Ngự Phồn Hoa

Chương 1: Trường phong [1]



Ban đêm, phủ Thanh Châu, đài Vân Tạ, mưa to như trút nước.

Đầu mùa xuân, đêm tối vẫn còn chút lạnh lẽo, chiếc lò lớn mạ vàng trong căn phòng lẳng lặng đốt gỗ trầm hương, khói vấn vương không một tiếng động.

Ngồi sau mười mấy cái bàn dài bày chén to để uống rượu đều là quân nhân. Họ đang chớp mắt nhìn nhóm vũ cơ yêu kiều lượn quanh thân thể, như chim yến nhẹ nhàng từ trước người xẹt qua. Không khí vốn cực kì yên tĩnh và hờ hững, lại bị rượu thịt và ca múa giội rửa mờ mờ ảo ảo như không thấy. Đang lúc cao hứng, âm thanh hò hét ầm ĩ đến nỗi gián đoạn nhịp múa của các vũ cơ trong bữa tiệc.

Có người nhấc rèm lên, thân hình cao lớn tỏa ra một trận hàn khí ẩm ướt. Hắn đạp một bước tiến vào, mọi người trên bàn tiệc không ngừng hô to “Mạnh tướng quân”, “Mạnh huynh”, “tới trễ phạt rượu”…

Giáp sắt trên người còn chưa dỡ xuống, hắn cũng chưa sắp xếp lại vệ binh, trên mặt vẫn còn vệt máu và vết bẩn lấm lem, nhưng hắn lại hoàn toàn không thèm để ý mà ngồi xuống, thuận tay ôm vũ cơ lượn qua bên người, cười nói: “Có bản lĩnh thì cứ phạt ta.” Hắn một tay ôm chiếc eo nhỏ của cô vũ cơ trắng nõn , tay kia cầm bầu rượu lên, ngửa đầu uống một nửa, cười sang sảng: “Đủ chưa?”

“Tiếp nữa!” Bọn đồng sự vẫn còn ồn ào giễu cợt.

Mạnh Lương uống nóng vội, dưới cằm trên cổ đổ ra đều là rượu, hắn cũng không lau, cười mắng: “Một đám ranh con, lão tử thay các ngươi thu dọn tàn cục, các ngươi lại dám chế giễu.”

Vũ cơ mềm mại kia dựa vào trong lòng hắn, hơi ngửa đầu, bỗng nhiên bám lấy bả vai của hắn, ôn nhu mà hôn lên, liếm rượu sạch sẽ. Mạnh Lương nhắm nửa con mắt, vừa gõ tay theo nhịp điệu trên bàn vừa nói: “Các ngươi cũng không có bản lĩnh ép ta uống. Thượng tướng quân đến đây, nếu có thể ép ngài ấy uống, Mạnh Lương ta liền tâm phục khẩu phục.”

“Thượng tướng quân” – Danh hiệu vừa thốt ra, mọi người á khẩu không trả lời được. Âm thanh ca múa nhất thời át tiếng mưa rơi, nhuyễn hồng vạn trượng, quyến rũ động lòng người. Các tướng lĩnh im lặng một lát, một người nói: “Thượng tướng quân sao, tốt hơn là quên đi.”

Tiếng đàn đột nhiên sốt ruột, tựa như châu ngọc phỉ thúy rơi xuống mâm ngọc, leng ca leng keng.

Tiếng người thản nhiên từ sau rèm che truyền đến: “Vì sao đến lượt ta thì quên đi?”

Người chưa tới, tiếng đã tới trước rồi.

Mới vừa rồi rượu nhạc vẫn còn inh ỏi, đám binh sĩ không hề do dự đột nhiên đứng dậy, ngay cả Mạnh Lương phóng đãng nhất không kiềm chế được cũng đẩy nữ nhân trong lòng ra, nghiêm nghị đứng lên. Tuy không có người quản giáo nhưng bọn họ lại cực kỳ đều nhịp quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói: “Thượng tướng quân.”

Đám vũ cơ và nhạc công vội vàng quỳ hai gối xuống đất, im lặng không nói gì.

Một thân ảnh thon dài thanh nhã chậm rãi thong thả đi đến chỗ chính, hắn nâng một tay lên, nhẹ giọng nói: “Không cần đa lễ, đứng lên đi.”

Góc bên phải của đài Vân Tạ, theo thông lệ của Thanh Châu, nhạc công tấu nhạc ở chỗ ngăn cách tấm màn sân khấu, tiếng nhạc tựa như tiếng nước chảy, du dương khắp cả căn phòng. Hôm nay tấu cầm là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, đầu ngón tay chậm rãi gảy đàn, hắn quay đầu nhìn cô gái ngồi bên cạnh mình: “Ngón tay không sao chứ?”

Cô gái hạ ánh mắt, cúi đầu nói: “Không có việc gì… không biết vì sao vừa rồi làm đứt một dây đàn.”

“May mắn là Đại tướng quân đi vào, cũng không có người phát hiện ra.” Nhạc công an ủi nàng, lại đem ánh mắt nhìn ra bên ngoài sân khấu, thần sắc thanh tú trên mặt có chút phức tạp.

Cô gái không đáp, chỉ là cúi thấp đầu, giống như một pho tượng.

Tiếng cười đùa bên ngoài mành trướng càng đặc, tựa hồ muốn át cả tiếng đàn. Bỗng nhiên có người bước nhanh lại đây vén rèm lên.

Trong phòng có mấy chục cây đèn cầy to bằng cánh tay, đang lúc đèn đuốc sáng trưng, cô gái hơi hé mắt, đúng lúc trông thấy một vị tướng quân áo giáp đen ôm một nữ tử phía xa xa, cảnh ướt át mê người.

“Thượng tướng quân nói, muốn nghe ca khúc trước đó.” Thị nữ được phân phó vội vàng nói, “Nhanh nhanh mà đổi bài.”

Nhạc công giật mình, đáp lại: “Ừ.” Đợi cho thị nữ rời đi, hắn mới hỏi cô gái, “Vừa rồi muội tấu bài gì?”

“Cát Đàm.”

Nhạc công ngừng khúc “Lộc Minh” (*) trong tay, xoay người lại. Hắn cảm thấy có chút khó hiểu, giới quý tộc đều thích nghe nhạc phong nhã, thói đời đã là như thế. Thượng tướng quân này… Tuy rằng hơi có chút đặc biệt, nhưng suy cho cùng cũng xuất thân từ hoàng thất, sao lại thích nghe điệu dân dã.

(*) “Cát Đàm” và “Lộc Minh”: những bài trong Kinh thi, trong bữa tiệc thường ca bài “Lộc Minh”

Một khúc còn chưa dứt, lại nghe vị tướng quân bên ngoài kia đã uống say, lớn tiếng reo lên: “Thượng tướng quân, đánh thắng trận rồi, trong lòng mọi người đều cao hứng. Các huynh đệ nói, lúc dân tộc Hồi chúng ta say chẳng thú vị gì cả.”

Một lúc sau mới nghe thấy Thượng tướng quân thản nhiên nói: “Như thế nào mới tính là thú vị?”

“Kính Thượng tướng quân một chén, chúc mừng đại thắng Nhai Thành.”

“Như vậy…” Giọng nói trầm thấp kia dừng một chút, “Ta sẽ uống.”

Nhất thời bữa tiệc trở nên xôn xao.

Trong khi tiếng mời rượu liên tiếp vang lên, Thượng tướng quân đúng là ai cũng không cự tuyệt, uống cạn một chén.

“Sai rồi.” Thiếu nữ đột nhiên mở miệng nhắc nhở nhạc công, hắn rốt cuộc lại đàn sai một âm rồi.

Nhạc công thẹn thùng cười, hắn chỉ là quá mức kinh ngạc. Đánh đàn cho Thượng tướng quân đã mấy tháng, Ngô quân mỗi lần đánh thắng trận đều mở tiệc, hắn hầu như đều ở đây, lại chưa từng nghe qua Thượng tướng quân và đồng sự uống rượu.

Có lẽ bởi vì đại thắng Nhai Thành, Thượng tướng quân cực kỳ cao hứng. Hắn thu lại tâm tư đang phân tán, một lần nữa hạ âm thứ nhất.

“Vừa rồi là vị ấy đàn?” Lại một gã người hầu chạy tới, đánh giá thiếu nữ đang cúi đầu từ trên xuống dưới, thấp giọng thúc giục: “Tướng quân nói muốn nghe vị kia đàn.”

Nhạc công nhìn cô gái bên cạnh, do dự nói: “Ngón tay của nàng bị thương…”

Ngay lúc Thượng tướng quân vừa mới tiến vào trước khi dừng khúc nhạc, nàng dừng lại uống miếng nước, chén trà trong tay nứt ra. Lúc này mới thay đổi nhạc công. Cô gái sợ hãi giơ tay lên với gã người hầu, trên ngón tay trắng dài đã có vết thương. Tên người hầu khó xử nhíu mày, giận dữ nói: “Vậy phải làm sao bây giờ? Tướng quân ngài…”

Lời còn chưa dứt, có một người chạy tới gần, vội vã quát: “Sao lại chậm chạp như vậy? Thượng tướng quân muốn gặp nhạc công.”

“Đại ca…” Thiếu nữ ngẩng đầu, nhìn thiếu niên bên người, vẻ mặt hoảng sợ.

Nhạc công thiếu niên cười với nàng, khẽ an ủi: “Không có việc gì đâu, Thượng tướng quân là người khoan dung, sẽ không làm gì chúng ta.”

Tên người hầu dẫn hai người đi đến phòng ở giữa, lại thấy hai người này đứng như gỗ, xem chừng là chưa thấy qua cảnh đời, chỉ cúi đầu, sợ tới mức khiến hắn khinh thường. Hắn vội vàng thấp giọng nhắc nhở: “Mau quỳ xuống.”

Hai người quỳ xuống, trong miệng chỉ nói: “Bái kiến Thượng tướng quân.”

Trong phòng yên tĩnh như nước, các tướng quân mới vừa rồi còn huyên náo ồn ào đều dừng tiếng, hứng thú nhìn hai người quỳ ở dưới.

Trên chỗ chính, Thượng tướng quân ngồi một mình. Một bộ trường bào gấm dày, mũ ngọc buộc trên mái tóc đen, lông mày anh tuấn, trong đôi mắt sáng thanh tú bởi vì hàm chứa cảm giác say nhàn nhạt mà sáng lên vô cùng, hắn chỉ thản nhiên dừng mắt ở thiếu nữ đang quỳ, nhẹ giọng nói: “Ngẩng đầu lên.”

Thân hình cô gái khẽ run, thật lâu sau, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu, lại bởi vì ánh nến hai bên làm cho choáng váng, chỉ cảm thấy vẻ mặt người trên chỗ chính không rõ. Gác lại quy củ, trên mặt nàng thoa phấn trắng thật dày, kỳ thật nhìn không ra cái dạng gì, đôi mắt cũng đen sẫm lộng lẫy hết sức, trong suốt ướt át như nổi trên mặt nước.

“Vừa rồi là ngươi đàn Cát Đàm?” Thượng tướng quân ngắm nghía chén rượu, nhẹ giọng hỏi.

Thật ra thì nhà thuỷ tạ rất lớn, khoảng cách các phòng chừng hơn mười trượng, tiếng nói chuyện của hắn cũng không vang, nhưng lại gằn từng chữ, truyền vào tai mỗi người thật rõ ràng.

Cô gái gật đầu nói: “Dạ.”

“Đàn lại.” Khóe môi tướng quân trẻ trẻ tuổi mang theo mấy phần vui vẻ.

“Tướng quân, tay nàng… bị thương.” Một bên thiếu niên vội vàng nói, hắn nghe nói Thượng tướng quân xưa nay là người nhân từ, cũng sẽ không làm khó hạ nhân nên cố lấy dũng khí mở miệng nói.

Ánh mắt Thượng tướng quân nhẹ nhàng nheo lại, nhưng hắn chỉ lười biếng khoát tay một cái.

Thị vệ hiểu ý này, dẫn nhạc công thiếu niên xuống, mang cô gái về thất phòng.

Tự mình bình tĩnh lại, ánh mắt cô gái không còn sợ hãi khiếp nhược như trước nữa, nàng dần dần trấn định lại. Một bên người hầu lạnh lùng nói: “Mau đàn. Tướng quân đang chờ nghe.”

Miệng vết thương ở đầu ngón tay nàng rõ mồn một ở trước mắt, máu tươi còn chưa đông lại, nàng chỉ khẽ mỉm cười, gảy lên âm thứ nhất. Dây đàn xước như bên trong miệng vết thương, tựa hồ có thể nghe được xoẹt một tiếng, chỉ bạc luồn vào trong máu.

Một giọt máu tươi đặc sệt rơi xuống, mang theo một giọt tiếng đàn du dương.

Thật sự là một giọt tiếng đàn.

Âm thanh kia lướt qua mặt hồ bên ngoài nhà thuỷ tạ, như theo một chiếc thuyền nhỏ mà đến. Tiếng đàn thấm một chút hơi nước nhè nhẹ, ngấm vào lòng mỗi người. Nhưng mà giọt thứ hai, giọt thứ ba… Cho đến khi mưa phùn rả rích, từ trên không trung thổi xuống, tựa như mưa bụi, vừa tựa như gió mát, dày đặc, mềm mại, thấm ướt vạt áo. Mưa phùn dần dần tầm tã, cuộn trào mãnh liệt mà rơi, người kinh sợ thở không thông, thở không ra hơi, giống như giáo ánh vàng, ngựa giáp sắt, sát khí loong coong mãnh liệt.

Thật lâu sau, tiếng mưa rơi đột nhiên ngừng lại, tiếng đàn từ từ qua đi.

“Hay!” Trong phòng có người bỗng nhiên hét lớn một tiếng, “Đàn hay!”

Thượng tướng quân vẫn cầm chén rượu như trước, mơ hồ có thể thấy được đầu ngón tay trở nên trắng bệch, hắn ngửa đầu uống, xoay người cười nói: “Mạnh Lương, ngươi hiểu được âm luật từ khi nào vậy?”

“Tướng quân, nhạc công này ngài ban cho ta đi.” Mạnh Lương buông vũ cơ trong lòng, mở miệng cười to, “Ngài luôn nói ta không đọc sách, bây giờ ta nghe nhạc nhiều một chút, dù sao cũng là chuyện tốt đi?!”

Đánh Nhai Thành một trận, Mạnh Lương dẫn đầu không sợ chết, xông lên tường thành, lập được công lớn. Dựa vào kinh nghiệm trước đó, người lập được công lớn đòi ban thưởng, Thượng tướng quân cũng chưa bao giờ cự tuyệt.

Thượng tướng quân dựa vào bàn, một ít tóc đen trên trán rớt xuống, che ánh mắt đang rũ xuống, nhưng hắn chỉ cười một tiếng, chẳng ừ hử gì cả.

Mạnh Lương lại cho là hắn đáp ứng rồi nên cười nói ha ha, “Tiểu cô nương kia quá đáng thương, ngón tay bị thương còn phải tiếp tục đánh đàn. Tướng quân, bằng không đổi người đi?”

Thượng tướng quân buông chén rượu ra, cũng không đề cập đến việc này, chỉ nói: “Đánh Nhai Thành trận này quân ta thắng đẹp. Chư vị vất vả rồi.”

Các tướng quân đang ngồi đều rối rít đứng lên, không dám mở miệng.

Đám người hầu đưa phần thưởng lên, Thượng tướng quân xưa nay rộng rãi, ban thưởng hào phóng khiến cho các thuộc hạ vui mừng hớn hở.

“Chư vị hãy tự mình tận hưởng.” Thượng tướng quân phất tay áo đứng lên, có ý muốn rời khỏi.

“Tướng quân, nhạc công của ta đâu?” Mạnh Lương truy hỏi một câu.

Một nửa thần sắc của nam nhân trẻ tuổi ẩn nấp trong ánh sáng nửa sáng nửa tối, thân hình dừng một chút, hắn thản nhiên trả lời nguyện vọng của thuộc hạ: “Không được.”

“Hả?” Mạnh Lương mất hứng ngồi xuống, nhìn bóng lưng của chủ công, giận dữ nói, “Quá keo kiệt.”

Gã đồng sự lại gần, cười ha ha: “Đừng có được voi đòi tiên. Ta thấy Thượng tướng quân đối với cô gái kia không bình thường.”

“Sao mà không bình thường?” Mạnh Lương buồn bực nói, “Trong mắt hắn chỉ có một Bạc Cơ, sủng ái bậc nhất, ngay cả đánh trận cũng mang theo. Ta cầu một nhạc công thì đã làm sao?” Trong lúc lầu bầu, hắn vẫn chưa chú ý tới tiếng đàn trong góc kia truyền ra đang dần dần dừng lại.

Buổi tiệc tàn thì đêm đã khuya.

Bọn hạ nhân bắt đầu thu dọn đống chén bát bừa bộn ở nhà thủy tạ. Một người liếc thấy bóng người trong góc, cười nói: “Sao còn chưa đi?”

Hóa ra là nhạc công thiếu niên kia. Hắn chậm rãi đến gần cười hỏi: “Sư muội ta còn chưa đi ra, không biết đi đâu rồi?”

“A! Cô gái đánh đàn kia à?” Tên hạ nhân cười một tiếng cổ quái, “Bị mang đến quý phủ của tướng quân rồi… ngươi đừng đợi.”

Nhạc công nhất thời ngơ ngẩn, đợi đến lúc phản ứng kịp thì người cũng đã ra khỏi tạ rồi, chỉ còn tiếng ếch trong ao, thầm thì rồi tắt hẳn.

Lúc cô gái bị mang ra khỏi nhà thủy tạ, vết máu trên tay phải đã nhạt rồi.

Nàng đi theo thị nữ, đến lúc bước vào trong phòng mới thì thào hỏi: “Tỷ tỷ, đây là?”

“Tướng quân ra lệnh cho ngươi rửa mặt.” Vẻ mặt thị nữ cứng nhắc, chỉ vào chậu nước trong vắt trên bàn.

Bước chân thiếu nữ dừng một chút, làm như nghe được yêu cầu vô cùng khổ sở, thật lâu sau, nàng mới chậm rãi cuốn ống tay áo lên, thấp giọng nói: “Vâng.”

Tay phải thả vào trong nước, nước trong chậu lập tức thành màu hồng nhạt, cô gái nhẹ nhàng hít một ngụm khí lạnh, nhưng lại kiềm chế không lên tiếng, chỉ là cúi người xuống, chật vật rửa mặt.

Son phấn từ từ tẩy đi, nàng hơi nâng cổ, một giọt nước trên chóp mũi, thổi phù một cái, rơi vào trong nước đục ngầu, dập dờn tạo ra gợn sóng nho nhỏ. Theo sóng nước bập bền kia, một thân ảnh màu đen bỗng nhiên rơi vào trong tầm mắt.

Nàng hoảng sợ đứng dậy, sau lưng loảng xoảng một tiếng, chậu đồng rơi xuống đất, nước bắn tung tóe lên người. Mà tầm mắt lại bị nước làm cho mờ nhạt, nhìn ra ngoài mờ mịt một mảnh, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy nam nhân áo đen kia đang từng bước một đi về phía mình.

Nàng vội vàng quỳ xuống, máu thịt mơ hồ như bị ép thẳng ra đằng trước, dập đầu nói: “Thượng tướng quân.”

Người nọ đừng xa chỗ nàng, nàng có thể nhìn một góc trường bào gấm màu đen, hoa văn đẹp đẽ quý giá. Trống ngực đập tùng tùng, âm thanh vang lên từng tiếng một.

Nàng quỳ phục trên mặt đất, nước lạnh thấm ướt ống tay áo, ngón tay đau đến tê buốt.

Thật lâu sau, nàng không khống chế được mà run lẩy bẩy, gần như muốn ngất đi, rốt cuộc cũng nghe thấy âm thanh y phục của hắn phất qua.

Nàng cho là hắn muốn rời đi, tóc lại bỗng nhiên bị nắm lấy, dùng sức mà lôi kéo.

Da đầu bị đau, nàng như muốn hét thành tiếng, bỗng nhiên đối diện với đôi con ngươi u ám, lốc xoáy bên trong càng sâu, đang lúc cuộn trào mãnh liệt, giọng nói nặng nề của nam nhân trẻ tuổi, gọi người không rõ vui hay giận…

“Hàn Duy Tang, làm sao ngươi dám xuất hiện ở trước mặt ta?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.