Ngự Phồn Hoa

Chương 23



Giang Tái Sơ đứng bất động, một tay vịn bả vai nàng, nàng khẽ thở gấp hôn môi hắn. Thật lâu sau, hắn không nặng không nhẹ đẩy nàng ra, trầm giọng nói: “Đừng náo loạn, Cảnh Vân bọn họ vẫn còn đang chờ ta.”

Bạc Cơ bỗng nhiên bị đẩy ra, nàng cắn môi, dường như muốn khóc.

Hắn cũng đã mặc quần áo xong, đi tới cửa mới ngoảnh đầu nhíu mày: “Nàng không được đi gặp nàng ta.”

Hắn nói là nữ nhân kia.

Trong phòng chỉ còn lại một người, nước trong thùng tắm vẫn còn mang theo lớp sương mù trắng đang lượn lờ phiêu tán.

Bạc Cơ nhớ lại lần đầu tiên gặp hắn, nàng vẫn còn là một thiếu nữ hái dâu ngoài đồng ở nông thôn.

Nghe một người hàng xóm đồng hương và cha nói chuyện, nói là Giang Nam này sắp có chuyện, có người dẫn theo quân tạo phản. Lúc ấy nàng còn không hiểu được hàm nghĩa của hai chữ tạo phản, lại biết đánh giặc sẽ làm chết người, trong lòng chỉ cầu khẩn phụ thân sẽ không bị bắt đi lính.

Kết quả ngày qua ngày lại thêm một ngày, vẫn chưa xảy ra chuyện gì. Theo thường lệ thì ngày xuân hái dâu, sau đó cho tằm cưng ăn. Nhưng thật ra nghe nói người nọ truyền lệnh tạo phản tới, giảm bớt tiền thuế và lao dịch. Tiết kiệm được tiền, có lẽ có thể xin mẹ mua cho vài hộp son phấn. Nghĩ như vậy, mỗi ngày đi hái dâu nàng cũng càng thêm hào hứng.

Ngày hôm đó, nàng và mấy tỷ muội đồng hương cùng nhau xuất môn. Bởi vì mặc quần của mẫu thân, kiểu dáng có chút cũ, sợ bị bọn tỷ muội giễu cợt nên nàng liền dùng hai sợi dây thừng nhỏ buộc ống quần lại, đi đường cũng thuận tiện hơn nhiều.

Đang lúc đi qua quan đạo, mấy con tuấn mã xẹt nhanh qua bên người, bụi bay mù mịt.

Nàng bị sặc liền xoay người, bước chân chậm lại, trong lòng nguyền rủa mấy tên cưỡi ngựa này, cũng không kịp tránh một con hắc mã đang quay lại, xông thẳng về phía mình.

Nàng chưa bao giờ thấy con tuấn mã nào cao lớn như vậy, giữa tiếng ngựa hí vang lanh lảnh, nó giơ vó trước lên. Khi nàng cho rằng nó nhất định sẽ đá mình, đột nhiên mọi thứ dừng lại.

Một người trẻ tuổi mặc áo bào đang nhìn nàng không chớp mắt, trâm ngọc cài lên mái tóc đen nhánh.

Mà phía sau hắn là bọn kỵ binh xoay người đuổi theo, lui ra chừng hai ba thước, xếp thành hai hàng, đang yên lặng chờ đợi.

Nàng vốn chưa hoàn hồn, nhưng khi đối diện với đôi mắt sáng rực sâu thẳm kia, bỗng nhiên hai má nàng đỏ bừng.

Nàng chưa bao giờ gặp qua một nam nhân trẻ tuổi đẹp như vậy… Chỉ là, sắc mặt có chút tái nhợt, nét mặt có phần kì lạ, ánh mắt kia vừa như thâm tình vừa như oán hận.

“Nàng tên gì?” Thu lại ánh nhìn kia, hắn nhẹ giọng hỏi, âm thanh nghe êm tai mà trầm thấp, đúng chuẩn giọng điệu nhà quan.

“Cha mẹ gọi ta là A Man.” Lúc thốt ra lời này, nàng mới ý thức được mình lại nói nhũ danh của mình cho hắn.

“Được, A Man, nàng… nguyện ý đi theo ta không?” Hắn cười nhạt một tiếng, ánh mắt dừng trên bộ y phục nhìn thế nào cũng không thể đẹp mắt.

Nàng cảm thấy mình nhất định là điên rồi mới có thể nói với một người xa lạ như vầy: “Ta đã có hôn ước.”

Người trẻ tuổi nhẹ nhàng khoanh tay trước ngực cười ha hả, mãi đến khi hai gò má đỏ hồng, “Có hôn ước thì sao?” Hắn cúi người, ôm nàng đặt lên ngựa ở trước người, giỏ dâu chưa kịp hái xong rơi đầy đất, lăn ra khắp nơi.

Đó là lần đầu tiên nàng cưỡi ngựa, nàng sợ tới mức không dám nhúc nhích.

Bên tai giọng nói trầm thấp của hắn: “A Man, nàng chỉ cần đi theo ta là được.”

Giọng nói sâu lắng như vậy lại có chút buồn bã, dường như khiến cho nàng cho rằng hắn có nhận lầm người hay không.

Nhưng hắn thật sự là đã sủng ái nàng.

Mang nàng theo bên người, cha mẹ cũng sẽ không vất vả làm việc nữa, trước kia nàng không hề nghĩ rằng sẽ không có một ngày này.

Ngay từ đầu đã thận trọng, về sau lại không còn lo ngại gì, nàng cảm thấy hạnh phúc và may mắn đến như vậy quả thật quá dễ dàng. Hơn mười năm chưa bao giờ được ai cưng chiều như thế, nàng tự biết mình nên làm chút chuyện gian xảo, cũng không phải nàng trời sinh đã gian xảo, chỉ là muốn dò xét ranh giới cuối cùng của hắn mà thôi.

Nhưng mỗi một lần, hắn đều không tức giận. Ánh mắt hắn nhìn nàng càng như là nhìn một đứa trẻ.

Bây giờ, hắn lại cau mày, giọng nói lãnh đạm: “Nàng không được đi gặp nàng ta.”

Bạc Cơ nhẹ nhàng buông tay, ném miếng vải mềm vào trong thùng tắm.

Lúc này bên trong thư phòng, Giang Tái Sơ đẩy cửa bước vào, chư tướng dưới trướng đã tề tụ. Nhất thời không có tiếng động, chỉ nghe bước chân hắn không nhanh không chậm tiến lên trước án, hắn chỉ vào địa đồ, trầm giọng nói: “Ta đã suy nghĩ kỹ càng, ngày mai đại quân xuất phát, lần này sẽ tiến thẳng đến kinh đô.”

Cho dù là một người dũng mãnh hiếu chiến như Mạnh Lương cũng hít một ngụm khí lạnh, càng không nói đến mấy vị lão tướng lĩnh thận trọng còn lại, trong lòng hiển nhiên có vô số lo lắng, chẳng qua là sợ uy phong của Thượng tướng quân nên bọn họ sợ sệt đắn đo không biết mở miệng thế nào.

Giang Tái Sơ thu hết phản ứng của các vị chư tướng vào trong đáy mắt, nhưng chỉ mím môi cười khẽ, đầu ngón tay thon dài chạm vào tấm dư đồ được chế tạo từ da dê, dọc theo dãy núi nhấp nhô, qua con sông ngoằn ngoèo hướng lên trên, thẳng đến hoàng thành, nhẹ giọng nói: “Chia binh làm hai đường, đây là tuyến đường xuất binh thứ nhất.”

“Cái này… cái này không phải đi quanh quẩn rất nhiều đường sao?” Mạnh Lương nhíu mày nói, “Thượng tướng quân, con đường ngắn nhất phải xuất phát từ thành Trường Phong, một đường dọc theo Dần Thủy, Thái Nguyên, Nhạn Môn, thẳng đến hoàng thành.”

“Con đường ngắn nhất cũng không hẳn là nhanh nhất.” Ánh mắt Giang Tái Sơ dò xét mọi người, hiển nhiên không phải chỉ nói với một mình Mạnh Lương, “Thái Nguyên, Nhạn Môn đều là chỗ ‘dễ thủ khó công’, tuy nói là không phải đánh không được, nhưng lại đủ thời gian cho triều đình chuẩn bị. Mà con đường này, tuy rằng khó đi, lại ít có người đi qua, tướng thủ thành và binh lực cũng không đáng lo.”

“Kỵ binh chúng ta cũng đủ giỏi, đột tiến thần tốc, mười lăm bữa nữa có thể đến được hoàng thành. Lúc này triều đình khủng hoảng, Nguyên Hạo Hành tất nhiên sẽ ra chỉ thị xuất binh cần vương các nơi. Thái Nguyên, Nhạn Môn hiện giờ quân đội đang chờ xuất phát đi hoàng thành, phòng giữ trống không, đạo quân thứ hai theo Mạnh Lương hành quân trên con đường này cũng có thể thoải mái tấn công được mấy cửa khẩu.”

“Lúc này mấy đội quân chắc chắn sẽ quay lại, kỵ binh vòng qua hoàng thành, tiền hậu giáp kích (1), trước tiên phải tiêu diệt đội quân này. Còn lại hoàng thành sẽ dễ như trở bàn tay.”

(1) tiền hậu giáp kích: đồng thời đánh trực diện và phía sau lưng địch

“A…”

“Thì ra là như vậy…”

Mọi người đều thành thạo việc mang binh đi đánh giặc, dĩ nhiên là hiểu ra… Con đường này không phải không có người đi qua, cũng chưa bao giờ được dùng binh chỉ đạo.

Khẽ cảm thán một tiếng, mọi người lẩm nhẩm trong đầu một câu: “Binh hành giả ngụy” (2). Nam tử trước mắt có thể giải quyết thật nhẹ nhàng, quả thật là bậc thầy dùng binh.

(2) “binh hành giả ngụy: hành binh quỷ quyệt, đánh giả lừa địch

“Thượng tướng quân, ta còn một chuyện không rõ.” Thống soái Quan Ninh quân Liên Tú bước lên, “Vốn là chúng ta hạ xong thành Trường Phong thì liền xuất binh mới là thời cơ tốt nhất. Vì sao lại kéo dài nhiều ngày như vậy, triều đình hẳn đã có thời gian chuẩn bị?”

Nét mặt Giang Tái Sơ vẫn bình lặng như nước, làm như khẽ quét qua Cảnh Vân đứng một bên, mở miệng nói: “Ta cố ý để cho triều đình có thời gian chuẩn bị.”

“Nếu vừa hạ xong thành Trường Phong liền lập tức xuất binh, triều đình trên dưới tuyệt đối sẽ không phản đối, chắc chắn sẽ điều binh đến đây vây lại. Nếu để cho bọn họ thời gian vài ngày…” Khóe môi Giang Tái Sơ lộ ra ý cười mỉa mai, “Phe phái của Nguyên Hạo Hành và Thái hoàng Thái hậu kia tất nhiên sẽ nảy sinh mâu thuẫn.”

Cảnh Vân vẫn trầm mặc, mãi đến lúc này mới hiểu được ý của Giang Tái Sơ.

Huynh trưởng của Thái hoàng Thái hậu Chu Bộ Ngân hiện giờ là Thừa tướng, là một người kiêu căng ngạo mạn, lại bởi vì là ngoại thích mà khống chế được tiểu Hoàng đế, quyền thế ngập trời. Người đứng đầu các quan viên trẻ tuổi Nguyên Hạo Hành tâm tư kín đáo, thủ đoạn chu toàn. Hai phe phái tranh chấp không ngừng, thường xuyên đối đầu như nước với lửa.

Giang Tái Sơ hạ được thành Trường Phong mà vẫn chưa lập tức bắc chinh, đều không phải là vì bị nữ nhân kia làm mờ đầu óc mà đánh mất thời cơ chiến đấu.

Ngược lại, hắn cố ý để cho hai phái trong triều đình có thời gian nội chiến, ngồi hưởng cảnh ngư ông đắc lợi.

Nghĩ như vậy, tối hôm qua mình thật sự là quá đường đột, cũng quá nông cạn.

“Kỵ binh Quan Ninh quân ta trước giờ đều tin tưởng.” Giang Tái Sơ cười chỉ về phía Liên Tú, “A Tú, ngươi đi theo ta, chúng ta vất vả một chút, đi hoàng thành một chuyến.”

Hai tròng mắt Liên Tú sáng lên, lớn tiếng đáp: “Rõ!”

“Về phần đạo quân thứ nhất, Cảnh tướng quân, giao cho đệ.” Hắn thản nhiên ngẩng đầu, nhìn Cảnh Vân một cách chắc chắn, “Sau khi chỉnh biên Hổ Báo Kỵ, ta sẽ giao Thần Sách quân cho đệ, đạo quân thứ nhất sẽ xuất phát sau.”

Có thể nhận ra ánh mắt hâm mộ của các đồng liêu dừng ở trên người, Cảnh Vân chỉ cảm thấy khí huyết trào dâng, đầu gối chạm đất, thấp giọng nói: “Nhất định sẽ không làm hổ thẹn kỳ vọng của Thượng tướng quân.”

Hắn nhớ tới đêm khởi sự kia, Giang Tái Sơ bàn bạc bày binh bố trận với hắn, cuối cùng nói nhỏ: “A Vân, đã liên lụy đệ đi theo ta, nói không chừng đầu cũng sẽ khó giữ được.” Cảnh Vân chỉ cười hắc hắc, “Điện hạ, ta không sợ chết.”

Ròng rã ba năm trời, lương tướng dưới trướng Thượng tướng quân càng ngày càng nhiều, nhưng tất cả mọi người biết chỉ có một mình Cảnh Vân mới có thể được Thượng tướng quân đem tính mạng phó thác cho.

Quân lệnh đã hạ xuống, sau đó là chuẩn bị lương thảo, vẽ đường đi đều giao cho thủ hạ, Giang Tái Sơ ngồi một mình trong thư phòng, nghe thị vệ đến bẩm báo: “Lệ đại phu đã đến thăm Hàn cô nương, đang chờ ở cửa.”

Lệ đại phu vốn là lão ngự y trong kinh thành, sau khi cáo lão hồi hương đã trở lại Giang Nam. Lại bởi vì Giang Tái Sơ khởi sự, lão nhân gia không mời mà tới, cười híp mắt vuốt râu nói: “Điện hạ, chứng bệnh của ngài khi còn bé đều là do lão phu chữa khỏi, hiện giờ bộ xương già này còn chỗ dùng chăng?”

Y thuật của lão nhân gia vô cùng cao, Giang Tái Sơ xưa nay kính trọng, thấy hắn chậm rãi từng bước tiến vào liền đứng lên đỡ lấy.

“Tiên sinh, thương thế của nàng thế nào?”

“Cô nương này chịu không ít khổ cực đi?” Lệ đại phu liếc ngang hắn một cái, “Móng tay đã bị rút, trên cổ lại có một vết sẹo hồng, vết thương trên ngực lại kết vảy, vỡ ra rồi.”

Giang Tái Sơ trầm mặc không nói.

“Bất quá những cái này đều là ngoại thương, đều có thể trị.” Lão nhân chuyển đề tài, “Ngươi có biết trong cơ thể nàng có chút quái dị không?”

Hắn giật mình: “Cái gì?”

“Lão phu không thể nói cụ thể là thế nào, nhưng theo lý thuyết mạch tượng của nữ tử cũng cái chìm cái nổi, nhưng mạch tượng của nàng lại vô cùng kỳ lạ…” Lão tiên sinh nhíu mày, “Tóm lại, nữ tử có loại mạch tượng này, tương lai không dễ thụ thai.”

“Không dễ thụ thai?” Giang Tái Sơ khẽ lặp lại một lần, “Là… thể chất nàng như thế sao?”

“Không.” Lão nhân lắc đầu nói, “Đây mới là chỗ quái dị. Ta thấy mạch tượng của nàng như bị cái gì ngăn chặn, nhưng cũng không biết là cái gì, cũng không phải là dùng kim thạch dược vật bình thường. Có lẽ là… cổ độc.”

Trong lòng tức thì nghẹn lại, tựa như bị gì cản trở, Giang Tái Sơ im lặng một hồi lâu mới hỏi: “Tiên sinh, thể chất như vậy có thể điều trị được chứ?”

“Tạm thời thử một lần đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.