Ngự Hoàng

Chương 2



Thành Dương Châu,

Đầu đường cuối ngõ một mảnh phồn hoa, cảnh tượng náo nhiệt , tiểu thương tiểu phiến rao bán thương phẩm của mình, đầu đường làm xiếc cũng hấp dẫn vô số dân chúng vây xem.

Nhưng ở một phố khác, lại trình diễn tiết mục trừ bạo giúp kẻ yếu -

Chỉ thấy một công tử mặc áo choàng màu sắc bị một tiểu nam hài bảy tuổi dẫm dưới lòng bàn chân, đứa nhỏ kia mày kiếm mắt sáng, ngũ quan tuyệt mỹ tinh xảo.

Tiểu nam hài tuy nhỏ tuổi, nhưng giơ tay nhấc chân lại toát ra khí phách khiếp người, biểu tình cực lãnh, môi xinh đẹp nhếch lên.

"Ta, đừng đánh, đừng đánh nữa, ta cam đoan cũng không dám nữa !”

Nam tử bị dẫm dưới chân chật vật khóc lóc kêu to, trên mặt đầy vết bầm tím lớn nhỏ.

“Hừ! Ác bá như ngươi, sớm nên phế đi hai chân, mới sẽ không nguy hại dân chúng.” Cho dù còn nhỏ tuổi, ngôn ngữ của nam hài lại lộ vẻ lãnh khốc quyết tuyệt.

“Không cần a!” Nam tử sợ tới mức cả người run run, trước mặt mọi người, nước tiểu ẩm ướt cả quần.

Dân chúng vây xem thấy, cười cười, mắng mắng, nhưng không có một người đồng tình với công tử đang oa oa khóc kia.

Ngay lúc nam hài nâng tay lên, đang muốn bổ về phía hắn, cánh tay đột nhiên bị người ngăn lại.

Một tiểu tử khác bộ dạng cơ hồ giống cậu như đúc, mặt mang tươi cười tuyệt mỹ, cây quạt trong tay nhẹ nhàng chắn lấy chưởng của cậu.

“Huyền Li, làm gì nóng vội? Nếu đệ thật sự phế đi chân hắn, tương lai chắc chắn ăn nhờ nhà Thượng Quan ti, làm cho loại người này, không đáng giá.”

Công tử đang bị dẫm dưới chân thấy thế, thiếu chút nữa dập đầu tạ ơn.“Vị này thật sự có tấm lòng Bồ Tát , nếu ngươi thả bản công tử về nhà, bản công tử tự nhiên đáp tạ hậu lễ... ”

Hắn bất quá là trêu chọc một cô gái, đã bị tiểu tử mặt lạnh bên đường đánh.

Hắn phong lưu nhất thế, chơi đùa nữ nhân vô số, khi nào chịu qua loại sỉ nhục này? Chỉ là bất đắc dĩ, xú tiểu tử kia công phu rất cao, cũng không biết dùng cái chiêu thức gì, trong chớp mắt, liền đả thương hắn, không thể động đậy.

May mắn, một tiểu tử khác bộ dạng giống cậu như đúc có chút lương tâm, hắn một phen nước mắt nước mũi , ý đồ tranh thủ sự đồng tình của tiểu tử kia.

Chỉ thấy nam hài cười hì hì một tiếng, khom người, mở ra cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy. “Vị công tử này, tuy rằng ta không nghĩ sẽ đánh gãy chân của ngươi, nhưng ngươi đùa giỡn Vân Nhi tỷ tỷ nhà ta, làm nàng sợ tới mức hoa dung thất sắc, thật sự tội không thể tha thứ, làm cho ta nghĩ, nên trừng phạt sự vô lễ của ngươi như thế nào đây?”

Cậu ra vẻ tự hỏi, đột nhiên lông mày giãn ra, từ trong lòng lấy ra một gói giấy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện ra nụ cười vô tội.

"Ngươi…….Ngươi muốn làm gì?”

Công tử hạ lưu cảm thấy cậu tươi cười thật tà ác, ngay sau đó, giấy bao bị mở ra, một đoàn bột phấn màu trắng nghênh diện đánh tới, không đợi hắn hoàn hồn, liền thấy toàn thân ngứa vô cùng.

Hắn hét lên một tiếng, dùng sức kéo vạt áo mà gãi, ngứa đến lăn lộn trên mặt đất, bộ dáng rất chật vật.

Dân chúng vây lại xem kịch vui, mắng công tử kia bị trừng phạt đúng tội, không ai đồng tình hắn.

Hoàng Phủ Cận đứng ở trong đám người, tinh tế đánh giá hai tiểu nam hài bộ dáng giống nhau như đúc kia, nhất là đứa cầm quạt nham hiểm, trên nét mặt, lại có bóng dáng nàng năm đó.

Mà càng làm cho hắn nhíu mày là, diện mạo hai đứa con này

Đáy lòng hắn đau thương, có chút hoảng hốt, có chút khẩn trương, còn có chút chờ mong.

"Huyền Duật, huynh lại lãng phí thuốc của nương, loại người này, không bằng cấp hắn một đao đi cho xong.”

"Lời ấy sai rồi, ta cảm thấy giống người này phải chậm rãi thu thập mới có ý tứ.”

Nam hài phẩy cây quạt, trong nụ cười, đã lộ ra tà ác.

"Huyền Duật, Huyền Li, hai tiểu tử các con lại đi gây chuyện thị phi phải không?”

Ngay tại lúc hai người chỉnh người hết sức thích thú, mọi người theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy một mạt màu trắng thuần khiết ánh vào tầm mắt.

Nàng mặc quần áo áo trắng, thanh lệ xinh đẹp, khuôn mặt mặc dù không có trang điểm gì, lại đẹp đến động lòng người, giống như tiên tử hạ phàm.

"Là Bạch thần y đến đấy.” Trong đám người, truyền đến giọng người nam.

Hai đứa nhỏ bộ dạng giống nhau như đúc thấy nàng đến, nhìn lẫn nhau liếc mắt một cái, biết rõ đại sự không ổn, khi nữ tử đến gần, lập tức song song cúi đầu.

"Nương!” Hai người trăm miệng một lời. "Là hắn đùa giỡn Vân Nhi tỷ tỷ, còn đem Vân Nhi tỷ tỷ dọa khóc, chúng con mới bênh vực kẻ yếu .”

Nữ tử áo trắng nhìn hiện trường liếc mắt một cái, vươn ngón trỏ thon dài, ở trên đầu hai tiểu tử kia điểm một chút, tức giận hừ nói: "Về nhà ta sẽ xử lý các con, hai đứa lại gây họa.”

Nói xong, đi đến chỗ nam tử còn đang lăn lộn trên mặt đất, cũng không biết ở trên người hắn làm cái gì, không bao lâu, nam tử kia liền dần dần đình chỉ quay cuồng, nhưng đã mệt nên quỳ rạp trên mặt đất, tư thế bất nhã thở hổn hển.

Hắn thấy mình tự gãi đến hồng hồng tím tím, rất khó coi, xiêm y cũng loạn thất bát tao (thật rối loạn) ,đủ chật vật.

“Vị công tử này, thật sự thật có lỗi, là tiểu nhi không hiểu chuyện, đắc tội công tử, mong rằng công tử thứ lỗi.”

“Không, không sao, ta không ngại, ta không ngại.”

Nam tử bị doạ không nhẹ, thấy chính mình thoát hiểm, cũng biết hai tiểu tử này không thể chọc, cơ hồ hướng nữ tử áo trắng nói lời cảm tạ xong, liền nhanh như bay rời khỏi hiện trường.

Tuy rằng một màn này quá mức hí kịch tính (mang tính kịch vui) , lại không tránh được ánh mắt của Hoàng Phủ Cận đứng trong đám người, hắn khiếp sợ trừng lớn mắt. Giọng nói và má lúng đồng tiền của nữ tử áo trắng, nàng đúng là người trong mộng hắn suốt bảy năm qua!

Hắn nhớ rõ tiếng khóc của nàng , nụ cười của nàng , hỉ nộ ái ố của nàng sở hữu, cho đến khi trận đại hoả ngoài ý muốn phát sinh kia, đoạt đi tính mạng của nàng, cũng đồng thời khiến lòng hắn trống rỗng.

“Tụ nhi..." Kìm lòng không được gọi một tiếng khiến tim hắn đập nhanh hơn.

Ngã tư đường hỗn loạn, đám người vây xem, ồn ào náo động, trong nháy mắt đều tản hết, trong thiên địa, giống như chỉ còn lại hắn và nữ tử áo trắng nhìn nhau.

Mày lá liễu, môi đỏ mọng, nhăn mày cười, toát ra tràn đầy tự tin.

Nhìn nhau chỉ tại nháy mắt, đôi mi thanh tú của nữ tử áo trắng nhíu lại, khóe môi xả ra một cái độ cong không quá rõ ràng. “Vị công tử này, ngài  đang gọi ta sao?”

Hoàng Phủ Cận đến gần vài bước, dân chúng đứng ngoài đều đánh giá hắn, ước chừng hơn hai mươi tuổi, mày rồng mắt phượng, bộ dạng rất tuấn mỹ phiêu dật.

Áo choàng màu trắng bạc thêu chỉ vàng, là vải dệt thượng đẳng dân chúng bình thường dù làm vài năm cũng mua không nổi.

Tóc đen búi sau đầu, vật phẩm trang sức sở hữu đều quý báu kinh người.

Từ trên người hắn phát ra khí phách cao quý, làm cho người ta thấy, nhịn không được phải khúm núm, không dám nhìn thẳng.

Mà mấy người gia phó mặc trang phục tuỳ tùng theo phía sau hắn, ánh mắt thỉnh thoảng đánh giá chung quanh, cẩn thận bảo hộ an nguy của chủ tử.

"Dạ Sở Tụ, nàng... Thật sự không nhớ rõ ta sao?”

Nàng không sợ nghênh hướng ánh nhìn chăm chú của hắn, đáy mắt là một mảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng. "Công tử, tiểu nữ tên là Bạch U Nhiên, không phải là Dạ Sở Tụ, công tử nhận sai người rồi.”

Ứng đối tuy có lễ, nhưng đáy mắt xa lạ cùng giọng điệu xa cách, đã làm cho Hoàng Phủ Cận lùi bước.

Hắn kinh ngạc đứng tại chỗ, cứ như vậy cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, không biết qua bao lâu, hắn thanh nhã cười, mang vài phần cô đơn cùng bi thương. "Thật có lỗi, có thể ta là... nhận sai người.”

"Không sao.” Nàng trong suốt cười, không chút nào quyến luyến xoay người. "Huyền Duật, Huyền Li, về nhà thôi.”

Bộ dạng hai đứa trẻ giống nhau như đúc, dùng một loại ánh mắt sâu không lường được đánh giá Hoàng Phủ Cận, lập tức có thâm ý khác nhìn lẫn nhau liếc mắt một cái, mới xoay người cùng nữ tử áo trắng rời đi.

Đồng Tế Đường là y quán nổi danh ở Dương Châu, bởi vì nơi này trụ một vị nữ thần y, tên là Bạch U Nhiên.

Nàng tuổi còn trẻ, dung mạo như tiên nữ, luôn mặc quần áo màu trắng thanh lịch, ôn hòa có lễ, không chỉ có y thuật rất cao, còn mang tâm địa Bồ Tát.

Dân chúng có bệnh trị không nổi, uống thuốc không khỏi, nàng liền hảo tâm bố thí, trị liệu miễn phí.

Dưới trướng có hai con trai, Bạch Huyền Duật cùng Bạch Huyền Li, là đôi song bào thai, trưởng tử Huyền Duật, thông minh tuyệt đỉnh, mưu trí cao xa. Thứ tử Huyền Li, võ công rất cao, thân thủ phi phàm.

Nghe nói, phụ thân của hai đứa con đã qua đời từ nhiều năm trước, mà nàng cũng không muốn tái giá, thầm nghĩ nuôi lớn hai đứa con này thật tốt.

Bạch gia ba người, tự nhiên cũng thành nhân vật truyền kỳ ở Dương Châu.

Nếu như nhà dân chúng bình thường có được hai Lân nhi thông minh đáng yêu như thế này, chắc phải thắp hương bái Phật, cảm tạ Phật tổ ban ân, Bạch U Nhiên nhưng lại thập phần đau đầu.

Thật sự là bởi vì hai đứa con này nghịch ngợm đến đòi mạng, từ nhỏ đến lớn, nơi nơi gây chuyện thị phi, hại nàng không thể không đi theo phía sau bọn họ giải quyết cục diện rối rắm, tựa như vừa mới ở trên đường, chuyện bọn họ giáo huấn con trai bảo bối của Lý viên ngoại ở thành Tây.

"Nương, người từ nhỏ dạy chúng con, gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, cho nên con mới cùng sư phó học một thân võ nghệ.” Lãnh khốc Bạch Huyền Li, ở trước mặt Bạch U Nhiên, sẽ lộ ra chút tính trẻ con.

“Nương đã từng dạy chúng con, đối đãi người xấu, tuyệt không lưu tình, bởi vì đối người xấu nhân từ, chính là đối chính mình tàn nhẫn.”

Một bên Bạch Huyền Duật thỉnh thoảng lộ ra tươi cười đáng yêu nhìn nương.

Bạch U Nhiên một bên mài thảo dược, một bên dùng sức trừng mắt với hai đứa con bảo bối, tức cũng không được giận cũng không xong, cuối cùng chỉ có thể than nhẹ một tiếng, tiếp tục mài dược.

Người chuyên làm công việc bên ngoài - Trung Phúc, bị hai tiểu thiếu gia đùa giỡn cười không ngừng. “Chủ tử, làm gì thở dài, người giáo dục tốt, nay hai vị thiếu gia là danh nhân thành Dương Châu a.”

Ước chừng năm năm trước, chính mình bị mắc bệnh nan y, là Bạch U Nhiên ra tay tương trợ, cứu hắn một mạng.

Bắt đầu từ ngày đó, hắn liền cam tâm tình nguyện làm tiểu nhị ở Đồng Tế đường, cũng thề sống chết cả đời xem Bạch U Nhiên như chủ tử, vì Bạch gia tận lực.

“Vẫn là Trung Phúc ca ca thương chúng ta.”

“Hừ! hai đứa các con, không có đứa nào làm cho ta yên tâm .”

“Nương……”

Vẫn là Bạch Huyền Duật nói ngọt, nho nhỏ thân mình làm nũng cọ nàng. “Nương cũng đừng tức giận, lần này chỉnh ác Lý thiếu gia, thật là chúng con làm hơi quá đáng, nhiều nhất lần sau lại có loại người xấu này xuất hiện, con cùng Huyền Li sẽ dùng phương pháp ôn nhu một chút, tuyệt đối sẽ không làm cho nương phiền toái.”

Bạch Huyền Li lãnh khốc không rên một tiếng.

"A, nương, tháng sau là sinh nhật nương, nương nghĩ muốn lễ vật gì?”

Bạch U Nhiên gặp con còn nhỏ như thế đã hiểu chuyện, tức giận biến mất không ít.

Nàng một tay ẵm lấy con đặt trên đùi mình, dùng sức nhéo nhéo hai má hắn."Nương cái gì cũng không thiếu, chỉ hy vọng hai tiểu tổ tông các con ngoan một chút, đừng làm cho nương bận tâm nữa là đủ rồi.”

"Không, lễ vật nhất định phải đưa.” Bạch Huyền Li tuy rằng tính cách lạnh lùng, nhưng thực hiếu thuận.

Nàng kéo hắn vào trong lòng, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của bọn họ, không biết giống nàng, hay là giống hắn

Tận đáy lòng, bởi vì nghĩ tới gương mặt không nên nhớ kia lại thấy quặn đau, nàng vội vàng hoàn hồn, lại đưa ra nụ cười ôn nhu yếu ớt.

"Chỉ cần các con khỏe mạnh ở cạnh nương là đủ.”

Tuy rằng Bạch U Nhiên không xa cầu hai con tặng lễ, nhưng việc này cũng không đại biểu hai tiểu tử thông minh kia trong lòng không tính toán.

Một đêm, hai tiểu tử mặc y phục dạ hành lén lút rời đi Đồng Tế đường, thẳng đến phủ đệ của  tri phủ Dương Châu.

"Huyền Duật, huynh xác định ở phủ của Từ Bách Vạn có bản sách thuốc mà nương vẫn muốn sao?”

Ánh trăng mông lung, vẫn có thể nhìn thấy hai đôi mắt to trong suốt của họ.

Bạch Huyền Duật thở dài một tiếng, kéo đệ đệ đến dưới chân tường. “Không sai, nha sai Trần đại ca ở phủ Từ Bách Vạn, khi cùng ta nói chuyện phiếm đã nói hớ, đại khái ba ngày trước, có người đem bản "Tuyệt thế y kinh" mà nương vẫn muốn đưa cho Tri phủ đại nhân, nghe nói đang để ở trong thư phòng khóa kín.”

Bạch Huyền Duật là người không ra tay nếu không nắm chắc phần thắng, cậu từ nhỏ đã thông minh tuyệt đỉnh, tâm tư kín đáo, tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng mưu trí cũng không bại bởi người nào.

Từ nửa năm trước, chợt nghe nương đề cập qua "Tuyệt thế y kinh" thất truyền đã lâu, cho nên hai huynh đệ âm thầm hỏi thăm, muốn lấy bản sách thuốc kia, cho nương một sự kinh hỉ.

Không nghĩ tới quan binh ở phủ Từ Bách Vạn, trong lúc vô ý đã để lộ ra tin của bản sách thuốc, vốn cậu cũng là không tin, bất quá Trần đại ca làm người chính trực, cậu lại âm thầm hỏi thăm thêm mấy ngày, mới xác định sách thuốc thật sự ngay tại thành Dương Châu.

Cho nên thừa lúc đêm dài nhân tĩnh, cậu cùng đệ đệ quyết định do thám phủ đệ.

Bạch Huyền Duật thông minh, nhưng võ công không bằng đệ đệ, cho nên hai người bàn bạc nội ứng ngoại hợp, để lấy bản sách thuốc kia.

“Đợi chút.” Thấy đệ đệ sắp phi tường vào, Bạch Huyền Duật kéo lấy cánh tay cậu, xuất ra một bao bạc vụn giao cho đối phương.

“Nếu đẹ lấy được bản sách thuốc kia, nhớ để bạc lại, coi như là chúng ta mua , miễn cho mang tiếng lấy cắp.” Đây là tiền tiêu vặt hai huynh đệ góp nhặt nhiều năm.

Tiếp nhận bạc, Bạch Huyền Li lãnh khốc gật đầu.“Ở đây chờ đệ, đệ đi rồi về.”

Dứt lời, thân mình nhẹ nhàng nhảy lên, bay qua tường cao.

Phủ đệ của tri phủ Dương Châu so với nhà của dân chúng bình thường xa hoa hơn rất nhiều lần, Bạch Huyền Li động tác linh mẫn, một chút công phu, liền tránh thoát tầm mắt thủ vệ, thẳng đến thư phòng.

May mắn Huyền Duật nghĩ chu đáo, trước tiên đã hỏi thăm đường đi trong phủ, chỉ nhìn một lần, cậu liền khắc trong lòng.

Đêm khuya, bốn phía im ắng, không nghĩ tới thư phòng lại không có người gác, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra đi vào, khép hờ cửa, mượn ánh trăng mỏng manh bên ngoài để tìm kiếm chung quanh.

Không biết có phải ông trời hậu đãi Bạch Huyền Li hay không, ngay lúc cậu buồn rầu không biết nên làm sao leo lên giá sách cao kia, khóe mắt lại nhìn đến chính giữa, thấy được cuốn sách cậu đang tìm.

Ánh mắt cậu sáng lên, cơ hồ là không tưởng được mình có thể lấy được sách, lúc gần đi, không quên đem bao bạc vụn để lại trên bàn.

Nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, cậu thả người nhảy xuống, rơi vào trong viện, ngay lúc cậu nghĩ đến mình đã thành công, trước mắt đột nhiên sáng lên, ánh đuốc chói mắt đã thắp sáng toàn bộ sân như ban ngày.

Mắt to của Bạch Huyền Li nhíu lại, chỉ thấy một đám quan binh vây quanh cậu, không đường thối lui.

Trong khi cậu cảnh giác phòng bị, đám quan binh lại mở ra một con đường, chỉ thấy một nam tử tuấn mĩ mặc hoa phục, tà mị cười đi đến chỗ cậu.

"Thật to gan, ban đêm cư nhiên dám xông vào phủ đệ của tri phủ”

Bạch Huyền Li rùng mình, nam tử trước mắt mặt như quan ngọc, đúng là người cậu gặp không lâu ở trên đường.

Cậu theo bản năng từng bước lui về sau, đối phương đã tới gần, mà chung quanh quan binh cũng vây chặt, cậu nhìn lướt qua, cảnh giác cao độ, phát hiện tất cả quan binh này đều không phải người trong phủ Từ Bách Vạn.

Ngay sau đó, cậu muốn dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết nam tử trước mắt, nhưng khi cậu đón nhận chưởng của đối phương, mới phát hiện công phu của nam tử này cao hơn mình nhiều.

Đánh nhau mấy chiêu, cậu liền rơi vào trong tay đối phương, một đám quan binh lập tức xông tới, đem kiếm để trên cổ cậu, biết rõ chính mình dữ nhiều lành ít, lại không hề sợ hãi.

Hoàng Phủ Cận đưa tay lấy chiếc khăn đen trên mặt hắn xuống, tiểu tử này vẻ mặt quật cường, trong mắt còn hiện lên thần sắc bất tuân.

Hắn trêu chọc cười, "Nhìn không ra, ngươi tuy nhỏ tuổi, nhưng thân thủ lại khá tốt.”

Vừa nói vừa lấy ra sách thuốc đối phương giấu trong ngực, đây là tội chứng không thể cãi được.

"Hừ!” Bạch Huyền Li trừng hắn một cái, không để mình trở thành tù nhân yếu thế.

Hoàng Phủ Cận hơi nhếch môi. "Tính tình thật ra không nhỏ, chỉ tiếc, ban đêm xông vào phủ đệ của tri phủ, lại phạm tội trộm cắp, pháp lý không thể tha.” Ngữ khí trêu đùa bỗng dưng lạnh lùng, thay vào khuôn mặt uy nghiêm. "Người đâu, còn không bắt tiểu tử này vào đại lao.”

"Đợi đã!”

Ngay lúc quan binh dạ lên một tiếng rồi tiến lại bắt người thì một tiếng nói non nớt khác vang lên, chỉ thấy Bạch Huyền Duật từ trên tường nhảy xuống, lập tức nhận được một ánh mắt cảnh cáo của đệ đệ.

Cậu cười nhìn đệ đệ.“Chúng ta là thân huynh đệ, nay đệ lâm vào nguy hiểm, ta có thể nào trốn một mình?”

Nói xong, một đôi mắt to không sợ nhìn về phía Hoàng Phủ Cận.“Vị công tử này, tuy rằng không biết phủ đệ của tri phủ thay đổi chủ tử từ khi nào, bất quá đệ đệ của tôi ban đêm xông vào phủ đệ cầm sách thuốc là nó không đúng, nhưng như thế gây chiến, vừa muốn bắt người vừa muốn ngồi tù , không khỏi mất phong độ quân tử, huống chi, trước đó chúng tôi cũng có để lại bạc , công tử làm gì tuyệt tình như vậy?”

Hai đứa nhỏ này một cái cương, một cái nhu, lại còn thông minh trí tuệ, vô luận người nào, hắn đều thích.

Chẳng qua, hiện tại không phải thời điểm nói chuyện.

Hắn nghiêm mặt nói: “Ngươi cho là bản sách thuốc này chỉ trị giá mấy lượng bạc?”

“Bản sách thuốc giá trị ở chỗ là người nào có được nó, nương tôi am hiểu sâu y thuật, đối với nàng mà nói đây là vật báu vô giá. Trường hợp nếu nó ở trong tay ngài, chỉ sợ sẽ không đáng một đồng .”

Nghe cậu nói được đạo lý rõ ràng, mặc dù thấy thú vị, nhưng nam tử vẫn chưa vì vậy mà động dung nửa phần.

“Đứa nhỏ này, ngươi có biết như thế nào là ý không ở trong lời nói?”

Hắn cố ý chỉ điểm, không biết hài đồng ở trước mắt có thể tỉnh ngộ hay ko .

Bạch Huyền Dật miệng lưỡi lưu loát đang muốn nói tiếp, phút chốc sợ run, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu lịm đi vài phần.

"Thì ra là thế.” cậu lại nhìn về phía đệ đệ của mình. "Huyền Li,chúng ta trúng kế .”

Hoàng Phủ Cận thấp giọng cười, quả nhiên là đứa nhỏ thông minh, chẳng qua, hiện tại cũng không phải lúc khen ngợi. Hắn nhấc tay, đối với quan binh ra lệnh.

"Trói hai đứa nhỏ này lại, đưa vào đại lao.”

Hai nam hài không hề giãy dụa, thong dong tùy ý để người khác chói bọn họ lại đưa đi.

Hoàng Phủ Cận đi lên trước, nắm lấy chiếc cằm tinh tế xinh đẹp của Bạch Huyền Dật, cúi người, cho cậu thấy một cái tươi cười hoàn mỹ.

"Muốn đấu cùng ta sao? Ta sẽ cho các ngươi cơ hội .”

"Tránh ra, để ta đi vào!” Bạch U Nhiên nộ khí đằng đằng đi thẳng đến phủ đệ của tri phủ.

Hai bên quan binh nhìn như cản lại, nhưng chưa thật sự ngăn cản đường đi của nàng.

Nàng xông vào đại sảnh, nhìn đến vị nam tử trẻ tuổi đang ngồi trên cao, thong dong uống nước trà người hầu đưa, cứ như sớm đoán được nàng sẽ xuất hiện tại đây.

"Sao lại thế này, thị vệ đông vậy, nhưng lại không ngăn được một người phụ nữ yếu đuối?”

"Thỉnh công tử thứ tội.” Thị vệ hai bên đều quỳ xuống.

"Đủ rồi! Không cần tiếp tục đóng kịch.”

Bạch U Nhiên hừ lạnh một tiếng, hai mắt mở to ra lệnh cho nam tử.

"Nghe nói con ta đắc tội ngài, ngài đến tột cùng muốn như thế nào?”

Nghe nàng vô lễ chất vấn, Hoàng Phủ Cận cũng không tức giận.

"Con nàng?” Hắn ra vẻ khó hiểu, lại giả bộ cẩn thận đánh giá bộ dáng của nàng. "Nha, ta nhớ ra rồi, nàng không phải là Bạch thần y được dân chúng lưu truyền. Nàng đang nói đến hai tiểu quỷ đêm qua đến phủ ta lấy trộm sách thuốc sao?”

Không muốn cùng hắn dây dưa, Bạch U Nhiên giận trừng mắt nói thẳng: "Ngài rốt cuộc muốn như thế nào mới có thể thả chúng nó?”

Hai tiểu tử kia tối hôm qua một đêm không về, nàng cùng Trung Phúc hai người gấp đến độ đi chung quanh tìm kiếm, kết quả buổi sáng hôm nay liền nghe người ta nói, quý phủ của Tri phủ đại nhân có kẻ trộm, lại nghe nói có liên quan đến sách thuốc gì đó.

Nàng liền lập tức hiểu được sự tình từ đầu đến cuối. Chính là vạn lần không nghĩ tới, nàng không phải đối mặt với Tri phủ đại nhân nhân từ mà là đối mặt với hắn.

Hoàng Phủ Cận nhẹ nhàng buông ly trà, tao nhã đứng dậy, lộ ra vẻ mặt tiếc hận. "Bạch thần y, hiện tại không phải vấn đề thả hay không thả, mà là hai tiểu quỷ kia thật vào quý phủ trộm đồ, nhân chứng cũng có, chứng cứ phạm tội rõ ràng, tuy rằng bọn họ tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không thể bỏ qua, hiện tại nếu không giáo huấn tốt, khó bảo toàn tương lai sẽ không đi lạc lối.”

Nghe vậy, Bạch U Nhiên tức giận đến nổi trận lôi đình, hận không thể một quyền đánh sập biểu tình dối trá của hắn.

“Dịch Phi.” Hoàng Phủ Cận đột nhiên kêu người hầu.

Đối phương vội vàng tiến lên từng bước, khom người đáp: “Công tử.”

“Nói cho ta nghe một chút, ở Đại Doanh quốc, nếu phạm vào tội trộm cắp, nên trừng trị như thế nào?”

“Bẩm công tử, căn cứ điều luật thứ một trăm năm mươi tám của Đại Doanh quốc, tội trộm cắp, phạt tám mươi đại bản, cắt đứt ba ngón tay, lao dịch hai năm….”

Càng nói tiếp, Bạch U Nhiên sắc mặt càng khó xem. “Ta có thể trả bạc cho ngài.”

“Nàng cho là, ta muốn mấy lượng bạc của nàng sao?” Hoàng Phủ Cận đột nhiên trầm hạ tuấn dung, nhìn thẳng nàng.“Bạch thần y, quốc có quốc pháp, gia có gia quy, ta nhất định trị tội bọn chúng.”

Ánh mắt đáng sợ, nàng oán hận trừng khuôn mặt tuyệt tình của hắn, tình huống khẩn cấp, nàng cắn răng một cái -

“Hoàng Phủ Cận, hổ dữ không ăn thịt con, ngài tốt nhất không cần khinh người quá đáng!”

Từ lúc nàng nói ra tên Hoàng Phủ Cận, thị vệ hai bên sợ tới mức đều quỳ rạp xuống đất.

Ngoài dự đoán, hắn thế nhưng thản nhiên nở nụ cười, âm ngoan ngụy trang trong mắt, dần dần hóa thành một chút thoải mái.

"Tụ nhi, nàng rốt cục thừa nhận quan hệ của chúng ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.