Ngự Phồn Hoa

Chương 29



Cuối năm Nguyên Hi thứ tư, mức thuế năm lấy một đã tiến hành ở đất Thục được gần một năm; Giữa năm, chiến sự giằng co, bộ binh cả nước khẩn cấp trưng binh. Quân lực đất Thục xưa nay không mạnh, nhưng cũng miễn cưỡng góp ra ba vạn nam tử tráng kiện, tiến tới tây bắc. Dân sinh đất Thục vốn đã khó khăn, lại vướng đại hạn trăm năm khó gặp, người dân ở nông thôn phải bán con, kêu thán ầm ĩ.

Lúc Duy Tang kéo đứa cháu nhỏ đến thỉnh an phụ thân, từ ngoài cửa đã nghe thấy tiếng thở dài của ông.

Nàng kéo A Trang đến trước mặt mình, nói khẽ :“Hàn Đông Lan, gia gia tâm tình không tốt, một hồi con đọc thơ cho người nghe, nhưng đừng có đọc sai.”

A Trang nghe cái hiểu cái không, dùng sức gật gật đầu.

Cửa bị đẩy ra, Thục Hầu Hàn Ủng chắp tay đi tới, A Trang chạy lại gần gọi một tiếng: “Gia gia!”

Hàn Ủng cúi người ôm cháu, cười nói: “A Trang hôm nay đã biết đọc chữ chưa?”

“Biết rồi ạ!” A Trang vội nói, “Gia gia, con đọc thơ cho người nghe!”

Nghe đứa cháu nhỏ đọc thơ trôi chảy xong, Duy Tang khéo léo tiến lên nửa bước, “Phụ thân, người ăn trưa chưa?”

Thục Hầu liếc nhìn nữ nhi một cái,“Buổi sáng đi đâu?”

A Trang cướp lời: “Đến chỗ Ninh Vương thúc…”

Duy Tang vội vàng che miệng tiểu tử kia, “Con dẫn A Trang đi dạo một vòng.”

Sắc mặt Thục Hầu xưa nay cưng chiều nữ nhi hơi đanh lại, hắn đưa tay gọi thị nữ tới: “Dẫn Thế tôn đi nghỉ ngơi đi.”

“Con dẫn A Trang đi…”

Hắn ngắt lời nữ nhi, lập tức nói: “Con theo ta vào đây.”

Duy Tang có chút bất an, đi theo phụ thân vào thư phòng, phụ thân chỉ ngồi đó, cũng không mở miệng.

“Đến phủ Chuyển vận sứ?”

“Ặc…”

“Hôm qua Ninh Vương đã nói với ta.” Hàn Ủng thở dài một cái.

Sắc mặt Duy Tang đỏ bừng, nàng cúi đầu, thầm nghĩ vì sao hồi sáng Giang Tái Sơ sao không nhắc đến chuyện này.

“Thế tử của Thượng Đức Hầu và Ngu Văn Hậu ta đều đã gặp qua, nhân phẩm và tài trí cũng không tệ. Hàn gia ta và bọn họ đã qua lại thân thiết mấy đời… Đều là lương xứng.” Hàn Ủng dừng một chút, có lẽ là vì là lần đầu nói chuyện hôn nhân đại sự với con gái nên cân nhắc từng câu từng chữ, “Ninh Vương mặc dù là hoàng tử, nhưng vi phụ lại cảm thấy…”

“Phụ thân, con biết phụ thân không thích chàng, ở đất Thục không ai thích chàng.” Duy Tang mím môi, nhẹ giọng nói, “Nhưng những việc hiện tại chàng làm đều không phải là do chàng muốn thế.”

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt long lanh nhìn phụ thân, “Hai vị Thế tử cha nói kia, bọn họ đều rất tốt, nhưng mà… nữ nhi không thích.”

Hàn Ủng nhìn chằm chằm nữ nhi, hồi lâu mới nói, “Con có biết thân thế của Ninh Vương không? Hoàn cảnh của hắn như vậy, ta sao yên tâm gả con cho hắn! Gả con đi suốt ngày ở kinh thành lo lắng sợ hãi sao!”

“Tốt xấu gì chàng cũng là hoàng tử, là Vương gia, luôn có thể che chở con.” Duy Tang cúi đầu, khẽ lẩm bẩm một câu.

Hàn Ủng nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải, nữ nhi này từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, vì quá mức nuông chiều mà tính khí lại thành ra không sợ trời không sợ đất như vậy, muốn khuyên nàng quay đầu nhưng cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Ninh Vương… Ông cũng không phải là chán ghét người thanh niên này.

Theo lý mà nói, Nhị hoàng tử của Tấn triều, đại tướng quân chiến công huy hoàng cũng đủ để xứng đôi với nữ nhi… Hôm qua hắn cũng thật tâm cầu hôn, nhưng hiện giờ triều đình loạn trong giặc ngoài, Hoàng đế kiêng kỵ bài xích với vị đệ đệ này như vậy, hắn sao có thể đáp ứng? Mà cũng làm sao có gan đáp ứng?

Trong lòng hạ quyết tâm, Thục Hầu trầm mặt xuống, “Chuyện triều đình con biết cái gì! Hôm nay ta sẽ cho người đến coi chừng con, không được ra ngoài tìm Ninh Vương!”

Duy Tang giật mình ngửa đầu, nhìn chằm chằm phụ thân, dùng sức cắn môi dưới, ánh mắt hết sức quật cường.

“Không nghe lời ta nói sao?” Ông không thể không lên giọng.

“Phụ thân, con thích người này. Dù cho có chịu bao nhiêu gian khổ, con cũng cam nguyện.” Nàng nói vừa nhẹ vừa nhanh, lại không dám nhìn nét mặt của phụ thân, xoay người chạy đi.

Hàn Duy Tang vừa trưởng thành như vậy, không biết ở thành Cẩm Châu đã trải qua bao nhiêu họa, có bị nhũ mẫu càm ràm cũng chưa bao giờ bị người khác cấm chừng.

Cha nàng cho nàng tự do lớn nhất, nhưng lúc này đây lại thay đổi.

Có hai lần nàng giở trò, muốn giấu giếm xuất môn, vừa ra đến đầu phố đã bị bắt trở về. Duy Tang thế mới biết, trước kia nàng có bị cấm chừng vẫn có thể đi ra ngoài… Cũng không phải bởi vì bản lĩnh cao, mà là phụ thân ngầm đồng ý .

Cứ tâm phiền ý loạn như vậy ở trong phủ đợi năm sáu ngày, a tẩu mỗi ngày đều đến nói chuyện với nàng, nàng cũng rầu rĩ không vui, đến buổi tối lại trằn trọc nghĩ đến lời phụ thân nói, khó mà ngủ được.

Cửa bị gõ nhẹ một cái, Duy Tang có chút không kiên nhẫn, lấy chăn che đầu lại: “Nhũ mẫu, ta không muốn ăn chè hạt sen!”

Quả nhiên đã yên lặng trở lại, nàng cuốn áo ngủ bằng gấm trở mình, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói trầm thấp: “Vậy bánh mật hoa quế thì sao?”

Nàng cho là mình nghe lầm, rụt lại trong chăn không nhúc nhích, một hồi lâu mới xốc mạnh lên.

Giang Tái Sơ ngồi bên mép giường, mặc trường bào màu trắng, cũng không khoác áo lông cáo, cứ như vậy mà cúi người nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn dịu dàng.

“Chàng… chàng vào bằng cách nào?” Duy Tang kinh hãi.

“Đem đồ ăn tới cho nàng.” Hắn quả thật lấy ra một phần ăn nhẹ được gói trong bọc giấy dầu, “Này, lâu như vậy vẫn chưa ra ngoài, nàng nhất định là rất nhớ bánh mật hoa quế.”

Duy Tang chậm rãi đưa tay ra, vẫn chưa nhận lấy bọc giấy kia, lại cầm tay hắn.

Bên ngoài bông tuyết rơi lác đác, tay hắn cũng lạnh lẽo. Duy Tang dùng sức cầm lấy, nói nhỏ với hắn: “Chàng đã nói với phụ thân ta? Vì sao không nói cho ta biết?”

“Phụ thân nàng lúc ấy vẫn chưa nhận lời ta, ta mới không nói cho nàng…” Giang Tái Sơ để nàng nắm tay, nói khẽ: “Là ta không tốt. Những chuyện này vốn để ta giải quyết, lại khiến cho nàng khó xử.”

“Ta cũng không thấy có hy vọng!” Duy Tang khoanh chân ngồi, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt của hắn, “Phụ thân ta nói với ta…” Nàng dừng một chút, dường như có chút xấu hổ, liền rũ mắt xuống, “Ta sẽ không gả cho người bên ngoài .”

Bởi vì đang ở trong phòng ngủ, nàng vốn chỉ mặc một chiếc áo lót màu vàng tơ, thấp thoáng lộ ra xương quai xanh, son phấn không thoa, hai má lại có chút ửng hồng, tóc dài cọ lên cánh tay Giang Tái Sơ, mềm nhẹ mà ngưa ngứa. Hắn bỗng nhiên động tình, nhưng chỉ ôm nàng vào trong ngực, “Duy Tang, nàng đã từng đi Giang Nam chưa?”

Nàng ở hắn trong lòng lắc đầu, có thể cảm nhận được lồng ngực hắn khẽ chấn động, an tâm hài lòng.

“Đó là một nơi rất đẹp, mùa xuân sẽ có mưa nhỏ, nước mưa thấm lên đá, vó ngựa đạp lên nghe rất êm tai. Đến đầu hạ, có thể đi thuyền dạo quanh hồ, còn có thể mua củ ấu của mấy nông phu mà ăn, lột ra giòn giòn đăng đắng, nhưng dư vị lại là ngọt. Mùa thu có thể ăn cua, uống rượu vàng hoa quế nàng thích nhất, gió lạnh thổi qua, cánh hoa cúc rơi đầy đất…”

Duy Tang nghe mà mê mẩn, liền hỏi tiếp, “Vậy mùa đông thì sao?”

“Vào mùa đông, bên kia có cái đình ngọc lưu ly, nhìn ra ngoài trong suốt, nhìn cảnh tuyết rơi mà tựa như có thể chạm vào được. Nhưng gió không thể thổi vào… Chúng ta đặt một cái bếp lửa, hâm một bầu rượu, tựa như bây giờ, cùng nhau trò chuyện.” Hắn mỉm cười nói, “Nếu nàng muốn, cũng có thể chơi cờ.“

“Vậy chàng phải nhường ta mười con!” Duy Tang cau mũi một cái, “Còn phải nhận lời ta… có thể đổi ba nước cờ.”

Hắn cúi đầu, chóp mũi chạm vào nàng, cười khẽ: “Nhường nàng hai mươi con cũng được.”

Nàng đưa tay ôm cổ hắn, “Chàng sẽ dẫn ta đi sao?”

Hắn ôm nàng đặt lên đầu gối, hai tay giữ lấy chiếc eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng, “Đó là đất phong của ta… Nàng gả cho ta, ta tất nhiên sẽ không để nàng ở lại kinh thành chịu ủy khuất. Chúng ta sẽ đi đến đó… Nàng muốn làm gì, ta đều theo ý nàng.”

“Thế này chẳng phải là ta coi trời bằng vung sao?” Duy Tang trừng mắt, sâu trong đáy mắt, nam nhân nàng thích đang cưng chiều nhìn nàng. Nàng bỗng nhiên cảm thấy, cho dù trước mắt có bao nhiêu sầu lo, chỉ cần có hắn bên cạnh, cái gì nàng cũng không sợ.

“Quận chúa, ngủ chưa?” Nhũ mẫu bỗng nhiên đến gõ cửa.

Duy Tang giật mình, cả người nổi da gà.

Trái lại, Giang Tái Sơ vẫn bình tĩnh, thuận tay kéo rèm lại, im lặng ôm nàng vào trong ngực, cùng nhau nằm xuống.

Duy Tang nằm trên người hắn, ra vẻ buồn ngủ, đáp “Ừm” một tiếng.

Mỗi ngày như thường lệ, nhũ mẫu đến kiểm tra bếp lò có đủ ấm hay không, Duy Tang nghe thấy tiếng bước chân bà đi tới, giữa những góc sáng mờ ảo, thân ảnh của bà càng ngày càng gần… Trong lòng bang bang nhảy loạn, nàng thuận tay kéo chăn lại, phủ lên cả hai người.

Trong bóng tối, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng cười khẽ của Giang Tái Sơ. Nàng vốn đang hốt hoảng lo sợ, tiến đến bên tai hắn, muốn bảo hắn đừng lên tiếng, chẳng qua là vừa mới động đậy một cái đã bị cái gì đó mềm mại âm ấm ngăn chặn.

Nàng vốn vừa vặn nằm trên người hắn, nhưng hắn lại trở mình, thuận thế đặt nàng ở dưới thân.

Trong bóng tối, hắn có thể thấy được ánh mắt kinh hãi của nàng, tựa như hồ nước sâu trong veo đột nhiên cuộn lên gợn sóng động tình, mà bên tai còn loáng thoáng nghe thấy tiếng tim nàng đập thình thịch, giống như đang run rẩy.

Hắn giữ hai gò má nàng, không nhẹ cũng không nặng, dịu dàng hôn.

Nhũ mẫu rốt cuộc cũng đi ra ngoài.

Duy Tang gần như mê loạn, cảm xúc vội vàng tìm về lý trí, hai tay giữ vai hắn, dùng sức đẩy ra.

Hắn ngoan ngoãn rời khỏi môi nàng, nhưng vẫn ôm nàng không bỏ ra.

“Giang Tái Sơ, chàng là đồ lưu manh!” Nàng đè thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi.

Trong mắt Giang Tái Sơ tràn đầy ý cười, dường như muốn đỏ mặt giống nàng, “Sớm hay muộn nàng cũng phải gả cho ta .”

“Nhưng mà trước khi bái đường thành thân, chàng… không thể như vậy.” Giọng nói của nàng tuy có chút tức giận, nhưng trong đôi con ngươi trong trẻo lại nhu hòa như nước.

“Là nói ta chưa hết sức sao?” Hắn rất nhanh cúi người xuống, nhẹ nhàng cắn môi nàng một cái, trong lúc nàng ngẩn ra, hắn lật mình sang bên cạnh, không vượt quá phép tắc nữa.

Chăn đã sớm xốc lên, lộn xộn ở một bên. Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, Giang Tái Sơ nhìn hai má đỏ ửng của nàng, nhịn không được mà cong khóe môi. Hắn thích nàng, nên sẽ càng tôn trọng nàng, chỉ là mới vừa rồi, hắn thật sự không biết nên kiềm chế cảm xúc của mình như thế nào. Ôm thân thể mềm mại ấm áp kia vào trong ngực, hắn dù sao… cũng là người bình thường nha.

“Ngủ đi.” Giang Tái Sơ hít sâu một hơi, kéo chăn lên, che đến cổ nàng, lại cúi người hôn trán nàng một cái, “Chuyện cầu hôn không cần suy nghĩ nhiều, có ta ở đây.”

Duy Tang nằm ở trên giường, nhìn thân ảnh của hắn rời đi, bỗng nhiên từ dưới chăn vươn tay ra giữ chặt góc áo của hắn.

Bước chân Giang Tái Sơ dừng một chút.

“Chàng chờ ta ngủ rồi hãy đi.” Nàng chỉ lộ ra từ mũi trở lên, ồm ồm nói.

Hắn xoay người ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng vén mái tóc dài của nàng lên, lại đặt đầu nàng trên đùi mình, ôn nhu nói: “Như vậy thì sao? Ngủ được không?”

Nàng không nói gì nữa, hắn liền im lặng nhìn gò má của nàng, màu da như tuyết, lông mi thật dài khẽ cong, chóp mũi vểnh lên.

Nàng ngủ mơ mơ màng màng, nhưng còn nhớ rõ mà khẽ hỏi: “Phụ thân không cho ta ra ngoài, chàng có thể… mỗi tối đều đến đây với ta không?”

Hắn nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, trong lòng tràn đầy dịu dàng.

Đây là cô nương hắn yêu, hắn đều hi vọng về sau mỗi buổi tối đều giúp nàng ngủ như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.