Ngủ Ngon, Hẹn Mai Nhé

Chương 26



Tsugumi vừa tẽ đám lá cây xanh đậm, vừa lục lọi kí ức.

“Là một người rất hay cười, thỉnh thoảng trông cũng cuốn hút lắm.”

Anh đứng dây, đi sang khảnh vườm trồng dưa chuột.

“Chuyện khi nào ấy nhỉ? Hình như là hồi tôi học lớp Tám, có một cô đồng nghiệp trong công ty bố tôi đến thăm nàh tôi. Cô ấy đến không báo trước nên bố tôi rất ngạc nhiên. Hôm ấy là Chủ nhật, cô ấy còn làm cơm chiều rồi ba người cùng ăn. Bầu không khĩ giữa họ khiến tôi có cảm giác ho quen nhau lâu lắm rồi. Sau khi cô gái đó ra về, tôi nói với bố rằng tôi không phản đối việc ông tái hôn đâu, nhưng…”

“Đối với bố, Tsugumi mới là quan trọng nhất.”

“Bố anh Tsugumi yêu thương anh thật đấy.”

“Gà trông nuôi con thực sự rất vất vả, nhưng ông lại vô cùng thương yêu, chiều chuộng tôi. Thế nhưng…”

“Thế nhưng?”

Khi anh vào đại học, bố anh bất ngờ phát bệnh rồi gục ngã. Anh còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã phải đột ngột chia li. Đêm trước tang lễ, anh đã thức trắng đêm tữ trách mình. Bố ngã bệnh là do lao lực quá độ. Được ông yêu thương bao nhiêu thì anh lại hối hận sâu sắc bấy nhiêu.

Khi ấy, nếu anh cố nài ông tái hôn, có lẽ mọi việc đã tốt hơn.

Học đại học làm gì chứ? Tốt nghiệp cấp ba rồi tìm việc làm ngay chẳng phải tốt hơn sao?

Nếu vậy sẽ đỡ đần được phần nào gánh nặng của bố.

Không phải vẫn còn rất nhiều, rất nhiều chuyện anh có thể làm sao.

“Bố anh có biết chuyện anh muốn làm nhà văn không?”

“Không. Ông chỉ biết tôi thích đọc sách, còn chuyện viết lách tôi vẫn luôn giữ bí mật.”

“Vậy bây giờ bác ở trên trời hẳn đang rất tự hào. Con trai của mình là một nàh văn cơ mà.”

“Tôi không biết nữa.”

Ngồi xổm giữa luống cây, Tsugumi ngẩng đầu nhìn lên như thể xuyên thấu bầu trời xanh. Tuy là nhà văn đấy, nhưng anh chỉ là hạng thường thường bậc chung kiếm đủ miếng ăn. Hôm nay anh vừa bị cắt giảm số lượng bản in lần đầu của cuốn sách mới. Và anh chẳng còn chút tự tin nào.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

về việc mình có thể tiếp tục kiếm sống bằng nghề này trong tương lai. Nếu như bố thấy tình trạng của anh hiện giờ, có lẽ ông sẽ lo sốt vó lên mất.

“Anh Tsugumi hôm nay gặp chuyện gì à?”

Bàn tay đang cắt cuống dưa chuột bất ngờ khựng lại.

“Sao cậu hỏi thế?”

“Vì từ lúc về tới giờ trông anh cứ ủ ê sao ấy.”

Đoán tróng phóc! Tsugumi cười khổ. Sao Sakutaro lai nhìn ra được nhỉ? Anh vừa thu hoạch dưa chuột vừa dốc bầu tâm sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.