Ngự Sủng Mãnh Phi: Cho Gọi Độc Vương Yêu Nghiệt

Chương 94: Băng Liên Thánh Long



Chỉ là mới rồi nói loại Linh Thú trăm năm cũng không sợ, chẳng qua bây giờ xuất hiện Linh Thú Hắc Dạ Tri Chu không đủ năm trăm , hắn liền bị làmchochật vật như thế. Xấu hổ cùng tức giận ,đồng thời hắn sai khiến Trường Mao Viên xé xác con nhện đang ôm chặt mình, Cao Đại dùng ánh mắt thù hận nhìn Ninh Khanh Khanh cùng thiếu niên đứng ở ngọn cây xem náo nhiệt.

"Việc ngày hôm nay, Cao Đại ta tuyệt sẽ không quên! Phách Thiên Phái sẽ không bỏ qua hai kẻ tiểu tặc các ngươi !"

Hắn nói những lời tàn nhẫn nhưng Ninh Khanh Khanh hoàn toàn không để ý quan tâm đến. Nàng chỉ vào Trường Mao Viên bị Hắc Dạ Tri Chu cắn đến luống cuống tay chân mà cười ha ha,

"Ngươi có lẽ trước cứ nhìn lại mình ngươi đi!"

Cao Đại bị thái độ của nàng chọc hận không thể lại phun ra đôi câu những lời tàn nhẫn, chínhlà Võ Linh Trường Mao Viên đã bị châm vào quá nhiều nọc độc, hắn chỉ có thể hung hăng mà trừng Ninh Khanh Khanh ,trong mắt thù hận bùng cháy, mang theo Trường Mao Viên nhanh chóng chạy xa!

Trong cảnh đêm, Trường Mao Viên ở phía trước chật vật hấp tấp chạy, phía sau kéo đám Hắc Dạ Tri Chu thật dài nhanh chóng truy kích, Ninh Khanh Khanh cười ha ha,

"Kẻ chạy trối chết , vẫn còn phun ra những lời tàn nhẫn? ! Cũng không sợ mất mặt!"

Nhìn thấy Trường Mao Viên cùng Hắc Dạ Tri Chu đều chạy xa, thiếu niên ôm Ninh Khanh Khanh từ trên cây bay xuống, "Thế nào? Ta đã nói có biện pháp đối phó hắn chứ!"

Ninh Khanh Khanh thu hồi ánh mắt, ánh mắt nhìn thiếu niên trước mặt mang một tia bội phục, "Ngươi được đấy, không nhìn ra ngươi vẫn còn biết nhiều hơn, hang ổ của nhệnngươi đều phát hiện!"

"Không quá tệ đi." Thiếu niên khẽ cười nói: "Ở chỗ này ta đã đi dạo sáu bảy ngày, cái biết đến vẫn còn phải biết."

"Vậy ngươi rất lợi hại." Ninh Khanh Khanh nhìn thiếu niên này, mặc dù không biết được bao nhiêu về linh lực của hắn, nhưng mà nàng không phải đón nhận uy áp linh lực của hắn, nên so với nàng hẳn là cũng không hơn được bao nhiêu, "Nhìn ngươi khi đó phóng băng kim rất sắc bén, Võ Linh của ngươi là cái này sao?"

"Đó là gia truyền."

"Hiện tại mà còn có người tu luyện võ công à?" Ninh Khanh Khanh nhớ ra chuyện hắn tìm tòi võ lâm bí tịch bên trong sơn động , một mực là còn thái độ nghi vấn, "Không phải ai nấy đều tu luyện Võ Linh sao?"

"Có rất ít người tu luyện võ công. Dù sao triệu hồi ra tới Võ Linh tự thân cường đại, so với võ công tấn chức nhanh hơn, lực lượng cũng mạnh hơn. Trừ phi là người không triệu hoán ra nổi Võ Linh, nên mới học chút quyền cước công phu để mà hộ thân." Thiếu niên nói thêm: "Ta đây học không phải võ công, là một loại bí kỹ."

"Bí kỹ?" Ninh Khanh Khanh trong mắt mang theo tò mò, " bí kỹ gì ?"

"Băng Liên Thánh Long, nói là Linh Kỹ, cũng không phải là Linh Kỹ, bởi vì không cần Võ Linh mà vẫn sử dụng được rồi . Nói võ công, nếu không phải phương pháp tu hành võ công đòi có nội lực , thì cùng linh lực quả là có điểm giống nhau, cái cần để tu luyện cũng là linh khí. Lúc sau này tới đỉnh cao, có khả năng hóa nước thànhbăng."

Ninh Khanh Khanh kinh ngạc nói: "Cái...này quá thần kỳ, quả thực giống như là thủy thần a!"

"Đúng vậy, chínhlà rất khó tu luyện." Thiếu niên nhìn một chút bàn tay chính mình "Năm đó trưởng bối trong nhà tu thành, bởi vì là có đồ phụ trợ đặc thù mà thành. Hiện nay không có, đương nhiên là khó khăn hơn. Ta tu luyện lâu như vậy, mà so với tùy theo ý mình thì còn kém rất xa."

Nếu như tu luyện tới đỉnh cao, hóa nước thành rồng, khống chế băng nở hoa sen, đó là đại uy lực như thế nào!

Nhận thấy trong mắt của hắn có chút chán nản, Ninh Khanh Khanh vỗ vỗ bờ vai của hắn, "Đừng nóng vội a, ngươi vẫn còn trẻ như vậy , sau này nhất định có thể tu thành!"

"Ta cũng cảm giác được như vậy !" Thiếu niên chau chau mày, trong đôi mắt đen có nhiệt tình tuổi thanh xuân "Họcnó, ta mới có thể tung hoành đại lục!"

Ninh Khanh Khanh thấy hắn căn bản không thật sự nản chí, cũng không nói gì thêm. Thấy hắn đi về phía xuống sườn dốc, nàng vội vàng hô ngăn lại "Ai, ngươi đi xuống đó để làm chi? Hang ổ Hắc Dạ Tri Chu là ở phía dưới đó chứ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.