muốn trẫm đợi?" Người kia nhướng mày, trong giọng nói không chút tình cảm.

Hoài Viễn cúi đầu xuống, không hề nhìn người kia, mà là lặng lẽ cởi đai lưng ra, vải vóc đơn giản kia rất nhanh từ trên người y trượt xuống, lộ ra thân thể cường tráng của Hoài Viễn...

Thân thể kia vốn Ngôn Vô Trạm đã quá quen thuộc.

Người kia híp mắt, trong mắt lóe ra tia nguy hiểm, Hoài Viễn cảm thấy, đầu lập tức cúi thấp hơn.

"Vân Dương làm ra?"

Hoài Viễn lắc đầu.

"Qua đây."

"Hoàng thượng, người đừng xem, sẽ dơ mắt người..."

Hoài Viễn không những không sát lại, trái lại lui về sau một bước nhỏ, không để ý ý định của người kia, Hoài Viễn ra vẻ định nhặt quần áo trên đất lên, có điều Ngôn Vô Trạm đã trước y một bước, hắn nắm lấy cổ tay y, sau đó một hơi liền kéo y đến trước mặt mình.

Ngôn Vô Trạm kéo y, Hoài Viễn không dám vùng vẫy, y chỉ có thể người kia cởi ra băng vải đã quấn chặt trên người mình, lộ ra vết thương rách ra lần nữa bên trong.

Ngôn Vô Trạm biết đây không phải là Vân Dương gây ra, nếu không cũng sẽ không có băng vải này. Đây rõ ràng là vết thương cũ.

Miệng vết thương có dấu hiệu khép lại, nhưng lại lần một lần nữa rách ra, tới tới lui lui như vậy, mức độ vết thương không lớn lắm, nhưng vẫn khá nghiêm trọng.

Ngôn Vô Trạm nhớ rõ, Mộ Bạch từng nói, vết thương của Hoài Viễn so với Hoằng Nghị nặng hơn nhiều, thế nhưng Ngôn Vô Trạm không ngờ tới, lại nặng đến mức này, đã qua mấy tháng, vẫn chưa lành lại.

Hoài Viễn muốn tránh khỏi ánh mắt người kia, thế nhưng Ngôn Vô Trạm lại không cho y tránh, hắn tỉ mỉ xem xét thân thể Hoài Viễn một lần.

Trên người Hoài Viễn có vô số vết sẹo, đây cũng là vì hắn để lại, có điều vết thương của Hoài Viễn nhiều hơn so với hắn từng thấy rất nhiều...

Hắn đã cho y rất nhiều dược liệu tốt nhất, những vị thuốc kia đối trừ sẹo có hiệu quả điều trị rất mạnh, cho nên còn có thể để lại vết sẹo, là vì những vết thương này nặng đến ngay cả thuốc cũng xóa không được... vĩnh viễn để lại trên người Hoài Viễn, đếm không xuể.

Ngón tay Ngôn Vô Trạm nhẹ nhàng lướt qua mỗi một vết thương, mỗi chỗ đụng tới, đều có thể có một chút hồi ức, nhưng có vết thương Ngôn Vô Trạm thật sự không nhớ nổi vì sao mà có...Hắn chỉ nhớ rõ, Hoài Viễn hiểu chuyện này đã làm cho hắn rất nhiều việc, quá trình gian khổ hắn không biết, Hoài Viễn cho hắn, vĩnh viễn là vui sướng thắng lợi.

Mỗi lần đều giống như ngày hôm nay, y bị thương chưa bao giờ nói, đều là Ngôn Vô Trạm phát hiện...

Hắn trước đây cũng ít nghiêm phạt y, lúc tâm tình không tốt cùng lắm dùng đồ vật đánh y, nhưng Hoài Viễn lại chưa từng chịu hình phạt, thời gian quỳ như vừa rồi cũng rất ít.

"Lấy thuốc tới đây." Người kia dặn dò, dùng giọng điệu ra lệnh.

Hoài Viễn lần này không có kháng cự, trước đây Ngôn Vô Trạm cũng đã làm chuyện như vậy, y lẳng lặng đưa thuốc tới trước mặt người kia, cũng không có hành động gì nữa.

Ngôn Vô Trạm quen thuộc chà sát cho Hoài Viễn, bôi thuốc, lại dùng băng vải quấn thật chặt, xác định băng vải sẽ không bung ra nữa, lúc này Ngôn Vô Trạm mới buông tay.

Giây phút ngón tay từ trên thân thể rắn chắc của Hoài Viễn dời đi, người kia thở ra nói, "Vất vả cho ngươi rồi."

Thân thể Hoài Viễn chợt cứng đờ, mà người kia lúc này đã rời khỏi giường, hắn chuẩn bị rửa đi thuốc trên tay, Hoài Viễn nhìn bóng lưng người kia, liền xông lên mấy bước, từ phía sau một tay ôm lấy người kia... ôm rất chặt.

............


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.