Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 57: Khóc



- Ọc!- Đây là lần thứ tám máu từ hốc miệng tuôn trào, Yun sắp kiệt sức rồi. Cả ngày cậu bị lũ người tự xưng là cai ngục tra tấn. Nỗi đau thể xác lấn át mọi suy nghĩ nơi người con trai này, điều đó cho thấy sự dã man của những con quỷ khát máu. Chúng thỏa thích dùng roi mây quật vào tấm lưng cậu, rồi trói chặt tay để treo cậu lên cao, suốt 7 tiếng đôi cánh tay phải nén chịu sự mỏi nhừ, cả thể trọng trên 70 kí dồn sức lên, hai bả vai như không còn cựa được nữa. Khuôn mặt cậu bê bết máu, chúng xỉ nhục những người thi hành phát lí bằng những cái tát từ phụ nữ, không nỗi nhục nào đau hơn thế, Yun bị năm đầu ngón tay dài sắc nhọn quệt dát cả mặt, rồi những cú đấm lủng bụng của cái đế giày nặng khủng khiếp. Sức chịu đựng của một con người có hạn, dù đó có là một cậu con trai đương tuổi trưởng thành, Yun kiệt sức mất rồi, hai con mắt đã nhắm chặt lại, hơi thở cứ thế mà yếu dần,... Nếu ai đó cho cậu biết cậu sẽ được giải thoát, nếu người ấy nhất định sẽ cứu cậu,... thì có lẽ đã có thêm hi vọng để tiếp thêm ánh sáng cho đôi mắt.

*

* *Ken đã ra ngoài khá lâu, Moon kiểm tra lịch làm việc của Sếp, hôm nay Sếp sẽ có một cuộc họp kín với Sếp nhỏ, hẳn sẽ rất lâu mới xong việc, và đương nhiên cả hai sẽ phải tập trung tối đa để đạt hiệu quả trong công việc cao nhất, nên có lẽ sẽ không còn ai kiểm giới được những việc làm dự tính của em. Moon mở máy và truy cập vào hệ thống của Ken, dấu vân tay của em đúng là hợp lệ như Sếp đã nói, vậy nên việc em truy cập trái phép này sẽ không thể bị những máy móc siêu tinh vi của tổ chức soi, và có thể ngay cả Ken hay người giỏi nhất máy tính hiện thời là Arrow cũng không thể bận tâm. Đúng ra em đâu phải cảm thấy tội lỗi, em đang làm việc tốt mà, Yun là người không có phạm sai lầm, chính xác thì việc giúp cậu thoát khỏi đây nếu thành công thì đáng để tự hào, nhưng sao tâm trạng em hoàn toàn ngược lại. Gần như một con chuột chít tìm kiếm thức ăn giữa một ngôi nhà rộng lớn với rất nhiều con mèo hau háu căng tràn sức chiến đấu.

Đây rồi, Moon đã tìm ra chỗ Yun, phải dùng từ “sốc” để diễn tả khi biết chính anh mình là người đã bắt giữ cậu. Moon không dám ấn nút Enter để xem dữ liệu hôm ấy Wine đã làm gì để “tóm” được Yun, mọi việc làm của các nhân viên Devils đều phải ghi lại bởi chính họ để nạp vào máy chủ, em chần chừ, hay là dừng lại, nếu em cứu Yun, thì em đã đi ngược lại Wine, mà thế thì sao anh tha thứ cho em, hay cả Mes và cha nữa,... Rồi cả việc tự động mở máy của Sếp, lí do khiến mà em có thể làm được chỉ có một, Sếp cho phép em, và Sếp đặt niềm tin nơi trái tim, ôi không, sao em lại có thể quay mặt. Moon vội vàng gập máy tính lại, em ngồi co do lại, nhắm chặt mắt coi như không nghe, không biết và không hình dung ra hình ảnh Yun lúc này.

Wine đã vì em mà bất chấp mọi lời nói của cha, có gắng bù đắp những thiếu hụt về tình cảm cho em, để em được sống với người anh trai mà em mơ ước,...

Mes có thể chỉ vì Devils mà miễn cưỡng nhận em, em thấy ở anh một sự trung thành,...

Cha vì biết mẹ là gián điệp nên...

Còn Sếp, ...

Và Yun...

Em còn nhớ, lũ trẻ ở cô nhi viện đã “bắt” em phải ngã, rồi Sếp Arrow nghiền nát những ngón tay nhỏ bé của em bằng mũi giầy, Sếp Ken lại để em đơn độc giữa những đám người xa lạ cùng những chiếc bánh kem ngọt ngào. Mes đã ném thẳng những câu nói xé tim gan khi từ mặt em... Nhưng, từ ngày biết Yun em không còn đau khổ, Jess cho em những câu chuyện vui vẻ mỗi giờ ra chơi, Luci mới đây thôi đã băng bó vết thương cho em, họ đều là những người mang hơi thở cuộc sống lại bên em. Kỉ niệm mà để làm em nhớ Yun nhất là hôm học thể dục, lớp chơi bóng rổ, em đã vô tình ném quả bóng rổ với lực ném rất mạnh vào đúng ngực trái của cậu, chính xác thì trúng vào tim, cậu đã rất đau khi ấy, vì vừa mới chạy mấy vòng quanh sân, tim đang hoạt động nhanh để dồn máu lên não, bỗng dưng chịu một lực nén mạnh khủng khiếp. Ấy thế mà cậu phớt lờ thủ phạm “tặng” cậu một món quà trái đắng, dù cả lớp nhìn chằm chằm vào em, nhưng cậu đã lảng đi việc khác. Đến hết tiết em thấy cậu nằm mệt ở ghế nghỉ sân sau, cậu còn bị một vết thương ở khoang ngực trái từ trước,... em lại gần hỏi thì cậu không hé một lời, mãi em mới hỏi ra, ra là “ Vì mỗi lần cậu làm gì sai trông mặt cậu ... ngu lắm!”- Yun bảo em như thế, nhưng em biết cậu hiểu em sợ bị trách móc, bị đánh đòn, nói chung là trừng phạt... Em đã quen với những việc làm ngu ngốc của mình để rồi bị bọn người Devils hành hạ, nhưng mỗi Yun là vị tha... Cậu còn dùng từ “Ngu” để làm cụt hứng người hỏi, để ghét cậu ư? Nhưng em hiểu hết.

Moon quyết định khởi động lại máy, sao em có thể lãng phí biết bao nhiêu thời gian để đánh mất từng giây phút quý giá của Yun chứ, sự tự do của Yun là sự tự do của em, em đã nghĩ cái tự do ấy không thuộc về mình, nhưng nếu em hiến dâng sự tự do ấy cho một người nào đó, có thể sẽ sống ý nghĩa hơn em nhiều,... Giờ thì em coi như không nhìn thấy mình đang ở đâu, và không nghe thấy những gì thuộc về Devils nữa, em sẽ làm theo ý chí của bản thân,...

Từ nhà Sếp đi tới chỗ của Yun chỉ khoảng 1km, nhưng phải đi đường vòng sẽ là 4km, nhưng thế sẽ an toàn vì đây là con đường độc địa của Sếp. Mọi nơi trong khuân khổ Devils đều có lối đi riêng, Sếp thường đi xe nhưng em chỉ đi bộ. Em đã quyết định vì Yun thì 4km hay có là 4000 km thì cũng không phải là không chinh phục được.

Moon không đem theo bất kì thứ gì, vì chẳng biết Sếp để vũ khí ở đâu, và nếu có được cầm theo, hẳn sẽ không thể dùng, vì bọn người Devils rất giỏi. Mặt khác, em chỉ cần dấu vân tay của mình là đủ để mở mọi hệ thống, văn phòng của tập đoàn Devils toàn cầu. Vết thương ở hai bên đầu gối do hôm qua em ngã xuống nền cát đá giờ đã se lại, do tuýp thuốc của Sếp, ngẫm lại từ nhỏ, em đã bị thương bao nhiêu lần, nhưng dùng thuốc của Devils thì khả năng phục hồi rất nhanh, kể cả căn bệnh viêm đường tiêu hóa cũng đã khỏi chỉ sau một tuần thuốc. Đúng rồi, cần phải cầm theo một vài loại thuốc cho Yun, ngộ nhỡ cậu bị đánh sẽ dùng tới.

Từ kế hoạch trong đầu cho tới khi thực hiện hoàn toàn suôn sẻ, bởi lẽ, những việc em làm giống như kẻ mạo danh Sếp, em có đi qua bất kì camera nào cũng không bị phát hiện, chính là nhờ việc lợi dụng việc tôn trọng quyền tự do cho Sếp ở Devils. Em cố gắng đi thật nhanh để rút gắn mọi lãng phí giây phút, trước mặt em lúc này đã là trại giam số 106, Yun được giam ở khu nhà số 6 dãy cuối cùng, và căn phòng vị trí thứ 7. Em không thể ra mặt trực tiếp để yêu cầu thả Yun, nên đành phải gửi mật thư thông qua kí danh của Ken, nhấn mật khẩu cũng của Ken và tên người dùng là Đại Bàng Trắng, việc thả Yun không cần thêm sự giải thích, theo lẽ đương nhiên, nhân viên sao có quyền hỏi lí do của bên Sếp tổng.

Moon nhận lại một tin đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng đợi lâu quá mà Yun vẫn chưa ra. Em đã yêu cầu họ để Yun đi con đường nhỏ chính nơi em đang đứng, em đi ẩn tạm rồi đợi Yun đi tới chỗ an toàn sẽ ra gặp cậu. Chờ mãi...

Những lo lắng của em lớn lên từng giây trôi qua, sao người ta đã thả cậu ra và chỉ cho cậu, hiểu theo cách ép buộc, phải đi theo lối này. Nóng ruột, em lo Yun bị thương quá không thể đi được, em ra khỏi chỗ lấp và đi tiếp con đường. Đi lại gần hơn 200m, Moon nghe thấy tiếng động, chắc chắn tiếng lê dép dơn độc kia là Yun, em chạy nhanh tới.

Đúng là Yun rồi, bước chân không thể lẫn vào đâu được, vẫn là âm thanh mỗi chiều tan trường em tìm kiếm, có phần nặng nề hơn. Em không dám hét to dù ở cách trạm giam một đoạn xa, chỉ vội lao tới và đỡ lấy người cậu.

- ...M..oon!- Yun chỉ kịp nói lên một lời rồi để mặc cái cơ thể nặng nhọc ghì chặt lên tấm vai em. Hình ảnh Moon nhòe dần trong con ngươi, nhưng niềm tin đã đúng, Yun dù chưa hiểu việc Moon đang ở đây, nâng từng bước chân cho cậu có ý nghĩa gì, vậy nhưng cậu cũng nở được một nụ cười hạnh phúc trước khi thiếp đi.

Cậu nặng quá, em không đỡ nổi vì chính em đây còn đang bị đau, em thương cậu quá đi, nhìn cậu này, đến thở còn khó khăn, em lấy tay áo lau mồ hôi trên khuôn mặt cho cậu, từng giọt nước mặn chát, rồi dùng bông lướt nhẹ trên bờ môi đã gần như nát tan, bên má phải của cậu phồng rộp những vết tay, em hiểu, em biết tâm trạng của cậu lúc này, em đã từng bị ăn tát, từng bị đánh đập kinh khủng, Yun cũng thế, chỉ là Yun phải trải qua tất cả cực hình đó góp trong một lần. Cậu đau lắm, em biết, cậu xót lắm, mỗi khi quệt nhẹ lên vết thương khiến mặt cậu nhăn nhó. Yun ngày nào với khuôn mặt kiêu kì và thi thoảng hay cười tươi với em đâu mất rồi, giờ chỉ là một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt cậu đã thâm quầng, bên cánh mũi cũng thâm, và trên làn da này đã lấm lem máu, em ôm Yun vào lòng, người em không đủ để che chở cho cậu, nhưng chỉ em có thể là cây dù trong suốt giúp cậu khỏi ướt thêm cho con đường của cậu chứ không đủ khả năng che nắng.

Em ân hận quá, nếu đến sớm hơn, có khi cậu đã không bị thêm một vài cú đánh, cửi chiếc áo somi ra, em thấy người cậu không chỗ nào thiếu vết bầm dập, thế mà khi nhìn thấy em cậu đã cười. Yun ngốc quá, đau mà không bao giờ nói, cậu sợ em lo lắng à, sao cậu thánh thiện tới thế, tim em co thắt, em ước mình có thể san sẻ một phần nỗi đau đớn tận cùng. Em đặt mái đầu cậu lên vai, vuốt ve làn tóc để tránh chạm vào những vết rách sâu dài trên khuôn mặt, hơn ai hết em hiểu Yun cần có một người ở bên. Vậy là Yun đã hạnh phúc hơn em rồi, cậu đã có em ở bên lúc này. Moon tiếp tục bôi thuốc lên cơ thể cậu, em nhẹ nhàng nhưng dám chạm vào các vết thương rỉ máu, một khi đã coi nỗi đau của cậu là của mình, em chăm sóc cho cậu hơn cả bản thân, băng bó hai bên cổ tay và bóp vai cho cậu, thêm những vết trầy ở lưng bụng, em xoa dầu gió rất cẩn thận nhưng khuôn mặt cậu thi thoảng vẫn phải chau lại. Hẳn cậu đau lắm...lắm...

Xong đâu đó, em thu dọn và đỡ cậu dậy, cần phải rời khỏi ngay đây. Mong là cơ thể cậu sẽ mong hồi phục, em tin là Yun sẽ khỏe mạnh nhanh thôi. Moon khụy người đôi chút vì sức nặng, em lết từng bước và ôm chặt lấy tấm lưng cậu, chỉ sợ lỏng tay là cậu ngã nhào. Bốn 4km, tính ra là hơn hơn 1000 bước chân, em kiên trì, dẫu biết việc làm này có thể khép lại chính cuộc đời mình, nhưng em nguyện hy sinh...

Chữ “K” đã rơi xuống nơi nào đó dọc con đường em đi, có thể do va chạm với bả vai Yun nên đã tuột mất. Màu sắc của mặt chữ chuyển một màu vàng thuần túy đơn độc. Liệu rằng dấu vết ấy sẽ là bằng chứng cho những “tội lỗi” của em, hay một lối thoát giúp đỡ em và người con trai này, hoặc có thể chẳng có ý nghĩa gì...

Đi được một nửa đoạn đường, Moon mới xác định, mình và Yun đang đi về đâu đây, em đã quên không tra lối ra khỏi Devils, cách duy nhất bây giờ chỉ có thể phải trở về nhà Sếp để tìm lối thoát, nhưng... giờ này, có khi nào Sếp đã về!

Arrow vừa mới kết thúc cuộc họp kín với Ken, tất cả kế hoạch đã được thông qua, Devils tới đây sẽ “ồ ạt” tấn công các trung tâm thương mại của năm nước lớn trong tổ chức World Bank. Cả hai đều hài lòng với những gì đã đề ra, cuộc họp kết thúc sớm hơn dự tính 3 tiếng, vậy nên Arrow sẽ ghé “thăm” trại giam, tự nhiên hắn có hứng với “thằng nhóc” có cái tên ngồ ngộ là Yun. Có một điều khác với Ken, là Arrow “dị ứng” với những kẻ thi hành phát luật. Ta hiểu từ “dị ứng” ở đây có nghĩa là, Ken thường để cho nhân viên triệt hạ lũ cớm, còn Arrow thích trực tiếp làm điều đó. Chính vì ghét lũ FBI, CIA và White nên hắn có tình cảm đặc biệt với lũ gián điệp tôm tép, chỉ cần biết ai trong tổ chức có âm mưu tạo phản thì hẳn y sẽ phải chịu một cái chết vô cùng nhẹ nhõm, còn gia đình thì sống không bằng chết, trừ phi người đó chỉ có một mình, y sẽ được trải nghiệm cuộc sống ở địa ngục ngay phần đời dài dặc còn lại.

Mấy hôm đã để cho thuộc hạ hành xử, hôm nay hắn sẽ xử lí. Arrow kiểm tra lại hệ thống mạng, thói quen của một ông trùm kĩ tính. Tại sao Ken lại hoạt động trong khoảng thời gian 16h57 tới 17h13 trong trại giam này nhỉ? Lúc đấy anh ta đang làm việc bên hắn, hai máy tính tập trung cao độ, không hề có thiết bị thoát ra để hoạt động nhiệm vụ khác. Arrow cẩn thận kiểm tra lại một tháng gần đây có gì lạ không, vì thi thoảng hắn mới rà soát lại các việc làm của hai Sếp, chủ yếu là diệt virus nếu có hoặc xóa bớt dữ liệu cho đỡ nặng. Thì rơi đúng vào ngày hôm nay hắn thực hiện lịch trình ấy, kể mà hôm qua hắn làm thì chắc giờ chưa phát hiện ra dấu hiệu lạ. Ken thì chẳng có gì phải nghi ngờ, nhưng cái hành động mật này khó hiểu thật, cần gì thì Ken vẫn hay nói ra lời khi trao đổi với mình, việc gì phải bí mật, chẳng lẽ có một kẻ mạo danh!

Chẳng mất nhiều thời gian để Arrow tìm được dấu vân tay của người mạo danh đó. Hắn nhận định ngay là phụ nữ, bằng chứng khuôn vân tay nhỏ hơn tay nam giới nhiều. Đem xác minh dấu tay này trong tổng số 80.000 nhân viên của Devils, đều không có kết quả, lạ thật, có thể là ai đây?

- “Moon!”- Đột nhiên Arrow nghĩ tới, gần đây chỉ có mỗi người đó bị sa thải khỏi Devils, hơn nữa, có thể Ken đã xóa dấu tay ấy trong bộ nhớ. Không sao, muốn xác minh không khó, người con gái ấy đã ở với hắn một thời gian rất dài, giờ đã bao năm trôi qua nhưng vân tay sao thay đổi được, Arrow mất hơn 30s để chứng minh chủ nhân dấu vân tay không ai khác là Moon.

Và chẳng cần thêm 1 s, hắn cũng đoán Yun đã được thả.

*

* *

- Có chuyện gì vậy?- Ông già ngồi vị trí tổng ban cố vấn của Devils dừng công việc lại, một nhân viên có việc tường trình.

- Yun- mã số 283250 bị Ngài Wine bắt cách đây 12 ngày đã được thả.

- Yun có phải là con trai trưởng của dòng họ chống đối lại chúng ta? Nhớ rồi, ta đã gặp ở buổi tiệc của White! Việc thả ra thì liên quan gì?

- Theo như chúng tôi biết, Sếp lớn không hề biết việc tên đó bị bắt, nhưng người thả ra lại là Sếp.

- Có thể Sếp nhỏ thông báo.

- Không, cả hai Ngài ấy chưa hay việc đó.

- Ngươi nói gì mà vô lí vậy, không biết thì sao Sếp thả nó?

- Chúng tôi nhận ra một bóng người đã cứu nó. Là phụ nữ. Do có chút nghi ngờ về nội dung tin nhắn Sếp gửi nên chúng tôi đã bí mật theo dõi.

- Chúng vẫn ở tầm kiểm soát của Devils chứ?

- Vâng, hiện tại thì chưa ra khỏi Devils, trước đó tôi đã gắn laze vào gót chân của tên Yun, người phụ nữ đó không bị phát hiện qua màn hình máy tính, nhưng tên đó thì có, vì thế hoàn toàn tìm được vị trí của cả hai đứa chúng.

- Ừ! Ý ngươi ở đây là con nhỏ Moon ấy hả? Chà, nhóc con mà gan lắm, thi hành bộ luật của Devils đi.

- Nhưng nhỡ Sếp...

- Không phải sợ, con nhỏ đó đã tự phản bội thì sao có chuyện Sếp dung thứ.

- Tuân lệnh.

- Vậy là đỡ được việc tìm người phù hợp với con nhỏ đó- Cô thư kí thở nhẹ.

- Ý là...

- Còn sao nữa, chẳng có một nhân viên nào ở Devils tình nguyện “qua đêm” với con bé ấy. Muốn trừng phạt nó thì cứ lấy con nó ra mà trêu ngươi, nó 17 tuổi thì đủ để làm mẹ rồi. May quá có thằng nhóc tên Yun ấy, có khi hai đứa lại có tình cảm...Mà thế thì dẫu Sếp có nổi cơn tam bành, cũng sẽ chút cơn thịnh nộ xuống đầu thằng nhóc ấy.

- Vâng, nếu để nhân viên của Devils, cụ thể là ba ngời đàn ông tôi cử dấu mặt hôm nọ, sẽ chuốc tai họa cho chính họ và đứa con có thể có trong bụng con bé đó. Không thể làm thế phải không?

- Nhất cử lưỡng tiện, tuy nhiên,... tôi e rằng như vậy chúng ta đã không tôn trọng Sếp, dù sao con nhỏ đó...- Một lão già khác lên tiếng.

- Thôi đi, ông đã dùng từ “con nhỏ” thì đâu có khái niệm kính nể gì ở đây. Chính xác thì đây là cách hữu hiệu và nhanh chóng nhất để thải con nhỏ đó, Sếp sẽ không bao giờ chấp nhận loại con gái không còn trong trắng. Thực ra, trước khi đi tới quyết định này, chúng ta đều phải sẵn sàng hy sinh, Sếp có thể sẽ đập nát cái ban cố vấn này, nhưng lòng trung thành không cho phép chúng ta để con bé ngu đần đó được ở bên Sếp.- Lão thở dài, suy cho cùng, chỉ là sự trung thành ích kỉ.

- Vậy thì ngươi làm nhiệm vụ ngay đi trước khi Sếp quan tâm- Lão già kia tiếp lời sai nhân viên khẩn trương.

Người đó đi ra khỏi văn phòng và tiến hành kế hoạch.

*

* *

Yun vẫn đang lết từng bước, cậu cố không tỳ mạnh vào Moon vì biết em đang rất mệt. Không nói câu nào, nhưng cậu nhẹ nhõm, Moon vẫn là cô gái trong sáng và ngây thơ ngày nào.

- Mình là người của Devils!- Moon thú nhận, giọng của em lộ rõ vẻ kiệt sức.

- Sao không nói gì thế?- Yun im lặng và bước đi, người cậu đã ấm dần lên. Moon luôn cẩn trọng trong từng bước chân, không muốn để cậu bị đau.

- Không quan tâm!- Yun nói không thực lòng, cậu thực sự rất quan tâm đến điều đó từ khi biết Wine là nhân viên Devils. Nhưng hành động lúc này của em, làm cậu không còn thổn thức.

- ...- Moon không nói gì, em chỉ cười tươi đáp lại lời nói cọc cằn mà đầy ý nghĩa đó. Nếu không hiểu Yun sẽ nghĩ cậu là một người khô khan và kiệm lời, nhưng càng tiếp xúc, em càng cảm nhận thấy từng nhịp đập nơi trái tim giàu lòng vị tha và tình yêu thương.

- Nhưng... không sợ bị... phạt à?- Yun đi theo em, không hề biết em đưa mình đi đâu.

- Sợ, nhưng thời gian không quay lại để mình thay đổi rồi- Moon vẫn tiếp tục bước chân, em vẫn nuôi hy vọng cuộc họp của Ken kéo dài, đủ để đưa Yun thoát khỏi đây.

- Ngốc!- Yun vẫn cố giơ tay để xoa đầu em, nhưng cánh tay còn mỏi và đau lắm.

- Đừng cố, cậu cần gì thì cứ nói với mình. Hay là cậu mệt, nghỉ nhá!- Thời gian không dư giả, dù thế nhưng em không muốn Yun gắng sức quá.

- Không, đi tiếp đi, ai chẳng muốn về nhà!- Yun cười với em, nếu về được tới White, cậu sẽ khuyên em từ bỏ Devils.

- ...- Mắt Moon tỏa sáng như ánh dương, em vui vì cái từ “nhà” ấy, vậy là Yun sẽ được tự do... Nhưng còn em... em biết sao đây?

- HAI NHÓC ĐI CHẬM QUÁ, MẤY BƯỚC LÀ ĐÃ ĐUỔI KỊP RỒI! HAHA- Một nụ cười cất lên từ đằng sau, tiếng cười lạnh lẽo và giả tạo.

Moon giật mình quay lại, đây là con đường chỉ của riêng Ken sao lại có người biết được. Không kịp kháng cự, Yun đã bị hai người đàn ông giữ lấy, và hai tay em cũng bị vô hiệu hóa bởi hai người khác. Họ đưa em và cậu về lại con đường mà em ngỡ đã thoát ra.

Không mất thời gian quá 15 phút, Moon và Yun đã được đưa về, Yun thấy lạ vì sao họ lại không cố tình làm đau mình khi đưa cậu về đây, chỉ cần chạm vào những vết thương này là cậu đã đau lắm, mà lũ người Devils vốn đã thích trêu người cơ mà. Trái lại, họ còn tháo băng của Moon đã quấn vội cho cậu ra, để sát trùng và trị thương, chẳng lẽ vừa đấm vừa xoa.

Sau một tiếng ở trong phòng cùng với mấy người mặc áo blue trắng, Yun lại được đưa đi. Khó hiểu quá, Yun thấy trong người đã bớt đau đớn nhiều, cơ thể cậu thường phục hồi cũng khá nhanh, cộng thêm đã được Moon cho thuốc và dùng kháng sinh đặc trị của lũ người này. Chúng dẫn cậu vào một căn phòng đèn neon. Moon cũng ở trong đó, trông em có vẻ đang rất lo cho cậu.

- Cậu không sao chứ?- Moon gần như hét lên dù những người xung quanh vẫn đang giữ chặt tay em. Em cứ sợ cậu đã bị làm sao rồi cơ.

- Từ từ rồi còn nhiều thời gian tâm sự- Giọng một người đàn ông đi bên Yun cất lên, rồi hắn và một người nữa ép cậu ngồi vào ghế, vạch tay áo cậu ra.

Một nữ bác sĩ đi vào, cô ta cầm theo hai chai thuốc.

Sau khi chuẩn bị năm ống tiêm, cô ta bắt đầu tiến tới chỗ cậu. Cô ta định tiêm vào tay trái cậu, không thể giẫy giụa vì đã bị không chế bởi hai tên côn đồ đầu trọc đằng sau.

Cô ta tiêm cho cậu hai mũi, rồi qua y sang bên Moon. Ánh mắt cô ta nhìn Moon khó hiểu, Yun vẫn chưa thể hiểu những loại thuốc này để làm gì, họ định tiêm thuốc độc? Hay thuốc mê để coi cậu và em là chuột bạch thử nghiệm một vài loại thuốc mới chăng?

Tên côn đồ nhận thấy ánh mắt Yun, hắn cầm lọ thuốc rồi giơ trước mặt Yun.

Đó là một lọ thuốc ngủ, nhưng sẽ chỉ ngủ sau 5 tiếng nữa, Yun đánh mắt sang bên Moon, em bị người phụ nữ ấy tiêm, cô ta tiêm rất khoa học, đúng mao mạch nên không hề đau. Có vẻ liều lượng của em nhiều hơn cậu.

Tiếp tục một lọ thuốc nữa giơ trước mặt, “Ecstasy”, chỉ cần nhìn thấy từ này là cậu đã hiểu.

- Không!- Yun hét lên khi cô ta tiêm cho Moon mũi thứ hai. Moon chỉ biết quay nhìn cậu, em cũng đâu có được cửa động. Họ ghì em chặt quá, không giống như Yun, em thậm chí còn được ưu ái thêm một lần tiêm thuốc nữa.

Yun còn làm gì được hơn khi thuốc đã được tiêm vào cả hai, Moon vẫn chưa biết gì. Chỉ một vài phút tới là thuốc sẽ được truyền tới mọi ngóc ngách mao mạch máu,...

Đám người đó đi ra và khóa cửa. Trong phòng giờ chỉ còn một chàng trai và một cô gái!- Yun à! Cậu sao vậy? - Moon định lại gần để kiểm tra những người đó đã làm gì cậu trong một tiếng trước, và cũng để bàn việc chạy trốn dù cơ hội rất hiếm hoi.

- Không! Đừng lại gần mình, người mình đang nóng, ngồi im một lát là hết thôi- Yun nghe tiếng bước chân Moon lại gần, cậu cố để Moon tránh xa. Hiện giờ cậu vẫn chưa thấy có gì lạ trong cơ thể, nhưng chẳng mấy chốc sẽ thấy sự thay đổi rõ rệt trong mình.

- Họ tiêm cái gì vậy nhỉ?- Moon cất tiếng, ở bên cậu em thoải mái để hỏi mà.

- Không rõ, chắc là cái gì gì ấy ...mình ...cũng không rõ- Yun không thể bịa ra một loại thuốc nào, tâm trạng cậu đang rối bời.

- Cậu đã nhìn vào hai chai thuốc ấy rất kĩ cơ mà?- Moon quay sang nhìn cậu. Em bắt đầu có cảm giác nóng dần.

- Ừ nhưng đâu có hiểu, toàn chữ Thái thôi, mà mình mệt rồi, để mình nghỉ chút!- Yun quay lưng từ chối ánh mắt Moon.

Moon nghe theo Yun, em không làm phiền cậu nữa và trở về ghế của mình ở góc phòng ngồi nghỉ. Trán em đã xuất hiện những giọt mồ hôi dù trong phòng nhiệt độ tương đối.

Ecstasy- là một loại ma túy tổng hợp, thường được gọi với cái tên là “thuốc lắc”. Yun đã trực tiếp được quan sát những thanh niên sử dụng chúng, chỉ trong vòng 20 đến 30 phút, Ecstasy sẽ tác dụng trực tiếp vào não bộ gây kích thích thần kinh trung ương, tạo ảo giác cho người sử dụng trong nhiều giờ. Cậu lo cho Moon, em là một cô gái có sức khỏe không thể gọi là tốt, mà bị tiêm những hai liều, trong khi cậu mới chỉ tiêm một liều, mà cơ thể đã bắt đầu khác lạ. Ra là việc họ trị thương cho cậu để cậu làm cái việc này đây, thà rằng có xẻo thịt lột da cũng đừng để cậu phải làm cái việc đó chứ. Cậu không muốn làm hại Moon, không thể...

Ecstasy đem đến trạng thái sung mãn, tự tin và nhiệt độ cơ thể tăng, cảm giác nóng bỏng và thích thực hiện những hành vi có cảm xúc mạnh, đặc biệt khi kèm theo âm thanh có cường độ lớn. Bất thình lình đèn neon chuyển màu đỏ, rồi tiếng nhạc từ dàn âm ly trên cao phả vào không gian tĩnh lặng loại tạp âm đinh tai nhức óc. Đèn bảy màu không rõ ở đâu lập lòe trong cái phòng chỉ có chừng 20 m2. Yun sợ lắm, nếu như ở trạng thái bình thường, cậu có thể kiểm soát được khả năng làm chủ của bản thân, nhưng hiện thời chính cậu đã bị kích thích rồi. Thứ nhạc sống động nhảy múa vòng vòng trong đầu cậu. Giờ cậu không dám ngoáy lại nhìn Moon. Cậu sợ rồi cả hai sẽ bị kích động, mà người ta dùng từ “thăng hoa” để diễn đạt, tiếp đến sẽ thực hiện những hành vi kỳ lạ như kích động cuồng nhiệt, lắc lư quay cuồng, la hét, rồi là cởi bỏ quần áo, mà thậm chí là dẫn tới việc quan hệ.

Yun vò chặt nắm tóc, Moon đối với cậu rất tốt, em ở bên cậu mỗi khi cậu cô đơn. Rồi khi biết cậu chỉ là bạn trai hờ của em để che đậy tình cảm ấp ủ dành cho Luci, em không hề giận mà còn tiếp tục giúp nữa. Không được, phải nghĩ về những hình ảnh bên Moon ngày nào sẽ giúp cậu lấy lại thăng bằng.

Moon khác hẳn với Luci- một người thì trầm tính mà mỗi khi đi bên cạnh, cậu luôn là người pha trò, còn Moon chỉ biết làm cho cậu rối bời, và nói không ngớt. Ở Moon, cậu thích được nhìn em cười, một nỗi buồn gì đó sâu thẳm ẩn dưới hàng mi mà không thể chạm vào được, Yun nhìn thấy chính bản thân mình trong mắt em, không còn phải lo nghĩ mình cư xử thé nào, có làm Luci vui hay không, hay có phải e dè để nghĩ về những người bạn Ring hay Poise anh em,... không có khoảng cách khi trao cho em một ánh nhìn. Từ ngày quen em, cậu mới biết có những điều thú vị ở cuộc sống mà tưởng chừng như quá đỗi quen thuộc nhàm chán. Em bắt cậu đi tới đi lui biết bao con phố và dùng khuôn mặt ngốc nghếch mỗi khi đặt câu hỏi, mỗi khi trả lời cho em, cậu cao giọng và lờ đi những gì em hỏi, rồi sau đó bị ánh mắt trong sáng ấy sai khiến và trả lời hết...

Hình ảnh Moon đọng lại sâu sắc nhất trong cậu, là khi ngoái lại nhìn bóng em khuất dần ở ngã rẽ hai con đường. Nếu ngày ấy hỏi em đi đâu, em làm gì, ... thì chắc trong thời gian dài vừa qua đã không phải tìm kiếm. Hai chữ “Chào nhé” khi em nói tạm biệt mà tưởng như mỗi khi tiễn em hết đoạn đường chung, thế ra lại là cái từ biệt ly. Cậu đã không nhận ra chất giọng đường buồn ngấn lệ trong câu nói ấy, và cả ánh mắt u sầu, ...

Yun không thể bình tĩnh được nữa, nhịp im cậu có dấu hiệu tăng đột biến, huyết mạch dồn dập... Người cậu như mang một sức sống, ánh đèn mờ ảo kích thích giác quan. Yun không rõ nữa, cậu không còn đếm được năm đầu ngón tay mình, phút chốc cái cảm giác thác loạn áp đảo khả năng tự chủ. Tự cảm giác mân mê, nhựa sống dào dạt trong từng hơi thở. Cậu đang mất dần đi phản xạ có điều kiện của bản thân, tâm hồn như chìm dần dưới bể nước đen ngòm, một cảm giác mới lạ dấy lên đến tột đỉnh.

Mình tên là gì? Mình là ai? Những câu hỏi này không còn giới hạn nào đáp lại, hóa chất đã xâm nhập và làm tê liệt trung khu thần kinh mất rồi. Cơ thể muốn nhún nhảy theo tiếng nhạc sàn, từng thớ thịt như nhảy ra khỏi cơ xương, mặt cậu đỏ gắt. Những ý nghĩ không lành mạnh mặc sức dạo chơi trong hàng tỉ tỉ cầu não, chất cocaine mặc nhiên tung hoành, cảm giác khoái lạc trào dâng.

Trước khi quá muộn, Yun gắng vò đầu và bít mọi lỗ thông với không gian bên ngoài. Cậu cố tình bịp chặt đôi tai lại, nhưng chẳng thể vơi bớt tiếng nhạc sôi động thình thình, khiến con tim cậu như muốn nổ tung thành trăm nghìn mảnh vụn nhỏ. Cố kiềm chế đôi tay, cậu cảm thấy nóng bức và vướng bận với đám áo quần trên người. Không, bằng mọi giá không được quay người lại, đôi mắt nghiến chặt làm một vài sợi mi rơi xuống, cậu không thể làm hại người con gái đó được. Bình tĩnh đi nào Yun ơi, cậu tự nhủ không biết bao nhiêu lần. Mọi khi, không bao giờ cậu nóng vội và luôn suy nghĩ kĩ trước những gì cần làm, sao giờ không thể. Mọi chất xám như đã chịu sự khổ đầy của bạch phiến.

Thoáng chốc cậu không còn là mình nữa, ừ, nếu chuyện ấy xảy ra, chẳng phải là từ cả hai phía, cậu không có lỗi, chỉ là cơ thể cậu không gắng chịu được cơn phong ba này, nếu có trách thì phải trách lũ Devils độc tàn kia. Mặc kệ đi, quên đi tất cả, quá khứ và tương lai, cái cần nắm bắt là hiện tại. Một giây phút thăng hoa để lụy tàn chẳng phải sẽ hơn tàn đốm cứ âm ỷ cháy. Người con gái ấy đã bị tiêm thuốc ngủ, tức là so với bản thân, Moon sẽ tỉnh dậy sau cậu sao, thế... nếu như cậu chối biến, chấp nhận là một kẻ hèn hạ, để rồi Moon sẽ không hay biết gì, theo lối này thì đâu cần lo tới hậu quả.

Mặt khác, ở trong cái tình thế này, Moon cũng là người tình nguyện, em cũng đã bị “nốc” những hai mũi tiêm kích thích, hẳn sẽ chủ động hơn...

- “Ôi không, sao mày có thể tồi tệ đến thế, những cái rác rưởi gì đang lởn vởn quanh mày đây. Mày không được phép xâm hại Moon”- Yun cố vùng vẫy, cậu liên tục đập đầu vào tường để dứt ra những suy nghĩ không xuất phát từ đáy lòng.

Mỗi giây trôi qua mà dài như cả trăm năm, Yun vật vã để đấu tranh tư tưởng. Ít nhiều thì cậu cũng là một thằng đàn ông có kháng thể, những hóa chất khêu gợi kia chưa hoàn toàn ngự trị được. Cố lên, chỉ cần giữ vững niềm tin vào bản thân mình thì cậu sẽ vượt qua tất cả.

Đâu phải cứ quyết tâm là sẽ thành công, cậu sẽ cố gắng được cho tới bao giờ nữa, một giây, hai giây hay là vài ba tíc tắc. Hiểu cậu không hề muốn, nhưng độc dược trong loại thuốc lắc ấy quá mạnh, đây là loại thuốc cao cấp đem đến thú vui tận hưởng xa hoa khoái lạc như đang tồn tại ở đỉnh điểm của thiên đường. Cứ cho là cậu sẽ vượt qua được, nhưng thời gian còn nhiều lắm, chúng nhốt cả hai vào đây biết bao giờ mới thả.... Hay là...

Yun nắm chặt tay, chỉ vài tháng nữa là Moon tròn 18, và không hơn một năm cậu sẽ 20, nếu... nếu thế cậu có thể chịu trách nhiệm về những việc mình làm cơ mà. Cậu sẽ kết hôn với người con gái này, rồi sống một cuộc sống bình thường như bao cặp vợ chồng khác, chỉ có điều đường tới ngày đó sẽ là đớn đau. Nhưng cậu là người có trách nhiệm, cậu không thể để em bị hắt hủi đâu...

Yun mím chặt môi bật cả máu. Hàm răng ghì mạnh lên làn môi mỏng, cậu không muốn thế, chí ít vẫn còn một phần rất nhỏ khả năng tự chủ không cho phép cậu làm điều đó. Tuyệt nhiên không được động tới Moon, không được làm em đau khổ, Yun vẫn tiếp tục dặn lòng. Chưa kể, sau đêm nay sẽ ra sao, lũ khốn ấy có để tha chết cho cậu và em hay không, có để cậu được làm tròn trách nhiệm. Không đâu, chúng sẽ giết chết em mất, Yun không muốn mang lên vết thương thể xác không thể gột rửa tới người con gái đó.

Nhưng, thực lòng cậu có tình cảm với em cơ mà, cậu quý mến em,...

Mà cũng đâu đã biết thứ tình cảm em dành cho cậu là gì? Tình bạn hay là hơn thế? Em đã bỏ lại tất cả để đến đây cứu cậu...

Đôi mắt Yun bắt đầu nhòa đi, lần đầu tiên cậu khóc vì một người con gái, trong vô thức, cậu vẫn không muốn điều tồi tệ nhất ấy xảy ra.

Ý chí đã sắp lụy tàn, Yun rơi dần vào trạng thái mất kiểm soát. Bỗng nhiên, một bàn tay đặt nhẹ lên vai cậu. Rất ấm nếu không muốn nói là nóng. Cảm giác mềm mại mơn chớn đôi vai cậu...

Chính xác bàn tay đó là của Moon! Và tiếng nhạc phụt tắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.