Ngự Hoàng

Chương 173: Có đột phá



Cách này thật ra bọn họ đã sớm nghĩ tới, bọn họ trước đó nghĩ việc này vô cùng rườm rà phức tạp, thật ra cách của Ngôn Vô Trạm rất đơn giản, chỉ là thử đổi một thứ khác đi thử.

Có ảnh hưởng với ngựa, nhưng người lại có thể không gặp trở ngại, vậy đồng nghĩa, ngoại trừ ngựa bất kỳ động vật gì hẳn là đều có thể.

Thật ra bọn họ trước đó có thể thử thả chó hoặc thứ khác vào, nhưng bọn họ đã quên .

Đêm qua, thân thể lạnh như băng của Lạc Cẩn khiến người kia như được giội nước thơm, bên cạnh bọn họ ngoại trừ chó, lựa chọn tốt hơn có thể dùng chính là xà yêu kia.

Có điều Thất cũng không đồng ý với sắp xếp của người kia, không phải không có Thanh Nhiên là không được, rắn thường cũng có thể.

Lần chiến đấu trước đối với Thanh Nhiên mà nói tổn hao rất lớn, huống chi ngay cả loại chuyện này cũng cần y tự mình ra tay thì có chút lãng phí tài năng, Ngôn Vô Trạm hiểu rõ đạo lý này, cho nên đối với đề nghị của Thất, hắn không có bất kỳ ý kiến gì khác.

Cứ như vậy, sau khi bàn bạc cặn kẽ, Thất liền mang rắn của hắn đi hoàn thành nhiệm vụ, mà Ngôn Vô Trạm chỉ cần ở đây đợi tin tức của y là được.

Biểu tình người kia khá nghiêm túc, hai tay hắn chống bàn, không nhúc nhích, ngay cả mắt cũng rất lâu mới chớp một cái, chịu ảnh hưởng của hắn, bầu không khí trong phòng cũng trầm xuống, tất cả mọi người không nói lời nào, ngay cả tiếng hít thở cũng ép đến thấp nhất.Rất nặng nề ngột ngạt, mấy người này đều cả mặt cứng đờ, áp suất thấp đến khiến người qua đường cũng cảm thấy khó chịu.

Đây là biện pháp duy nhất có thể thực hiện đến hiện giờ của bọn họ, nếu như cái này không thể thực hiện được, người kia cũng không biết phải làm sao cho đúng.

Hắn đang mong đợi kết quả cũng không yên lòng, trái tim kia từ lúc Thất đi khỏi liền không buông xuống, hắn rất căng thẳng không sai, có điều do tối qua làm quá mức kịch liệt, nên đến giờ thân thể vẫn còn có chút như nhũn ra, cứ duy trì một tư thế ngồi lâu, mệt mỏi không hay không biết liền kéo tới...

Chỉ nhìn từ vẻ ngoài, người kia không có bất kỳ thay đổi nào, bầu không khí đè nén trong phòng cũng kéo dài, nhưng vào lúc này, đầu của người kia đột nhiên gục xuống, trước khi đầu đụng vào bàn, hắn thoáng cái ngồi thẳng...

Động tác này khá lớn, trong hoàn cảnh yên tĩnh quá mức này dĩ nhiên hấp dẫn sự chú ý của mọi người, bọn họ cho rằng người kia đang đăm chiêu suy nghĩ, thế nhưng ai cũng thật không ngờ, hắn lại là đang ngủ gà ngủ gật... Dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy ngủ gật. Hại bọn họ cũng ngốc nghếch căng thẳng theo hắn.

Lạc Cẩn tay nắm lại, che ở trước đôi môi sinh đẹp, cũng dùng dáng vẻ tươi cười che chắn dáng vẻ của người kia, thật sự là chọc người yêu thích...

Bản thân Ngôn Vô Trạm cũng không ngờ hắn sẽ ngủ, ánh mắt mờ mịt đảo qua một vòng, hắn lúng túng ho khan hai tiếng, một lần nữa ngồi dậy, lúc này Lạc Cẩn đã chậm rãi đi tới, y nhìn màu sắc nhàn nhạt nơi đáy mắt người kia, thái độ khiêm tốn, "Hoàng thượng vì nước vì dân, ngày đêm vất vả, chúng thần nhìn thấy trong mắt, đau ở trong lòng."

Ngôn Vô Trạm nhướng mày, Lạc Cẩn mỗi lần nói ra mấy lời đường hoàng này, cũng sẽ không có việc gì tốt, quả nhiên tên kia rất nhanh lại nói...

"Không thể vì hoàng thượng chia phiền giải nạn, Lạc Cẩn hết sức lo lắng, trước đây Lạc Cẩn ôm bệnh trên giường, có cùng đại phu học một ít phương pháp thư giãn gân cốt, xin hoàng thượng cho Lạc Cẩn một cơ hội phục vụ, để Lạc Cẩn vì hoàng thượng làm chút việc.

Hắn liền biết Lạc Cẩn không có chuyện gì tốt, người kia xua tay, vừa định nói không cần, nhưng Lạc Cẩn lại đoạt trước một bước mở miệng...

"Lạc Cẩn đây là làm vì dân chúng thiên hạ, long thể an khang chính là phúc của dân chúng Nam Triều, là mong ước của thần dân, hoàng thượng đừng khiến thần lo lắng, khiến chúng dân thấp thỏm."

Cái mũ này của Lạc Cẩn chụp lên không nhỏ, người kia dù muốn từ chối, cũng không có lý do, tay vốn vung ra đổi thành vẫy gọi, người kia ý bảo Lạc Cẩn có thể thử xem...

Lạc Cẩn cười, y thắng rồi.

Ngay trước ánh mắt chằm chằm của mọi người, Lạc Cẩn hào phóng đứng ở phía sau người kia, y có thể cảm nhận được ánh mắt mang theo tâm tình khác nhau đến từ các hướng khác nhau trong phòng, nhưng nụ cười trên mặt Lạc Cẩn không giảm chút nào, y cứ như vậy đường hoàng ở trước mặt của mọi người chạm vào người kia...Ngôn Vô Trạm cũng biết mấy tên kia đều đang nhìn bọn họ, hắn đơn giản nhắm hai mắt lại, xem như không thấy, hắn chuyên tâm hưởng thụ Lạc Cẩn hầu hạ.

Có điều như đã nói, Lạc Cẩn thật sự không phải ba hoa, tay nghề của y quả thật rất cao.

"Chỗ này đau không?" Hồi lâu sau, Lạc Cẩn xoa đến ngang lưng người kia, y đè lên chỗ đau nhất của người kia, dùng sức vừa phải xoa lên.

Lạc Cẩn không hỏi, hắn còn không cảm thấy đau, hiện giờ được y nhắc nhở, người kia cảm thấy chỗ đố vô cùng đau nhức, tại sao lại như vậy bọn họ so với ai khác đều rõ ràng, chịu đau không nổi người kia trách cứ nhìn về người khởi xướng phía sau lưng...

Không có Lạc Cẩn cũng sẽ không như vậy.

Cũng sẽ không ngồi ngủ, còn trước mặt nhiều người như vậy...

Y khiến hắn mất mặt.

Người kia trong oán giận mang theo một chút ánh mắt thương hại khiến Lạc Cẩn buồn cười, y cúi đầu nhìn lưng người kia, sợi tóc đen nhánh che lên gương mặt tuấn mỹ của y, Lạc Cẩn ở bên tai người kia nhỏ giọng nỉ non, "Xin lỗi."

Một tiếng xin lỗi này, nghiêm chỉnh trái lại khiến người kia ngượng ngùng, hắn quay đầu sang chỗ khác, giả vờ không có gì nhìn về một bên, nhưng dáng vẻ giấu đầu hở đuôi này của hắn trái lại nổi lên hiệu quả ngược...

Càng thêm dễ thấy.

Hai người này có vấn đề.

Trong lòng bọn họ cùng nảy ra suy nghĩ này.

Xem ra tối hôm qua, cũng không đơn giản như bọn họ tưởng tượng vậy.

Bọn họ đều nhận ra, trong một đêm, quan hệ giữa Ngôn Vô Trạm và Lạc Cẩn đột nhiên liền thay đổi, cùng với giả tạo trước đây khác biệt, lúc này đây, không có ngăn cách, cảm giác hai người chung đụng lại tự nhiên cũng hòa hợp như vậy...

Khác biệt của hai người kia.

Thay đổi này đại biểu cái gì, phải thể không khiến bọn họ suy nghĩ sâu xa.

Cuối cùng khuất phục dưới kỹ xảo cao siêu của Lạc Cẩn, người kia thật sự không hay không biết ngủ đi, Hoài Viễn đưa hắn trở về phòng, mấy người khác cũng đều đi làm việc của mình, chờ lúc hắn tỉnh lại, trời đã tối rồi.

Ngôn Vô Trạm trực tiếp liền ngồi dậy, hắn thật sự ngủ lâu như vậy, hắn vừa muốn xuống giường liền thấy Hoài Viễn chờ ở bên cạnh, "Tình hình thế nào?"

Hoài xa trước tiên rót cho người kia một chén nước ấm, sau đó mới trả lời câu hỏi của hắn, "Thành công rồi."

Ba chữ này khiến kia thở ra một hơi thật dài, có điều biểu tình của Hoài Viễn cũng không thoải mái, cũng có nghĩa việc này chưa hoàn toàn được giải quyết.

Rắn lướt qua lằn ranh kia cũng không xảy ra cái gì ngoài ý muốn, bọn chúng thuận lợi dạo trên lãnh thổ bên kia, sau đó mang tin tức người kia muốn biết về.

Thì ra đây cũng không phải dị thuật gì đó, chỉ là một loại trận pháp đặc biệt mà thôi, trận pháp đặc biệt nhằm vào chiến mã.

Đã là trận pháp thì sẽ có cách phá giải, lúc Thanh Nhiên đem chi tiết từ lũ rắn hoàn toàn giải thích lại cho bọn hắn, Bắc Thần chính là có một thuộc hạ tên Kỳ Lâm, đối với trận pháp khá am hiểu, trận phép then chốt xung quanh Liệt Long Trại đều là từ tay người này, tuy rằng thua Viên Hồng Đức, nhưng thực lực của gã cũng không thể xem thường.

Sau khi Kỳ lâm nghiên cứu thêm, rất nhanh tính toán ra nguồn gốc của trận pháp, dựa theo chỉ thị của gã, một lần nữa cho lũ rắn trở lại, quả nhiên ở vị trí trung tâm phát hiện vật bày trận...

Khối đá tập trung trong trận pháp, đè lên hai cái tai ngựa đã làm cổ thuật, chính trận pháp này kích thích màng tai ngựa, dẫn tới hỗn loạn tâm trí chúng.

Yêu khí của Thanh Nhiên rót vào thân thể rắn, tiến tới trận pháp kia, thành công phá hư, trong lúc người kia ngủ, bọn họ lại một lần nữa phát động tiến công quy mô, lần này lướt qua lằn ranh kia, ngựa không còn bị quấy rầy, thế nhưng thế tiến công này rất nhanh lại bị ép quay về...

Đối phương rất nhanh điều chỉnh, lúc này trận pháp so với lần trước càng hung ác hơn, không chỉ đơn thuần nhiễu loạn, mà là giết chóc.

Địa Tâm Hỏa trong nháy mắt phun trào phạm vi lớn, binh sĩ bị lửa nóng nuốt chửng, tuy rằng thế tấn công của sức mạnh này cùng với linh lực pháp tu giả phóng ra kém khá xa, nhưng cũng đủ cướp lấy mạng người rồi.

Tình huống giống nhau, chỉ là trận pháp khác biệt mà thôi.

Bọn họ phải lần nữa dừng lại.

Vốn định lại để Thất dùng rắn tới phá hư, nhưng lần này, đừng nói là rắn, hay phi trùng tới gần, Địa Tâm Hỏa cũng sẽ phun trào.

Không có cách.

Mấy người kia còn đang bàn bạc cách đối phí, Hoài Viễn phụ trách bảo vệ người kia, nghe vậy, Ngôn Vô Trạm lập tức để Hoài Viễn hầu hạ hắn thay quần áo, đai lưng còn chưa hoàn toàn cột xong, Ngôn Vô Trạm đã ra khỏi cửa.

Hắn vừa thả lỏng chưa tới một ngày đêm, những vấn đề mới lại tới nữa rồi, có điều lúc này Ngôn Vô Trạm không những không cảm thấy đây là phiền não, trái lại trở thành một loại khiêu chiến, càng khó khăn, càng thú vị.

Cùng Phó Đông Lưu đánh trận này, hắn cũng dần trưởng thành.

Có được bài học, có được dẫn dắt, cũng càng bình tĩnh hơn.

Lúc Ngôn Vô Trạm đến, bọn họ còn vây quanh ở trước bàn, thuộc hạ cao thủ trận pháp kia của Bắc Thần cũng ở đó, đây là trận pháp có độ khó lớn nhất, một loại có sức mạnh vô cùng tàn nhẫn, muốn phá hư cũng không dễ dàng, cho nên hiện giờ Kỳ Lâm cũng chỉ là cau mày, hết đường xoay xở mà thôi.

Người của Phó Đông Lưu quả nhiên đều không phải nhân vật đơn giản.

Ngôn Vô Trạm xuất hiện, không có gì bất ngờ xảy ra thu hút ánh mắt mọi người, hắn đứng ở cửa liền có thể cảm giác được không khí căng thẳng trong phòng, có điều người kia không gia nhập, mà nở nụ cười.

"Dùng bữa trước đã." Người kia tuyên bố.

Ăn no mới có sức chiến đấu, mới có tinh thần suy nghĩ mọi chuyện.

Đây là Lạc Cẩn dạy cho hắn.

.................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.