Ngự Hoàng

Chương 31: Cuộc sống ở lạc phủ



QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN

****

"Cẩn thiếu gia..."

Ngôn Vô Trạm ngàn vạn lần không ngờ, người đứng phía sau y lại là Lạc Cẩn.

Cửa thư phòng mở rộng, Lạc Cẩn đứng ở giữa, thân thể duy trì cùng khoảng cách với khung cửa hai bên, cứ như đã được đo kỹ... Toàn bộ không gian đều bị hắn chiếm hết.

Hắn vẫn còn mặc áo cưới trên người, chỉ có không thấy nón đâu, mái tóc đen nhánh búi lại đơn giản, ngoan ngoãn dán sau ót...

Hắn đang nhìn Ngôn Vô Trạm, chỉ dùng chỗ duy nhất trên người... là đôi mắt khiến không ai có thể nhìn thấu nhìn người kia.

Bóng tối quanh người khiến màu sắc nơi đáy mắt hắn có vài phần sâu sắc, con ngươi đen như mực, đặc quánh như không thể tan ra...

Lạc Cẩn chắn đường, người kia trốn không thoát, đương nhiên người kia cũng không định tránh né.

Người kia chính là càng hoảng sợ lại càng không hấp tấp, tuy việc người này xuất hiện có chút khó giải quyết, chỉ là như vậy vẫn không thể khiến người kia rối loạn tính toán... Đây chỉ là vừa mới bắt đầu.

"Tôi là người làm mới tới, lúc ra ngoài, không biết sao lại tìm không được đường về nữa, Lạc Phủ lớn quá, thoạt nhìn chỗ nào cũng giống nhau, tôi vốn định tìm người hỏi đường, nhưng đi lâu như vậy, một người cũng không thấy, đi bậy đi bạ lại tới chỗ này..."

Y cúi đầu, biểu hiện ra vẻ lo lắng và sợ hãi nên có, nhưng cũng không làm quá, cứ như là sợ bị Lạc Cẩn đuổi ra khỏi Lạc Phủ, Ngôn Vô Trạm không nhìn cũng biết Lạc Cẩn vẫn luôn nhìn hắn, mỗi một biểu tình của hắn, đều vô cùng rõ ràng lọt vào trong mắt Lạc Cẩn...

Lạc Cẩn không nói lời nào, chỉ nhìn như vậy, Ngôn Vô Trạm cũng không mở miệng nữa, có những lời chỉ cần nói một chút là được, nói quá nhiều, ngược lại sẽ phản tác dụng...

"Tôi không nghờ, đây lại là phòng tân hôn của Cẩn thiếu gia, tôi..." Hắn lại thêm vào một câu, nhưng lại ở thời điểm thích hợp mà rút lại, lời này biến mất vào lồng ngực, cực kỳ giống như không biết nên làm sao để giải thích cho mình...

"Đây không phải là phòng tân hôn." Vòng qua người kia, Lạc Cẩn chậm rãi bước vào thư phòng, sức khỏe hắn không tốt, quanh năm bị bệnh tật dày vò, cho nên hắn rất yếu ớt, yếu ớt đến nỗi gần như cả sức lực để bước đi cũng không có. Thế nhưng cảm giác của Lạc Cẩn cho người khác cũng không giống như là lung lay sắp đổ, ngược lại là thanh nhã khéo léo, mấy bước này đúng là mang theo cảm giác khoan thai hoa lệ.

Giày ngắn màu đen dần biến mất trong tầm mắt rủ xuống, Ngôn Vô Trạm cũng không thở phào một cái, ánh mắt lo lắng dõi theo Lạc Cẩn, lúc này Lạc Cẩn mở một ngăn tủ, từ bên trong lấy ra một cái chăn, lúc đóng cửa tủ, thản nhiên mở miệng, "Đây là thư phòng."Hắn không đốt đèn, chỉ ở trong bóng tối đặt lên giường, người kia lúc này mới hiểu rõ ý Lạc Cẩn...

Trong mắt lóe lên kinh ngạc, người kia liền đi vài bước tới trước giường, nhận lấy chăn trong ngực Lạc Cẩn, có điều cũng không trải ngay ra, mà chần chờ nhìn Lạc Cẩn, "Cẩn thiếu gia, cái này..."

Như vậy, không tốt lắm đâu? Hôm nay là đám cưới của hắn, hắn vốn nên cùng tân nương hưởng thụ động phòng hoa chúc, thế nhưng hắn lại muốn ngủ một mình thư phòng yên lặng nhưng lạnh lùng này...

Hơn nữa...

Đây là thư phòng của Lạc lão gia, sau khi ông chết, ngoại trừ quét dọn bên ngoài, chưa có ai đến ở, trong thư phòng này lạnh như băng, không có một chút hơi người, một người bệnh tật như Lạc Cẩn sao có thể ở chỗ này... Nói không chừng sẽ chết người.

Lạc Cẩn không cần giải thích với người kia bất kỳ thứ gì, hắn bắt đầu cởi áo cưới của mình ra, màu đỏ này khiến Ngôn Vô Trạm nhớ tới Hoằng Nghị... Còn có lời hắn nói hôm nay trong bữa tiệc... Quân cờ.

Quân cờ này là ám chỉ Lạc Cẩn, hay là tân nương vừa gả tới, hay là cuộc hôn sự này...

Lời Hoằng Nghị vô cùng ngắn gọn, người kia không thể đoán được, thế nhưng Lạc Cẩn hẳn là hiểu rõ... Cho nên, mới có một màn như vậy sao?

Lại liếc hắn một cái, người kia không cần nhiều lời nữa, nhanh chóng giúp hắn trải xong giường, cũng đem nếp gấp bên trên vuốt phẳng, khiến chăn thoạt nhìn như mặt nước bằng phẳng...

Lạc Cẩn không nhìn y, cũng không nhìn chăn y đã bày xong chăn, đưa áo cưới màu đỏ cho người kia rồi nằm xuống, ở đây rất lạnh, chăn cũng lạnh, Lạc Cẩn lại như không cảm thấy như vậy, ngay cả chân mày cũng chưa từng nhíu một cái, chỉ là vẻ tái nhợt trên mặt lại tăng thêm mấy phần...

Là hạ nhân, hắn xuất hiện ở đây đã là sai, Lạc Cẩn nếu không tra xét, việc y phải làm chính là mau rời khỏi.

Người kia giúp Lạc Cẩn treo quần áo xong liền muốn rời đi, có điều trước khi đi lại thấy chăn của hắn quá mỏng, lại dừng lại...

Y không muốn nghe thấy tin tiểu thiếu gia Lạc gia chết bất đắc kỳ tử*, y càng không muốn rước họa vào thân... Dù sao y cũng là người cuối cùng gặp hắn.

(*Bất đắc kỳ tử: đột ngột, thường đi với chết)

Ngôn Vô Trạm lại từ trong ngăn kéo lấy ra một cái chăn, đắp cho Lạc Cẩn, lúc này mới yên tâm rời khỏi, có điều hắn vừa mới quay đầu lại, cổ tay đột nhiên bị người níu lấy...

Lạc Cẩn lấy cùi chỏ đỡ thân thể, chăn đã ém kỹ bị xốc lên một góc, lộ ra áo trong trắng tinh của hắn, hắn nắm lấy người kia, nhẹ nhàng lắc bên dưới, "Việc này, đừng nói ra ngoài."

Trên nền áo sậm màu của y, tay Lạc Cẩn giống như khối ngọc trắng, không chỉ màu sắc, còn có nhiệt độ...

Chỗ thân thể bọn họ chạm nhau, ngoại trừ lạnh lẽo, Ngôn Vô Trạm không cảm giác được gì khác, Lạc Cẩn này rõ ràng là người sống, thế nhưng xúc cảm này lại giống một cái xác hơn... Lạc Cẩn lạnh dọa người.Đối diện ánh mắt mang theo tia u ám của Lạc Cẩn, Ngôn Vô Trạm gật đầu. Cho dù Lạc Cẩn không nhờ y, y cũng sẽ không nói...

Thấy vậy, Lạc Cẩn liền dứt khoát thả tay người kia ra, có điều hắn cũng không lập tức nằm xuống, mà quay qua người kia, nở nụ cười như có như không...

"Ngươi thật nóng." Lạc Cẩn chậm rãi nắm tay Ngôn Vô Trạm lên, sau đó dùng tay còn lại bọc lấy, hắn nhìn tay mình bị nắm lấy, thấp giọng nỉ non một câu, "Cứ như là bị ngươi tổn thương vậy."

Ngôn Vô Trạm hiểu rõ ý Lạc Cẩn, hắn là nói nhiệt độ của hắn, người bình thường cũng không như có nhiệt độ thấp như Lạc Cẩn vậy... Đây cũng có lẽ là do uống thuốc quanh năm hoặc do bệnh mà ra. Bạn đang

"Lui xuống đi."

Người kia muốn nói, nhưng Lạc Cẩn đã lại nằm xuống rồi, y chỉ có thể âm thầm cúi người, rời khỏi thư phòng.

Lúc đi y còn cố ý nhìn thoáng qua, nhưng ngoại trừ chăn vun thật cao, y cũng không thấy gì, người kia thay hắn đóng kín cửa rồi đi về nghỉ ngơi.

Lạc Cẩn đáng thương nhưng y không có thời gian rãnh để đồng cảm, tuy rằng y thoát được một kiếp, nhưng Lạc Cẩn có thật sự nghi ngờ hay không, hắn lại không rõ lắm... Luôn cảm thấy, Lạc Cẩn bí hiểm , thật không đơn giản.

...

Chuyến đi thư phòng lần này, người kia cũng không phải là không có thu hoạch, chí ít hắn đã biết, Lạc Cẩn này cũng không như vẻ thoạt nhìn bên ngoài... Lòng dạ Lạc Cẩn sâu dày, sâu không thể dò.

So với Lạc Phồn, y biết đâu có thể từ trên người Lạc Cẩn tìm được đầu mối...

Y phải nghĩ biện pháp tiếp cận Lạc Cẩn, nếu như có thể, tốt nhất là có thể làm người hàu thân cận bên cạnh hắn...

Cho nên y thay đổi chủ ý, bỏ qua Lạc Phồn, đem lực chú ý đặt lên người tựa như mang theo vô số bí ẩn là Lạc Cẩn...

Ngôn Vô Trạm vừa thêm cỏ khô cho ngựa, vừa suy nghĩ tính khả thi của việc này, nhưng suy nghĩ một hồi không biết sao lại nghĩ đến Hoài VIễn...

Khóe miệng người kia nhịn không được nhếch lên.

Y phải đến Lạc Phủ làm gia đinh, Hoài Viễn không đồng ý, hắn cứ nói với y không thôi. Ngôn Vô Trạm chưa từng thấy dáng vẻ kích động như vậy của Hoài Viễn, tâm tình của y không tệ, không những không trách cứ, còn trêu chọc hắn, y còn nhớ rõ, hắn lúc đó nói...

'Lạc Phủ có cần đàn ông làm nha hoàn*, nếu như được, thần sẽ đi làm nha hoàn. '

(*Nha hoàn: đầy tớ gái trong nhà)

Ngôn Vô Trạm vĩnh viễn cũng không quên được biểu tình lúc đó của Hoài Viễn, y lúc đó lại không để ý hình tượng bật cười, bây nhớ lại, y vẫn thấy buồn cười...

Ngôn Vô Trạm cũng không phải người khô khan chất phác, tính cách y rất tốt, cở mở lại vui vẻ, nhưng vì thân phận, y chỉ có thể ra vẻ bí hiểm, uy chấn bát phương, bởi vì y là đế vương...

Lần này ra khỏi cửa, đã không còn ràng buộc thân phận, Ngôn Vô Trạm thấy y thoải mái không ít, giống như một sự giải thoát... Tự do này đối với y mà nói, đời này không được mấy lần. Mặc dù có chút cực khổ nhưng y có thể một lần là chính mình, có thể thỏa thích đùa giỡn một chút, cũng có thể trêu chọc một chút Hoài Viễn. Việc này ở đế đô là chuyện không thể nào...

Cho nên, hắn rất thích cuộc sống bây giờ.

"Tông Bảo" người kia vừa buông cái chỉa xuống, chợt nghe thấy tổng quản đang gọi hắn, tổng quản không tới gần chuồng, mà là kêu Ngôn Vô Trạm qua, "Ngươi đi ra bến đò, xem thử cỏ khô."

Cỏ phía nam cũng không tốt, hơi nước quá lớn, cho nên Lạc Gia và rất nhiều nhà quyền thế khác, đặc biệt vận chuyển cỏ khô từ bên ngoài tới, Ngôn Vô Trạm hiện tại phải ra bến đò, xem thử cỏ khô lần này có đạt yêu cầu hay không, nếu không có vấn đề, để người làm đưa đến Lạc Phủ...

Một thuyền cỏ khô này không chỉ của Lạc Gia, còn có những nhà khác, cho nên mỗi lần đều phải cử người làm đến kiểm tra.

Đây là công việc thuộc bổn phận của Ngôn Vô Trạm, y lập tức nhích người.

Y chưa quen thuộc Thanh Lưu Thành lắm, nhưng trước khi vào Lạc Phủ trước, y và Hoài Viễn đã tìm hiểu kỹ, ngay cả đường ngang, ngõ tắt đều nắm rõ, cho nên y theo thói quen đi đường tắt hướng tới bến tàu...

Lúc Ngôn Vô Trạm đi qua quán rượu lớn nhất Thanh Lưu Thành, Hương Mãn Lâu, đột nhiên có người ngáng chân y một cái, người kia phản ứng rất nhanh, từ cái chân đột nhiên đưa ra kia nhảy lên, thế nhưng không đợi y hạ xuống đất, chợt nghe phía sau 'ui da' một tiếng...

Gần như cùng lúc, Ngôn Vô Trạm liền bị một đám người vây lại.

............

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.