Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 67: Cắt đứt



Ngày qua ngày, em mệt nhoài. Không có lí tưởng sống, chẳng biết mục đích tồn tại để làm gì nữa, em có khỏe mạnh hay ốm đau thì có ai biết tới, cũng như nếu có tất cả mọi thứ liệu còn ai ở bên để sẻ chia. Trước đây, em mong mình trở thành một đứa trẻ ngoan để anh trai xoa đầu, hay là cố gắng học lập trình để mơ một ngày giúp đỡ cho anh, rồi khi được đi học, em muốn mình học thật tốt để thi vào một trường đại học giống như những bạn trẻ khác, có khi lại cật lực lao động để ngài Báo biết rằng em không phải gián điệp,… vậy mà không có một cơ hội nào mở ra cho em. Có ai tin trên đời lại có một cuộc đời chật vật , không có lấy một ánh sáng hy vọng… như thế này!

Máu vương xuống sàn, lấm tấm mà đỏ thẫm. Em chẳng biết mình đã làm gì sai để ông trời ghét em tới vậy, cả tử thần cũng chối bỏ, để em bơ vơ sống không bằng chết…

Nếu tình yêu là hận thù

Chắc có lẽ em là người yêu anh nhất

Còn nếu hận thù là tình yêu

Chỉ có anh hận được em thôi...

Em nhầm mất rồi, em đã yêu. Trong tình yêu đó có nhiều nỗi đau, hay chỉ toàn nỗi đau, đau vì người em yêu cao sang quá, vì người ấy là kẻ sát nhân ác độc…

Đến giờ em vẫn không thể hiểu tại sao con người đó lại có thể chấp nhận em, « anh ấy » đã bảo vì em có được trái tim ấp áp hơn tất cả, ngay cả người dưng cũng khiến em phải động lòng… Ken đã hỏi em vì sao lại cho đi cái bánh mì và chiếc áo mỏng manh, … em có một câu trả lời mà không bao giờ dám nói. Là vì em đã có lúc nghĩ mình như thế, nghĩ mình chẳng hơn một kẻ ăn xin, bị khinh miệt, hành hạ và toàn phải ăn cũng như mặc đồ thừa. Nào đâu được như người khác, những quần áo em mặc toàn lấy từ giẻ lau mà thôi, được quần áo cũ đã tốt vì những cô bạn ở Devils nhiều đồ lắm, họ chỉ mặc một vài lần rồi thải đi, nhưng họ đâu đã cho em ngay, họ toàn bắt em lấy chúng lau mấy phòng bẩn thủi rồi mới chuyển nhượng cho em, mà em không nhận thì làm gì có quần áo chứ, …có những ngày đông tê tái em chỉ có một chiếc áo mỏng phong phanh và chiếc chăn đã bị chuột ngặm nát…

Có một lần khi còn nhỏ em đã làm sai ý, bao nhiêu áo sơ mi chất vải rất đẹp mà Ken chỉ mặc một lần rồi vất hết, em lượm lại một hai cái để cho anh trai, em nghĩ ngộ nhỡ anh trai cũng như mình phải dùng những thứ dơ bẩn mà thương anh nhiều, quyết định sẽ để lại cho anh. Em tưởng tượng anh mình cũng như Sếp, cũng cao ráo và khôi ngô,… tuy nhiên đôi mắt thân thiện hơn nhiều. Giặt thật cẩn thận, em giấu biến mọi người, chắc Sếp chẳng cần chúng nữa, vất chúng thì tiếc lắm… Thế mà có một đứa trẻ đã trông thấy hành động lén lút của em, lại là lũ trẻ ở cô nhi viện được cô giáo cho thăm quan mấy khu nhà ở Devils, gần chỗ Sếp ở, nó nhìn và đánh em một cái rõ đau ở vai. Rồi dọa sẽ mách người lớn em ăn cắp, thế là em tìm mọi cách van xin, nó bắt em quỳ em cũng làm, rồi để cho nó và mấy đứa khác đánh túi bụi, mặt mày thâm tím. Chúng hả hê, nhưng rồi vẫn mách người lớn, thất hứa với em. Chỉ vì một chiếc áo em không những bị đánh đau rồi lại bị phạt bỏ đói… hi sinh phẩm giá với mong muốn anh mình sẽ vui biết nhường nào khi dowjc mặc chiếc áo đó…Đến khi lớn em mới biết anh trai đâu có chịu khổ nhọc như mình, đâu có phải mặc áo rách… và cuối cùng thì biết anh không phải là anh mình… em lại khóc nữa rồi, nỗi nhớ hụt hẫng mà da diết…

Vì nhớ anh, em mới yêu Ken, và cũng trong nỗi nhớ Ken, em lại tìm về gia đình… mặc nhiên chấp nhận từ « Cút » để tuột mất tình yêu…

Tình yêu đâu phải chỉ dành chọn cho một người, không thể đặt nơi người anh trai mà cũng không thể trao chọn cho Ken, em chỉ hạnh phúc khi có sự dung hòa tất cả… em nào thể thoải mái khi ở trong vòng tay Ken mà cha và mẹ em đau đớn, cũng không được phép mượn cái tên « Moon » ra để lừa dối anh trai…

Em gần như chìm nghỉm, em ghét mình, ghét trái tim này, em ước mình có thể lạnh giá… Nếu ngày ấy em vô tình như Mes chắc em chẳng còn phải chuốc lấy xiềng xích tình cảm.

- Ọc ! Ọc ! Ọc !- Máu ra nhiều làm cổ họng đau dát. Từ sáng tới giờ đây là lần thứ hai rồi, nếu cứ tiếp tục thì em sẽ bị thiếu máu trầm trọng. Em cứ để máu vương khắp sàn và giường, vì mệt quá không thể ngượng dậy được. Máu chưa kịp khô đã có thêm những giọt mới, loang lổ nền đất, két chặt lại khiến những con nhặng ruồi bâu tới. Số thức ăn cũng chẳng còn nhiều, chuột lục lọi gặm nhấm, em làm gì được nữa ngoài việc bất lực nằm liệt trên giường. Cũng là ăn thức ăn thừa thôi mà, em lại chấp nhận.

*

* *

- Lộp độp ! Lộp độp !- Cơn mưa cuối mùa. Mái nhà làm bằng tôn ồn ào với những tiếng chọc ghẹo của thời tiết, ầm ù tiếng gió gào thét, cánh cửa sổ bật tung rồi đóng sầm lại vô tri, màn mưa giăng kín con ngõ nhỏ.

Mưa làm đường lầy lội, bùn đất bẩn làm tắc ống thoát nước, mặt đất lênh láng nước. Những ngôi nhà rêu phong rầu rĩ chịu trận, từng hạt mưa như những viên sỏi đá ném mạnh vang lên trong màn đêm u buồn. Cơn gió hưu quạnh kiếm tìn bạn đồng hành qua từng ngôi nhà, qua đêm nay trời chuyển mùa.

Nỗi buồn tâm trạng nhân đôi, não lòng trong không gian cô độc. Mọi thứ đều sắp hết, tiền, đồ ăn, sức khỏe… duy chỉ còn tình yêu là nguyên vẹn. Tại sao muốn quên đi một người lại khó tới thế ? Em rời xa là để chôn giấu và kìm nén tình yêu, để vứt bỏ mọi lưu luyến với con người có trái tim băng giá. Thế nhưng em lại không thể làm được, khoảng cách xa xôi không làm vơi đi một chút nào tình cảm, thậm chí lại còn làm chúng ngập tràn…

*

* *

Mưa càng lúc một to hơn, Ken dựa mình vào ghế, mắt nhìn ra ngoài. Hắn để mặc cho nữ tài xế lái xe tới đâu. Cảm giác nhẹ nhàng, trong lòng chẳng vướng bận chuyện gì. Nhìn những người ngoài phố mà hiếu kì, chúng nháo nhào tìm một chỗ chú mưa rộng hơn vì chủ quan nghĩ rằng trời sẽ chỉ mưa một lát, ai ngờ đâu mưa gớm ghiếc tới vậy. Đứng trước bãi đợi xe buýt mà ướt át vì mưa xiên dữ dội. Đúng là người tính không bằng trời tính, chiều nay trời đẹp là thế, mây trong xanh nô đùa nhởn nhơ, đến tối đã mưa một trận ào ạt.

Có rất nhiều thứ vô tình hơn trái tim con người, như những giọt nước này đây, trải qua một quá trình ngưng tụ, từ mặt đất lên khoảng không xa vời vợi, ở trên đó mà la cà, rồi chỉ mất vài giây để lại trở về nơi xuất phát, nước vô tri nhưng nước trở về với đất, ta cứ nghĩ chúng dẫu có xa cách cũng không thể tách rời, dẫu phải mất rất lâu để tìm thấy nhau,… mà đâu biết khi nước quay lại đã làm đau lòng đất ? Từng hạt mưa mất hết giá trị rơi từ thiên đình, trải qua bụi bặm trần gian để tiếp đất, chuyến đi nặng nề mà lại làm cho người ở lại đón nhận mình bị tổn thương,… Vì thế, nước lạnh lùng.

Gió cũng vậy, gió trêu đùa những giọt nước, vui đùa dỗ ngọt rằng sẽ mang nước tới những phương trời mơ ước, thế mà cuối cùng lại thả nước xuống một cách bất cần, để mặc nước bơ vơ không biết đi về đâu.

Gió lại bị núi ghét bỏ, dù gió có tìm mọi cách để đến bên núi, để hứa hẹn mang đến một chân trời nhưng núi có bao giờ tỏ thái độ, cứ lì lợm cho gió thổi vi vu gào thét, còn không cho gió thổi qua nữa, những nỗ lực của gió tan biến khi ở bên núi…

Con người tự cho mình quyền độc ác, con người có thể vượt hải dương, băng qua núi hay khai thác những nguồn gió, nhưng con người có bộ óc, có tư duy mới có lúc nhân từ, nên không thể tàn nhẫn như thiên nhiên được, Ken có vượt trội thế nào chăng nữa thì hắn cũng không vượt qua giới hạn một con người. Trong cơn mưa, hắn ngồi trong xe và nhìn ra thế giới, một con mắt khô ráo sao có thể biết được sự khốn cùng của những người ngoài đường bị mưa và gió tạp mạnh hỏng hết cả dù ? Hắn đang nghĩ nếu mình ở ngoài ấy sẽ như thế nào ?

Để xem, bước ra ngoài kia, thứ đầu tiên ướt sẽ là mui giầy, mất đi vẻ bóng loáng hàng hiệu. Mái tóc rồi cũng ướt hết và rủ xuống, cảm giác lành lạnh khi nước xâm nhập vào cơ thể, quần áo dính chặt vào người. Chiếc đồng hồ kén nước sẽ hỏng, đôi mắt cũng không thể mở to hơn… Và ai cũng như ai ! Hắn lại nghĩ : Thật là ngu ngốc khi bước ra ngoài đó. Ken để tay khựng lại, chỉ là suy nghĩ không hơn. Ra ngoài kia thì được gì, để tưới mát tâm trạng hay là để cô nàng nhân viên này cười vào mặt mình. Hắn nhìn vào nữ tài xế qua gương chiếu hậu, chắc là khi hắn bước ra ngoài kia cô ta sẽ nghĩ hắn bị khùng dù không dám bộc lộ ra mặt, và sự kiện này sẽ được bàn tán sôi nổi. Hắn chẳng phải ngôi sao, nhưng đáng để người khác quan tâm và thậm chí là tôn thờ. Hành động coi là điên rồ nhất thời đó sẽ làm sụp đỏ hình mẫu của một vị Sếp, mà tự dưng tại sao lại nghĩ ra cái trò vớ vẩn thế, đang khô ráo không thích lại muốn ướt như chuột lột. Hắn nhắm mắt lại và ra hiệu bật nhạc to hơn, thứ nhạc sập sình chẳng khác trong vũ trường với dàn âm li mini ở hai góc ghế sau mà hắn cũng chợp mắt được ư ? Hay đang giả vờ bỏ lại nhịp sống, cũng như tự mình tạo rào cản với nhân viên, nghĩ rằng mình luôn là tấm gương, mình hoàn hảo và mình không được phép làm những điều mà mình muốn, như là hòa mình cùng mưa…

Chiếc xe lặng lẽ đi trong màn mưa, vô tình bắn lên những vệt nước bẩn…

*

* *

Cuộc họp hôm nay do Mes điều hành, những sự kiện quan trọng trong thời gian tới được đề ra trong bản thảo một cách tỉ mỉ, hai Sếp nhàn hạ có mặt chỉ để xâu chuỗi và thống nhất dự án, ra quyết định để biến giấy thành tiền bạc. Thế nhưng một người luôn đúng giờ lại để cho thủ lĩnh phải chờ đợi, Mes không tới buổi họp. Anh chưa từng trễ hẹn, cũng chưa làm Sếp không hài lòng bao giờ lại biến mất không lí do. Thì ra anh đã biết sự thật.

Giấy không thể bọc được kim, hai tay chẳng thể che lấp bầu trời, sự thật rồi cũng sáng tỏ. Ngờ đâu vở kịch anh tạo ra lại là sự thật. Anh đã nói rằng cô gái đó, anh biết gọi là gì đây nhỉ, không phải là em gái anh, không phải là Moon, hoặc có thể trùng tên thôi. Anh ruồng bỏ một cách thờ ơ, lãnh đạm mà có phần quá quắt với người đó để ép em không tin vào điều em nghĩ. Anh định hy sinh bản thân đến cứu người em gái tội nghiệp đi vào chỗ chết từ Green, nghĩ rằng một đi không trở lại nên mong em sẽ nuôi hy vọng về một gia đình vô thực mà còn có thể tiếp tục chờ đợi, anh cho rằng điều đó là tất cả những gì tốt nhất mà một người anh trai có thể đem lại cho đứa em tội nghiệp, tình yêu đó là cao thượng ? Trớ trêu khi anh đã coi em như máu mủ mà lại không phải, anh thật sự sốc khi biết được tin đó nhờ đường truyền gián đoạn của Sếp Báo. Không rõ đầu đuôi nhưng có thể mập mờ biết ai là Moon, ai mới thật sự chảy chung dòng máu với mình.

Anh thuộc tuýp người lạnh lùng, nhưng đã yêu quý ai thì sẽ không thể dừng lại được. Anh và người con gái đó, anh vẫn dành từ « em » để nghĩ tới, không có một tuổi thơ bên nhau, không sống dưới một mái nhà, cũng không uống chung một dòng sữa mẹ,… vậy mà cái ngày em gọi tên anh đó, anh đã thương em rồi. Mọi người khi gặp em đều ghét cả, ban đầu luôn là thế, rồi sau đó mới có cách nhìn nhận khác mà anh lại yêu em ngay từ lần đầu tiên ấy rồi… thật lạ, có thể vì em đã yêu anh quá nhiều rồi chăng ?

Mes cầm tấm ảnh của Luci, đó là một tấm hình mà thợ săn ảnh đã chụp lén theo lệnh. Luci cười rất tươi cùng với mấy người bạn bên cạnh, anh nhìn thấy sự thánh thiện trong nụ cười của cô, gì nhỉ, Yun cũng có mặt ở đó, anh đặc biệt để ý tới cậu, vì nếu cậu không phải là người của White thì cậu sẽ được anh « nâng đỡ » để làm người bảo vệ cô em gái mình… mà ai mới làm em gái anh chứ, anh lại nghĩ tới em rồi…

Luci đi theo con đường của mẹ, anh thì theo cha, Devils và White luôn đối kháng. Gia đình quả thực phức tạp, ví như Luci biết về thân thế mình thì em ấy sẽ làm gì, sẽ theo người anh này hay vẫn muốn chĩa súng vào anh. Nếu mà là Moon, à anh lại nghĩ nhầm rồi, là người em xa lạ ấy thì em theo anh ngay mà, vì em thương anh…

Anh không đem so sánh tình cảm của hai người con gái ấy, không thể bảo Luci anh là gia đình của cô và bắt cô phải yêu thương, điều đó cũng khó như bắt người em kia chấp nhận sự thật và rời bỏ anh. Ngay chính anh cũng không thể so sánh tình cảm của mình, anh chỉ có một người em gái thôi, mà đã có người chiếm mất vị trí ấy rồi thì em ruột sẽ ở đâu trong ngăn kéo thô sơ trái tim anh.

Thế nên việc quyết định có tìm về người em ruột thật khó, anh sẽ làm Luci sốc mất, sẽ xáo trộn cuộc sống của cả anh và em gái. Em ấy vẫn đang hạnh phúc khi không có anh, vẫn có những ba người anh trai luôn săn sóc và chở che, còn người em kia thì… Cứ mỗi khi anh nghĩ về Luci là hình bóng cô bé với đôi mắt ướt nhèm lại hiện lên, không cho anh nghĩ tiếp nữa,… người em đó nếu thiếu tình thương còn có thể tồn tại… ?

Em đã bảo là em sẽ vì anh mà yêu Sếp, liều lĩnh chấp nhận như một con thiêu thân tìm tới chỗ chết chỉ mong một lần anh để ý. Anh không biết em có đang nuôi hy vọng ấy, nhưng em ngốc lắm, em làm thế chỉ thiệt em thôi vì Sếp đâu có trái tim, Sếp làm cho người khác yêu tới điên cuồng, nhưng Sếp sẽ chẳng coi em là gì đâu… anh biết mà, em cũng sẽ giống những cô gái kia thôi, lao đầu vào lưới tình và bị Sếp sai khiến, mãi mãi không gỡ bỏ được hình ảnh Sếp. Không một ai thoát khỏi được đâu… không ai có thể quên đi hay là gắn bó với Sếp…

Em ơi, nếu thời gian có thể quay lại thì lần cuối gặp em đó, anh phải giữ chặt lấy em hơn dù em có cắn nát cánh tay anh. Ôm em để tình cảm anh em mình vượt qua tất cả, để em không còn yêu được ai khác và để anh chấp nhận mình có hai người em gái !

Anh hứa, nhất định nếu được gặp lại, anh sẽ không để em phải cô đơn, anh sẽ là người anh tốt nhất của em, sẽ chỉ cho em biết anh cũng yêu em nhiều như em yêu anh, và hơn thế…

Vậy nên… anh vẫn gọi em là Moon được nhé ?

Chris rất mệt, nhưng vẫn cần phải tôn trọng bản thân, dạ dày trống rỗng, làn da xanh xao và lượng máu ít ỏi… nếu có chết cũng phải được ăn no chứ. Em ngượng dậy quyết định ra ngoài, cần phải cố gắng tiêu hết số tiền còn lại trước khi đoàn tụ gia đình.

Em giống như đang đứng trước những ngã rẽ, con phố kia Mes đang đứng ở đó cùng với anh Wine và một cô gái, họ là một gia đình, cả cha Bull, thế là đường cấm rồi. Con đường màu xanh đối với những ước mơ về tương lai như là làm việc cho một tổ chức hợp pháp bắt phải mua vé tri thức để thông hành, em không được học hành bài bản, thêm một con đường không thể tiếp nhận mình. Con ngõ kia thì sao, theo Angels, em sẽ được làm những hoạt động tình thiện giúp đỡ người nghèo, chính em cũng đang cần sự trợ giúp mà, thế thì có thể hỗ trợ cho ai đây ? Và con đường thứ tư là Ken, em sẽ được chào đón khi bước đến đấy( ! … ?), nhưng là ngõ cụt, tình yêu của em làm gì có lối thoát trong vòng tay hắn…

Còn một con đường cuối cùng là đi ngược lại, em sẽ làm gì với thân xác tàn tạ này, chi bằng buông xuôi tất cả, để thực hiện ước mơ tìm lại tuổi thơ… Ôi, em khao khát vòng tay mẹ quá, cũng muốn biết nụ hôn cha dành cho mình, nũng nịu trên bờ vai cha, nghe những câu chuyện mẹ kể, được mớn bón cẩn thận, được quan tâm khi ốm đau… chỉ nghĩ tới thế thôi đã làm em sung sướng lắm rồi… cần phải nạp năng lượng để chuẩn bị cho một chặng đường dài… dài tới thiên thu.

Em có thể hình dung ra nụ cười hạnh phúc khi mẹ sinh em ra, rồi cảm giác hồi hộp sợ sệt của cha khi bế em lần đầu. Chắc là cha bế nhổng em lên và cười vui sướng, em là thiên thần bé nhỏ của hai người mà. Rồi sau đó, chắc là cha sẽ khó chịu khi phải nhường em cho những y bác sĩ để họ chăm sóc cục cưng của mình. Em tin chắc là cũng đã từng được ** tí mẹ, dòng sữa trong lành tinh khiết lắm, và bàn tay nhỏ bé này cũng từng làm nũng với những tiếng oe oe non nớt, cả gia đình ồn ào hẳn lên khi có em. Ba ngọn nến, ngọn nến cao nhất là của cha cho nến mẹ dựa vào và ôm ấy nến con. Em bật cười khúc khích, chỉ nghĩ đến thế thôi mọi phiền muội như tan biến. Có khi ở trong hơi ấm ấy, em sẽ chẳng còn biết Mes và Ken nữa… ?

Em sẽ ăn một món ăn thật ngon, mua một bộ đồ mới tinh và một ít thuốc ngủ để kết thúc. Hạnh phúc thật, em thích được ăn và mặc những thứ do chính mình chọn… nhưng chỉ được thực hiện một lần thôi.

Chiều nay trời đẹp, những vạt nắng đổ dài xuyên qua lớp cửa kính của những quán cafe cổ, nhịp sống hối hả vang lên tiếng còi xe tấp nập. Lá bắt đầu khoác lên lớp sơn màu vàng, lác đác lìa cành, nhưng gió thì thực sự vào thu rồi. Cảm giác se lạnh nơi ngón chân và mái tóc dài tung bay của một vài học sinh tan trường. Xuống phố, em cẩn thận mặc thật ấm để tận hưởng một ngày dành riêng cho mình. Bước chân hòa theo tiếng hát, em yêu đời nhìn lên trời xanh. “ Chắc là hai người mong con lắm phải không ? “, em cười một nụ cười tươi tắn.

Một vài người chú ý nhìn em, họ hiếu kì khi em mặc nhiều lớp áo quá, khom người cao cao mảnh khảnh cũng trả lời giùm, em đang bệnh ! Tuy nhiên nụ cười và ánh mắt dẫu không còn hoạt bát như trước lại cho thấy rằng em đang căng tràn khát vọng sống. Em còn vui vẻ đáp lại những ánh nhìn bằng cái gật đầu thân thiết, thấy mình cũng thuộc về cuộc sống này đó chứ, nhưng… duy chỉ trong thời gian ngắn ngủi !

Em đủ tiền ăn một món ăn bình dân vỉa hè, bát cơm và miếng đùi gà công nghiệp rán qua loa. Nếu nghĩ là ngon thì chúng sẽ hấp dẫn vô cùng, em đang nghĩ tới một bàn tiệc, wow, toàn là những cao lương mĩ vị, khác xa với những thứ mà ngày qua em phải ăn. Mỗi hạt cơm nghĩ là trắng ngần thì sẽ tuyệt hảo lắm đây, em cắn một miếng đùi gà thật đã và nhắm mắt tưởng tượng mình là một nàng công chúa được ăn thỏa thích, đã đời… Miếng thịt được rán bằng dầu chao đi chao lại nhiều lần, họ tẩm gia vị đậm đà để che giấu phần nhạt nhẽo và tầm thường của thực phẩm tăng năng suất, thế mà em cố tình nghĩ rằng đó là thịt của con gà chọi dâng cho vua chúa…

Nhưng bữa ăn bị gián đoạn khi máu rơi xuống cơm, chảy máu cam rồi, em vội vàng quẹt mạnh để không một ai nhìn thấy, ngộ nhỡ họ nghĩ em bị phong hay lao sẽ không cho em ăn nữa mất… Bát cơm có thêm một sắc màu, một hai giọt máu cũng đủ để nổi bật giữa vô số hạt cơm trắng vàng, máu nhè nhẹ thấm vào những hạt cơm… Em cố bịt mũi để không còn thêm một giọt nào chảy xuống nữa,… nhìn bát cơm mới chỉ bắt đầu ăn mà đã phải để lại rồi… làm sao có thể « uống » máu của mình được chứ… ?

Đứng dậy và đi tiếp, em dự dịnh mua một bộ quần áo mới. Nghe thật khó tin nhưng em chưa từng mua quần áo bao giờ, điều đó làm em hào hứng . A, có một lần được đi cùng Yun lượn xung quanh mấy dãy phố thời trang, nhưng mà em hiểu, số tiền còn lại không đủ cho một ước mơ cao sang đến thế.

*

* *

Ruby dựa hẳn vào bờ vai của Ken, mỗi bước đi của hắn đều kèm theo tiếng giầy cao gót duyên dáng của cô. Chỉ có mỗi mình cô ta có thể thản nhiên ôm hôn, hay ghé sát và nói thì thầm vào tai, tùy tiện lấy áo sơ mi của hắn để mặc, … Ken cho phép vì cô ta đẹp ! Vẻ bề ngoài rất quan trọng, hắn cười với ý nghĩ nếu một tên chỉ huy mà xấu xí, lùn tịt thì có ma nó thèm nghe lệnh, còn như hắn chẳng cần nói đã có chục nghìn người tự biết thân phận mà làm việc cật lực. Trong cái thế giới này, không chỉ có quyền, có tiền mà phải có sắc - Ken nhận định, Ruby được đấy chứ !

Mỗi khi rèm cửa kéo ra, Ken đều phải ngỡ ngàng vì cô ta, đến nỗi mà hắn phải đứng dậy và hôn má cô nàng một cái. Thông thường thì các đại gia thường thích khoe mẽ chân dài mỗi lần đi lựa quần áo, đó chính là lí do hai người góp vui tại kinh đô thời trang Hil này. Ruby thuộc dáng người thắt đáy lưng ong, đầy đặn và có một làn da trắng hồng tự nhiên, cộng thêm những nét quến rũ đến chết người. Cô làm ngây ngất không chỉ một mà tất cả những con mắt trong cửa hàng này, có những con mắt đàn ông thèm khát đến ngây dại, nhưng cũng có không ít ánh mắt đố kị của phụ nữ, vì thế Ken hãnh diện khi « được » tay trong tay với cô ả, và những cặp mắt đó cũng tự biết mà dè chừng, vì người đàn ông lịch lãm tồn tại ở đây, đôi mắt hung thần. Hai người là một cặp đôi quá hoàn mĩ, trong tất cả các lĩnh vực, như thể được tạo ra từ một thực thể. Hắn mang nét đẹp trầm lắng, chút gì đó tây tây, kiêu sa,… và Ruby cuốn hút từ mọi góc nhìn…

- Có lẽ phải đem hết đồ ở đây về thôi !- Ken cười nửa miệng, để lộ khuyên răng lóng lánh. Hắn nhìn Ruby lộng lẫy trước bộ váy ống màu đen đơn giản, mọi thứ ở đây, ánh đèn, tường nhà trang trí phong cách, những tấm thảm lót màu đỏ đều sẵn sàng cho những bước đi sành điệu đầy ma lực của cô. Tất cả làm nền cho người phụ nữ tuyệt vời này.

- Khó chọn quá ! Bộ nào em cũng thích cả !- Ruby để mặc cho hắn đang mân mê cặp đùi thon thả, cô thường hay mặc đồ may sẵn của các nhà thiết kế quen thuộc, và mục đích đến với thời trang Prada này chỉ đơn giản phô trương hình thể.

- Nữ hoàng cũng có lúc như thế này à?- Hắn trêu đùa- Đúng là phụ nữ!- Hắn biết ngay là thế, dù có là một cô gái giản dị hay một cô nàng sành điệu cũng đều bị thôi miên khi mua sắm, lòng tham của họ trỗi dậy khi đứng trước những xa xỉ phẩm.

- Vậy không mua nữa!- Dù đã 24 nhưng Ruby vẫn cho phép mình trẻ con, trước đó đã để ý từng cử chỉ của Ken trước khi dám lên tiếng.

- Thôi, ta đùa đấy! Mua hết!- Ruby có sai đâu, Ken rất chiều cô mà, nhưng cô nhận thấy rằng hắn không thích chờ đợi, vì thế lần sau cần phải thận trọng hơn. Đừng bắt hắn phải ngồi chờ trong khi mình cố gắng diện thật đẹp để thỏa mãn cái nhìn của con mắt xanh này.

Hai người bước ra rồi đi vào xe...

Ông trời hay thật, lại để cho em nhìn thấy họ!

Chẳng ai trong hai người nhìn thấy Chris, họ vô tư thể hiện những cử chỉ thân mật nơi công cộng.

Em núp mình dưới một cái bốt ATM, chẳng biết vì sao mình lại lạc vào chốn này, cả khu phố là thiên đường mua sắm của dân chơi, trong khi nhìn lại em xem.

Tuyến đường dành cho người đi bộ, nhưng riêng con xe có màu đen rất độc lại được đi vào dù diện tích của nó không hề nhỏ, chắc là đi theo nó, em đã tới đây.

*

* *

Chris đứng bên đường, em nhận thấy một chiếc ô tô màu đen bạc kiêu hãnh, và biển số đầu xe được dát kim loại quý không lẫn vào đâu được. Mọi cảm xúc dồn nén chợt tuôn trào dữ dội, em không có ý định quên đi người ấy, cũng chưa từng nghĩ sẽ nuốt chửng tình yêu dành cho hắn, chỉ là để âm ỷ trong lòng, thì nay gặp lại hình bóng đó, trong vô thức đẩy em phải dõi theo con người đó đang làm gì...

Một bên tay Ken vẫn để trong túi quần, vạt áo bị nhúm lại, còn bên tay kia ôm chặt lấy vòng eo của Ruby. Chris nhận ra cô gái đó, là người phụ nữ hôm sinh nhật Ken đã đứng bên cạnh hắn một khoảng thời gian ngắn, hai người họ lúc ấy nói chuyện dường như rất hợp gu, Ken đã cười và vui vẻ nâng li với cô gái... Em có cảm giác lòng tự trọng bị xúc phạm!

Đã từng nghĩ mình không còn danh phẩm hay một danh từ có cách nghĩa tương tự như thế, nhưng quả thực lúc này em không tin Ken lại dội một gáo nước lạnh băng vào người mình. Ken đã từng ôm em như thế, tuy nhiên bàn tay chỉ hờ hững khoác nhẹ vào hông, hắn không (dám) “giữ khư khư” đôi tay như làm với cô gái kia. Điều gì đang xảy ra ở đây? Em hay hắn?, hay cả hai đã đổi thay?

Có một phụ nữ quá đẹp, quá lộng lẫy bên cạnh thật tương xứng, trong khi em thì sao?, một đôi giày cao gót so với một chiếc dép nhà quê bằng xốp; một mái tóc làm xoăn màu hung hung cầu kì với mái tóc xơ xác chẻ ngọn, còn rối bời nữa chứ, thêm nữa là chiếc váy đẳng cấp đáng giá bằng mấy chục nghìn lần bộ đồ em vừa mua đây- hàng tồn của phiên chợ chiều, ống quần và tay áo đều kệch cỡm, ngắn tũn, hàng cúc đính vội vàng xiên xẹo. Ra là thế, việc em “cút” đi để cô gái đó thế vào, cho hắn được ngẩng mặt cao đầu mà tự đắc với người phụ nữ kia bên cạnh. Thế này mới đúng là con người hắn chứ, đời nào chấp nhận một kẻ thấp hèn vô dụng như em, thà rằng hắn cứ tỏ ra như thế này ngay từ đầu còn hơn là đưa em lên tận trời xanh.

Em không trải qua giai đoạn hụt hẫng, ngỡ ngàng...ghen tuông hoặc gọi hắn là “sở khanh”, em nhận luôn hai chữ “đồng thuận”. Không giống như những cô gái khác khi thấy người yêu cặp kè với người tình mới, mà em bình tĩnh chấp nhận sự thật. Em yếu đuối trước những vấn đề về tình yêu, tuy nhiên lần này thì khác, em không chỉ tỏ ra cứng rắn mà đích thực là thế. Em vẫn cứ chằm chằm nhìn vào “cặp nhân tình đó”, quan sát từng hành vi của họ. Họ cười, họ nói, hay họ chìm đắm trong nụ hôn dành cho nhau em vẫn cứ nhìn, nhìn xem hắn có thỏa?

Chính xác em không có quyền ghen! Em biết vậy nên đã cố tránh, ghen với cô gái đầy đủ tư chất và “phẩm hạnh” để làm dâu của Devils kia mà được à, kể cả nếu em có được làm vợ hắn rồi thì quyền cơ bản đó em cũng không thể có. Ghen làm sao được khi mà hắn đã vứt bỏ em đi, phủi tay trước những hành động man rợ tàn ác, rồi thản nhiên âu yếm người phụ nữ kia...

Em khóc!, nước mắt lăn dài, dồn dập rơi xuống mà không buồn lau, tim quặn đau, đau kinh khủng, đau dã man...

Hắn bỏ em rồi à, em đã làm gì sai mà lại quay ngoắt đi nhanh thế? Chẳng lẽ thời gian sống bên em đó hắn đã quên rồi sao? Quên đi những tháng ngày hạnh phúc? À, hay tại em chỉ biết câm nín mỗi khi được hắn vỗ về, kìm nén biểu cảm khi được Ken trao lời yêu thương,... là vì em tỏ ra vô cảm? Đôi tay em run run, chỉ vài giây trước, em vẫn nghĩ mình trụ được, cảm giác đau đớn khi bị xúc phạm và sự việc xảy ra này là điều hiển nhiên... chỉ thế thôi, và đây sẽ là cơ hội để em có thể quên hắn nhanh chóng... vậy mà sao em không còn đứng nổi trên đôi chân này nữa.

Con tim em rung lên từng nhịp đập yếu ớt, mọi thứ quay vòng vòng nhưng hình bóng kia thì vẫn rõ nét, em phải dựa hẳn vào một góc,... Nước mắt như một cơn mưa, xoáy vào tim can, và mỗi cử chỉ của Ken là một mũi kim được rèn nhọn hoắt chọc mạnh vào da thịt, thể xác và linh hồn. Hắn cười với cô gái ấy, rồi ôm ấp và thì thầm nhỏ to,... tại sao lại thế chứ, đáng lẽ ra phải dành cho em...

Em lùi lại, đặt mình từ từ ngồi xuống, đến khi chạm đất, thu lu một chỗ mà khóc. Em hận mình, hận sao không để Ken nắm tay mình, cho phép hắn được hôn em một lần thỏa thích, hay là vứt bỏ những tự ti về khoảng cách, hắn đã từng coi em ngang hàng cơ mà... nay đâu rồi... và dù em có mong một lần thời gian quay lại cũng không thể nữa. Em biết rồi mình cũng sẽ phải ra đi, rời xa hắn, quên đi những chuỗi kí ức êm đềm, nhưng vẫn muốn lưu lại trong hắn một hoài niệm đẹp. Ước gì được phá vỡ rào cản để thể hiện tình yêu, cho Ken biết em yêu hắn nhiều đến mức nào...!

Nếu đã có những hồi ức ấy, hẳn em vẫn còn chỗ trong trái tim hắn có phải không? Dù một chỗ bé nhỏ thôi nhưng vẫn còn tồn tại, còn hơn là mất hắn thật rồi.

Môi em mím chặt, sắc mặt tái mét và không còn kìm lại được, em hét lên với hy vọng người em yêu sẽ nhìn về phía em:

- Ken ơi! ... K...!- Em có biết được thời điểm này, nếu tình cảm dành cho Mes là một trái cam thì dành cho hắn đã là cả một tòa nhà, em gộp thở quá, Ken làm em không còn phương hướng rồi! Em biết làm thế nào đây khi mà Ken lại đối xử với em như thế!

Trước đây, em bị hắn hành hạ thể xác, đau đớn biết nhường nào nhưng rồi cũng vượt qua... liệu bây giờ em có qua nổi nếu không còn tình yêu của hắn. Ken lại đang hành hạ em, đẩy em tới mười mấy tầng địa ngục bằng việc bóp ngạt con tim em. Em đau, em ngục ngã, em cần hắn nhiều lắm!

Suy nghĩ rời xa Ken nhưng con tim vẫn thuộc về hắn là động lực thúc đẩy em tồn tại. Em hận hắn vì hắn không cho em nếm trải tình thương gia đình, ghê tởm vì hắn thô bạo giết chết chính em gái mình,... Hận và yêu, em yêu hắn vô cùng, và đinh ninh hắn cũng thế, cứ ngỡ xa cách nhưng tấm lòng dành cho nhau là trọn vẹn!

Ken thực dụng! Điều này một cô gái ở lứa tuổi mơ màng như em không thể biết được, hắn cần gì và muốn gì là hai yêu cầu khác nhau. Có thể hắn đang tay trong tay với Ruby, nhưng nếu... một phụ nữ khác tuyệt vời hơn cô ta, biết chiều chuộng hắn hơn thế nữa,... thì Ruby cũng xếp vào hàng phế thải. Em cũng không biết được nhu cầu của một người đàn ông khác phụ nữ thế nào? Đàn ông có thể làm tất cả những điều vì người mình yêu, thậm chí là quỳ xuống dưới chân để xin tha thứ... nhưng giới hạn chịu đựng của họ bị hạn chế, eo hẹp lắm. Ken sẽ nhẫn nhịn một con búp bê vô tri như em được sao? Hắn làm mọi thứ cho em chẳng lẽ không mong được nhận lại, trong khi hắn chỉ đòi hỏi ở em sự tự tin thôi, cần em biết mình quan trọng thế nào với hắn để mà đừng bao giờ nói đến chuyện không đủ tư cách thì em lại làm điều ngược lại, càng ngày càng đẩy hắn ra xa mình hơn... Vậy thì tìm một cô gái có đầy đủ kiêu hãnh sẽ dễ dàng hơn,...

Em vẫn gọi tên hắn đó, một vài người qua đường tỏ ý thương hại em, có người còn rút khăn giấy để em lau nước mắt. Tồn tại khái niệm bắt đầu thì cũng phải song hành sự kết thúc, những người từng trải họ hiểu cảm giác đau thương khi mất đi người mình yêu. Nhìn vào cô gái ngồi khóc một mình bên hè, rên rỉ tên người con trai bằng chất giọng yêu mến, họ cũng đoán ra tâm tư này.

- Đừng khóc cô bé!- Một chàng trai đưa cho em mấy tờ giấy thấm, em cũng chẳng buồn quan tâm, đôi tai em ù ù mông lung.

- Sao lại tỏ ra yếu đuối thế em? Đừng để người em yêu nhìn em thảm hại thế này chứ! Khuyên em nên về nhà, lúc này mà ở bên gia đình thì nỗi buồn sẽ được san sẻ đó em!- Anh ta tốt bụng khuyên em ân cần, một phần cũng vì em đang làm mất hình ảnh của tòa nhà đang đứng, và anh ta có trách nhiệm làm bảo vệ.

“Gia đình”, anh ta đâu có biết em làm gì có cha, cũng làm gì còn mẹ nữa, họ đã bỏ em đi xa quá rồi. Em bỏ ngoài tai những lời của người thanh niên kia, chẳng có một sự xoa dịu nào thích hợp dành cho em được cả. Không một thứ gì có thể lấp đầy những lỗ thủng trong trái tim em được đâu... vì thứ ấy không còn tồn tại.

Thêm một lí do để rút ngắn con đường tìm về tuổi thơ...

*

* *

Em giật mình, đứng dậy đột ngột và nhìn lại về phía trước, biến mất rồi,... Ken và người kia đã lên xe phóng đi...

Họ vô tình đâu biết đã làm con tim một ai đó đau đớn tới cỡ nào...?

*

* *

Rồi em cũng phải bước đi, trên cùng một con đường với họ. Họ cách xa một đoạn dài thênh thang mà đôi chân mòn mỏi không bao giờ tới kịp. Từng bước nặng nề, em lết mình qua từng ánh đèn mà không biết lối về. Em sẽ về đâu đây, em sợ bị bỏ lại trong căn nhà nhỏ bé ấy, thà cứ bơ vơ giữa chốn đông người này còn hơn chìm vào cơn ác mộng hưu quạnh. Về nơi đó, em sẽ bị những hình ảnh của Ken siết chết, nụ cười hiền chỉ dành cho riêng em, cả những cử chỉ ân cần sẽ cuốn em vào dòng nước lũ mất... Thế mà em cứ nghĩ, hắn luôn chờ đợi sự tha thứ của em cơ...

Nhưng kể cả thế, em cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn được đâu!

*

* *

Nắm trong tay cả lọ thuốc ngủ, em sẽ bỏ lại tình yêu này. Ngốc nghếch em vẫn mơ mộng rằng, cái chết của em sẽ có một ngày làm hắn đau!

Trước khi vĩnh biệt địa ngục này, em sẽ cho “Moon” một bí mật. Em cần phải giải thoát cho “Moon”. Thực lòng, nếu không phải em mang cái tên đó, chắc đời em không khổ não đến thế này, tuy nhiên, em không là Moon, em sẽ không được yêu hết mình như thế!

Thôi, tất cả đã qua rồi, tiếc nuối làm gì,... nếu quay lại, em vẫn sẽ yêu hắn đến điên dại thêm lần nữa!

*

* *

Em mon men tới con đường về nhà Yun, cậu bảo em, gia đình cậu ở có rất nhiều thành viên, Luci là con nuôi của của cha mẹ cậu nhưng họ coi cô ấy còn hơn cả một thành viên ruột thịt. Em cần trả lại “Moon” cho cô.

Trên con đường này em đã từng tung tăng tà áo trắng và vui đùa cùng Yun, tự nhiên nhớ cậu quá đi, vì thế cần phải chào vĩnh biệt cậu lần cuối. Ngày ấy em vô tư là thế, nụ cười hồn nhiên và trong sáng, em còn nhớ Yun còn ép em không được cười, bằng mọi giá bắt em phải mím môi lại, cậu bảo là “Cười như thế khó chịu (nổi) lắm!”- dù nghĩ là cậu miễn cưỡng nhưng ở bên cậu là thoải mái nhất. Chẳng ai cho em một cảm xúc chân thật hơn mỗi khi chạm vào mắt cậu. Có lẽ vì em không phải là một con quỷ!

Em chẳng biết vì sao ngày ấy, dù Yun có ghét mình, tỏ ra vướng víu khi có một cô bạn gái ngây ngô là em nhưng em vẫn muốn tiếp xúc với cậu. Em thích sự thẳng thắn mỗi khi cậu nói, rồi khuôn mặt đỏ bừng mỗi khi cậu ngượng ngùng. Em không bao giờ phải thăm dò thái độ cậu ra sao như ở bên Ken, hay là cả người anh thứ hai của Moon nữa...

Nghĩ tới đây, một suy nghĩ len lỏi trong trí óc,...

Tại sao em lại giải cứu cho Yun?

Đáng lẽ ra phải giết một chiến binh của White để lập công cho Devils, hay không thì nhắm mắt làm ngơ trước sự sống và cái chết của cậu, mặc kệ cậu tồn tại hay ra đi... Thế mà em lại phản bội Devils một cách táo bạo, nói thẳng trước mặt người ghét lũ gián điệp nhất - Arrow. Vì một người không mấy thân thích, chỉ với danh hiệu bạn gái hờ mà khiến em hết mình như vậy. Tất cả cho thấy sự lương thiện trong con người em, em sai rồi, em đã lạc mất Devils trong tiềm thức. Em muốn mình được làm người ngay thẳng!

Những bài học trước khi được gài làm mật vụ cho Devils đã cho thấy sự chui lủi của một con quỷ, sống và làm việc ngoài vòng pháp luật, lúc nào cũng phải đề phòng cảnh sát, sống dối trá, lươn lẹo. Có lẽ thời gian qua, ở bên Ken hay Arrow, em đã lãng quên mất vì họ là Sếp, họ sống thượng lưu chứ không ngay thẳng! Nói thẳng luôn ra là vì họ có thế lực nên có quyền giễu cợt với còng số tám, chứ thực chất bằng chứng tội phạm cả họ chất đống và có thể đem ra xử tử hình. Em rùng mình khi nghĩ tới những thứ mà Devils coi là chiến công lại làm cho dân nghèo khốn đốn. Cái vỏ Angels càng cố tỏ ra thanh cao, trong trắng biết bao nhiêu thì Devils lại bẩn tưởi và ố rác rưởi, tiêu biểu là hai tên thủ lĩnh đó.

Hỏi vì sao Yun cùng những người bạn có thể sống thoải mái là thế mà em thấy Ken lúc nào cũng đăm chiêu suy tính, một thế giới màu trắng và một màu đen không thể cùng tồn tại...

Em dừng lại khi đứng trước cửa nhà, ánh đèn sáng tỏa ra một hơi ấm diệu kì, ngôi nhà hai tầng ấm cúng trong cảnh quây quần. Em đứng đó, tay bấu chặt một cành cây nhỏ, nhìn vào trong...

Thiên đường chắc giống như thế, gia đình họ có những sáu người: cha mẹ, ba người anh trai và một cô em gái. Chris thập thò bên hiên, trong bóng tối, em hướng về ánh sáng!

Em chính là một ví dụ về sự bất công bằng trong xã hội, con nặng Devils làm em bẹp dí không thể lê lết, trong khi đó, Luci được mang về White mà không rõ tung tích, hoàn toàn có thể nghĩ cô là người của Devils lại được sống hạnh phúc. Em không biết trong lòng của Luci có thực sự bình yên hay không, nhưng về hình thức là có, chí ít em cũng chỉ cần lớp vỏ như cô bé ấy là quá đủ. Rõ ràng hai thái cực Devils và White là khác nhau, em chắc chắn thuộc về Devils 100% nhưng trong thâm tâm đã có sự thay đổi. Việc em cứu Yun đã lột bỏ bóng đen bao phủ, thấy rằng dù sống trong môi trường nào đi nữa, em vẫn hướng thiện! - Một lí do mà không bao giờ em có thể trở thành phu nhân của Devils.

Luci cần biết mình là ai có phải không? Giống như em dẫu biết không còn gì những vẫn một mực muốn lật lại quá khứ, chính vì thế em sẽ nói hết tất cả.

Nếu nói em cùng đường thì không thật chính xác, Yun sẽ cho em một con đường để bước tiếp, cậu mang ơn em nhiều, và sẵn lòng mở ra cho em một gia đình mới. Không chỉ cậu, người ở White rất có tấm lòng, họ luôn chào đón những tâm hồn lạc lối hồi tâm, mà em có một lòng vị tha... một người có mật khẩu của Đại Bàng Tráng và Báo trong tay! Nhưng không đời nào em phản bội, chẳng vì em đã yêu kẻ thủ lĩnh đó, chẳng vì mang ơn Arrow cứu mạng, đơn giản em không muốn là gián điệp. Nên có suy nghĩ như thế nào đi nữa, em chỉ được gọi là một con quỷ có tấm lòng nhân hậu mà thôi.

Luci vui vẻ đón nhận những miếng thịt từ các thành viên còn lại trong bữa ăn, cô cười nói rất hồn nhiên. Cùng là hai đứa bé, chỉ chênh lệch nhau có vài ngày, mà khác nhau vời vợi. Tại sao lại phải trả Moon về cho cô bé chứ?

Chris quay ngoắt lại, em đi về bóng tối. Một sự đố kị len lỏi trong lòng, em mặc kệ, em bỏ ngoài tai, và em sẽ đem Moon xuống nấm mồ của mình. Trước đây đúng là em quá hiền lành nên mới ngu ngốc bị bắt nạt, hãy thử một lần vô tình cướp đi cái tên của người khác để làm một điều tốt nhất cho con tim mình lúc này...

Có biết hay không, Luci vẫn sống tốt? Vậy thì làm ơn cho em thuê “Moon” cả đời!

*

* *

Em không dằn vặt nữa, cũng chẳng quan tâm sẽ có ai bắt đền em đánh căp Moon của người khác, chỉ qua đêm nay thôi... mọi thứ sẽ trở về con số 0. Em sẽ vĩnh viễn không còn tồn tại! Nếu ai đó có hận em đến tận xương tủy, thì âu cũng là ý trời...

Món quà quý giá nhất em sẽ giữ lấy bên cạnh phải... là Moon!

Em đã gột sạch bụi bặm trên cơ thể, khoác lên mình bộ trang phục mới, rải cẩn thận lại chiếu, đặt mình xuống cùng 50 viên thuốc ngủ...

*

* *

Bầu trời hôm nay trăng vẫn sáng, nhưng từ sau nửa đêm, mây đã che kín đặc, không còn mảnh trăng tròn... những ánh đèn dần dần tắt. Lại thêm một lần nữa ông trời trêu ngươi con người bé nhỏ, ông ta không cho cô bé ấy được toại nguyện.

Chris nôn hết số thuốc ra, em không tài nào nuốt nổi dù đã chia nhỏ để uống. Cả đêm em quằn quại đau khổ và cuối cùng thì vẫn phải sống. Nhưng sống làm sao khi trong tay không còn một giá trị vật chất nào nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.