Ngự Xà Cuồng Phi

Chương 37: Bị rắn cắn



Đột nhiên, Liễu Phong cảm giác trong thân mình có gì đó không đúng , một trận lạnh lẽo truyền tói như có thứ gì đang ở trên người, chạy toán loạn khắp nói ngưa ngứa. Liễu Phong bất chấp việc phải theo dõi Phượng Thiên Mị, vội vàng dừng cước bộ, tay hướng tới vật nhỏ đang chạy toán loạn trên người, nhưng là kia vô cùng giảo hoạt, căn bản không thể bắt được.

Làm xe ngựa của Phượng Thiên Mị biến mất không thấy tăm hơi, Huyết Xà thân thể Liễu Phong chơi đùa, chủ nhân đã nói không thể làm hắn bị thương, nhưng đã bò lên người hắn nó lại không muốn xuống dễ dàng như thế. Hắn dám theo dõi chủ nhân, vẫn nên để hắn nếm chút khổ sở đi!

Lập tức, Huyết Xà lẻn đến mông của Liễu Phong, cắn xuống một ngụm.

“A” Liễu Phong bị đau kêu, sắc mặt nhất thời thống khổ đến mức đỏ bừng, tay vội vàng che miệng vết thương vừa bị cắn.

Huyết Xà sớm từ thân thể Liễu Phong chạy ra, thoát thân một cái nhanh chóng , Liễu Phong chỉ nhìn thấy một con rắn nhỏ loé qua.

Huyết Xà cắn một ngụm trên mông Liễu Phong không phóng độc, cho nên chỉ thuần thuý bị thương mà thôi, tuy rằng Huyết Xà không có phóng độc, nhưng cắn xuống ngoan ( ngoan độc) mười phần, làm cho Liễu Phong võ công nhất lưu cũng không chịu nổi, không nghỉ ngơi ba bốn ngày không được.

Cho nên, hiện tại Liễu Phong đau đến giơ chân, ôm mông, nghẹn đau hồi tửu lâu.

Phượng Thiên Mị vừa tới ngoài sấn thấy Huyết Xà cũng vừa đến, hỏi,“Theo dõi chúng ta là ai?”

“Xích Xích …….không phải ngốc tử.” Huyết Xà cảm nhận được, chủ tử không muốn thương tổn ngốc tử kia.

Bên kia, Liễu Phong nghẹn đau trở lại tửu lâu, vừa vào cửa, toàn bộ thân thể lung lay sắp đổ, cố nhịn làm gương vốn bình tĩnh trở lên vặn vẹo.

“Liễu Phong, ngươi làm sao vậy?” Liễu Trì thấy thế, vội vàng tiến lên đỡ lấy Liễu Phong

Bạch y nam tử nghe tiếng, cũng xoay người lại, thế này mới thấy rõ dung nhan nam tử, không xem không biết, vừa thấy sẽ bị dọa đến nhảy dựng a!

Đây chính là Ngốc vương vừa trêu chọc Phượng Thiên Mị, Thương Lan Mạch.

Lúc này Thương Lan Mạch dĩ nhiên không còn vẻ ngu đần, hoàn toàn bị một bộ khôn khéo, lãnh ngạo thay thế, ánh mắt lưu chuyện tà mị đào hoa, xán lạng tinh thần, khóe miệng hơi hơi giương, cao ngạo lại tà mị.

“Làm sao vậy?” Thương Lan Mạch hỏi giọng điệu mang theo vài phần nghiền ngẫm.

Liễu Phong giờ phút này vừa đau vừa giận, có chút nghiến răng nghiến lợi nói,“Thuộc hạ vốn theo dõi, mấy người kia đầu tiên đi quan phủ cùng ba trăm lượng mua lại toà nhà bị đồn đại có quỷ ở, cũng chính là phủ của Sở tướng quân ba năm trước bị cho là thông đồng bán nước mà toàn gia đều chết, tiếp đi mua lượng xe ngựa, lại đi mua đầy xa gia dụng. Thuộc hạ vừa theo họ ra khỏi đường lớn, đột nhiên bị một vật nhỏ chui vào người chạy toán loạn, trong chốc lát, lại bị vật nhỏ cắn một nhát ở.. ở mông, sau nhìn thoáng qua hình như là một con rắn nhỏ.”

Liễu Phong càng nói âm thanh càng nhở, cảm thấy tức giận lại thật mất mặt, hắn tương là cao thủ nào, cư nhiên bị một con rắn nhỏ trêu đùa cả ngày, còn bị nó hung hăng cắn một nhát ở mông.

“Xì” Liễu Trì nhịn không được cười nhạo, lại không dám lớn mật cười ra tiếng, đến mức thật khó chịu a! Bạch y nam tử cũng nhịn không được cười khẽ, nụ cười này, quả thực là điên đảo chúng sinh a!

“Cho nên, đánh mất dấu.” Liễu Phong nói có chút tự trách.

“Không có việc gì” Bạch y nam tử giọng điệu thanh nhiên, hoàn toàn không có ý tứ trách cứ ý, không phải đã biệt được họ mua quỷ trạch ( chỗ quỷ ở) sao!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.