Ngự Hoàng

Chương 192: Tính hết cơ quan



”Nhiếp Linh Cổ.” Lúc Vô Huyên nói lời này, tất cả mọi người vẫn là vẻ mặt mờ mịt, thấy vậy, gã chỉ có thể lại tiếp tục “Nhiếp Linh Cổ khác với những sâu cổ bình thường, nó gửi nuôi sâu cổ trong tủy não trẻ con, theo tuổi tác đứa nhỏ tăng lên, Nhiếp Linh Cổ cũng lớn lên, đến cuối cùng, sâu cổ sẽ thay thế tuỷ não, chiếm lấy thân thể đứa nhỏ.” 

Tu hú cướp tổ. 

(Tu hú là loài không biết ấp trứng, chuyên đi đẻ nhờ ở tổ các loài chim khác, sau khi nở, tu hú con sẽ lợi dụng sức mạnh của mình đẩy những chim khác ra khỏi tổ để độc chiếm sự nuôi dưỡng, thật là mafia. Ai muốn biết google thêm nhé) 

Lại là tà thuật? 

Còn là chiêu thức mất hết tính người. 

Người kia nhíu mày, có vẻ phía Phó Đông Lưu, ngoại trừ Vân Dương thì không có ai tốt lành... 

Giây lát, người kia ngẩn người. 

Vân Dương là người tốt sao? Thật ra bọn họ cũng không kém bao nhiêu, vật tụ theo loài... 

”Một khi chiếm được chủ thể, sâu mẹ liền bắt đầu tách ra, sâu con sống trong chuông, một khi sâu mẹ phát ra mệnh lệnh, chuông sẽ vang lên.” 

Chính là tiếng chuông Ngôn Vô Trạm vừa nghe được, khiến hắn thống khổ... 

”Thứ này có ích lợi gì?” Tạo thành sâu cổ tàn khốc như vậy, tác dụng càng hoang đường, mấy lời này nhắc nhở Hoài Viễn, y không thể nào tưởng tượng, nếu bọn họ không phát hiện, nếu như Vô Huyên không xuất hiện kịp thời, hậu quả kia sẽ như thế nào? 

Lo lắng của Hoài Viễn chính là chuyện mọi người không thể không để ý, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Vô Huyên, trong lúc nhất thời, trong lều yên tĩnh đến tiếng hít thở đều phân rõ... 

”Nhiếp Linh Cổ sẽ hung hăng cướp đi ký ức của người khác, khống chế thành con rối.” 

Phó Đông Lưu chính là dùng thủ đoạn đê tiện này đối phó Ngôn Vô Trạm... 

Mặt mấy người đồng thời trầm xuống, áp suất thấp trong nháy mắt bao phủ trong lều, Mộ Bạch theo bản năng sờ sờ mũi, y cảm thấy, kết cục của Phó Đông Lưu chắc chắn sẽ không tốt chút nào... Gã đã đắc tội mấy tên này, còn có mấy người Ly Gia cũng khiến người khác đau đầu không kém... Y hiện giờ bắt đầu vì gã nhỏ lệ thương tiếc rồi. 

Ngôn Vô Trạm vỗ trán mình một cái, vừa rồi lúc đầu đau đến muốn nứt ra, trí nhớ của hắn dường như bị cái gì cắt xé, còn có một luồng sức mạnh xa lạ có ý đồ tiến vào trong đầu hắn, cho tới hiện giờ, đầu hắn vẫn còn hỗn loạn... 

”Sẽ không có cách cứu vãn sao?” Hoài Viễn hỏi, lần này đối phương không thành công, nhưng y phải đề phòng lần sau, trừ phi giết chết người khống chế sâu cổ, nếu không bọ họ không thể an tâm. 

”Nhiếp Linh Cổ thành công hay không, hoàn toàn quyết định bởi khả năng chịu được của người bị khống chế, năng lực tinh thần càng mạnh, tỷ lệ thành công càng nhỏ, có thể nói, Nhiếp Linh Cổ này là một loại mạo hiểm, không phải thứ có thể hoàn toàn nắm chắc.” 

Nói vậy... 

Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng chuyển sang Ngôn Vô Trạm... 

Cổ thuật này đối với hắn, dường như không có tác dụng gì. 

Bàn về năng lực chịu đựng tâm lý, Ngôn Vô Trạm nói hắn hạng hai, không ai dám nói mình hạng nhất. 

Hoằng Nghị nâng chén trà lên, y thầm nói da mặt người kia so với tường thành còn dày hơn, muốn khiến tinh thần hắn tan vỡ, e là đối phương không chịu nổi trước đi... Đây không phải là lấy trứng chọi đá sao... 

Có điều, việc này bọn họ biết, Phó Đông Lưu không thể không biết, gã ở bên cạnh Ngôn Vô Trạm lâu như vậy, hẳn là so với ai khác đều hiểu rõ hắn hơn... 

”Chỉ như vậy?” Bắc Thần không tin. 

Vô Huyên lắc đầu, dĩ nhiên sẽ không đơn giản như vậy, “Dù không có thể khống chế thành công, tiếng chuông đã xuyên thấu vào tủy não, tổn thương tạo thành sẽ không thể trị khỏi, cũng không có cách bù đắp, cho nên nói... Không thể khiến phòng tuyến tâm lý của đối phương tan tác, cũng sẽ khiến người khác biến thành ngu ngốc.” 

Chuyện hai đường đều lợi, dù không thể thành công khống chế Ngôn Vô Trạm, cũng có thể hủy hắn đi, đây là mục đích ngay từ đầu của Phó Đông Lưu. 

Vô Huyên lần này nói xong, trong lều thật sự là không còn một chút sát ý, bầu không khí trong nháy mắt liền xảy ra biến hóa... 

Bắc Thần chớp mắt hai cái, sau đó dùng sức chắc lưỡi một tiếng, biểu tình kia, có thể nói là mang theo kinh hỉ... 

Y không biết tiểu quỷ kia lợi hại như vậy, nếu biết nó có bản lĩnh này, lúc đó y đã không giết... Cũng không biết, bây giờ lấy tro cốt nó gom lại còn dùng được hay không... 

Bắc Thần hối hận rồi. Thật sự hối hận. Y cũng không nên đi cứu người kia... Hắn không có khả năng bị khống chế, hắn chỉ có thể biến thành tên ngốc... Đây là chuyện tuyệt cỡ nào chứ... 

Hắn ngốc rồi sẽ không cần nghĩ tới những chuyện tạp nham này, cũng không cần có nhiều trách nhiệm rắm thúi như vậy, đưa hắn tới một chỗ rừng sâu núi thẳm không ai biết, muốn làm gì thì làm, muốn chơi đùa thế nàp thì chơi đùa thế đó... Cũng không sợ hắn sẽ phản đối, cũng không cần nghĩ tới bất cứ hậu quả gì... Kết cục này, chỉ có thể gặp không thể cầu mà! 

Ánh mắt Ngôn Vô Trạm đảo qua trên mặt mấy người kia, đáy mắt bình tĩnh mang theo dao động thật nhỏ, hắn chưa ngốc, thật là có lỗi với bọn họ... Hắn có cần nói tiếng xin lỗi với bọn họ không? 

Có điều, chờ một chút! 

Việc chính nói xong rồi, Bắc Thần đột nhiên nhớ tới một chuyện khác... 

Bắc Thần vỗ bàn, y lần này, khiến mọi người giật nảy mình, “Ngươi cái tên này không phải là vẫn ở trong lều hắn chứ?” 

Hôm nay Bắc Thần đặc biệt sắc bén, y luôn có thể nghĩ đến vấn đề mấu chốt nhất. 

Y vừa nói như vậy, mấy người khác cũng nhận ra, Vô Huyên có thể mượn năng lực thông linh ẩn giấu thân thể, y lại xuất hiện vào thời khắc quan trọng nhất, vậy chẳng phải đồng nghĩa y vẫn luôn bên cạnh Ngôn Vô Trạm, coi chừng hắn... 

Đây chẳng phải là tắm rửa, thay y phục, ngay cả cái gì kia đều bị y nhìn thấy rồi?! 

Hơn cả việc Ngôn Vô Trạm biến thành tên ngốc, cái này mới quan trọng hơn có được không! 

”Không có”, Vô Huyên cảm thấy, sự xuất hiện của y chính là một sai lầm ngu ngốc, y lười cùng bọn họ tốn hơi thừa lời, đứng lên liền đi ra ngoài, “Chỉ là cảm thấy sức mạnh khác thường mới đến đây.” 

Người phóng ra cổ thuật này và tên biến Trọng Khê trở nên quỷ dị như vậy là cùng một người, sức mạnh của gã vừa xuất hiện trong thành Trọng Khê, Vô Huyên liền nhận ra không ổn, lập tức chạy tới. Có điều, dường như là làm chuyện thừa rồi. 

Trận chiến này, Vô Huyên không định tham gia, y chỉ không muốn để người của mình bị vạ lây mà thôi. 

Mà Ngôn Vô Trạm, y càng không muốn bảo vệ, trên mặt nào đó mà nói, bọn họ là kẻ thù. Y là hậu duệ tiền triều, hắn là đương kim thánh thượng. Cho nên y trước sau như một, không phải lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không xuất hiện, dù người ở đây đều chết hết. 

”Bắc Thần, thật ra ngươi mới là người bị tiếng chuông kia làm cho ngốc đi?” Mộ Bạch đỡ trán, y không muốn nhìn bộ dạng ngu xuẩn như vậy của Bắc Thần nữa, Vô Huyên là con của Ly Hận Thiên, quan hệ của bọn họ đã không cần nói cũng biết, lấy tính tình này của Vô Huyên, y có thể nhìn lén Ngôn Vô Trạm tắm rửa, thay y phục với cái gì kia sao? Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng sẽ không có được chưa?! 

Bắc Thần gãi đầu một cái, tức giận ngồi xuống, có điều vừa nghĩ tới có một tên y không nhìn thấy núp ở xung quanh, Bắc Thần đã cảm thấy cả người không được tự nhiên, y tự đánh giá, chờ ngày mai bảo Kỳ Lâm làm bày trận pháp dù là yêu ma quỷ quái gì, chỉ cần đến gần một chút sẽ hiện hình... 

Bình thường y mặc kệ, chí ít lúc đang làm chuyện đó đến cao trào, tuy rằng y dũng mãnh, nhưng Bắc Thần cũng không có hứng thú để người khác sùng bái. Một mình người kia biết là đủ rồi. 

Ánh mắt trần trụi của Bắc Thần dao động trên người người kia, Ngôn Vô Trạm bị y nhìn đến sợ hãi, hắn vừa quay đầu, trong đầu lại truyền tới đau nhức, hắn rít một tiếng, lúc này Hoài Viễn đã đứng cạnh hắn, giúp hắn xoa ấn rồi... 

Trước đây Ngôn Vô Trạm mệt mỏi quá độ, Hoài Viễn sẽ giúp hắn xoa bóp, bọn họ đã thành thói quen, cũng không cảm thấy gì... 

Người kia thoải mái híp mắt, sau đó miễn cưỡng đưa mắt liếc Bắc Thần, “Đúng rồi, ngươi làm sao nhận ra?” 

Vô Huyên có năng lực thông linh, Bắc Thần làm sao biết trong lều hắn có một thứ như vậy. 

Hơn nữa tiếng chuông dường như không phải vang lên bên tai, mà là đánh thẳng vào tủy não, binh sĩ không nghe thấy... Sao Bắc Thần lại xuất hiện? 

”Trận pháp của Kỳ Lâm, không đơn thuần chỉ để đề phòng thích khách.” Nhìn tình hình Trọng Khê, bọn họ chỉ biết đối phương có thể có cao thủ dị thuật khống chế, hơn cả đề phòng thích khách, không bằng đề phòng loại người này, “Quả nhiên, không ngoài dự tính của Lạc Cẩn, tên kia cũng không phải chỉ biết tính kế.” 

Chuyện này là Lạc Cẩn nghĩ tới. 

Lời líu ríu sau cùng của Bắc Thần, dù âm lượng rất nhỏ, vẫn truyền vào trong tai người kia... 

Người kia ngẩn ra, nhắm mắt lại liền không mở ra nữa... 

Có điều, Hoài Viễn vẫn nhìn thấy lông mi hắn đang khẽ lay động... 

--------------- 

Vô Huyên lại một lần nữa biến mất, chiến đấu gần đến hồi kết, Trọng Khê không chút bất ngờ bị bọn họ đánh hạ, quá trình gian nan không cần nói cũng biết, có điều Ngôn Vô Trạm đã thắng. 

Sau Trọng Khê còn có hai tòa thành, sau đó chính là đế đô, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió, Ngôn Vô Trạm cũng tràn đầy tự tin, chỉ là thỉnh thoảng lúc nghĩ tới Lạc Cẩn, hắn vẫn sẽ không thể khống chế thất thần... 

Lạc Cẩn không đi, hắn cùng bọn họ tiếp tục đi trước, Ngôn Vô Trạm không rõ ràng lắm suy nghĩ của Lạc Cẩn, Lạc Cẩn cũng không cho hắn cơ hội đoán được, dù Ngôn Vô Trạm cố gắng thế nào, hắn đều không nhìn thấy được Lạc Cẩn. 

Rõ ràng khoảng cách gần như vậy, lại như xa cách chân trời góc bể. 

Cảm giác tồi tệ này, thật sự không cách nào hình dung. 

Sau đó, Ngôn Vô Trạm nghe nói Lạc Cẩn mỗi ngày sau khi dùng cơm trưa đều sẽ ra ngoài đi bộ một chút, y khôi phục cũng tương đối khá, mượn cơ hội này, Ngôn Vô Trạm liền muốn đi tìm y tâm sự. Hắn lần đầu tiên trong đời chờ người, còn là vì loại chuyện này, người kia có cảm giác có tật giật mình, nhưng càng nhiều hơn lại là hào hứng không kiềm chế được, thế nhưng, khi hắn nhìn thấy Lạc Cẩn, lại chỉ còn nản lòng thoái chí... 

Lạc Cẩn vẫn cùng Lâu Thanh Hàn ở chung một chỗ, hai người vô cùng thân thiết tản bộ, nói chuyện phiếm, Lâu Thanh Hàn còn không chỉ một lần kéo chỉnh áo choàng trượt xuống của Lạc Cẩn... 

Ngôn Vô Trạm rời đi, cũng không quay đầu lại. 

Rất nhanh, bọn họ đã đến tòa thành thứ ba —— Cẩm Phủ. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.