Ngự Phồn Hoa

Chương 7: Trường phong [7]



Hiện giờ, bên cạnh con kênh dẫn nước ở Độc Tú Phong, các quân sĩ ngồi ở trên cao, nhìn nước lũ dâng trào mà mệt mỏi rã rời.

“Kiểm kê nhân số, xuống núi.”

“Tướng quân, thiếu mười ba người, đều là do không kịp trèo lên khi nước lũ đến nên bị cuốn đi.”

Cảnh Vân im lặng một lát, nhìn quanh bốn phía, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy chút bất an nên gọi thân vệ tới: “Hàn công tử đâu?”

“Hàn công tử… ở trong mười ba người này.”

Cảnh Vân giật mình, bỗng nhiên hét lớn: “Ai cũng không được phép rời đi! Tìm ra Hàn Duy Tang!”

Trận chiến cuối cùng ở phủ tướng quân cuối cùng đã chấm dứt.

Lúc Giang Tái Sơ bước vào trong phủ, các binh sĩ trong đình viện đang xách nước giếng, dội rửa máu tươi trên mặt đất.

Sắc mặt hắn vẫn không khác mấy, chỉ đến khi bước vào trong thư phòng, nhìn khối đá trước cửa, hắn thoáng kinh hoàng một lát.

“Thượng tướng quân, thi thể Vương lão tướng quân đã thu xếp ổn thỏa.”

“Hậu táng.” Giang Tái Sơ nhẹ nhàng thở ra một hơi, tay đẩy cửa sổ đang đóng chặt ra, chỉ cảm thấy ngực như bị đè nặng, thở không thông.

“Cảnh Vân xuống núi chưa?”

“Tả tướng quân vẫn còn đang ở trên núi…” Ánh mắt thị vệ có chút mập mờ.

Giang Tái Sơ cau mày: “Sao còn chưa xuống?”

“Nói là lúc đào kênh xong, có người bị cuốn đi, đến giờ vẫn còn đang tìm kiếm.”

“Người nào bị cuốn đi, Tả tướng quân nói sao?” Trong lòng Giang Tái Sơ đã có một đáp án, chỉ là mơ mơ hồ hồ, lại làm người ta khó có thể tin.

“Tả tướng quân không nói tỉ mỉ. Ngài ấy chỉ cho người chuyển lời nói… sẽ tìm người trở về.”

Giang Tái Sơ kinh ngạc, sải bước ra cửa, lúc gần ra tới thì đột nhiên dừng lại, đứng nghiêm ở đấy. Bất tri bất giác, tay phải đặt trên vỏ kiếm nổi gân xanh, hắn gằn từng tiếng: “Truyền lệnh cho Cảnh Vân, tìm không thấy thì quên đi. Trở về cho ta!”

Chuyện hậu chiến so với thời chiến, vụn vặt phức tạp hơn nhiều.

Mọi khi, chuyện thu dọn chiến trường sẽ giao cho Mạnh Lương, mà chỉnh đốn quân lực trị an sẽ giao cho Liên Tú vốn tương đối cẩn thận. Thượng tướng quân ở phủ tướng quân, cũng cả đêm chưa ngủ rồi.

Thượng tướng quân bây giờ đoạn tuyệt với ngày xưa, cũng không coi là quyết đoán. Bình thường thì phải phản ứng một lát mới có thể lấy lại tinh thần. Nhưng mà càng như vậy, các tướng lĩnh thủ hạ sẽ càng lo lắng đề phòng. Hắn cuối cùng lại cảm thấy có gì đó không đúng, hàn quang trong mắt phượng hiện lên như lưỡi dao sắc bén cắm vào.

“Tả tướng quân đã trở lại.” Thị vệ đẩy cửa ra báo lại.

Giang Tái Sơ dừng bút một chút, chậm rãi buông xuống, “Truyền.”

Cảnh Vân vào cửa, mỏi mệt không chịu nổi, tóc vướng víu, trên người đầy nước bùn, khàn giọng nói: “Tướng quân, chúc mừng tướng quân đánh hạ thành Trường Phong.”

Giang Tái Sơ quan sát hắn, nhất thời cũng không biết nói cái gì.

Nhưng thật ra Cảnh Vân nhìn thấy vẻ mặt hắn không giống thường ngày, tiếp tục nói: “Đệ vừa dẫn mọi người xuống. Có mấy người bị cuốn đi cũng đã tìm trở về.”

Giang Tái Sơ gật đầu một cái, ánh mắt một lần nữa dừng trên ngòi bút, thản nhiên nói: “Được rồi, đi nghỉ ngơi đi.”

Chào hỏi với nhóm bạn đồng liêu, bị đùa là “Thợ gạch ngói”, Tả tướng quân Cảnh Vân liền rời khỏi thư phòng, chỉ là lúc cố gắng xoay người ở cửa, hắn lại liếc mắt một cái nhìn Thượng tướng quân, trong lòng thổn thức, nhẹ nhàng đi ra cửa.

Đứng ở trong đình viện, Cảnh Vân thuận tay nhận lấy thùng gỗ trong tay quân sĩ, bên trong đầy nước giếng lạnh buốt, tay nghiêng ngả, đổ ào một cái. Nước bùn trên người bị rửa trôi, hắn nhất thời cảm thấy thoải mái hơn nhiều, lại nhớ tới một màn vừa rồi ở trên núi, nhịn không được mà kinh hồn bạt vía.

Hàn Duy Tang quả thật là không kịp trèo lên cao nên bị nước lũ cuốn đi. Hắn lệnh cho bọn lính tìm kiếm khắp ngọn núi, kỳ thật cũng không ôm nhiều hy vọng. Tận đáy lòng hắn thậm chí mơ hồ cho rằng, nếu nữ nhân này chết thì thật là tốt. Thượng tướng quân ba năm trước đây tâm đã chết, nay lại chết một lần nữa, bất quá là chỉ khổ sở trong một thời gian ngắn thì nhanh chóng ổn lại thôi.

Qua nửa đêm, dưới núi truyền đến mệnh lệnh của Thượng tướng quân, chỉ nói “Tìm không thấy thì quên đi”.

Cẩn thận cân nhắc sáu chữ này, cả đêm chưa từng chợp mắt, Tả tướng quân lau nước bùn trên mặt, đè giọng nói: “Sống hay chết cũng phải tìm được nàng ta!”

Cuốn theo dòng nước lũ, rốt cuộc cũng tìm được Hàn Duy Tang ở ngã ba sông.

Quả thật là mạng lớn, thân thể nàng kẹp giữa hai khối đá nên mới chưa bị nước lũ cuốn đi.

Tuy là ngã ba sông nhưng dòng nước vẫn chảy xiết, binh lính vội vàng tìm dây thừng cứu người. Cách đó thật xa, trong lòng Cảnh Vân cứ lơ lửng như vậy, nghĩ đến chuyện cũ, hắn như người ngoài cuộc, nhưng cũng không biết giờ phút này là mong nàng còn sống hay đã chết.

“Tướng quân, ta đi cứu người.” Thân vệ cột dây thừng đến eo lưng, lại bị Cảnh Vân đoạt lấy, lạnh nhạt nói, “Ta đi.”

Lần mò đến bờ bên kia ngã ba, trèo lên khối đá, Cảnh Vân đưa tay xem hơi thở của Duy Tang. Dòng khí ấm áp vòng qua đầu ngón tay, hắn đột nhiên yên lòng, lập tức cúi người ôm Duy Tang lên bên hông, dùng sức mang nàng ra.

Tinh thần Duy Tang vốn đã mơ hồ, lần này bị kinh động, cho là mình bị nước cuốn đi, cố gắng siết chặt vật trong tay, không chịu buông tay. Cảnh Vân trầm ngâm nhìn, hóa ra là rễ cây, to bằng cánh tay của tiểu hài tử. Hắn nghĩ lúc nàng bị cuốn đi, tay kéo rễ cây này nên mới chống đỡ được đến bây giờ.

Bị dìm trong nước lũ, da thịt trên người nàng đã nhăn nhíu lại, ngón tay vẫn như ngày xưa nhưng lại cứng cáp hơn mấy lần.

Lưỡi dao trong tay Cảnh Vân vung lên, chém đứt rễ cây, hắn bế nàng đi ra.

Nằm gọn trong lồng ngực hắn, Hàn Duy Tang bỗng nhiên mở to mắt, khóe môi cong lên, rốt cuộc cũng nở nụ cười: “Ta, còn, còn sống?”

“Không chết được.” Hai tay Cảnh Vân ôm nàng, đạp từng bước giữa dòng nước, bởi vì hắn ngửa đầu nên có thể nhìn thấy chiếc cằm vuông vức mà kiêu hãnh, “Quận chúa, ta không nghĩ rằng ngươi muốn sống như vậy.”

Hàn Duy Tang cười ha ha, dùng sức nắm lấy cánh tay Cảnh Vân, thì thào nói: “Tuy rằng sống rất mệt mỏi, nhưng mà ta vẫn không thể chết.”

—–

Hàn Duy Tang cảm giác ước chừng như đã ngủ mấy canh giờ, trong lúc mơ mơ màng màng, trong lòng nàng trước sau lại nhớ đến một chuyện, rốt cuộc vẫn là không yên tâm được nên cuối cùng bắt mình mở to mắt.

“Cô nương tỉnh rồi?” Thị nữ xa lạ nhẹ nhàng đi tới, đỡ nàng ngồi dậy, thuận tay nhét một cái gối gấm vào sau lưng cho nàng dựa, đưa một chén trà tới.

Sau khi uống một ngụm, Duy Tang mơ mơ màng màng hỏi: “Sao không phải là trà sâm?”

Thị nữ giật mình, động tác trên tay chậm lại: “Ở đây… Không có trà sâm.”

Nhưng thật ra Duy Tang đã phản ứng kịp, lắc đầu cười cười: “Đã bao lâu rồi?”

“Cô nương cứ ngủ rồi tỉnh, đã qua mấy ngày rồi.”

“Mấy ngày rồi sao?” Duy Tang cúi đầu nhìn, trên người mình quả nhiên đã thay y phục lụa hoa mùa hè.

Từ khi bước vào phủ Thượng tướng quân hồi đầu xuân, trải qua cuộc chiến Trường Phong đến nay, khó khăn lắm ba tháng mới trôi qua.

“Em tên là gì?” Duy Tang nhìn thiếu nữ trong gương đồng, mặc dù không phải tuyệt mĩ nhưng cũng thanh tú, khi cười để lộ lúm đồng tiền, nhìn vô cùng thân thiết.

“Cô nương cho em một cái tên đi.” Thiếu nữ cười nói, “Em từ nhỏ đã bị bán vào phủ tướng quân, làm mấy việc vặt vãnh, lúc nào cũng bị gọi loạn là A Tam A Tứ. Chẳng qua là mấy ngày trước ở trên nói, về sau em sẽ hầu hạ cô nương.”

Duy Tang ngẩng đầu một cái, mấy gốc cây đào trong viện vẫn còn, cành lá um tùm, màu phấn hồng trắng nhạt nổi bật. Nàng cười khẽ: “Cây vẫn còn sum suê chưa thưa thớt (1). Em gọi là Vị Hi được chứ?”

(1) Nguyên văn Hán Việt: “Mãn thụ phồn hoa khai vị hi”

“Tạ ơn cô nương, tên này nghe thật hay.” Vị Hi mừng rỡ, trong tay vẫn còn cầm cây trâm cài, cười nói, “Hôm nay đã là ngày sáu tháng sáu rồi. Cô nương vẫn muốn cải nam trang sao? Hiện giờ bên ngoài đang rất náo nhiệt đấy.”

“Sáu tháng sáu?” Duy Tang cả kinh, “Thượng tướng quân đâu?”

“Các tướng quân đang nghị sự trong thư phòng ở hậu viện, bây giờ không gặp được.” Vị Hi cười nói, “Cô nương ăn một chút gì trước đi.”

Duy Tang không kịp húp một ngụm cháo, vội vàng chạy đến cửa hậu viện, đã thấy lớp lớp binh lính canh gác, nửa bước cũng không thể tiến vào.

“Xin phiền thông báo, nói là Hàn Duy Tang cầu kiến Thượng tướng quân.” Duy Tang thi lễ với vệ, đợi ở cửa hậu viện.

Sau một lát, thị vệ đến báo lại: “Hàn công tử, Thượng tướng quân nói hôm nay không tiếp khách.”

“Cảnh Vân tướng quân đâu?”

“Cảnh tướng quân đi ra ngoài thành tuần tra rồi.”

“Thế ta chờ ở đây vậy.” Duy Tang bất đắc dĩ cười khổ, yên lặng đứng trong vườn hoa.

Đầu hạ, sắc trời sáng nhẹ xuyên qua lớp khói mù, cũng xuyên qua những cành lá cây du rậm rạp, rọi xuống lớp bùn đất xanh đen thành từng quầng sáng tròn trĩnh. Tòa thành này vừa trải qua một trận giết chóc đẫm máu, nay đã trở nên yên bình.

Duy Tang cũng không biết mình đã đứng bao lâu, đi từ hướng đông ra chính giữa, nàng nghe thấy một gã thị vệ hạ giọng nói: “Hàn công tử, hay là ngài đừng đợi nữa… Thượng tướng quân sáng sớm đã xuất phủ rồi.”

Duy Tang chỉ cảm thấy binh sĩ này nhìn có chút quen mặt, mới nhớ rõ hóa ra là ngày đó cùng nhau lên núi đào kênh, có lẽ hắn cũng có hảo ý. Duy Tang nói cám ơn, xoay người muốn đi, suy nghĩ lại một lát, vì sao… Hắn phải giấu người ta xuất phủ?

—–

“Vị Hi, em lại chải búi tóc xoắn ốc sao?” Duy Tang sốt ruột, bản thân lại gỡ tóc ra, cởi bỏ ngoại bào, “Còn nữa, nơi này có y phục cho nữ sao?”

“Cô nương, từ từ sẽ tới. Đều đã chuẩn bị cả rồi.” Vị Hi cầm lược lên, đầu ngón tay linh hoạt cuốn mái tóc dài của Duy Tang lên, thong thả quấn lại, “Cô nương muốn đi ra ngoài sao?”

Duy Tang ra khỏi phòng, nhất thời bị ánh mặt trời làm cho chói mắt, híp mắt một cái. Nàng vốn tưởng rằng lúc này tường thành Trường Phong đã vỡ vụn, tất nhiên vẫn rơi vào cảnh tan hoang nhưng không nghĩ rằng, trải qua mấy ngày ngắn ngủi, chiến sự chấm dứt, nháy mắt liền khôi phục sức sống. Cư dân trong thành qua lại không ngớt, mà xa xa trên tường thành những binh sĩ đang tu bổ lại tường, cả hai không quấy nhiễu nhau, rất là hài hòa.

Dọc đường đi, nàng dừng lại một chút, đi thẳng đến hai bờ sông chảy qua thành, đã thấy không ít người đứng, cười hì hì đem mèo chó nuôi trong nhà ném ra giữa sông. Chó mèo rơi xuống nước, vội vàng bơi trở về bờ, rũ một thân đầy nước.

Cái gọi là mồng sáu tháng sáu, có tập tục tắm rửa cho mèo con chó con, đến nơi này vẫn còn tiếp tục. (2)

(2) Theo truyền thống của dân tộc Hán và người Bố Y (sống ở Quý Châu, Trung Quốc), lễ hội ngày mồng sáu tháng sáu còn gọi là tiết Lục Nguyệt Lục, có tục phơi áo quần có màu sắc và sách vở để khỏi ẩm mốc, tắm rửa chó mèo cho sạch,…

Duy Tang đang muốn đi lại gần hơn để nhìn một chút, bỗng nhiên nhìn thấy nam nhân trẻ tuổi đứng bên bờ.

Mặc trường bào gấm màu lam đậm hoa văn đám mây, bờ vai rộng thắt lưng hẹp, tóc dài được quấn bằng ngọc quan, lẳng lặng đứng thẳng, khí thế cao quý trầm tĩnh. Chất liệu y phục tuy rằng quý giá nhưng cũng không dệt vàng, có thể thấy được địa vị mặc dù tôn kính nhưng lại vô cùng khiêm tốn. Nàng trầm mặc nhìn chăm chú một lúc lâu, trong lòng đấu tranh, rốt cuộc vẫn quyết định xoay người lặng lẽ rời đi.

Vừa lúc ấy, một con chó Đại Hoàng bò lên bờ, mạnh mẽ lắc thân phủi nước xuống, người thanh niên nhất thời không định né tránh, nửa người rơi xuống nước. Người chủ con chó vội vàng chạy tới nhận lỗi, người thanh niên chỉ khoát tay, nghiêng người, thản nhiên nói: “Nếu đã đến đây, định cứ như vậy mà lặng lẽ đi sao?”

Bước chân Duy Tang dừng một chút, vừa quay lại đã thấy trên mặt Giang Tái Sơ đều là nước, vài giọt nước còn đọng trên lông mi dài, đem lúc muốn rớt xuống, ánh mặt trời chính ngọ khúc xạ chói lọi. Trong ánh hào quang, ánh mắt trở nên sâu xa khó mà nắm bắt.

Nàng cũng không nhìn lâu, chỉ chìa ra một chiếc khăn gấm.

Giang Tái Sơ nhận lấy, nhưng chỉ nắm trong tay, khóe môi cong lên tỏ ý cười: “Mồng sáu tháng sáu.”

“Tàng thư và xiêm y của công tử đều phơi nắng sao?” Nàng hơi ngẩng đầu lên, chiếc cằm cong thanh lệ, cười đến hai mắt uốn cong.

Giang Tái Sơ nghiêng đầu thật chậm, trong mắt xẹt qua bộ dáng nàng lúc này, tay áo hẹp màu vàng nhạt, quần dài màu xanh lá mạ, chỗ ống quần cũng kết tơ hồng, đi hài mềm mại, bên trên còn đeo một chiếc lục lạc màu bạc, lúc đi đường vang lên tiếng leng keng, nghe từ xa đã biết nàng đến đây. Ánh mắt hắn khẽ ngẩn ngơ , giống như nhìn thấy vẻ mặt Hàn Duy Tang kiêu ngạo ngày đó chạy tới, da trắng như tuyết, giữa trán điểm đuôi phượng đỏ thắm, phấn chấn nói: “Vừa rồi phụ thân, đại ca và a tẩu đều khen ta, nói A Duy nhà ta thật xinh đẹp.”

Hắn chưa bao giờ gặp qua một nữ hài tử thích khoe khoang như vậy, nhưng cũng cảm thấy bộ dáng thanh khiết này thật đẹp, vì thế cố ý quay sang một bên: “Hừ, kém xa lắc so với mấy cô nương Đại Tấn của ta.”

Chỉ là thời gian như những giọt nước mắt rơi lã chả, im lặng chảy xuôi mà trôi qua.

Lúc này, hắn híp mắt lại, tìm kiếm chút gì đó, rốt cuộc cũng tìm được mớ kí ức kia, cười giễu một tiếng, máu tươi như bắn ra trong mắt, trở nên đỏ thắm một mảnh.

Hắn nhắm mắt lại, cười khẽ, vươn tay về phía nàng: “Đi thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.