Ngự Phồn Hoa

Chương 47



Bởi vì lần từ thanh này bất ngờ tìm được Thái tử, ngự giá lập tức hồi cung.

A Hằng lần đầu tiên nhìn thấy hoàng cung nên vô cùng kinh ngạc, dọc theo đường đi cứ dáo dác nhìn không dừng.

Ánh mắt Hoàng đế chưa từng rời đứa trẻ này, tuy nó hiếu kỳ nhưng cũng chỉ im lặng ngồi đó, phong thái lại vô cùng ung dung nho nhã. Có lẽ những lễ nghi như vậy đều là do mẫu thân nó dạy.

“Phụ thân, mấy căn phòng ở đây đều lớn như vậy sao?” A Hằng có chút giật mình hỏi.

Giang Tái Sơ mỉm cười đáp lại: “Đúng vậy, về sau cũng là nhà của con.”

“Nhưng mẫu thân đã từng nói, không thể quá mức xa hoa.” A Hằng nghiêm túc nói, “Có phòng nhỏ hơn một chút cho A Hằng ở không?”

Giang Tái Sơ cười khẽ, hỏi lại: “A Hằng, con và mẫu thân con ở đâu?”

“Ngoại thành Cẩm Châu,” A Hằng nói, “Ngày thường chỉ có mẫu thân và con, nhưng mà Cố thúc hay đến đưa vài thứ.”

Cố Phi… Giang Tái Sơ nhớ kỹ cái tên này, nhưng nét mặt lại không biến sắc, hắn tiếp tục hỏi: “Mẫu thân con hiện giờ ở đâu?”

A Hằng mờ mịt lắc đầu, “Mẫu thân nói đưa con tới tìm phụ thân, nhưng không có nói mình sẽ đợi ở đâu.” Nó dừng một chút, vẻ mặt mong đợi nhìn phụ thân, “Phụ thân, người sẽ tìm được nàng, phải không?”

Giang Tái Sơ trầm ngâm một lát, nhưng không nói gì, thật lâu sau, hắn lại nghe thấy A Hằng nói: “Phụ thân, sao phụ thân lại không cần con và mẫu thân?”

Giang Tái Sơ chỉ cảm thấy ngực bị nội thương, muốn phun một ngụm máu ra ngoài, lại không có cách nào khác nói ra tình cảnh với con trai, chỉ có thể thở dài cười khổ: “Là phụ thân không tốt, không tìm hai người trở về.”

Hắn lại cặn kẽ hỏi bốn năm qua hai mẹ con bọn họ đã sống như thế nào, nghe A Hằng nói sức khoẻ mẫu thân ổn lắm, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Năm kia, Lệ tiên sinh trước khi chết vẫn không cam lòng nói: “Nếu Hàn cô nương còn ở đây, thật ra thì cũng có một cách giải được cổ độc trên người.”

Nếu cổ chủ mang huyết nhục của người bị hạ cổ, tất nhiên có thể hoá giải máu ngưng quái lạ tồn tại nhiều năm trên người nàng.

Chỉ là Hàn Duy Tang nàng rất khó thụ thai, nhưng là sự thật.

Bây giờ nhớ lại, nàng có thể lấy được một cơ duyên khó như vậy.

Có thể thấy được ông trời… đúng là vẫn còn chiếu cố nàng.

Nhưng mà ở Hàm Cốc Quan, sao nàng có thể chạy thoát khỏi nơi đó, là ai chăm sóc nàng… Lúc sinh ra A Hằng có đau hay không…

Giang Tái Sơ nghĩ đến những chuyện này, thật sự là đứng ngồi không yên, hận không thể lập tức bắt nàng lại hỏi cho rõ ràng.

Xe ngựa dừng lại một chút.

Giang Tái Sơ tự mình ôm A Hằng xuống xe, ở cửa tẩm điện, A Trang sớm đã chờ ở đó, vừa thấy đến Hoàng đế liền chạy nhanh tới: “Cô cô con còn sống phải không?”

Hàn Đông Lan bây giờ đã mười ba tuổi, là một thiếu niên tuấn tú cao cao. Bởi vì Hoàng đế yêu thương cho nên vẫn mang theo bên người, đối đãi như con trai của mình, ở trong cung cũng không câu nệ cấp bậc lễ nghĩa.

Giang Tái Sơ mỉm cười gật đầu, tay kia dắt đứa bé, cười nói: “Đây là biểu đệ của con, Giang Kiến Hằng.” Dừng một chút, hắn lại nói, “A Hằng, đây là A Trang ca ca của con.”

A Hằng nhanh chóng gọi một tiếng “A Trang ca ca”.

Hàn Đông Lan nhìn tên tiểu tử này, có chút khó có thể tin: “Dượng, đây thật sự là con của dượng và cô cô sao?”

Sau khi Giang Tái Sơ gật đầu, Hàn Đông Lan mới cười rộ lên, thân thiết dắt lấy tay A Hằng, lại hỏi: “Vậy cô cô đâu?”

Giang Tái Sơ khẽ thở dài: “Chung quy nàng vẫn không muốn bước vào nơi này.”

Hàn Đông Lan “A” một tiếng, lộ vẻ thất vọng chán nản không cần nói cũng biết, lòng bàn tay đột nhiên lành lạnh, là A Hằng đặt một khối ngọc vào trong tay cậu, ngửa đầu ngơ ngác nhìn cậu nói: “Đây là mẫu thân bảo ta đưa cho ca.”

Hàn Đông Lan có phần mờ mịt nhìn huyết ngọc trong tay, lại ngẩng đầu nhìn Giang Tái Sơ.

“Nếu là cô cô con đưa cho con thì con nhận lấy đi.” Giang Tái Sơ khẽ vuốt đầu cậu, nhìn về phía tây nam xa xa, “A Trang, không bao lâu nữa dượng cũng nên đưa con trở về.”

Đại Tấn nay đã có Thái tử, triều đình trên dưới đều hoà thuận vui vẻ.

Tất nhiên vẫn còn một số tên mọt sách, một vài tên sử quan dâng thư, yêu cầu Hoàng đế công khai thân phận mẹ ruột của Thái tử, chẳng qua là Hoàng đế bởi vì tâm tình vô cùng tốt mà làm như không thấy, bọn họ tự thấy mất mặt nên cũng dần dần quên đi.

Giống như Hàn Đông Lan vậy, vị đại nho tiếng tăm lừng lẫy được triệu tới đông cung giảng bài cho Thái tử. Mà mấy vị tướng quân chiến công hiển hách Cảnh Vân và Liên Tú lại bắt đầu dạy mưu lược quân sự cho Thái tử.

Giang Tái Sơ dù có vô cùng thương yêu đứa con trai độc nhất này cũng không biểu hiện ra ngoài, mỗi ngày chỉ dùng bữa với con trai và Hàn Đông Lan, dùng bữa xong cũng chỉ nhàn nhạt hỏi tiến độ học tập mà thôi.

Cứ thế qua hơn một tháng, bài vở của A Hằng tiến triển cực nhanh, Giang Tái Sơ vẫn tỉ mỉ quan sát tính tình của nó. Đứa trẻ này mỗi ngày đều chịu khó học thuộc lòng, lại muốn thao luyện quân pháp cơ bản, lúc rảnh rỗi thì quấn lấy biểu huynh chơi đùa một hồi, nhưng lại không có chút hậm hực hay khó chịu. Tất cả mọi người đều khen nó không dứt miệng.

Nhưng mà nhiều lần trong đêm, Hoàng đế thức dậy xem nó có ngủ ngon hay không, A Hằng trong miệng vẫn bi bo “mẫu thân”.

Giang Tái Sơ cảm thấy có chút đau xót, đưa tay dịch góc chăn cho nó, không ngờ nó lại tỉnh.

A Hằng mơ mơ màng màng nhìn Giang Tái Sơ, khẽ gọi “Phụ thân”.

“Những ngày qua có cảm thấy phụ thân quá nghiêm khắc với con không?” Giang Tái Sơ cúi người xuống, sờ sờ thái dương nó.

“Không đâu. Từ nhỏ mẫu thân đã đối với con như vậy.” A Hằng duỗi chân ra, “Nhưng con không sợ mẫu thân, con biết nàng trong lòng rất thương con.”

“Từ nhỏ mẫu thân con đã đối với con như vậy?”

“Có khi còn hung dữ hơn so với phụ thân…” A Hằng lật người lại, chìm vào giấc ngủ.

Giang Tái Sơ lại tựa vào bên giường hài tử, trong lòng ngũ vị lẫn lộn.

Cái gọi là nghiêm phụ từ mẫu, hắn tất nhiên là đã từng gặp qua bộ dáng Hàn Duy Tang trước kia nuông chiều A Trang. Mãi đến khi thế sự đại biến, nàng mới ý thức được sẽ có một ngày A Trang nhất định phải một mình đối mặt, mới dần dần nghiêm khắc với nó.

Nhưng bây giờ với đứa con trai duy nhất này, Hàn Duy Tang có thể kiên quyết như vậy… đủ thấy trong lòng nàng sớm đã có chủ ý, sớm hay muộn gì cũng đưa nó về bên cạnh mình.

“Còn nàng thì sao chứ?” Giang Tái Sơ xoa xoa thái dương, cười khổ đứng dậy, chắp tay sau lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoa mai trắng ngoài cửa sổ đã sớm ra nụ, mùi hương phảng phất bay tới, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, cả đời này, nhìn như là hắn quân lâm thiên hạ, nhưng hoá ra mọi chuyện nàng đều đi trước hắn, thậm chí cũng chưa bao giờ bàn bạc với hắn.

“Duy Tang…” Hắn lẩm bẩm nói, “Nàng thật sự bỏ con lại cho ta như vậy sao, không xuất hiện nữa sao?”

Tết Nguyên Tiêu năm Vĩnh Duy thứ năm, cả nước đã trải qua năm năm nghỉ ngơi lấy lại sức, sau khi giảm nhẹ thuế má, vốn liếng của nhân dân giảm bớt gánh nặng; Mà Hung Nô sau trận chiến này, Khả Hãn Mạo Đốn sau khi xuất quan thì chết bệnh, nội bộ chia năm xẻ bảy, rốt cuộc cũng không còn sức khơi mào chiến tranh ở biên giới. Tả Đồ Kỳ Vương Mạo Man bị người trong tộc giết chết, bởi vì Khả Hãn mới lên muốn thân thiện hữu hảo với Tấn triều mà đuổi Chu Cảnh Hoa về đất Tấn. Chỉ có điều là trên đường về nước, Chu Cảnh Hoa vì ưu tư quá nặng mà chết bất đắc kỳ tử, trái lại đã bớt được một phen bị thiên đao vạn quả đau đớn.

Biên giới an bình, khắp nơi thái bình.

Con đường lớn Chu Tước ngoài hoàng thành được mở rộng, mười hai con ngựa có thể sóng vai phi nhanh, lúc này đang rộn rã đông nghẹt người.

Giang Tái Sơ ra sắc lệnh hủy bỏ giờ giới nghiêm đêm nay, những tiểu thương liền bày sạp nhỏ hai bên đường, buôn bán đủ các loại trang sức, mặt nạ hoặc đồ ăn, đồ vật vô cùng tinh xảo, thậm chí đến từ quan ngoại xa ngàn dặm. Họ còn liên tiếp bày đèn lồng viết đố đèn (1) ra, làm tăng thêm sự ấm cúng cho mọi người.

(1) đố đèn: một trò chơi truyền thống của Trung Quốc, các câu đố dán trên lồng đèn, treo trên dây hoặc dán trên tường

“Xem, xem! Bệ hạ tới rồi!”

Đám người bỗng nhiên láo nháo.

Theo lệ cũ năm trước, Giang Tái Sơ sẽ đứng ở trên Triêu Dương Môn ngắm cảnh pháo hoa mỗi năm một lần, cùng vui chơi với dân chúng.

Cửa thành ước chừng cao hơn mười trượng, ngửa đầu nhìn lên thì kỳ thật cũng chỉ thấy bóng người mơ hồ mà thôi. Nhưng mọi người vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, tìm kiếm thân ảnh cao cao tại thượng kia.

Huống chi năm nay không giống trước, Thái tử cũng sắp xuất hiện trên cổng thành, lần đầu tiên tiếp kiến thần dân.

Giang Tái Sơ nghiêng người phất phất tay với dân chúng, nhất thời cả con đường Chu Tước tựa như sét đánh, vang lên tiếng gọi “Ngô hoàng vạn tuế” ầm ĩ.

Còn có những đôi mắt sắc nhìn thấy khuỷu tay Hoàng đế còn ôm một đứa trẻ đang cuộn tròn, kia tất nhiên là Thái tử, chỉ tiếc cũng chỉ có thể nhìn thấy từ xa mà thôi.

Bỗng nhiên trong lúc đó xa xa lại vang lên một tiếng ầm, hoàng thành tựa hồ lặng im trong chớp mắt, chợt một bức tranh màu lam hiện lên giữa không trung, được dựng lên một cách khéo léo uyển chuyển, tựa như đoá mẫu đơn diễm lệ!

“Bắt đầu!”

Ánh mắt mọi người rốt cuộc cũng dời khỏi thành lâu, nhìn về phương xa, thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh tán thưởng.

Trên cổng thành, gió bắc thổi càng mạnh.

Trên vai Giang Tái Sơ khoác chiếc áo lông chồn bạc thật dày, trong tay ôm A Hằng, hắn hơi híp mắt phượng lại, cũng nhìn về phía pháo hoa nở rộ.

Bên cạnh hắn là một thiếu niên dung mạo tuấn tú, trên thân hình cao gầy khoác một chiếc áo bào màu đen. Cậu nhìn thấy màn pháo hoa đặc sắc này thì thỉnh thoảng vỗ tay.

“Dượng, khi con còn bé ở thành Cẩm Châu, hình như cũng đã thấy qua pháo hoa. Chỉ là không chói lọi và long trọng bằng nơi này.” Thiếu niên bỗng nhiên mở miệng, giọng nói khẽ lạnh run.

Giang Tái Sơ mím môi cười một tiếng, “Cô cô con từng hẹn ta tết Nguyên Tiêu đi xem pháo hoa ở Cẩm Châu…”

Giọng hắn có chút trầm thấp, Hàn Đông Lan không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn một cái.

Cậu ít có ấn tượng với phụ thân, từ lúc bảy tuổi khi được dượng mang theo trên người đã xem hắn như cha. Ở trong lòng cậu, Ninh Vương cũng tốt, Hoàng đế cũng thế, đều là dượng của cậu, mưu lược thâm sâu, dũng cảm trên chiến trường, là một người không gì không làm được.

Nhưng cậu cũng biết, chỉ khi nhắc tới cô cô, bậc đế vương dù cho núi Thái Sơn có sụp cũng không biến sắc này mới lộ ra vẻ ảm đạm nhất thời như vậy.

Quả nhiên, một lát sau, Giang Tái Sơ đã bình tĩnh trở lại, cười nói: “Hàn Đông Lan, tương lai con chân chính thành quân Hầu sẽ biết, dù cho pháo hoa rực rỡ cũng không bằng dân sinh yên ổn, chỉ có thế mới khiến người ta cảm thấy thật sự vui mừng.”

“Con nhớ rồi.”

Khi bọn họ khẽ nói chuyện với nhau, Thái tử đang nhìn pháo hoa đầy trời không dám chớp mắt, chỉ sợ sẽ bỏ qua màn đặc sắc nhất.

Thừa dịp có một khoảng cách, A Hằng quay đầu, nghiêm túc nói với Hoàng đế: “Phụ thân, con muốn xem pháo hoa với mẫu thân, chừng nào thì người mới có thể tìm nàng trở về?”

Lời nói trẻ con không hề suy tính như vậy, Hàn Đông Lan muốn ngăn cản biểu đệ cũng không kịp, cậu chỉ giương mắt, cẩn thận liếc nhìn Hoàng đế.

Giang Tái Sơ im lặng ngẩng đầu, ánh trăng giao hoà cùng pháo hoa, chớp tắt không chừng, lưu lại vài vết sáng trên gương mặt tuấn tú của hắn. Hắn thản nhiên nhìn về phương xa, lại không giống người thường mà mang theo chút rầu rĩ.

Thật lâu sau, Giang Tái Sơ cười nói: “Ba tháng sau ta tìm được nàng, khi đó đúng là ngày xuân, chúng ta cùng đi du xuân, được không?”

A Hằng cười vỗ tay.

Hàn Đông Lan hơi nghi ngờ nhìn về phía dượng, lại thấy hắn vẫn không có gì biểu tình như trước. Nhất thời cậu cảm thấy sáng tỏ, đây chẳng qua là dượng muốn an ủi biểu đệ mà thôi.

Ở dưới thành lâu, mọi người ngước cổ, lúc tiếng reo hò theo pháo hoa tràn ra, chỉ có một thân ảnh mảnh khảnh đứng dưới tường thành, lặng lẽ nhìn bóng người mơ hồ trên Triêu Dương Môn, không hề chớp mắt.

Nàng phủ mũ trùm đầu, hai tay cũng ủ trong áo cừu, cũng không biết đã đứng bao lâu.

Tiếng ồn ào xung quanh bị ngăn cản, trong lớp mũ trùm đầu mềm mại, khuôn mặt của nàng thoắt ẩn thoắt hiện như bạch ngọc, chóp mũi khẽ vểnh lên, khóe miệng cũng cười dịu dàng như ánh trăng.

Trượng phu, con, cháu…

Có lẽ trong suốt một năm, cũng chỉ có giờ phút này, nàng mới có thể gặp được những người thân nhất.

Bọn họ đều ở chỗ này, nàng biết bọn họ đều rất khoẻ.

Ý cười trên khoé miệng cô gái càng sâu, rốt cuộc nàng cũng cúi đầu, đang muốn rời đi, chợt bị người ngắm pháo hoa bên cạnh đụng phải một chút.

Nàng vô thức ngẩng đầu, đã thấy là một cô gái bình dân, bởi vì bị đám người xô đẩy mà ngã lên người nàng. Cô gái kia đang muốn giải thích, lại thoáng nhìn thấy dung mạo của cô gái dưới lớp mũ trùm đầu, bỗng nhiên giật mình.

Đợi đến khi phục hồi tinh thần lại, bóng người kia đã biến mất giữa biển người.

Tết Nguyên Tiêu qua đi, trong ngoài cung đều có chuyện phải lo không dứt. Vất vả lắm Hoàng đế mới có Thái tử, mà tiểu Thái tử lại cố tình ngắm pháo hoa tết Nguyên Tiêu đến cảm lạnh.

Vốn tưởng rằng chỉ là cảm mạo bình thường, Thái tử mặc dù tuổi nhỏ nhưng thân thể lại tốt, ăn no uống thuốc thì có thể khỏi hẳn. Không ngờ bệnh này lại càng ngày càng nguy hiểm đáng sợ, trị hơn mười ngày cũng không có tiến triển. Qua một tháng lại chuyển biến trầm trọng, Thái tử ngày ngày nằm ở trên giường mê man, cắn chặt hàm răng, ngay cả một giọt thuốc cũng không uống.

Giang Tái Sơ hàng ngày đều canh giữ trước giường bệnh, hơn mười ngày chưa từng vào triều sớm, lại càng liên tục trục xuất năm tên ngự y, Thái tử lại trước sau không hề chuyển biến tốt.

Cái gọi là ‘cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng’, các nơi bắt đầu không ngừng đưa dược vật quý hiếm và danh y nhập kinh, thậm chí đủ cái gọi là “bí thuật”, nhưng không cách nào làm cho thân thể trẻ thơ này hồi phục.

Sâu trong cung điện, đứa trẻ mặt mũi đỏ bừng như thiêu đốt gắng sức mở to mắt, làm như đang tìm cái gì, cuối cùng lại thất vọng, thì thào gọi “mẫu thân” rồi lại tiếp tục mê man.

Giang Tái Sơ ở bên cạnh nó một ngày, rốt cuộc cũng chậm rãi đứng dậy: “Lệnh cho Khâm Thiên Giám (2) chọn một ngày tốt, trẫm đi thiên đàn tế trời, khẩn cầu trời phù hộ cho con trai trẫm được bình an.”

(2) Khâm Thiên Giám: cơ quan trông nom về thiên văn và việc làm lịch của các triều đình phong kiến.

“Bệ hạ, liên quan đến bệnh của điện hạ… có câu không biết có nên nói hay không?”

Trong mắt Giang Tái Sơ phủ đầy tơ máu, giọng nói cũng khằn đặc đắng chát: “Trẫm ngay cả bí thuật đều tin, còn có gì không dám nói?”

“Ngoài kinh thành có một thầy tướng số mù rất là linh nghiệm, hôm qua thần có sai người đi bốc một quẻ… Người nọ nói… nói là mệnh cách của điện hạ không hợp với Tử Thần Điện này… Nếu có thể ra ngoài tịnh dưỡng thì có thể khỏi bệnh.”

Giang Tái Sơ cẩn thận suy nghĩ một chút, không khỏi nói: “Ngoài cung có mấy cái biệt uyển, người nọ có nói chỗ nào hợp với Thái tử không?”

“Thiên Lãm Các ở thành tây là thích hợp nhất.”

Khoé miệng Giang Tái Sơ rộ lên một tia cười khổ, hắn thở dài một cái: “Cũng được, sai người thu dọn Thiên Lãm Các đi, ngày mai đưa Thái tử qua ngay.”

Thiên Lãm Các ở thành tây là biệt viện của hoàng thất, Trung thu hàng năm hoàng gia đều thích đến đây lên lầu các trên núi ngắm trăng, bình thường cũng không có người ở. Bởi vì phải chuyển dời chỗ Thái tử dưỡng bệnh, nhất thời vô cùng huyên náo.

Sang ngày thứ hai, Thái tử lặng lẽ được hộ tống xuất cung.

Giang Tái Sơ tự mình ôm nó, lòng nóng như lửa đốt, đưa tới trong lầu các, không hề chớp mắt nghỉ ngơi đã săn sóc nó cả đêm.

Khâm Thiên Giám chọn ngày hai mươi bốn tháng ba làm ngày tốt, trước đó bởi vì Hoàng đế phải chay tịnh tắm rửa mà đã sớm rời khỏi Thiên Lãm Các.

Nơi này thủ vệ mặc dù không thể sánh với hoàng cung nhưng cũng cực kỳ nghiêm ngặt.

Vào đêm, cửa sổ trong buồng sưởi chỗ Thái tử đóng chặt, tuy là đầu mùa xuân, thời tiết không hề giá lạnh nhưng vẫn đốt lò sưởi ấm, mùi thuốc nhàn nhạt toả khắp phòng.

Thị nữ lẳng lặng canh giữ ở một bên, bỗng nhiên có nữ quan trong cung đi tới cửa, nhỏ giọng phân phó nói: “Các ngươi ra ngoài trước đi.”

Nàng là nữ quan có phẩm cấp cao nhất trong cung, bọn thị nữ nghe vậy thì vội vàng lui ra ngoài.

Đợi cho các nàng đi rồi, nữ quan mới dẫn người đi theo vào trong phòng, người nọ bước nhanh tới bên giường, cúi đầu nhìn đứa trẻ, lại thấy nó mặt đỏ bừng, dùng sức nhắm mắt lại, suýt nữa thì bẻ gãy lông mi.

Nàng đau xót trong lòng, đưa tay đặt lên trán đứa nhỏ, thấp giọng gọi nó: “A Hằng…”

A Hằng mơ mơ màng màng mở to mắt, trong thoáng chốc nhìn thấy mẫu thân, nó vẫn không thể tin được, lắc đầu nói: “Là mẫu thân?”

“Là ta.” Hàn Duy Tang giả trang thành một cung nữ bình thường, nghĩ hết cách mới đi vào đây.

Nay nhìn thấy bộ dáng này của con trai, nàng vô cùng hối hận không nên cho nó rời khỏi mình, oán trách Giang Tái Sơ chưa từng chăm sóc nó thật tốt, chỉ hận chính mình không thể chia sẻ một phần đau đớn trên người đứa nhỏ.

“Mẫu thân, con rất khó chịu…” A Hằng khẽ nói, “Thật là khó chịu…”

Ngay từ đầu Hàn Duy Tang đã biết con trai bị ốm, còn tưởng rằng là Giang Tái Sơ nghĩ cách lừa mình xuất hiện. Không ngờ rằng A Hằng lại bị bệnh hơn một tháng, gần như kinh động cả nước. Nàng tìm mọi cách hỏi thăm vài ngự y có tiếng, vừa khổ tâm an bài lương y vào cung, lấy được tin quả thật không sai… Thái tử thật sự là bệnh nặng.

Nàng chạy về kinh thành, biết được Giang Tái Sơ một đêm trước khi tế trời đã rời khỏi đây liền nghĩ cách đến thăm con trai.

“A Hằng, mẫu thân ở đây.” Nàng vô cùng lo lắng, “Khó chịu thế nào?”

“Chính là… Chính là…” A Hằng không biết lấy khí lực ở đâu, bỗng nhiên đá văng chăn ra, ngoác miệng thở hổn hển, “Nóng quá khó chịu!”

“Con…” Hàn Duy Tang nhất thời chưa kịp phản ứng, còn định thay nó đắp chăn lại.

“Mẫu thân, con giả bệnh cũng rất khó chịu!” A Hằng nhảy dựng lên, cười ha ha, thuận tay ôm lấy cổ nàng, “Mẫu thân, người rốt cuộc đã trở lại! Phụ thân không gạt con! Người đã trở lại!” Phía sau có tiếng bước chân vang lên, tim Hàn Duy Tang bỗng nhiên đập mạnh.

“Phụ thân, người xem, mẫu thân đã trở lại!” A Hằng vui mừng hớn hở.

Hàn Duy Tang chậm rãi đẩy tay con trai ra, hít sâu một hơi, từ từ xoay người.

Giang Tái Sơ đã đứng đó.

Trong mắt nàng ngấn lệ, nàng không thấy rõ ngũ quan và sắc mặt của hắn, chỉ có thể đi từng bước một qua, run rẩy đưa tay ra, dùng đầu ngón tay đặt lên khuôn mặt đã trở nên rõ ràng theo thời gian.

Ngón tay vừa mới chạm đến hai má của hắn, hắn bỗng nhiên bắt lấy tay nàng, đặt lên hai má mình, dùng sức nắm chặt, hai tròng mắt sâu thẳm, tựa như muốn cuốn nàng vào trong lốc xoáy không đáy.

“Hàn Duy Tang, sao nàng dám xuất hiện ở trước mặt ta?” Giang Tái Sơ gằn từng câu từng chữ.

Rõ ràng là muốn ra vẻ uy nghiêm mà đe doạ, tựa như năm năm trước ở phủ Thanh Châu, nhưng hắn biết mình không kiềm chế được ý cười trên khoé miệng, bởi vì đó là vui sướng trào lên từ tận đáy long. Lấy lại được niềm vui, chỉ sợ trên đời này sẽ không có một loại tình cảm nào có thể mãnh liệt như thế.

Nàng bị hắn nắm tay, nước mắt nóng hổi rơi xuống, nóng đến mức thiêu đốt mu bàn tay của hắn.

Nhưng nàng chỉ nhướng mày, giọng nói cũng rõ ràng, lại mang theo chút nghẹn ngào: “Mấy năm nay… chàng mạnh khoẻ không?”

Giang Tái Sơ mặt không chút thay đổi nhìn nàng, bỗng nhiên hơi dùng sức, dễ dàng ôm nàng vào trong lòng, môi mỏng dán lên một bên tai của nàng: “Thừa quân thâm ý vô dĩ báo… Hàn Duy Tang, nàng phụ ta suốt tám năm.”

Nàng ở trong lòng hắn ra sức gật đầu, cố gắng khống chế cảm xúc, không cho mình khóc thành tiếng.

Lúc này đây hắn không còn là một vị đế vương lãnh khốc, chỉ là trượng phu gặp lại thê tử sau nhiều năm xa cách, hắn dịu dàng vỗ lưng nàng:

“Vọng quân thử sinh ngự phồn hoa… Duy Tang, nàng có biết… Nàng ở đâu, phồn hoa của ta ở đó.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.