Ngự Hoàng

Chương 154: Đi uống rượu hoa



Trong phòng riêng, bầu không khí hơi quái dị, nguyên nhân là do sắp xếp của Hoằng Nghị.

Bốn cô nương kia đều hầu hạ y, mà y bỏ ra nhiều tiền mua đại hán kia. . . . . .

"Hầu hạ hắn." Hoằng Nghị thuận tay chỉ vào Ngôn Vô Trạm, ánh mắt lại ở trên người cô nương bên cạnh.

Ngôn Vô Trạm cùng đại hán kia theo bản năng nhìn đối phương, đại hán kia tuy rằng nhanh nhẹn, nhưng hình thể hai người thật ra xê xích không nhiều, chỉ là Ngôn Vô Trạm không có 'gồ lên' như gã mà thôi. Hai người bọn họ nhìn sao cũng không hòa hợp, bọn họ ngồi cùng một chỗ, cũng không hài hòa mà.

"Hầu hạ cho tốt" Hoằng Nghị nói xong, lại rút ra một tấm ngân phiếu, đại hán kia lập tức dựng thẳng mắt, cũng không quan tâm thích hợp hay không, lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Ngôn Vô Trạm, Hoằng Nghị thấy gã hiểu chuyện, liền nhẹ nhàng gõ lên ngân phiếu hai cái, "Phần thưởng."

Ý của y chính là, đại hán kia hầu hạ tốt Ngôn Vô Trạm, ngân phiếu kia chính là của gã.

Đại hán kia vì tiền tài, cái gì cũng không để ý, nhưng Ngôn Vô Trạm thì không, hắn nhíu mày nhìn Hoằng Nghị, tên nhóc này là làm thật? Nhưng Hoằng Nghị không cho hắn bất kỳ đáp lại nào, ngay cả nhìn cũng không liếc hắn một cái, lúc này, đồ nhắm rượu lục tục dọn lên.

Các cô nương nịnh nọt vây quanh Hoằng Nghị, hoặc là rót rượu hoặc là dựa, Ngôn Vô Trạm liền thấy vô số bộ ngực cọ tới cọ lui trên người Hoằng Nghị, nhìn tới hắn có chút hoa cả mắt. . . . . .

Ngôn Vô Trạm rất rõ ràng, Hoằng Nghị không phải thiện nam tín nữ gì, y không thích đàn ông, không có nghĩa là y không chơi đùa phụ nữ.

Dù không có thê thiếp, nhưng phụ nữ bên cạnh Hoằng Nghị nhất định không ít. . . . . . Chuyện như vậy, cũng sớm đã quen.

Nhìn dáng vẻ Hoằng Nghị vẫn là như vậy, dù sắc mặt lạnh lẽo, nhưng cùng mấy cô nương này đưa đẩy qua lại vẫn rất thành thạo điêu luyện . . . . . .

Hoằng Nghị không giống người bình thường, thấy phụ nữ liền táy máy tay chân, y cái gì cũng không làm, chỉ uống rượu của y, những cô nương kia sẽ chủ động kéo tới, khiêu khích y, quyến rũ y, chuyện này đối với Hoằng Nghị mà nói có lẽ là một loại thú vui. . . . . . Chí ít Ngôn Vô Trạm không thấy ánh mắt cảnh cáo của y.

Thỉnh thoảng, y còn có thể cho ra một chút đáp lại, cảm giác này giống như Hoằng Nghị đang khen các cô làm tốt lắm, mỗi lúc như vậy, trong mắt những cô nương kia đều lập loè vẻ hưng phấn, cũng nỗ lực gấp đôi tiếp tục giành lấy khen ngợi nhỏ đến không thể nhận ra này của Hoằng Nghị.

Một cái bàn tròn, hai thế giới, bên kia khí thế ngất trời, mà bên này lại lặng yên không một tiếng động, yên tĩnh một cách chết chóc.

Người kia cùng đại hán nọ mỗi người ngồi một bên, ai cũng không để ý đến ai, vì ngân phiếu, đại hán kia có lòng đi hầu hạ hắn, nhưng khí thế người sống chớ lại gần kia của Ngôn Vô Trạm khiến gã không dám tới gần. . . . . .Dù gương mặt Ngôn Vô Trạm bình thường đến không còn gì khác, nhưng gã cảm thấy sức ép không thua với Hoằng Nghị. Khiến người ta lùi bước.

Thức ăn trên bàn một miếng cũng không động đến, vẫn là chén rượu của Hoằng Nghị từ đầu đến cuối chưa từng vô ích, y uống một chung lại một chung, chỉ cần rót đầy, y lập tức dốc vào trong miệng, uống kiểu này sẽ say, hơn nữa rượu của Hương Mãn Lâu này đều là rượu mạnh. . . . . .

Nhưng Hoằng Nghị lại mặt không đổi sắc, sự phóng khoáng của y khiến những cô nương này càng mở cờ trong bụng, động tác cũng trở nên lớn mật. . . . . .

Cô gái dựa vào bên tay y dựa lên vai y, tay ngọc xanh tươi ở trên ngực Hoằng Nghị vuốt ve qua lại, động tác của cô nàng chậm rì rì, nhưng cũng mang theo nồng đậm ý khiêu khích. . . . . .

Ngôn Vô Trạm cho rằng Hoằng Nghị sẽ đẩy nàng ta ra, cũng không ngờ tới, Hoằng Nghị lại để mặc. . . . . .

Cô nàng kia mò càng ngày càng thấp, đến cuối cùng đã là đến bụng dưới của Hoằng Nghị, cái bàn đã chặn mất tầm nhìn của người kia, có điều hắn đại khái có thể nhận ra, cô nàng kia đang sờ bụng y, hoặc là chỗ càng thấp hơn. . . . . .

Lúc này, Hoằng Nghị không nhúc nhích, tròng mắt lạnh như băng dời về phía cô nàng kia. . . . . .

Ánh mắt Hoằng Nghị, đàn ông nhìn cũng sẽ khiếp đảm, đừng nói cô gái yếu đuối trói gà không chặt, nhưng lá gan cô nương này lớn đến lạ kỳ, nàng ta chẳng những không dừng lại, cánh tay còn giật giật. . . . . .

Nàng ta đang sờ ở đâu, Ngôn Vô Trạm không nhìn thấy, thế nhưng hắn rõ ràng cảm nhận được, cô nàng kia to gan đến được Hoằng Nghị khen ngợi. . . . . . Y thích như vậy.

"Thân thể ngài thật cường tráng." Cô nương đón lấy ánh mắt của Hoằng Nghị, ánh mắt quyến rũ như tơ, hơi thở như hoa lan, nàng ta nhếch môi nở nụ cười, muôn vạn phong tình. . . . . .

Lúc này, phản ứng của Hoằng Nghị khiến người kia càng là trợn mắt há miệng.

Hoằng Nghị một tay cầm chén rượu, cánh tay dài chụp tới, bá đạo vồng lấy eo cô nàng, y đồng thời uống một hơi cạn sạch, cánh tay đột nhiên dùng sức, cô nàng kia lập tức cùng y dán chặt vào nhau, bộ ngực ngực tròn đầy kia ở trên người Hoằng Nghị bị ép tới biến hình. . . . . .

Từ lúc những cô nàng kia bắt đầu chạm vào y, Ngôn Vô Trạm liền có chút không thoải mái, trong tiềm thức của hắn trước sau cho rằng Hoằng Nghị chỉ là đang làm mình làm mẩy mà thôi, y không biết làm chuyện như vậy.

Nhưng hình ảnh trước mắt càng thêm rõ ràng, thái độ của Hoằng Nghị cũng từ từ sáng tỏ. . . . . . Y là thật lòng, y thật sự là đến chơi đùa.

Đi dạo lầu xanh, uống rượu hoa, đối với một người đàn ông mà nói là chuyện không thể bình thường hơn, cũng không có gì có thể cảm thấy kỳ quái. . . . . . Thế nhưng, trong lòng Ngôn Vô Trạm lại cảm thấy khó chịu.

Y thậm chí có kích động kéo Hoằng Nghị từ đám phụ nữ kia ra.

Thế nhưng, hắn có tư cách gì ngăn cản, hắn lại có quyền gì ngăn cản Hoằng Nghị mua vui . . . . .Hắn không đi, hắn nhìn, hắn chính là hy vọng Hoằng Nghị có thể tại thời điểm sống còn dừng cương trước bờ vực. . . . . . Hoằng Nghị không nên như vậy.

Nhưng Ngôn Vô Trạm thất vọng rồi.

Hoằng Nghị bưng chén rượu đưa tới trước mặt cô nàng kia, cô nàng kia cười híp mắt nhìn y, dùng đầu lưỡi khẽ liếm một hồi, sau đó ngậm chén rượu kia vào trong miệng. . . . . .

Nàng ta không nuốt xuống, mà là áp sát tới. . . . . Nàng ta muốn dùng miệng đút cho Hoằng Nghị.

Ngôn Vô Trạm lúc này tựa như đến chỗ không người, trong mắt nhìn thấy, chỉ có Hoằng Nghị bà cô nàng kia. . . . . .

Ngay lúc Hoằng Nghị đặt tay lên gương mặt to bằng trứng ngỗng của cô nàng kia, ánh mắt Ngôn Vô Trạm lập tức nhắm lại. Nếu là trò đùa, đã vượt quá giới hạn rồi.

Đè nén khó chịu trong lòng, người kia thoáng cái đứng lên, cũng không quay đầu lại liền đi ra ngoài. . . . . .

Đến chơi đùa là việc của Hoằng Nghị, hắn không quản được, hắn cũng không quyền quản, thế nhưng Ngôn Vô Trạm rất tức giận, tức giận không thể kiềm chế được. . . . . . Con giận chưa từng có từ trước đến nay.

Tại nháy mắt Ngôn Vô Trạm đứng dậy, Hoằng Nghị đắm chìm trong bầu không khí kiều diễm kia chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình lập tức chuyển thành sắc bén, ánh mắt lạnh như băng kia gần như xuyên thấu sống lưng người kia. . . . . .

Ngôn Vô Trạm biết Hoằng Nghị đang nhìn hắn, nhưng vậy thì sao, y thích chơi đùa thì y cứ chơi đùa, không liên quan gì với Ngôn Vô Trạm hắn. . . . . .

Người kia khăng khăng muốn đi, Hoằng Nghị cũng không giữ lại, mà bước nhanh đuổi theo, y tóm lấy cổ tay người kia, đột nhiên kéo về phía sau một cái, Ngôn Vô Trạm không kịp chuẩn bị, lảo đảo một cái liền quay lại, ánh mắt hai người lần nữa giao nhau. . . . . .

"Không cho ngươi đi." Hoằng Nghị hờ hững nói xong, liền kéo người kia vào phòng trong, Ngôn Vô Trạm còn chưa kịp tránh thoát, đã bị y đẩy lên giường. . . . . .

Cái giường này thiết kế theo phong cách Đông Câu, có dạng hình tròn, chỉ có một mặt dựa vào tường, bốn phía đều là màn giường trong suốt, mơ mơ hồ hồ, có một chút cảm giác đặc biệt.

Bị quăng mạnh lên đêm giường mềm xốp, người kia nẩy lên mấy lần mới dừng lại, ánh mắt một lần nữa nhìn phía Hoằng Nghị mang theo phẫn nộ, dáng vẻ kia như là đang nói, ngươi tốt nhất đừng lại chọc ta. . . . . . Hoằng Nghị đã chọc giận hắn.

So với đối chọi gay gắt trước đây, lần này mới chính thức chạm đến vảy ngược của Ngôn Vô Trạm.

Ngôn Vô Trạm đang cảnh cáo, Hoằng Nghị vẫn cứ ngoảnh mặt làm ngơ, y quay lại, cũng đẩy bức bình phong ngăn giữa phòng trong và sảnh ngoài, ầm một tiếng, tình hình trong ngoài hai bên đều có thể nhìn thấy rõ rồi. . . . . .

Hoằng Nghị ngồi xuống tiếp tục uống rượu, đồng thời y dặn dò đại hán kia, "Tới hầu hạ."

Dù đã chuẩn bị kỹ tâm lý, nước đến chân cũng khó tránh khỏi căng thẳng, đại hán kia bắt đầu lo sợ, có điều vừa nghĩ tới nhiều ngân lượng như vậy, cắn răng một cái liền đi vào trong.Đại hán mới đi hai bước, liền nghe Hoằng Nghị lại nói, "Ngươi, ngủ với hắn."

Đại hán ngây ngẩn cả người, mấy cô nương càng hít một ngụm khí lạnh, tất cả bọn họ cho rằng Hoằng Nghị mua gã là để chơi đùa, nhưng không ngờ. . . . . . Bọn họ vẫn là lần đầu tiên gặp người có yêu cầu này.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong phòng chỉ còn quỷ dị.

Phản ứng của bọn họ khiến Hoằng Nghị không thích.

Dù gương mặt lạnh như băng kia không có thay đổi, nhưng cảm giác hoàn toàn khác với vừa rồi, Hoằng Nghị giơ tay, theo tiếng chén rượu rơi xuống đất, đồ sứ phát ra tiếng vang chói tai, các cô gái sợ đến gấp đến rít lên, đại hán kia cũng đứng tại chỗ cả mặt mơ hồ. . . . . .

"Cút." Hoằng Nghị mắt cũng không nhấc, giơ vò rượu lên, ngửa đầu liền uống, rõ ràng không khác gì trước đó cả, mặt Hoằng Nghị mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng mọi người cảm thấy hơi lạnh doạ người. . . . . . Cảm giác kia dọa cho chạy trối chết.

Các cô gái một câu phí lời cũng không có, tranh nhau rời đi, đại hán kia ở trong ánh mắt âm lạnh của Hoằng Nghị giật mình một cái, bước chân dừng lại, một lần đi về phía Ngôn Vô Trạm. . . . . .

Hoằng Nghị không nhìn bọn họ, cứ cầm vò rượu kia dốc hết, rồi lại chọn một vò khác, lúc này đại hán đã đi tới trước mặt Ngôn Vô Trạm.

Hoằng Nghị xách theo vò rượu, cũng theo qua, có điều y không đi vào trong, mà tựa lên bức bình phong y đẩy ra trước đó.

Y vừa uống rượu, vừa thưởng thức 'tiết mục' bên kia.

Sắc mặt Ngôn Vô Trạm đã không thể dùng gay go để hình dung. Hung ác trong mắt hắn so với Hoằng Nghị không ít hơn chút nào, mặt hắn không đổi nhìn đại hán từ từ đến gần, giống như đá tảng không động đậy, nhưng nấm đấm đặt trên đùi lại siết chặt. . . . . .

Đại hán đứng cạnh giường, vị trí đối diện người kia, gã bắt đầu cởi quần áo của mình, ngay lúc miếng vải mỏng rơi xuống đất, gã theo bản năng nhìn Hoằng Nghị một cái, thấy người nọ vẫn không có phản ứng, chỉ ở đó uống rượu, đại hán liền nuốt nước miếng một cái, chuẩn bị bắt đầu.

...........

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.