Ngựa Đực, Thỉnh Nghiêm Túc

Chương 119: Có một lời muốn nói ngươi biết (H)



Trải qua hôn lễ long trọng như một giất mộng huyền ảo, hắn rốt cuộc cưới được cô dâu mà mình tha thiết mơ ước. Nhưng đến tận lúc này, Jarrett vẫn cảm thấy mình giống như vẫn ở trong hư ảo, không có một chút cảm giác chân thật.

Trong phòng tắm liên tục vang lên tiếng nước chảy "Ào ào", thế nhưng hắn lại có chút đứng ngồi không yên. Hắn muốn đi tới xác nhận, nhưng vì bị cảnh cáo "Tuyệt đối không cho phép nhìn lén!" mà có chút chần chừ. Mơ ước cùng thực tế, hắn vẫn quanh quẫn ở trong khe nứt, một bên là Thiên đường, một bên là địa ngục, rốt cuộc bên nào mới là chân thật đây?

Những thứ cảm giác không xác định này, ngay khi bóng dáng quen thuộc đó đi ra khỏi phòng tắm thì rốt cuộc có dấu hiệu tiêu tán.

Thang Mộ mặc áo ngủ, vừa lau tóc, vừa đi về phía Jarrett đang đứng ngơ ngác ở chỗ không xa, buồn cười hỏi "Đệ đang làm gì đây?"

Jarrett gần như cực kỳ gấp rút đi tới mấy bước, ôm lấy eo của nàng, kéo vào trong ngực. Mùi thơm ấm áp đặc biệt chỉ có sau khi tắm ngan ngát lan tràn quanh quẩn trong hơi thở, trái tim lơ lửng bất định của hắn rốt cuộc yên ổn: "Tựa như nằm mơ vậy, tỷ tỷ đã trở thành vợ của đệ. . . . . ."

"Đang nói cái gì thế!" Thang Mộ nhón chân lên vỗ xuống ót chàng thanh niên, "Hơn nữa, vừa rồi chắc chắn là đệ muốn nhìn lén chứ gì? Đừng dùng cái loại lý do này để che giấu tội với tỷ!" Tuy nói như thế, Thang Mộ vẫn không có đẩy Jarrett ra. Sau khi tiếp tục lẳng lặng ôm một lát, nàng mới chọc chọc eo đối phương: "Tỷ nói này, sẽ không tính cứ ôm tỷ như vậy cả buổi tối chứ?"

". . . . . ." Jarrett ho nhẹ ra tiếng.

Thang Mộ rõ ràng cảm thấy hô hấp đối phương nóng lên, vội vàng thoát thân. Một tay đâm đâm trán của hắn, nghiêm túc nói: "Tắm đi! Đừng nghĩ mang theo một thân đầy mùi rượu mà leo lên giường của tỷ!"

Jerry muốn nói rất nhiều thứ. Cái này thân đầy mùi rượu này phần lớn là bị nhạc phụ đại nhân rót đó. Vừa rót, mắt vừa toả sát khí, giống như làm như vậy thì có thể giải cứu con gái trong lúc nguy nan vậy. Trời mới biết khi đó hắn đã cảm tạ vì mình biết ma pháp cỡ nào. . . . . . Dĩ nhiên, ngay trước mặt vợ con mà oán trách nhạc phụ đại nhân là hành động cực kỳ không sáng suốt, vì vậy hắn đàng hoàng đi vào phòng tắm, bắt đầu rửa mùi rượu trên người.

Mấy phút sau, cửa phòng tắm đột nhiên truyền đến tiếng gõ.

Jarrett tắt vòi sen, nghiêng đầu nhìn vào bóng hình thân thuộc trên cửa, hỏi "Tỷ tỷ?"

"Quần áo của đệ tỷ đặt ở cửa! Nhớ mặc đó!"

". . . . . . đệ có cầm áo ngủ đi vào mà."

"Đừng! Không mặc đồ tỷ chuẩn bị thì không cho lên giường của tỷ!"

". . . . . ."

Jarrett thở dài, hi vọng y phục kia đừng quá tồi tệ. Hắn vừa nghĩ, vừa bôi sữa tắm lên người. Rất nhanh, trên người hắn sẽ tràn ngập mùi vị giống tỷ tỷ, cũng là mùi hương độc nhất vô nhị trên cõi đời này. Không sai, hầu hết các đồ dùng trong nhà tắm đều là tự hắn chế tạo. Nói hắn dục vọng độc chiếm quá mạnh mẽ cũng được, quá hẹp hòi cũng tốt, hắn tuyệt đối không muốn ngửi thấy mùi vị tương tự như mùi thơm của nàng trên người đàn ông khác.

Sau khi lau khô thân thể, búng nhẹ ngón tay, một Ma Pháp Hệ Phongkhéo léo dao động quanh đầu ngón tay. Khi ngón tay khẽ nhúc nhích, vài luồng gió ấm áp lập tức xuyên qua xuyên lại mái tóc dài của hắn. Khi cảm thấy dần khô thì Jarrett ngưng ma pháp lại, kéo cửa phòng tắm ra, thấy được y phục mà hắn "Phải mặc" -- Kết quả tốt hơn so với hắn tưởng tượng, bởi vì đó là một bộ âu phục không khác mấy với bộ mà hắn mặc tối nay. Mặc dù không mặc thoải mái như áo ngủ, nhưng nếu như là nguyện vọng của tỷ tỷ, thế nào cũng được hết.

Khi trở lại phòng ngủ thì cô vợ của hắn đang tựa vào đầu giường. . . . . . lên mạng. Jarrett đột nhiên có một loại dự cảm, có lẽ tình địch lớn nhất của hắn là máy vi tính nói cũng không chừng. Càng đáng sợ hơn chính là, dù là hắn phá hủy một cái, sẽ rất nhanh xuất hiện một cái mới. Trừ phi hắn hủy diệt hoàn toàn nền văn của thế giới này, nếu không thì cái tình địch đáng giận này vẫn sẽ xuất hiện trong sinh hoạt của hắn, không bao giờ tiêu tán.

"Tắm xong?!" Hồn nhiên không hay biết mình đã gây ra nguy hại nghiêm trọng đối với thế giới này, tên đầu sỏ gây tội ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rỡ, trực tiếp đóng máy tính lại rồi vứt xuống trên nệm. Động tác này khiến oán khí trong lòng Jarrett tiêu tán một phần rất lớn.

Thế giới lại an toàn rồi.

Thang Mộ đứng thẳng trên giường, hai tay khoác lên bả vai Jarrett. Đánh giá cẩn thận từ trên xuống dưới một lần, rồi hài lòng gật đầu: "Quả nhiên bộ dạng đệ mặc âu phục là đẹp trai nhất. Nói khẽ cho đệ biết," Môi của nàng tiến tới bên lỗ tai đối phương, "Từ lần đầu tiên thấy đệ mặc nó, tỷ liền đặc biệt muốn tự tay cởi nó ra."

Nhịp tim Jarrett tức thì tăng tốc, bụng dưới căng thẳng. Nàng rốt cuộc có biết những lời này đối với một người đàn ông mà nói thì đến tột cùng là có bao nhiêu khiêu khích hay không. Đúng lúc này, nàng đột nhiên lè lưỡi, liếm liếm vành tai của hắn. Tim của hắn lập tức mất nhịp, tất cả máu đều tập trung về một hướng.Khi lấy lại tinh thần thì hắn đã đè nàng ngã lên giường. Loại thời điểm này, từng cái hô hấp của nàng đều không tiếng động phát ra dụ hoặc (dụ dỗ mê hoặc). Dã thú đã nhẫn nại rất lâu sắp sổng chuồng.

Thang Mộ giống như căn bản không ý thức được tình hình nghiêm trọng, chỉ bất mãn nhíu nhíu mày. Nàng đột nhiên lật người dậy, cả người cưỡi trên người của Jarrett, hả hê cười: "Đã nói tỷ muốn tự tay cởi mà!"

Jarrett nương theo động tác của nàng mà ngồi sát lại đầu giường, cố gắng đè nén xúc động muốn lập tức nuốt nàng vào bụng. Cho dù là ở giờ phút này, tâm nguyện của nàng đều ở vị thứ nhất. Nhưng là, nhẫn nại rất vất vả, hắn đòi hỏi một chút ngon ngọt cũng không quá đáng đúng không? Vì vậy --

"Như vậy, tỷ tỷ không nên cho đệ một chút phần thưởng trước hay sao?"

"Phần thưởng?"

"Chẳng hạn như" Khuôn mặt hắn chậm rãi kề sát đối phương, giọng nói trầm thấp, khàn khàn mà hàm chứa dụ hoặc vô tận, "Một nụ hôn."

Hai bờ môi chạm nhau một cách tự nhiên, không lưu loát lại thuần thục quấn quýt. Giống như thoát khỏi xiềng xích trói buột, lần này nụ hôn kịch liệt hơn bất kỳ lần nào của quá khứ. Gần như là ngay khi tiếp xúc, đầu lưỡi của hắn liền không kịp chờ đợi mà trượt vào trong miệng của nàng, từng chút liếm lấy răng lợi của nàng, liên tục, không bỏ qua ngõ ngách nào, cho đến trong bờ môi của nàng tràn đầymùi vị hắn thì Jarrett mới ngưng cái hành động ngây thơ, gần như giống với giống đực chiếm địa bàn này lại. Sau đó hắn chuyển sang khiêu khích với lưỡi của nàng, tiếp xúc, dây dưa, liếm láp lẫn nhau, trao đổi chất lỏng đồng thời cũng trao đổi hô hấp cùng nhịp tim với nhau. Động tác của bọn họ cũng không quá thuần thục, tuy nhiên cũng đang tập trung luyện tập và nhanh chóng tiến bộ. Rất nhanh, đầu lưỡi nghịch ngợm của Thang Mộ tránh thoát khỏi sự quấn quýt của Jarrett. Nó lập tức ra sức chạy trốn sang trong miệng Jarrett, rồi học theo hành động vừa rồi của hắn, từng chút từng chút lưu lại mùi vị của mình ở trong miệng đối phương. Nhưng nàng lại không nghĩ rằng bị bắt nhốt, bị đối phương ngậm lại trong miệng, khi nhẹ khi nặng mà mút lấy. Cái đầu lưỡi đáng ghét kia còn bất chợt xẹt qua cuống lưỡi của nàng, kéo theo từng đợt run động trên thân thể nàng .

Ý thức dần dần mơ hồ.

Vào lúc này, ưu thế của thân thể đàn ông đã chiếm được lợi thế. Jarrett một bên vừa mút mật dịch trong miệng nàng; một bên, một tay ôm hông của nàng để ngừa cho cô gái đã tràn đầy mông lung này té xuống. Một cái tay khác cũng không ở không, ngón tay thuận theo vòng eo mảnh khảnh, trượt vào trong áo ngủ ở phần trên cơ thể. Bàn tay vuốt ve da thịt ấm áp mà nhẵn mịn này, liên tục hướng lên, cuối cùng dừng ở trên một nơi tròn tròn.

Cũng không quá lớn, vừa vặn có thể nắm giữ trong bàn tay.

Hô hấp của hắn lập tức dồn dập, bụng dưới càng thêm sưng trướng mãnh liệt, lại không tìm được kẽ hở để thoát ra. Mãi đến lúc này hắn mới phát giác được, tỷ tỷ bảo hắn mặc âu phục thật là một loại hành hạ ngọt ngào.

Ôm một chút buồn bực, hắn vén áo ngủ thật mỏng lên. Từ khóe mắt có thể thấy, trong lòng bàn tay hắn lẳng lặng nở rộ đóa hoa trắng noãn, nhị hoa phấn hồng đáng yêu. Giống như bị dụ hoặc, hắn duỗi ngón tay, từng chút vân vê nụ hồng chuẩn bị toả ra mùi vị mật đường này.

"Ưmh ừ. . . . . ."

Cô gái cưỡi trên người hắn vô ý thức phát ra một tiếng rên rỉ ngọt ngào. Jarrett cảm giác đã mình nghĩ sai rồi, thứ này rõ ràng không phải nhị hoa, mà là nụ hoa chớm nở. Ở đầu ngón tay hắn, nó từng chút từng chút nở rộ ra. Tim của hắn nhanh chóng nhảy lên. Trong nháy mắt khi nó nở rộ toả ra mùi thơm tuyệt mỹ, không chút nghi ngờ là đang hấp dẫn hắn. Jarrett bất giác kết thúc nụ hôn trên môi, cúi đầu, ngậm vào đóa hoa phấn hồng đã biến thành đỏ tươi này. Bằng bản năng phái nam, hắn tỉ mỉ liếm láp, thỉnh thoảng dùng răng ma sát, đến cuối cùng, dùng sức mút, giống như là có thể hút được mật rượu đã tha thiết ước mơ từ lâu.

Nhờ động tác của hắn ban tặng, Thang Mộ rốt cuộc hồi thần lại. Nàng run rẩy dùng đôi tay yếu mềm vô lực muốn đẩy đối phương ra. Mất hết sức lực cuối cùng mới thành công, rồi sau đó thở hổn hển trừng hắn: "Khốn kiếp! Là tỷ cởi y phục của đệ, không phải để cho đệ cởi của tỷ đâu!" Vừa nói, nàng vừa kéo mạnh áo ngủ trên người xuống.

Jarrett rất là tiếc nuối nhìn cảnh đẹp biến mất ở trước mắt của mình, nhưng rồi cực kỳ phóng khoáng dang hai tay mặc người thu thập: "Tối nay, đệ, toàn bộ đều là của tỷ."

"Không riêng tối nay, về sau tất cả của đệ đều là của tỷ!" Bỏ lại một câu tuyên ngôn rất là khí phách như vậy, Thang Mộ nhanh tay kéo áo khoác âu phục của chàng thanh niên ra, tháo cà vạt của đối phương rồi tiện tay ném đi. Sau đó nàng cúi người, cười khiêu khích với Jarrett, lè lưỡi, liếm trái cổ của hắn.

"Ừm. . . . . ."

Jarrett theo bản năng phát ra một tiếng rên ngắn như vậy, song đối phương lại không có tiếp tục động tác, đầu lưỡi xuôi theo cổ của hắn tiếp tục đi xuống, rồi dừng lại ở nút áo thứ nhất. Nàng bắt đầu thử dùng đầu lưỡi mở nút áo. Có lẽ là bởi vì chưa từng làm bao giờ, động tác kia xem ra khá vụng về. Nhưng ở trong mắt Jarrett, từng chút từng chút, đều là dụ hoặc, song cũng là hành hạ.

Cởi bỏ nút áo đầu tiên, Thang Mộ tốn chừng năm phút đồng hồ. . . . . . Còn chưa có thành công!

Nàng rốt cuộc tức giận, hai tay bắt lấy cổ áo của Jarrett trực tiếp xé ra, nút áo lập tức rơi xuống giường. Nàng tức giận đánh bay bọn chúng: "Khốn kiếp! Sớm biết thì luyện tập trước rồi!"

"Phốc!" Cho dù là vào lúc này, Jarrett cũng kìm lòng không được mà bật cười, bả vai khẽ run, mái tóc dài theo động tác của hắn tuột xuống tới ngực. Tỷ tỷ nhà hắn sao có thể đáng yêu như vậy.

"Không cho cười!"

"Khốn kiếp! Đã nói không được cười mà!"

Lửa giận công tâm Thang Mộ khẽ cắn răng, tầm mắt lại đột nhiên rơi vào trước ngực của đối phương. Hồi tưởng lại động tác của hắn, một kế hoạch trả thù nổi lên trong đầu nàng. Nghĩ đến liền làm, nàng không chút do dự lần nữa cúi người, "NGAO...OOO" một hớp, hung hăng cắn lấy điểm đỏ trước ngực hắn.

"Hít. . . . . ." Jarrett cúi đầu rên một tiếng, "Tỷ tỷ, đau. . . . . ." Mặc dù đau, lại xen lẫn khoái cảm mãnh liệt, hắn cảm giác thân dưới cũng đau.

Thang Mộ hơi nhả ra, học theo dáng vẻ mới vừa rồi của hắn. Đầu tiên là dùng đầu lưỡi đánh vòng lại vòng ở trên điểm đỏ, rồi sau đó liếm liếm, nhai nhai, mút. Cùng lúc đó, một cái tay khác thì vân vê một bên còn lại, thỉnh thoảng đâm, thỉnh thoảng bóp, thỉnh thoảng đẩy, thỉnh thoảng bắn ra, chơi mãi không chán. Đem cảm nhận đau xót cùng sung sướng lúc trước, làm lại hoàn mỹ trên người của hắn.

"Ưmh. . . . . . Tỷ tỷ. . . . . . Không cần nữa. . . . . ." Ngay lúc Jarrett ức chế không nổi nữa muốn phản công đối phương thì đầu lưỡi của Thang Mộ rốt cuộc rời khỏi trước ngực của hắn. Hắn vừa thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại cảm giác mất mác mãnh liệt. Nhưng ngay sau đó, động tác kế tiếp của nàng lại làm cho hắn lần nữa lọt vào ranh giới giữa ngọt ngào và hành hạ, không thể tự kềm chế được.

Thang Mộ nhẹ nhàng hôn dọc theo cơ ngực, tập trung chăm sóc những khối cơ bắp mà nàng vô cùng hài lòng, rồi sau đó dừng lại ở trên rốn của hắn. Nàng hình như rất hiếu kỳ đối với cái hố nhỏ này. Đầu tiên là dùng đầu lưỡi vẽ nên các vòng tròn ở chung quanh, rồi sau đó lại từng chút một gặm bắp thịt ở hai bên, cuối cùng, mới cẩn thận lấy đầu lưỡi thăm dò vào trong đó.

Thân thể Jarrett chợt run rẫy. Hắn rốt cuộc không khống chế được đưa tay xuống phía chỗ y phục ở thân dưới, song lại bị cái tay còn lại tóm chặt lấy.

Thang Mộ lại liếm cái rốn một chút, hài lòng nhìn thấy đối phương lần nữa run rẩy, hơn nữa ánh mắt mơ hồ có dấu hiệu mất khống chế. Nàng quyết định tạm thời bỏ qua nó, ngược lại vươn tay, từng chút từng chút cởi nút quần tây ra. Vốn là muốn dùng đầu lưỡi, nhưng căn cứ vào kinh nghiệm mới vừa rồi, 20' nàng còn chưa chắc cởi ra được. Đến lúc đó, không phải chàng trai của nàng phát điên mà chính là nàng cũng điên mất .

Theo từng cái nút quần được cởi ra, Jarrett không chỉ không có cảm giác thoải mái, ngược lại cảm thấy càng thêm khó chịu. Rồi sau đó, một màn càng làm cho hắn thêm khổ sở xảy ra. Cô gái hắn yêu mến thế nhưng lại cắn ở khóa kéo quần, khẽ dùng sức kéo xuống.

Cảnh tượng quá mức quyến rũ!

Đã sắp không cách nào kiềm nén nữa. . . . . .

Giống như là ý thức được ý nghĩ của hắn, Thang Mộ dồn sức kéo dây kéo xuống, rồi sau đó ngồi thẳng người dậy. "Xoạt" một tiếng, tháo quần Jarrett ra, tiện tay ném đi. Đột nhiên mất đi gò bó khiến Jarrett hơi dễ chịu hơn một chút. Nhưng rất đáng tiếc, tối nay tỷ tỷ giống như ma nữ khiến người ta sa đoạ, sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn như vậy. Thang Mộ phát ra một tiếng tiếng cười ngắn, rồi duỗi ngón tay, đâm đâm thứ lồi lên trong quần lót, trong giọng nói lại tràn ngập tò mò hỏi: "Jarrett, đây là cái gì?"

". . . . . ." Jarrett bất đắc dĩ rên rỉ lên tiếng, "Tỷ tỷ, đừng hành hạ đệ như vậy . . . . . ."

"Đệ đã không chịu nói cho tỷ biết, vậy tỷ chỉ có thể tự mình nghiên cứu." Âm điệu vô tội lại bao hàm cạm bẫy trí mạng. Cho dù biết rõ điều này, nhưng có lẽ từ rất sớm trước đây, hắn đã cam tâm tình nguyện nhảy vào.

Thang Mộ vừa nói như vậy, vừa đưa tay phải ra, cách vải vóc mà nắm lấy cái thứ nóng hổi lồi lên kia. Ngay lập tức nàng cảm thấy nó lớn hơn rất nhiều ở trong tay, nóng rất nhiều, cứng rắn rất nhiều, thậm chí có thể cảm thấy mạch đập kịch liệt ở trong tay. Từ đầu ngón tay truyền tới cảm giác mãnh liệt của sinh mạng cùng một loại kích động không biết tên, khiến cho trái tim nàng cũng nhanh chóng bắt đầu nhảy lên. Bàn tay nàng lúng túng vuốt ve lên trên, rồi sau đó, nàng nghe được hơi thơ dồn dập đến từ chính chàng thanh niên. Mái tóc dài của hắn xõa xuống, có mấy sợi rủ xuống ở trước ngực làm nổi bậc làn da trắng nõn của hắn, đồng thời, trên lồng ngực lại bị nàng để lại rất nhiều dấu vết nông sâu. Cảnh tượng mê người này phải quả thật là dụ dỗ người phạm tội. Khuôn mặt bình thường luôn là dịu dàng mỉm cười giờ phút này ửng hồng, hai mắt ướt át mà mông lung, đôi môi hé mở, thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rĩ trầm thấp. Vẻ mặt như thế khiến nàng kìm lòng không được càng muốn hành hạ hắn, muốn nhìn ngắm nhiều hơn nữa, thậm chí muốn khi dễ đến làm hắn khóc thành tiếng.

Tâm lý như vậy đến tột cùng là có đúng hay không?

Đã không có thừa tâm sức đi suy tư vấn đề đó, nàng chỉ là thuận theo bản năng, buông tay ra; rồi sau đó ở trong tầm mắt vừa cầu xin vừa bất mãn của đối phương, lè lưỡi, liếm liếm lòng bàn tay. Vẻ mặt nàng khiêu khích sâu xa, trong giọng nói tràn đầy mê hoặc mà cười nói: "Jarrett, lòng bàn tay của tỷ đều là chất lỏng của đệ nha." Trước khi đối phương kịp phản ứng, nàng đột nhiên lần nữa cúi người, cách vải vóc cẩn thận liếm lên. Chóp mũi nàng có thể ngửi được mùi vị nồng nặc của đàn ông cùng xen lẫn với mùi hương thơm ngát sau khi tắm. Cũng không khó ngửi, ngược lại càng tỏ ra sự dụ hoặc không lời.

Quần lót dần dần ươn ướt, không biết là bởi vì nàng, hay là bởi vì hắn. Thang Mộ khẽ nâng lên đầu, liếm liếm môi, dùng một loại giọng điệu khẳng định mà đắc ý nói: "Jerry, đệ quả nhiên rất ướt nha."

Vừa dứt lời, nàng đột nhiên cúi đầu khẽ cắn, rồi sau đó chỉ cảm thấy có chất lỏng gì đó phun ra ngoài. Cho dù cách vải vóc, vẫn có mấy giọt rơi lạc trên mặt cùng khóe môi của nàng, thậm chí trong miệng. . . . . . Thang Mộ sửng sốt hơn mười giây, mới phản ứng được. Nàng ngồi thẳng người dậy, xoa xoa mặt, lại nhìn bàn tay một chút, đột nhiên đấm giường phun cười: "Ha ha ha đây cũng quá nhanh đi! Jarrett đệ rõ là. . . . . ."

Còn chưa dứt lời, cả người nàng đã bị lật đổ ở trên giường. Thân thể chàng trai thon dài mảnh khảnh lại tràn đầy sức mạnh ép chặt thân thể nàng, không còn chút không gian để lui về phía sau hay chạy trốn.

Đôi mắt Jarrett dần dần trở nên đỏ ngầu, giống như dã thú khóa chặt con mồi, hắn thở dốc kịch liệt mấy cái, rồi mới đè thấp giọng nói: "Tỷ tỷ, tỷ chơi cũng gần xong rồi chứ?"

". . . . . ." Bị giọng điệu cùng ánh mắt như vậy làm rung động, Thang Mộ theo bản năng gật gật đầu.

"Như vậy", khóe miệng Jarrett đột nhiên nở ra một nụ cười cực kỳ ôn nhu, hắn nói, "Vậy bây giờ đến phiên đệ."

Hắn mới nói xong, Thang Mộ chỉ cảm thấy trước ngực chợt mat lạnh. Áo ngủ trên người lần nữa bị vén lên, môi lưỡi ướt át lần nữa rơi xuống trước ngực của nàng, động tác phải thành thục hơn mấy phần so với vừa rồi. Nàng không khỏi âm thầm cảm khái, thiên tài chính là thiên tài. Kể cả học tập cái này mà cũng thực sự nhanh hơn nhiều so với người khác.

Rất nhanh, nàng liền trầm mê ở trong đầu lưỡi ấm áp cùng ngón tay của hắn, không còn suy nghĩ gì nữa. Chẳng biết lúc nào, áo ngủ đã bị cởi, mà mục tiêu của hắn cũng dần dần đi xuống, chuyển hướng tới vùng cấm thần bí tản ra mê hoặc vô tận. Cũng không có giở trò giống Thang Mộ, Jarrett nhanh tay xé quần ngủ của nàng, ngồi xổm ở trên giường. Hai tay hắn nâng nữa thân dưới của nàng lên cao, tỉ mỉ hôn hôn ở bắp chân trắng nõn mà mảnh khảnh của nàng .

"Nhột. . . . ." Ý thức còn đắm chìm trong trong mờ mịt, Thang Mộ theo bản năng trừng mắt nhìn, duỗi chân, nhỏ giọng oán trách.

Giống như nghe theo ý kiến của nàng, Jarrett tạm thời bỏ qua bắp chân của nàng, đem gác ở trên vai của mình. Nụ hôn cực kỳ dịu dàng theo đường cong duyên dáng của đôi chân từ từ hướng lên, cuối cùng, dừng lại ở bắp đùi trong. Hắn dùng đầu lưỡi tỉ mỉ liếm mút, dùng răng từ từ ma sát, quả thật giống như con dã thú thong thả ung dung cắn đứt cổ họng con mồi, rồi nhìn nó từ từ mất mạng. Ít nhất là Thang Mộ cảm thấy tàn nhẫn giống vậy. Hô hấp cực nóng của hắn quanh quẫn ở giữa hai chân nàng, lại chậm chạp không chịu chăm sóc địa phương đang thật sự muốn hắn, chỉ hết lần này đến lần khác loanh quanh ở phụ cận, nhỏ mọn hành hạ nàng.

Thang Mộ chỉ cảm thấy ở một nơi khó nói trống rỗng vô cùng, lại khó có thể nói ra lời, chỉ có tức giận đong đưa bắp chân: "Đệ ăn hiếp tỷ!" Nhưng nàng không nhận thấy được, động tác đá chân của nàng là yếu ớt nhu nhược dường nào, âm thanh oán trách của nàng lại là biếng nhác vô lực dường nào. Tràn đầy mùi vị câu dẫu.

Nhưng nàng không thể nghi ngờ là thành công.

Giống như rốt cuộc chú ý tới khẩn cầu của nàng, Jarrett rốt cuộc ngưng trận khổ hình dài dằng dặc này, đặt sự chú ý vào giữa hai chân nàng -- trên cái quần lót trắng tinh nho nhỏ kia.

Màu trắng là màu sắc thiêng liêng thuần khiết, cũng cực kỳ dễ dàng làm nổi lên dục vọng của người khác.

Xuyên thấu qua nó, có thể mơ hồ thấy mảnh rừng rậm tĩnh lặng cùng với chốn đào nguyên ẩn nấp ở trong đó. Nó đang đợi hắn đến thăm dò cùng tiến vào.

Jarrett vươn đầu lưỡi, liếm liếm chỗ vải vóc bao quanh cấm địa kia. Sau khi cảm nhận được đầu lưỡi ướt át, hắn trầm thấp mà đầy cảm xúc bật cười: "Tỷ tỷ, tỷ cũng rất ướt đó."

". . . . . ." Cái gì gọi là tự làm tự chịu, chính là cái này! Thang Mộ khóc không ra nước mắt, nhưng cũng không còn sức lực ngăn cản động tác của đối phương. Một giây kế tiếp, nàng cảm thấy một đầu lưỡi linh hoạt nâng mép vải quần lót lên, rồi sau đó giống như con rắn nhỏ khó ưa, trượt đi vào.

"Đừng!" Nàng theo bản năng cúi đầu kêu thành tiếng.

Lần đầu tiên bị nam nhân đối đãi như vậy khiến cho nàng vừa kích động, vừa hoảng sợ. Nàng theo bản năng muốn kẹp chặt hai chân, lại phát hiện chân mình đang bị chàng thanh niên ở đối diện vững vàng khống chế ở lòng bàn tay. Không đường để chạy, chỉ có thể bị động chịu đựng dục vọng xa lạ này ùn ùn kéo tới.

Con rắn làm cho người ta sa đoạ kia đầu tiên là dao động qua lại ở phụ cận hang động, nọc độc nhuộm ướt một mảng lớn đồng cỏ. Rồi sau đó nó đưa đầu vào dò xét trong động, lại chợt rụt về, như thế liên tục khiêu khích rất nhiều lần. Theo động tác của nó, một cảm giác ** lạ lẫm tập kích cả thể xác và tâm hồn Thang Mộ, khiến cho nàng vừa vui vẻ lại trống rỗng, lần lượt quanh quẫn qua lại giữa thiên đường và địa ngục, lơ lửng bất định. Ngay khi sắp sửa tra tấn nàng đến nổi điên, con rắn hư hỏng đáng ghét kia rốt cuộc hoàn toàn thăm dò vào trong đó, một hớp ngậm lấy viên bảo thạch nho nhỏ nấp ở trong huyệt động.

"A~! ! !"

Theo một tiếng rên rỉ này, Thang Mộ chỉ cảm thấy nửa người dưới đột nhiên tuôn ra một luồng chất lỏng lớn, giống như không khống chế được. Mặc dù có kinh nghiệm lý thuyết nên nàng biết rõ đây là cái gì, nhưng vẫn cảm giác có chút khó chịu. Nhất là, cái miệng đáng giận kia lại đang hút lấy chất lỏng này. Ý thức đã mơ hồ, nàng lắc đầu liên tục, nhỏ giọng nói: "Đừng. . . . . . Bẩn. . . . . ."

Jarrett không để ý đến lời của nàng. Sau khi nuốt loại dịch mật kia xuống cổ họng, hắn tạm thời buông xuống đôi chân nhỏ với đường cong cân xứng tuyệt đẹp này, đầy sắc tình mà liếm liếm cánh môi nhuộm màu nước nhàn nhạt, cúi người nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Thang Mộ: "Rất ngọt mà, trong cơ thể tỷ tỷ sản xuất ra mật ong."

". . . . . . Đừng nói ra những lời đáng xấu hổ này!"

Trong tầm mắt căm tức của đối phương, Jarrett cúi đầu bật cười, hắn ngồi thẳng người, bỏ đi cái mảnh vải đang cản trở kia, mê muội nhìn chăm chú lên chốn đào nguyên rốt cuộc đã hiện ra từ trong sương mù. Hắn nói như vầy: "Thế, tỷ tỷ cảm thấy thẹn thùng như vậy sao?" Vừa nói, một bên hắn vừa lần nữa kéo hai chân cô gái, một cái chân gác ở bờ vai, lại dùng sức kéo căng một cái chân khác ra. Cảnh đẹp này rốt cuộc hiện ra toàn bộ ở trước mắt của hắn.

"Đừng nhìn!" Không giống với vừa rồi, dầu gì cũng còn cách một tầng quần lót, hiện tại nàng thật sự phơi bày nơi tư mật ở trước mặt chàng trai này. Cho dù đã sớm có dự liệu nhưng cái nhận thức này vẫn khiến Thang Mộ cảm thấy thẹn thùng như cũ.Thang Mộ vô cùng không thích ứng, nàng vội vã đưa tay, muốn ngăn trở chút gì đó, lại rốt cuộc chậm một bước. Vì môi đối phương đã lần nữa rơi vào, thuần thục bắt đầu lần khiêu khích thứ hai.

Tay của nàng vô lực buông xuống. Thân thể dần dần trầm mê với động tác của đối phương. Nàng chỉ có thể không ngừng phát ra tiếng rên rĩ, hoặc lớn, hoặc nhỏ, hoặc ngân nga, hoặc dồn dập.

Đầu lưỡi thuần thục thăm dò vào trong đó, ôm khối hạch xinh xắn bên trong kia,từng chút từng chút dùng môi răng chơi đùa. Ngón tay cũng không chịu cô đơn mà trở về xoa xoa da thịt trơn mềm giữa hai chân. Cho đến khi cái dũng đạo (lối đi giữa) kia lần nữa chảy ra mật dịch ngon miệng thì Jarrett mới dừng lại. Điều này làm cho Thang Mộ cùng lúc tồn tại hai hoại cảm giác vừa thẹn thùng vừa khoái cảm. Buông hai chân nàng ra, hắn lần nữa cúi xuống trên người của nàng, thở hổn hển hôn đôi môi của nàng. Không tự chủ được, hai người lần nữa bắt đầu hôn môi. Nụ hôn này không kịch liệt như trước, nhưng lại càng thêm nhập sâu vào. Nước miếng theo khóe miệng chảy xuống, lại bị đầu lưỡi liếm trở về. Động tác như thế không ngừng tái diễn. Rốt cuộc khi tách ra thì ở đầu lưỡi hai người xuất hiện một dãi tơ bạc tràn đầy tình sắc.

Nhưng vào lúc này, một ngón tay lặng lẽ thâm nhập hạ thân nàng. Thang Mộ theo bản năng co lại, rồi sau đó chỉ nghe được Jarrett phát ra một tiếng than thở thỏa mãn : "Thật chặt. . . . . ." Gương mặt của nàng nhất thời gần như muốn bốc cháy, không lựa lời nói ra: "Muốn làm thì làm, đừng nói nhảm!"

Ngón tay không ngừng ra ra vào vào ở đó lối đi ấm áp mà khít khao đó, qua lại khuếch trương/mở rộng lên. Hô hấp Jarrett càng thêm dồn dập, hắn thở hổn hển nói: "Như vậy. . . . . . Tỷ tỷ sẽ bị thương . . . . . ."

". . . . . ."

Cho dù đến thời khắc này hắn vẫn đặt cảm thụ của nàng vào vị thứ nhất, một cảm giác hạnh phúc đột nhiên xuất hiện bao bọc lấy trái tim Thang Mộ. Mặc dù người ta thường nói rằng 'lời nói của đàn ông ở trên giường là không thể tin', nhưng nếu như một người đàn ông, dù ở trên giường vẫn nguyện ý liều mạng kiềm chế vì mình thì sao đây?

Nàng cố gắng hít thở nhẹ nhàng, buông lỏng mật huyệt quá chặt vì chưa bao giờ bị tiến vào, phối hợp với động tác khuếch trương/mở rộng của đối phương.

Ngón tay thứ hai chậm rãi thăm dò vào. Jarrett cảm giác ngón tay của mình bị cái huyệt thịt ấm áp chặt hẹp này đè ép thắt chặt lại. Một nỗi xúc động mãnh liệt xông lên đầu, hắn thật vất vả mới đè nén nó xuống, chịu đựng để tiếp tục động tác. Hắn không chỉ muốn một người được vui vẻ, nhưng, chỉ cần vừa nghĩ tới đã từng có kẻ trước hắn tiến vào địa phương tuyệt vời này, hơn nữa có thể không chút cố kỵ vì mình vui vẻ mà hung hăng tạo thành tổn thương, thì trong đầu của hắn liền kịch liệt đau đớn. Cũng không phải là trách cứ, mà là căm hận. Căm hận sự bất lực của mình, mới để cho tỷ tỷ gặp phải tổn thương như vậy. Nếu như thời gian có thể đảo ngược thì tốt biết bao, hắn muốn cho nàng lấy được tất cả những thứ tốt đẹp nhất trên cõi đời này, vĩnh viễn sẽ không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào.

Ngón thứ ba. . . . . . Ngón thứ tư. . . . . .

Cho đến khi bọn chúng có thể thuận lợi ra vào ở dũng đạo (lối đi) đó, Thang Mộ mới hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Jarrett của mình - vầng trán đầy mồ hôi, ánh mắt gần như đỏ ngầu vẫn còn liều mạng đè nén: "Có. . . . . . Có thể. . . . . ."

Giống như tử tù nhận được lệnh đặc xá, Jarrett chợt rút ngón tay lại, Thang Mộ chỉ cảm thấy trong cơ thể dâng lên một nỗi hư không dữ dội. Cảm giác này quá khó chịu đến mức khiến cho nàng có thể không để ý xấu hổ mà nhìn về phía Jarrett, tựa hồ đang mong đợi hắn giải phóng mình khỏi khổ sở từ nơi này. Mà Jarrett cuối cùng cũng cởi ra mảnh vải cuối cùng trên người mình. Thứ bình thường vẫn luôn ngủ đông tại nơi thâm sâu trong rừng rậm, lúc này bởi vì bản năng giống đực mà ngẫng cao chờ lệnh chiến đấu. Nó hoàn toàn hiện ra ở trước mắt Thang Mộ. Hình dáng không hề khó coi như ngày trước nàng từng xem ở trong máy vi tính. Bởi vì là hàng mới mở bao bì, thậm chí còn ửng hồng nhàn nhạt, nàng thế nhưng quỷ dị cảm thấy nó thật đáng yêu. Thang Mộ cảm giác mình nhất định là bị hỏng ở chỗ nào đó rồi, đồng thời, nàng lại không thể không thừa nhận, rốt cuộc là người phương Tây, ...... của Jarrett cực kỳ có lượng. Nhưng điều này cũng có ý nghĩa, kế tiếp nỗi khổ sở của nàng cũng phải tăng gấp bội.

Jarrett lần nữa giơ hai chân Thang Mộ lên, đem thứ ở hạ thân mình nhắm ngay vào tiểu huyệt đang không ngừng chảy ra mật dịch, kềm chế một nỗi kích động, cẩn thận cắm vào, phần đầu rất nhanh tiến vào trong đó. Bởi vì những nỗ lực trước đó, bên trong lối đi ướt át mà trơn thuận, lúc đầu cũng không quá tốn sức. Huyệt thịt vốn bao bọc, đè nén thật chặt ngón tay hắn thì giờ phút này rốt cuộc thắt chặt lấy thứ ngẫng cao của hắn, Jarrett không khỏi thõa mãn rên rỉ thành tiếng.

Không đủ. . . . . .

Còn muốn nhiều hơn nữa. . . . . .

Nội tâm của hắn đang điên cuồng gào thét.

Dương ** của hắn cũng đã kiên định đẩy mạnh vào.

"Đau!"

Một lớp ngăn cách đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, Jarrett ngơ ngẩn, ngay sau đó khó tin nhìn về phía cô gái đang cau mày kêu đau: "Tỷ tỷ. . . . . . tỷ là xử nữ?"

". . . . . . Ngươi có ý gì?!" Thang Mộ giận dữ, có cái loại khốn kiếp này nữa sao?! ngay đêm tân hôn hoài nghi vợ mình có phải xử nữ hay không?! Muốn ly hôn phải không?!

Nàng theo bản năng liền muốn nhảy người lên để tranh luận, lại hoàn toàn quên mất vị trí của cơ thể lúc này, vì vậy, đi đôi với động tác của nàng, cái ngẫng cao kia nhanh chóng đột phá vật cản, xuyên thủng đáy.

"A. . . . . ."

"A!"

Hai tiếng rên rỉ gần như là đồng thời vang lên.

Bất đồng chính là, một người là thoải mái, một người là đau.

Jarrett nhìn chăm chú vào vết máu tươi chảy xuống kia, trong lòng tràn ngập hân hoan. Mặc dù hắn cũng không ngại tỷ tỷ có phải xử nữ hay không, nhưng khi hắn ý thức được rằng mình đã chiếm được lần đầu tiên nàng, thân thể của nàng từ đầu tới cuối chỉ có một mình hắn đụng vào, nàng ở dưới hạ thân hắn mà biến thành nữ nhân, nàng nguyên vẹn chỉ là của một mình hắn -- loại cảm giác hạnh phúc này nhanh chóng bao phủ hắn, gần như khiến hắn nghẹt thở, nữa thân dưới của hắnkhông khỏi lại kích động thêm mấy phần.

Thang Mộ nói không rõ là khổ sở hay là vui vẻ mà kêu rên ra tiếng, nhưng vẫn kiên trì ngồi dậy, bóp cổ Jarrett, cắn răng kềm chế tiếng rên rĩ sắp bật ra, dồn sức lắc lắc: "Khốn kiếp! Ngươi cho ta nói rõ ràng! Nói không rõ ràng liền ly hôn! Ta không làm với ngươi!"

Cùng với động tác của nàng, hạ thân hai người ma sát với nhau, khoái cảm ùn ùnđánh tới. Jarrett gần như nỗ lực khủng khiếp mới miễn cưỡng duy trì được lý trí của mình, thở dốc nói: "Tỷ tỷ. . . . . . Khi đó. . . . . . tên người thú đó. . . . . . nói tỷ có đứa bé của hắn. . . . . . đệ cho là. . . . . ."

". . . . . ." Thang Mộ ngẩn người, chuyện quá xa xưa, cho nên nàng mất một lúc mới hồi tưởng lại được. Nhất thời dở khóc dở cười. Nhớ lúc ban đầu, vốn nàng đã muốn giải thích rõ, đáng tiếc sau đó Jarrett lại đột nhiên làm ra chuyện như vậy đối với nàng. Rồi sau đó hai người rơi vào thời kỳ lúng túng, nên nàng không giải thích rõ, sau. . . . . . liền tự nhiên mà quên mất. Không ngờ, hắn lại có thể nhớ lâu như vậy, hơn nữa che giấu tốt như vậy, cho tới thời khắc này mới lộ ra đầu mối. Nàng đột nhiên muốn hỏi, "Nếu như mà tỷ thật bị. . . . . . đệ có để ý không?"

Jarrett lại gần, dịu dàng hôn một cái lên trán của nàng: "Dĩ nhiên để ý."

". . . . . ." Lòng Thang Mộ hạ xuống chạm đáy cốc. Đúng vậy, chỉ cần là nam nhân sao có thể không ngại. Mặc dù chuyện kia cũng không có thật sự xảy ra, nàng lại vẫn cảm thấy một chút mất mác nhàn nhạt.

"Để ý vì sao đệ không thể mạnh hơn một chút, để ý tại sao đệ không bảo vệ tốt được tỷ, để ý có phải tỷ cảm thấy khổ sở hay không, để ý tỷ có lén khóc thầm hay không, chỉ cần vừa nghĩ tới. . . . . ." Jarrett bắt được tay của nàng, đè ở ngực củamình, "Nơi này liền đau đến khó có thể ức chế được."

". . . . . . Ngu ngốc!" Trái tim vốn là dần dần lạnh giá bỗng lần nữa cháy lên ngọn lửa cực nóng, Thang Mộ đưa hai tay ra ôm cổ người chồng mới cưới, lén lút ngậm vành tai của hắn, nhỏ giọng làm nũng, "Chẳng lẽ đệ cứ muốn ngồi như vậy suốt đêm sao? Còn không di chuyển đi?"

Những lời này hoàn toàn mở rộng nhà giam của dã thú, Jarrett hít một hơi thật sâu, lập tức ngồi dậy, đỡ lấy thắt lưng của cô gái trong lòng, động tác nhanh chóng mà kịch liệt.

"Quá, quá nhanh. . . . . ." Đối với lính mới mà nói, cái tư thế này không thể nghi ngờ là quá kích thích, Thang Mộ rướn cổ thật cao, từ dưới lên trên bày ra một đường cong duyên dáng. Bị cuốn hút bởi động tác xinh đẹp này, Jarrett kìm lòng không được tiến tới, hôn liếm một mạch từ cổ họng đến trước ngực của nàng, cuối cùng dừng lại ở trái cây đỏ thắm luôn làm cho hắn đặc biệt mê muội, không cách nào tự kềm chế. Cùng với từng động tác của hắn, đôi cánh tay ôm lấy đối phương của Thang Mộ đã sớm yếu mềm vô lực, nếu như không phải đằng sau thắt lưng là đôi tay cực nóng kia, nàng đã sớm ngã xuống.

Jarrett đúng hẹn hơi thả nhẹ động tác, chân mày Thang Mộ khẽ giản ra. Vốn là chỉ dựa vào bản năng để hành động, chàng thanh niên rốt cuộc tìm được bí quyết nào đó, bắt đầu động tác tương tự với chín cạn một sâu. Mỗi một lần dao động đều chuẩn xác cọ sát qua tiểu hạch nhạy cảm kia. Rất nhanh, khi lần đầu thưởng thức trái cấm, hai người lập tức rơi vào bên trong thứ tình dục vừa xa lạ mà lại ngọt ngào cám dỗ này, không ngừng tìm kiếm tư thế giúp mình và đối phương càng thêm kích thích cùng vui sướng.

Jarrett thả cô gái đã mềm yếu vô lực nằm trên giường, hai tay bắt lấy chân nàng dùng sức kéo ra, lại dốc sức rút ra cắm vào. Tiếp theo Thang Mộ khẽ nghiêng người sang một bên, mà Jarrett là nhanh tay đặt chân nàng gác ở trên vai hắn, tiếp tục động tác. Rồi sau đó nàng trở mình, ngồi xổm ở trên giường, Jarrett từ phía sau lưng ôm ở eo của nàng, vừa dùng đôi tay vuốt ve nụ hoa trước ngực nàng, vừa tiến công từ phía sau người nàng. Lại sau đó. . . . . .

Đến cuối cùng, Thang Mộ cũng nhớ không rõ buổi tối này bọn họ rốt cuộc đổi bao nhiêu loại tư thế, chỉ nhớ rõ đến cuối cùng, Jarrett rốt cuộc bùng nổ ở trong cơ thể nàng. Khi luồng nhiệt nóng bỏng này đánh sâu vào trong cơ thể thì nàng đã mệt mỏi đến mắt cũng không mở ra được, chỉ cách ngất xỉu một đường mỏng manh. Nàng mềm yếu vô lực miễn cường mở mắt ra, phát hiện người ôm chặt mình nằm xuống nệm- Jarrett- ngực cũng đang kịch liệt chấn động. Vừa thở dốc, hắn vừa tinh tế hôn lên khuôn mặt nàng, từ cái trán đến đuôi lông mày rồi đến khóe môi, một chi tiết nhỏ cũng không bỏ qua. Mà hôn lại hôn, Thang Mộ khóc không ra nước mắt phát hiện, món đồ của người nào đó vẫn còn lưu lại ở trong cơ thể nàng, thế nhưng lần nữa nhanh chóng sưng lên.

Tên này rõ ràng là xử nam không phải sao?!

Tại sao lực chiến đấu lại mạnh mẽ đến cỡ này chứ!

Quá không ma pháp được không?!

Đau đến không muốn sống, Thang Mộ thử cầu xin tha thứ: "Đại ca. . . . . . tỷ thật sự mệt chết đi được. . . . . . đệ bỏ qua cho tỷ được không?"

Jarrett cúi đầu bật cười, hạ thân đột nhiên đẩy lên. Vì những động tác trước đó khiến thân thể vẫn còn vô cùng nhạy cảm, Thang Mộ vô thức rên rỉ ra tiếng. Rồi sau đó đối diện với ánh mắt mang chút giảo hoạt của người chồng mới cưới của mình, hắn nói: "Tỷ tỷ rõ ràng cũng rất sung sướng mà."

". . . . . ."

"Hơn nữa, tỷ tỷ hưởng thụ là được rồi. Chuyện mệt nhọc cứ giao cho đệ thôi." Vừa nói như thế, hắn vừa nâng bàn tay Thang Mộ lên, dịu dàng hôn mu bàn tay, cùng lúc đó, không chút nào dịu dàng bắt đầu động tác kịch liệt.

"Này!"

Không còn kịp nữa nói cái gì nữa, nàng bị buộc một lần nữa quấn vào trong tình dục khiến cho người ta ý loạn tình mê, ý thức cùng chìm nổi trong đó.

Rên rĩ, cầu khẩn, khóc lóc, sung sướng, tất cả tất cả giống như đều do một mình hắn nắm trong tay. Vào thời khắc này Jarrett đã cảm nhận được cái gì đó. Không sai, tất cả mọi thứ của nàng, hắn đều muốn nắm thật chặt ở lòng bàn tay. Giống như giờ phút này, rõ ràng muốn cho nàng vui vẻ, rồi lại kìm lòng không được muốn làm nàng bậc khóc. Nhìn nàng vừa khóc lóc xin mình chấm dứt, lại vừa khổ sở xin đừng nên dừng lại. Rồi sau đó bởi vì động tác của hắn mà cảm nhận được khoái cảm mãnh liệt, mất lý trí, rên rĩ, thở hổn hển, da thịt trắng noãn nhuộm lấy màu hồng mê người. Toàn thân tràn đầy dấu vết cùng mùi vị mà hắn lưu lại.

Thẳng đến lúc này, hắn mới thật sự xác định -- nàng là của một mình hắn.

Thời khắc khủng hoảng đã tồn tại trong lòng, bây giờ cũng rốt cuộc tiêu tán. Nhưng đồng thời, loại cảm nhận lần đầu tiên được hoàn toàn chiếm giữ này cũng làm cho hắn điên cuồng, làm cho hắn mất trí. Cho tới khi lần nữa dừng động tác thì cô gái hắn yêu đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Hắn đau lòng áy náy rời khỏi thân thể của đối phương. Cùng với động tác của hắn, một dòng chất lỏng trắng đục chậm rãi chảy ra từ trong cơ thể nàng, nhiễm ướtga giường trắng tinh. Cảnh tượng dâm mị này khiến hắn lại có chút kích động, nhưng hắn thật sự sẽ không làm tiếp nữa. Loại chuyện mất đi tự chủ như vậy một lần là đủ rồi. Lần này cũng đã đủ để hắn áy náy cả đời, hắn thế nào lại dẫm lên vết xe đổ được chứ?

Hắn nhảy xuống giường, cẩn thận ôm cô gái ngủ mê man vào phòng tắm rửa sạch, sau đó thay quần áo cùng ga giường sạch sẽ. Sau khi làm xong mọi thứ, hắn nằm ở trên giường, ôm nàng thật chặt vào trong lòng ngực, cúi đầu đặt một nụ không chứa một tia tình dục lên trán nàng, nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ, ngủ ngon."

Hắn rốt cuộc hoàn toàn bắt được nàng.

Vĩnh viễn không chia cách.

=== ====== ===

Vậy là kết thúc truyện rồi ^^. Dù rằng ta edit chưa được ổn lắm nhưng mọi người đã cùng theo bộ này với ta, cảm ơn rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.