Ngự Sủng Mãnh Phi: Cho Gọi Độc Vương Yêu Nghiệt

Chương 120: Ta xấu chỗ nào



Edit : Hiền Trúc

"Phượng Phi Bạch, mặt trời chói như vậy , ngươi bỏ mặc ta ở chỗ này phơi nắng, còn mình núp trong đình ngắm cảnh hóng mát?"

Cái người ngồi chỗ này chính là Phượng Phi Bạch, hắn tựa hồ không hài lòng bị âm thanh đánh thức nên nhíu mày, nhìn thấy Ninh Khanh Khanh bị phơi nắng đến mặt mày đỏ bừng, trong mắt lộ ra một vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ,

"Ngươi tỉnh rồi."

"Nếu vẫn không tỉnh đều phải bị ngươi phơichết!" Ninh Khanh Khanh đi tới trong đình, nhìn người nào đó hưởng thụ. Nàng giơ tay lên kiểm tra gương mặt nóng bỏng của mình, nhiệt độ này, ít nhất là đã phơi nắng ba canh giờ dưới mặt trời.

Phượng Phi Bạch liếc nàng , "Ngươi nói như vậy với ân nhân cứu mạng sao ?"

Ninh Khanh Khanh nhìnhắn hoài nghi : "Ngươi. . . Cứu ta?"

"Ở chung một chỗ đã lâu cùng Linh Thú cấp thấp, chỉ số thông minh của ngươi vốn đã không cao quả nhiên lại bị ảnh hưởng ." Phượng Phi Bạch cầm một viên anh đào, đặt ở trong miệng.

Ninh Khanh Khanh mặc dù nghĩ tới điều này, nhưng mà cảm giác được hắn xuất hiện ở chỗ này có điểm kỳ quái. Nên vẫn không thể nào tin được Phượng Phi Bạch đã cứu nàng.

Nàng chóp cha chóp chép đôi môi khô rồi, nhìn Phượng Phi Bạch đang ăn anh đào, đi qua tính toán nhón lấy hai quả. Ngón tay vừa động một cái, lại chộp vào khoảng không.

Nàng kinh ngạc lại vươn tay ra,. Anh đào vẫn còn chỗ ấy, tay nàng lại xuyên qua chỗ đó, mà cũng không nắm đượccái gì.

"Ta là quỷ, vậy thì ngươi là quỷ a?" Ninh Khanh Khanh kinh ngạc nhìn ngón tay của mình, hoảng sợ hỏi. Dẫu như thế nào nàng liền xuyên qua anh đào như vậy đây?

"Bổnvươngkhông phải." Phượng Phi Bạch lại ăn một quả. Cứ nhìn dáng vẻ hắn ăn kia, thì nắm anh đào như vậy là thật sự.

Ninh Khanh Khanh lập tức giống như hứng chịu đả kích thật lớn, nàng đã chết rồi sao?

Nàng ngẩng đầu đi ra bên ngoài đình ngắm cảnh, ngẩng đầu nhìn lên mặt trời, chân mềm nhũn, ngồi bệt ở trên cỏ, ngơ ngác mà suy nghĩ.

Không nghĩ tới nàngcholà chính mình tránh được kết cục bị Linh Thú ăn sống nuốt tươi , lại đều không bị thương tích gì. Thì ra là nàng đã đã chết, biến thành Quỷ Hồn a.

Không nghĩ tới nàng từ giữa không trung rơi xuống vẫn chưa chết, tránh khỏi bị bóp chết. Vẫn còn chạy thoát từ trong miệng Linh Thú vạn năm Bạo Tuyết Bạch Hùng . Nhưng cuối cùng lại bởi vì hôn mê mà tử vong, thật sự là thảm !

Ninh Khanh Khanh nắm lên một túm cỏ, ném tới phía trước, để trút ra cơn tức giận trong lòng!

Nhìn thấy nhánh cỏ bay toán loạn phía trước, cảm giác được chính mình thật đáng thương, tựa như những lá cỏ tung bay kia, cực kì cô đơn, cảm giác yếu đuối như vậy liền biến mất

Ồ, không đúng!

Nàng không túm được quả anh đào, khẳng định cũng không thể ném được túm cỏ a. Ninh Khanh Khanh nghi ngờ mà nhìn Phượng Phi Bạch, đột nhiên đứng dậy, tiến lên, nhấc chân nhằm vào hắn đá một cước.

Quả nhiên, Phượng Phi Bạch nhìn thấy nàng đá đến, không có ngây ngốc mặc kệchonàng đá, chân có hơi lui một tị, khiến nàng đá hụt.

"Ngươi mới là quỷ thì có! Lại dám gạt ta!" Ninh Khanh Khanh chỉ vào Phượng Phi Bạch mắng.

"Lời Bổnvươngđều là lời nói thật." Phượng Phi Bạch đáp: "Ta không phải, ngươi cũng không phải."

"Vậy ngươi lúc ấy tại sao không nói hết?" Làm hại nàng liềncholà chính mình mất mạng rồi

Phượng Phi Bạch nói: "Ngươi vẻ mặt đờ đẫn bộ dáng coi như có ý tứ. Nhất định cũng khiến Bổnvươngở chỗ này hai ngày có ý nghĩa."

"Ngươi ở chỗ này hai ngày rồi?" Đó chính là nói nàng hôn mê hai ngày.

Phượng Phi Bạch hỏi ngược lại, vầng trán thanh tú có hơi nhướn lên, khí thế trời sinh kia liền lơ đãng toát ra từ trên mặt"Nếu không thì sao đây? Linh Thú còn có thể bởi vì tướng mạo ngươi xấu xí mà không ăn ngươi?"

"Vóc người ta xấu chỗ nào?" Ninh Khanh Khanh tranh luận về bề ngoài của mình, dẫu sao nàng cũng là nữ nhân, sao có thể chịu được loại có ý định bôi bác.

"Từ đầu đến chân, từ trong đến ngoài, không một chỗ nào đẹp mắt."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.