Ngự Phồn Hoa

Chương 31



Hôm sau, Giang Tái Sơ đợi cho đến qua giờ tý mới lẳng lặng lẻn vào phủ Thục Hầu.

Duy Tang đã tắt nến trong phòng, hắn nhẹ nhàng xốc rèm lên, nàng đang ngủ ngon lành.

Giang Tái Sơ nhìn một hồi lâu, rốt cuộc cũng nói khẽ: “Muốn giả vờ tới khi nào?”

Duy Tang cười khanh khách, mở to mắt, “Hôm nay sao muộn như vậy mới đến? Ta chờ đến mệt luôn.”

Hôm nay đại phu đến xem qua mắt của a tẩu, nói là tốt hơn rất nhiều, tảng đá lớn trong lòng nàng cũng hạ xuống. Nàng đang muốn nói với Giang Tái Sơ, hắn lại kéo áo ngủ của nàng, cúi người xuống, sờ sờ tóc nàng: “Theo ta đi một nơi.”

“Bây giờ?” Duy Tang có chút ngạc nhiên.

“Ừ.” Hắn đưa tay cởi áo lông cừu trên người xuống, phủ lên người Duy Tang, “Bên ngoài tuyết còn rơi.”

“Nhưng làm sao đi ra ngoài?” Duy Tang trong lòng tuy rằng nguyện ý, nhưng cũng do dự một chút, “Để ta thay quần áo trước đi?”

“Không cần.” Hắn đưa tay đội mũ trùm đầu lên cho nàng, viền mũ có một lớp vải lông nhung làm tăng thêm vẻ đáng yêu trên gương mặt nàng. Hắn nhịn không được cười cười, “Ta cõng nàng.”

Duy Tang chỉ mặc áo lụa mỏng bên trong, thêm áo khoác dài, ngoan ngoãn mặc hắn cõng lên. Mũi chân Giang Tái Sơ điểm nhẹ, liền nhảy ra phòng trong, tay đóng cửa sổ lại, cúi đầu nói khẽ: “Ôm chặt cổ ta.”

Duy Tang đặt đầu mình tựa vào vai hắn, hai tay ôm lấy trước người hắn. Tuyết rơi lạnh giá thỉnh thoảng thổi tới trên mặt, nàng chỉ có thể nghiêng đầu, hoàn toàn chôn mặt sau cổ hắn, cách mũ trùm đầu có thể nghe tiếng gió thổi gào thét bên tai, thân mình cũng nhấp nhô, nhưng đang nằm trên lưng người kia, hơi thở đều đặn, bả vai ấm áp khiến người khác an tâm.

“Chúng ta đi đâu vậy?” Duy Tang cắn tai hắn hỏi.

Thân hình Giang Tái Sơ ngưng trệ một lát, lập tức nhảy lên một cái, hạ giọng nói: “Đừng làm rộn.”

Duy Tang giật mình, bất mãn nói: “Ta làm rộn chàng khi nào?” Nghĩ một cái, nàng quyết định cọ qua cọ lại, nhẹ nhàng cắn tai hắn một cái nữa, “Như vậy sao?” Hai tay lại không an phận bấm vào hông hắn.

Phủ đệ Chuyển vận sứ cách phủ Thục Hầu không xa, Giang Tái Sơ nhảy mấy cái cũng đã đến cửa. Chỉ là phía sau quấy rối không ngừng, hắn không thể không dừng bước, trầm giọng nói: “Xuống đi.”

“A?” Duy Tang vừa muốn nhảy xuống, mới phát hiện lúc đi ra không có mang giày.

Thân mình bỗng nhiên nhẹ bẫng, cũng không biết hắn ôm thế nào, Duy Tang đã ở trước người hắn, hai chân… đang giẫm trên giày hắn.

Nàng sợ đứng không vững, cũng chỉ có thể ôm chặt thắt lưng hắn, bởi vì có chút lạnh, ngón chân xinh xắn gập lại, lại giẫm trên giày đen, càng lộ màu trắng noãn.

Giang Tái Sơ nâng hông nàng lên, ôm nàng lại gần mình hơn một tí, từ trên cao nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm lướt qua một chút thần sắc phức tạp.

Duy Tang cười một cái, vội vàng né tránh hắn, “Ta không làm khó chàng nữa! Thật sự không náo loạn nữa!”

Hắn lại vươn tay, không nhẹ không nặng chế trụ gáy nàng, nhìn chăm chú vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của nàng, môi mỏng khẽ cong lên, cuối cùng lại ôm chặt nàng vào trong ngực: “Đừng nhúc nhích, để ta ôm nàng.”

Tuyết rơi càng lúc càng dày đặc. Qua bờ vai của hắn, Duy Tang chỉ cảm thấy lông mi dính lại một mảnh, lại thở ra khí, mắt bị ngứa một chút. Nàng kiễng mũi chân, cười hỏi: “Chàng sao rồi? Nhớ nhà sao?”

Hắn rốt cuộc buông nàng ra, trán đặt đối diện nàng, nhẹ nhàng tiến lại gần, “Sau khi phụ hoàng và mẫu phi của ta đi, ta đã sớm không còn gia đình…” Hắn dừng một chút, lại nói, “Nàng ở đâu, ta liền ở nơi đó.”

“Ồ? Ninh Vương, chàng muốn ở rể sao?” Duy Tang hôn một cái lên mặt hắn, mím môi cười.

Hắn hít một hơi thật sâu, ôm ngang nàng lên, nhẹ nhàng nhảy vào bên trong tường rào, lập tức đi vào phòng ngủ của mình.

Trong phòng đã đốt lò sưởi cực ấm áp, lại bày một tấm thảm nhung dày, Duy Tang đi chân trần cũng không cảm thấy lạnh. Nàng thuận tay cởi bỏ áo khoác đặt sang một bên, nhưng không biết nhớ tới cái gì mà hai má ửng đỏ: “Đêm khuya thế này sao chàng lại mang ta tới đây?”

Giang Tái Sơ hơi nhíu mày, chỉ tiến lên phía trước, dịu dàng thay nàng vén mấy sợi tóc loạn, “Duy Tang, ta đã từng đồng ý với nàng, bất luận phát sinh chuyện gì, chỉ cần nàng hỏi ta, ta sẽ không giấu giếm nàng.”

Nàng tò mò nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Ta nhớ rồi.”

Khóe môi Giang Tái Sơ rộ lên một tia cười khổ. Hắn dừng một hồi lâu, giọng nói dần trở nên nặng nề, “Triều đình đã báo tin đến đây… Huynh trưởng nàng, rất nhanh có thể trở về.”

Ánh mắt Duy Tang sáng ngời, “Có thật không?” Hai mắt nàng cong thành hình trăng lưỡi liềm, trong lòng lại cân nhắc, từ nhỏ đại ca thương yêu mình nhất… Nếu xin hắn nói với phụ thân mấy câu…

Giang Tái Sơ hơi nhắm mắt, rốt cuộc vẫn gằn từng chữ: “… Hoàng đế hạ chỉ, quan tài đưa về cố thổ, hậu táng Thế tử.”

Duy Tang trừng mắt nhìn hắn, bật thốt lên: “Cái gì?”

“Thế tử chết trận ở quan ngoại.” Hắn cắn răng lặp lại một lần.

Thân hình Duy Tang hơi lảo đảo. Nàng cẩn thận xem xét nét mặt của Giang Tái Sơ, cố gắng cười một cái: “Giang Tái Sơ, trò đùa này không buồn cười tí nào. Chàng mà… còn như vậy, ta sẽ tức giận đấy.”

Hắn mím môi, nhìn nàng chăm chú, nhưng không mở miệng nói một tiếng “Xin lỗi”.

“Chàng gạt ta đúng không?” Duy Tang hoảng hốt, đi đến trước mặt hắn, dùng sức ngẩng đầu lên, “Đại ca… sao huynh ấy lại chết?”

Hắn thấy sắc mặt nàng trở nên tái nhợt, ánh mắt dịu dàng mà thương tiếc, nhưng không có cách nào nói cho nàng một câu “Ta lừa nàng”, chỉ trầm mặc ôm nàng vào trong lòng, ôn nhu vuốt ve mái tóc dài của nàng.

Duy Tang ngơ ngác mặc cho hắn ôm. Nàng nhớ tới rất nhiều chuyện cũ.

Đại ca tính tình thận trọng hiền hậu, từ nhỏ cho tới bây giờ đều là nàng gặp rắc rối gây chuyện, cuối cùng vẫn là hắn bị phạt. Nghiêm trọng nhất là một lần kia, nàng lén chạy vào thư phòng của phụ thân, làm vỡ cái nghiên mực Đoan Khê (1) thành bốn mảnh. Nàng ngây ngốc đứng đó, lúc đại ca đi vào thì dẫn nàng đi rửa tay, chờ phụ thân hồi phủ mới thong dong nói với ông: “Phụ thân, hôm nay con đến thư phòng người tìm một quyển sách, làm vỡ cái nghiên mực mới.”

(1) nghiên mực Đoan Khê: một loại nghiên mực nổi tiếng sản xuất ở vùng Đoan Khê, huyện Cao Yếu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc

Phụ thân quả nhiên giận dữ, không phải vì cái nghiên mực kia vô cùng quý giá, chỉ là do Hoàng đế ngự ban cho.

Lập tức Thế tử bị cấm chừng, phạt chép kinh, ước chừng là hơn một tháng.

Duy Tang ở bên cạnh cúi đầu, một câu cũng không dám nói, mỗi ngày đến chập tối đều đi thăm huynh trưởng.

Hàn Duy Tị hơn nàng sáu tuổi, khi đó đã là một thiếu niên sáng sủa thanh tú, đang ngồi ở trước bàn đọc sách chép kinh đến đói bụng. Hắn nhìn vị muội muội đang áy náy, cũng chỉ cười nói: “Ca ca thay muội muội chịu phạt, vốn là việc nên làm. Duy Tang, chính muội cũng đừng lỡ miệng nói ra.”

Nàng cứ như vậy mà lớn lên, ngoài sáng thì có phụ thân che chở, trong tối huynh trưởng lại càng yêu thương nàng.

Nhưng bây giờ… Giang Tái Sơ nói, đại ca… không về được.

Thân thể từ cứng đờ đến run rẩy, cuối cùng cũng tiêu hóa tin tức này một cách khó khăn, Duy Tang vô thức cắn vào phần vải ở bả vai hắn, khóc nghẹn ngào.

Hắn quen nàng ước chừng được hơn nửa năm nhưng chưa bao giờ thấy nàng khóc. Mà lúc này đây, tiếng khóc nghe không hề tê tâm liệt phế nhưng lại tựa như lưỡi dao sắc bén, từng nhát chém vào trong lòng hắn.

Hắn không làm được gì cả, chỉ có thể dùng sức ôm nàng, giống như ôm một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Có lẽ là nàng khóc đến mệt mỏi, hắn nhẹ nhàng ôm nàng đặt ở trên tháp (2), còn mình thì quỳ gối xuống trước mặt nàng, đưa ngón tay ra, thay nàng lau đi những giọt lệ trên khóe mắt.

(2) tháp: giường nhỏ, hẹp và dài

Dưới ánh nến, ánh mắt nàng kinh ngạc nhìn gương mặt của hắn, động tác của hắn, bỗng nhiên theo bản năng né tránh, “Ngươi… ngươi là đệ đệ của người kia. Là hắn hại chết đại ca…”

Tay Giang Tái Sơ ngừng giữa không trung, vẫn chưa nói gì. Lúc hắn cúi đầu, mấy sợi tóc rũ xuống dưới, che khuất ánh mắt ảm đạm của hắn lúc này.

Trong phòng im lặng, chỉ có thể nghe thấy âm thanh tuyết rơi ngoài cửa sổ, sột soạt vang lên. Cũng không biết qua bao lâu, đôi mắt Duy Tang cuối cùng không còn trống rỗng, dường như nhớ tới cái gì, “Oa” một tiếng gào khóc lên: “Thực xin lỗi, Giang Tái Sơ, thực xin lỗi… ta không nên giận chó đánh mèo ở trên người chàng… Nhưng mà đại ca của ta, đại ca của ta thật sự không về được! Trong lòng ta… trong lòng thật sự rất khó chịu… A tẩu nên làm cái gì bây giờ…”

Hắn nắm bàn tay lạnh buốt của nàng, chỉ dịu dàng nói: “Ta biết nàng khổ sở trong lòng, khóc lên sẽ dễ chịu hơn một chút.”

Duy Tang khóc đứt quãng hồi lâu, lại nói năng lộn xộn chuyện đại ca với hắn. Hắn đặt nàng trên đầu gối mình, trầm mặc mà nghe, mãi cho đến khi nàng khóc mệt rồi, dựa vào ngực hắn mà từ từ ngủ.

Lúc tỉnh lại, trời cũng đã mau sáng.

Duy Tang ngồi dậy, Giang Tái Sơ vẫn ở bên cạnh mình, duy trì tư thế ôm nàng, dường như sợ nàng kinh hãi mà giọng nói vô cùng nhu hòa: “Ta đưa nàng trở về.”

Nàng đột nhiên nhớ tới huynh trưởng, nỗi đau đớn tuyệt vọng từ đáy lòng lại trỗi dậy, nhưng nàng lại hít sâu một hơi, đè nén nỗi buồn kia xuống, chỉ nói: “Được.”

Một lát sau, nàng còn nói: “Chàng chờ một chút, ta… Sau khi ta trở về, không thể khóc.”

Trong nhà a tẩu còn bệnh nghiêm trọng về mắt, A Trang lại nhỏ như vậy, phụ thân đã biết tin này, chỉ sợ cũng sẽ không chịu nổi.

Nàng lấy hai tay che mắt, cúi đầu dựa vào trên tháp một lúc, cố gắng ổn định cảm xúc.

Giang Tái Sơ lẳng lặng ôm nàng vào trong ngực, hôn lên thái dương của nàng một cái, “Cô nương tốt.”

Nàng mở to mắt, Giang Tái Sơ không còn mặc y phục áo tơ trắng hàng ngày, thay bằng áo mãng bào tím đậm, trước ngực còn có hoa văn móng vuốt kim long rực rỡ, khiến cả người hắn trông rắn rỏi và đầy uy phong.

“Chàng…” Nàng giật mình.

“Ta đưa nàng trở về, lại đi gặp Thục Hầu.”

Hắn dùng chức quan mà gọi phụ thân nàng, ý là lấy thân phận Chuyển vận sứ Cẩm Châu mà gặp mặt Thục Hầu, hơn phân nửa nội dung thảo luận cũng chỉ là ý chỉ của Hoàng đế, không có gì khác ngoài truy phong và hậu táng.

A, nghĩ đến phụ thân lại còn phải quỳ xuống tạ ơn, Duy Tang chỉ cảm thấy không thể kiềm chế oán hận phẫn uất trong lòng.

Ánh mắt của nàng quá mức thẳng thắn, Giang Tái Sơ không phải nhìn không ra, nhưng chỉ cúi người xuống nói: “Trời sắp sáng rồi, chúng ta đi thôi.”

“Sẽ vò nát quan phục của chàng mất.” Duy Tang đứng bất động, ngữ khí sống nguội.

Bóng lưng hắn cứng đờ. Hắn chậm rãi xoay người` nhìn nàng, tha thiết mà ôn nhu nói: “Hàn Duy Tang, chẳng lẽ nàng không biết trong lòng ta, nàng so với bộ quan phục này, so với danh hiệu Ninh Vương đều quan trọng hơn nhiều sao?”

Nét mặt nàng khẽ chấn động, trong mắt ướt sũng.

Hắn sải từng bước, thân ảnh thon dài phủ lấy người, thấp giọng nói: “Xin lỗi, ta còn phải mặc nó… Giống như nàng là Gia Hủy Quận chúa. Chúng ta đều như thế, thân phận có rất nhiều bất đắc dĩ, từ khi sinh ra đã vậy.” Dừng một chút, hắn lại nói, “Nhưng trong lòng ta, nàng chính là Duy Tang, là cô nương ta thích.”

Ánh mắt của nàng trở nên hòa nhã mà bi thương, bình tĩnh nhìn hắn. Nàng nói khẽ: “Nếu chàng không phải là Ninh Vương, ta cũng không phải là Quận chúa, vậy thì tốt rồi…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.