Ngự Linh Sư Thiên tài

Chương 80: Lực Lượng Chi Nguyên



So với Luci đang hả lòng hả dạ, Lăng Tử Minh lại có chút hoảng hốt. Từ lúc bắt đầu đến gần Linh Trì, trong lòng hắn liền mơ hồ sinh ra một loại rung động, thúc giục hắn nhất định phải làm chút gì đó.

Dưới sự kêu gọi mạnh mẽ, Lăng Tử Minh thậm chí quên luôn phải ẩn giấu thân mình, tự mình rời khỏi bóng cây đi thẳng về phía căn phòng duy nhất trong nội viện.

"Này!" Phượng Vũ nhanh tay nhanh mắt, một phen bắt hắn lại, "Nóng lòng cũng không nên như vậy!"

Vậy mà, Lăng Tử Minh quay đầu lại, trong ánh mắt sốt ruột, còn mang theo mấy phần trống rỗng: "Ta muốn đi qua. . . . . . Nó đang gọi ta!"

"Nó? Là ai?" Phượng Vũ chăm chú lắng nghe, mọi nơi, trừ giọng nói hai người đè thấp nói chuyện với nhau, ngoài tiếng bước chân của vệ binh ra, cũng không có tiếng động nào khác. Lúc nàng đang cảm thấy kỳ lạ, bỗng dưng trong nội tâm khẽ động, phóng Tinh Thần Lực ra dò xét một chút, liền lập tức cảm nhận được ra kết quả kinh sợ.

—— lấy căn phòng lộng lẫy làm trung tâm, một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ giống như xoáy nước, cuồn cuộn không dứt lan tràn ra linh khí kinh người, nghĩ đến chính là Luyện Linh Trì. Nhưng nghiên cứu kỹ càng nguồn gốc lực lượng, lại hình như là ở dưới Linh Trì, đến từ lòng đất không lường được độ sâu.

Nơi đó giống như là có một cự thú ngủ say đã lâu, mặc dù đang ngủ say, trong lúc hít thở, vô ý phóng xuất ra uy áp làm người ta không thể khinh thường. (cự thú: con thú khổng lồ)

Cự thú giống như ảo ảnh, lướt qua trong đầu Phượng Vũ. Khi nàng cố gắng muốn thấy nó rõ hơn một chút, nhưng lại dường như không thích bị quấy rầy, trước mắt vẫn luôn ngăn cách bởi một tầng nào đó, mơ mơ hồ hồ, nhìn không rõ lắm.

Thế nhưng ảo ảnh thoáng hiện trong nháy mắt này, đã đủ để làm cho Phượng Vũ sinh ra một suy đoán hoang đường nhưng cũng hợp lý nhất: nếu cái gọi là Luyện Linh Trì chỉ là bởi vì cự thú vô ý phát ra hơi thở bao hàm cả linh khí, như vậy, sức mạnh của bản thân cự thú phải cường đại tới cỡ nào? !

"Thế nào?"

Nhận ra Phượng Vũ trầm mặc khác thường, Phó Tư Đường và Luci cùng lúc nói ra lời hỏi thăm thân thiết.

"Có lẽ là ảo giác, nhưng ta vẫn cảm giác dưới đất có gì đó."

"Là mai phục sao?"

"Không, là một lực lượng cường đại tới mức không thể hình dung được, nó thậm chí vượt qua Luyện Linh Trì gấp trăm ngàn lần!"

Gần đây Luci vô cùng khát vọng khôi phục lại lực lượng cường đại, lập tức hỏi tới: "Là Lực Lượng Chi Nguyên của Luyện Linh Trì sao?"

"Ta không biết. . . . . ." Phượng Vũ nhắm mắt lại, vừa rồi nàng lại cố gắng thử cảm ứng hình dáng chân thực của cự thú thần bí kia, rồi lại thất bại lần nữa: "Ta không có cách nào hoàn toàn cảm giác được nó."

Phó Tư Đường nghe nói như thế cũng không cảm giác khác thường, năng lực nhận biết của Phượng Vũ cường hãn đến mức nghịch thiên, Luci thanh tỉnh cũng tương đối khiếp sợ: "Cái gì? Ngay cả ngươi cũng không cách nào cảm giác được nó? Vậy nó nhất định là vật sống tương đối ghê gớm! Đáng giận, với lực lượng thân thể hiện tại này của ta đều không làm được cái gì hết, nếu không nhất định sẽ nhìn nó rõ ràng hoàn toàn."

Lúc ba người đang vì dị vật dưới đất làm phân tâm, Lăng Tử Minh đã thoát khỏi tay Phượng Vũ, tiếp tục đi về phía trước: "Nó đang kêu gọi ta...ta nghe được. . . . . ."

Ý thức hoảng hốt, Lăng Tử Minh không che giấu hành tung, vừa vặn bị một đội vệ binh đến đây tuần tra nhìn thấy. Thấy người lạ thế nhưng xông vào được cấm địa, đám vệ binh theo bản năng muốn tiến lên bắt. Nhưng thậm chí còn không chờ bọn họ báo tin cho đội ngũ khác tình hình quân địch, thì trong mũi liền ngửi được một mùi hương thoang thoảng rồi nhao nhao gục ngã.

"Mặc kệ, đi vào trước lại nói." Biến cố đột phát, đây là biện pháp tốt nhất không kinh động vệ binh khác mà Phượng Vũ có thể nghĩ đến. Thu hồi bình thuốc, nàng gọi Luci và Phó Tư Đường một tiếng, theo sát phía sau Lăng Tử Minh, tiến vào căn phòng lộng lẫy xa xỉ.

Bên trong phòng, đá cẩm thạch hình vuông được lát thành những bậc thềm xung quanh dòng nước suối ấm áp, trên mặt nước tỏa ra khí nóng bừng bừng. Trên vách tường có vô số cửa sổ nhỏ chuyên giải nhiệt, trong góc phòng thậm chí còn có cái sập nhỏ chuyện đặt y phục.

Vô luận nhìn từ góc độ nào, bố trí của nơi này không có gì khác với phòng Ôn Tuyền bình thường. Nếu không phải cảm nhận được linh khí nồng đậm kia, cùng với bên ngoài nhiều vệ binh đến kinh khủng, bốn người nhất định sẽ cho là tìm lầm rồi.

Từ lúc đi vào trong phòng, ánh mắt Lăng Tử Minh trở nên ngày càng trống rỗng. Hắn ngơ ngác đứng cạnh bờ hồ một lát, chợt cùng y phục tung người nhảy vào trong hồ.

Phượng Vũ theo bản năng vừa định đưa tay ra kéo hắn lại, nhưng một màn khác thường lại xuất hiện: Lăng Tử Minh vốn nên rơi vào trong hồ nước, lại lơ lửng giữa không trung, trận gió vô hình thổi qua trường bào của hắn bay bay không ngừng. Cái trán rộng cũng nâng lên theo gió, một pháp ấn đỏ tươi từ từ hiện lên cái trán của hắn, từ nông tới sâu, tản mát ra ánh sáng khiếp người.

Giống như là hô ứng cùng với ánh sáng kia, song kiếm đeo ở hông Phượng Vũ, ánh sáng màu đỏ cũng bắt đầu mạnh lên. Song kiếm Chu Tước tự động thoát khỏi vỏ kiếm chậm rãi bay lên, dừng lại ở giữa không trung. Cũng lơ lửng ở giữa không trung giống như Lăng Tử Minh, tạo thành một cặp hô ứng ăn ý.

—— đây là xảy ra chuyện gì? !

Mắt thấy một màn này, đám người Phượng Vũ đều kinh ngạc nói không ra lời.

Đúng lúc này, một sát khí cực mạnh, vô cùng ác liệt, đột nhiên đánh tới từ ngoài phòng. Không kịp suy nghĩ nhiều, ba người theo bản năng lẩn tránh, một dây xích dài lớn gào rít tới, chỉ trong gang tấc quẹt qua thân thể Phượng Vũ, rơi ầm ầm trên đất, liện đập vỡ đá cẩm thạch cứng rắn lát trên mặt đất thành vết rách thật sâu.

"Thế nhưng lại có thể để ngươi chạm đến phong ấn! Lăng Tử Minh, ta sớm nên từ lúc ngươi vừa ra đời liền giết ngươi!" Cam Ma La phẫn nộ quát, khuôn mặt vặn vẹo tràn đầy hối tiếc thật sâu, "Thánh Tế Tư trách cứ thì thế nào? Dù là bị Thánh điện xoá tên, chỉ cần sống lại, ta cũng nên liều mạng một phen!"

Một câu chưa dứt, Cam Ma La phẫn nộ điên cuồng lại điều khiển dây xích dài đánh về phía mọi người lần nữa!

Năng lực của ma pháp sư hoàng cấp không phải là giỡn, thậm chí không cần chờ Cam Ma La ra tay, uy áp tràn ra từ người hắn cũng đã mang tới sức lực của hàng nghìn người, áp bức làm mấy người không thở nổi. Phượng Vũ và Luci còn tốt hơn một chút, đầu gối Phó Tư Đường đã mềm nhũn, nặng nề nửa quỳ xuống gắng gượng chống đỡ thân thể.

Chỉ có Lăng Tử Minh thân ở trong Linh Trì là không chịu một chút ảnh hưởng nào, pháp ấn trên trán, ánh sáng vẫn từng chút từng chút một rực rỡ chói lóa dần lên, cùng song kiếm Chu Tước, hai cái tôn nhau lên, giống như đang hoàn thành nghi thức thần bí gì đó.

Lại hiểm hiểm né tránh được công kích, Phượng Vũ muốn phản kích, lại khổ nổi là vũ khí đang ở bên chỗ Lăng Tử Minh, không cách nào thi triển một kiếm uy thế của ngày đó ra được.

—— làm sao bây giờ?

Mắt thấy dây xích dài lớn của Cam Ma La lại thổi quét về phía mình lần nữa, Phượng Vũ cái khó ló cái khôn, lấy ngọc châu gia truyền ra, rót Thổ Nguyên Tố vào rồi ném về phía trước: "Thổ Bích Chướng!"

Bức tường ngăn cản mới vừa tản ra ánh sáng màu vàng, liền bị dây xích dài hung hăng đánh trúng nát bấy! Mặc dù dây xích dài đi tới đó vì vậy mà bị chặn lại, hết sạch lực lượng, nhưng ánh sáng rực rỡ của ngọc châu cũng lập tức giảm đi, lóe lên mấy cái, vỡ vụn thành bột.

Mà Luci thừa dịp có sơ hở mà phát động công kích, cũng bị Cam Ma La nhẹ nhàng hóa giải, bản nhân Luci cũng nặng nề ngã trên mặt đất.

—— đây chính là chênh lệch giữa cường giả và người yếu sao? Chẳng lẽ hôm nay thật sự phải chết ở chỗ này?

Phượng Vũ cắn răng nhìn kẻ địch trước mặt lộ ra nụ cười khinh thường, tầm mắt vô tình lướt qua phía trên Luyện Linh Trì, bỗng dưng, trong nháy mắt một ý nghĩ điên cuồng xông lên đầu: Không phải Luci đã từng dạy nàng chiêu thức hóa linh sao? Nếu lấy tu vi hiện tại, có thể hội tụ nguyên tố tự nhiên vĩnh viễn không đủ để địch lại Cam Ma La, sao không chuyển linh khí của Luyện Linh Trì thành chính mình dùng, hóa thành pháp thuật?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.