Ngược Chiều Kim Đồng Hồ

Chương 8: Hận



Moon đang ngồi tự học máy tính. Căn phòng của em ở Devils.5 này có đầy đủ mọi thứ, không còn dơ bẩn như ở Devils.4. Một phần là vì Devils.5 rộng lớn và phát triển hơn Devils.4, phần khác là có vẻ ông chủ mới không đến nỗi phân biệt đối xử em là con của gián điệp, nhưng hắn còn độc ác hơn Arrow nhiều.

Moon rất tự hào về cha mình. Ông chính là Monster, một trong những kì cựu của hệ thống an ninh mạng ở Devils. Nhưng vì lấy mẹ em, nên ông không thể thăng tiến được, ông vẫn chỉ mãi ở mức 3 sao.

Theo thứ tự cấp bậc sao ở Devils, phân thành 5 loại:

1 sao: Hạ cấp, đây là thành phần cho những người hoặc gia đình mới gia nhập tổ chức Devils, tính từ 2 đời trở lại.

2 sao: Trung cấp. Dành cho những người có công và hi sinh lớn cho Devils

3 sao: Thượng cấp. Rõ ràng để có một vị trí ở đây, cần phải có một lỗ lực rất lớn, kèm theo khá nhiều hi sinh của bản thân, gia đình và dòng tộc. Công trạng lập được phải đều đặn. Và đương nhiên, mức thu nhập rất cao.

4 sao ( Devils.4): Đẳng cấp. Không nhiều người được ở vị trí này, phần lớn đều là dòng dõi trung thành tuyệt đối của Devils. Đây là nơi hội tụ tinh hoa chất xám của Devils. Người đứng đầu dự kiến: Arrow

5 sao (Devils.5): Hoàn hảo. Chỉ những người theo chủ nghĩa độc tài, hoàn hảo mới có thể chinh phục. Những điệp viên cao cấp của Devils.4 được sàng lọc kĩ lưỡng trước khi được gia nhập cấp bậc này. Người đứng đầu dự kiến: Ken.

Theo như bảng tóm tắt trên, phần nào ta có thể biết được vị trí quan trọng của Ken và Arrow. Chính thế mà được làm việc cho họ là niềm mong ước của rất nhiều kì tài. Các quan chức chính phủ cũng chỉ được xếp vào cấp bậc 1 hoặc 2, có thể trong số họ không thực sự trung thành với Devils, nên luôn có một đội quân đặc vụ theo dõi và bám sát họ.

Cái giá phải trả cho những gián điệp làm việc cho FBI, CIA, hay các tổ chức khác, thật kinh khủng, người trực tiếp thì chỉ bị một viên đạn xuyên thủng thái dương, nhưng gia đình họ…, là cái giá rất đắt.

Xem ra Moon cũng có chút năng khiếu trong lĩnh vực mạng thông tin này. Sử dụng phần mềm DOD và chương trình soạn thảo tự học, đã có nhiều nhân tài được phát hiện, sau đó họ mới được huấn luyện bài bản, Moon mong mình được như thế, nên em ra sức học tập. Con bé cũng chẳng thể phân biệt đúng sai, vì từ nhỏ nó chưa bao giờ được tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Những điều được học đều lấy từ quan niệm chuẩn của Devils, chẳng có thể so sánh với luật pháp hay “nhân tính”, theo vậy, nhân viên của Devils phải tuyệt đối tuân theo ông trùm, dẫu cho việc làm đó có gây hại cho bản thân, gia đình, đồng loại.

Moon tiếp tục bài tập theo chương trình đã soạn thảo, có đôi chỗ thật rắc rối và phức tạp khiến đầu óc bé nhỏ này không thể tìm được cách giải, nhưng chẳng thể hỏi ai.

- Meo! – Một con mèo bị thương nhảy vào phòng của em. Nhanh như sóc, Moon tóm lấy nó. Thì ra nó bị đánh bẫy, may mà thoát ra kịp, chân của nó dính máu và có những vết trầy xước. Moon lấy bông băng và thuốc ra băng cho con mèo, nó có vẻ không thích, nhưng cũng chẳng thể chống đối, vì con người này đang chữa bệnh cho nó mà.

- Mèo con ở lại đây với chị nhé!- Moon ve vuốt con mèo rồi lấy cho nó chút thức ăn. Con mèo thấy thức ăn là sáng mắt lên, ăn lấy ăn để.

Xong, con mèo nằm ngủ trên giường của Moon li bì. Moon nhìn con mèo mà thích thú, em rúc mình vào bộ lông màu tro của nó, khiến mèo giật mình, và nó chạy biến luôn.

Một cảm giác hụt hẵng dâng trào trong lòng Moon.

Những ngày sau đó, lạ thay cứ mỗi khi đến giờ ăn, con mèo lại mò vào phòng của Moon. Nó đòi ăn.

- Mèo con à, sao không ở lại!- Moon đồng ý ngày ngày cho nó ăn, chấp nhận ăn dè dặt, chỉ để con vật qua lại căn phòng. Đây có lẽ là người bạn đầu tiên của em.

- Meo!- Con mèo những lần ăn no, nó nũng nụi vào đôi chân Moon để trả ơn, rồi nó lại đi.

Nhiều lần như thế, Moon thường tóm nó lại và vằn nó. Con mèo mang một màu lông tro, trông nó như đeo kính vậy, dễ thương vô cùng. Moon đặt cho nó cái tên là “Mun”, mèo Mun- cách phát âm giống với tên của em.



Trời vào thu, đây có lẽ là thời gian rảnh rỗi nhất trong năm của Ken. Những phi vụ vận chuyển hàng cấm dừng hết lại để đề phòng cớm, nhà băng rửa tiền cũng tạm hoãn để chờ đợi những mẫu thiết kế tiền giả tinh vi hơn,…đây là lúc Devils trá hình dưới cái tên Angels- hoạt động như một tổ chức tình nguyện.

Ken đang đi dạo quanh. Hắn tuy thật độc ác nhưng cũng rất chu đáo với nhân viên, những buổi chiều thế này, hắn thường khảo sát qua một vòng tình hình đời sống của nhân viên. Hắn muốn tạo cho những nhân viên trung thành ở nơi đây một môi trường cực kì thoải mái để toàn tâm cống hiến cho Devils.

- Méo! Méo!!!- Tiếng mèo thất thanh, Ken lùi bước tiến đến chỗ đó.

- Ngoan nào mèo con!- Moon đang dùng tất cả sức lực của mình để giữ con mèo ở lại, bàn tay bé nhỏ ghì chặt cái thân con mèo lại. Moon rúc đầu vào con mèo, em thích cái cảm giác mềm mượt khi chạm vào con mèo. Nhưng mèo con đâu có thích. Giống như tất cả những người ở Devils này, con mèo khi cần thì nó mới đến để ăn cơm của Moon, còn không thì nó chẳng quan tâm gì cả.

Con mèo tức tối khi bị Moon vằn nó tới xù cả bộ lông, nó tức mình dùng móng vuốt cào sâu vào cánh tay Moon, Moon vẫn ngoan cố, thế là nó dùng cả hàm răng cắn Moon chảy máu. Moon buông con mèo ra, nó chạy lao vút lên mái nhà.

Cánh tay Moon đang rỉ máu, vết cắn rất sâu, thật chua xót. Moon để yên như thế, em không định băng lại. Ánh mắt Moon trùng xuống, lại là một nỗi buồn vô tận, Moon thẫn thờ, có ai dậy cho em biết cách chiều chuộng một con mèo đâu chứ. Những người xung quanh chẳng phải đều đối xử thật tệ với em sao. Giọt nước mắt rơi vào đúng vết trầy, lại thêm vô vàn nỗi đau, cứa quanh con tim mồ côi này.

Ken nhìn con bé, hắn không ra mặt. Trông con bé lúc này có khi nào giống hắn, còn con mèo đó giống như Moon ngày nào…

Lại một buổi sáng bắt đầu, những giọt nước đọng lại sau cơn mưa hôm qua tụ lại thàng từng vũng, phản chiếu ánh sáng từ Mặt trời.

Ken lạc bước vào cái nơi mà dạo này hắn hay qua…

Vẫn là con mèo màu tro đó, nó chắc chừng được gần một năm tuổi. Mèo con chui vào nằm cạnh bên Moon. Ken nhìn qua cửa sổ. Vết thương ở cánh tay con bé có vẻ đã đóng vẩy, trông Moon nằm co do dù cái giường có thể đủ cho 3 người nằm. Mèo con ghé sát vào tấm lưng của Moon. Moon khẽ xoay người, rồi em nhận ra có cái gì đó êm mượt ngay cạnh mình. Ngay tức thì, Moon ôm trầm lấy con mèo đang thiu thiu ngủ, vẫn là cái động tác rúc đầu vào mình con mèo. Và con mèo lại đáp trả bằng một vết xước trên cổ con bé.

Nó chạy đi, dẫu cho con bé vội vàng lấy cơm cho nó ăn…

Ken biết, chắc chắn lát nữa, con mèo sẽ quay lại. Cuộc sống là vậy mà, giá trị vật chất che lấp giá trị tinh thần, mà hiện thân chính là con mèo đó.

Ken quay về.



- Meo, meo…! – Moon cất tiếng gọi con mèo. Năm hôm nay không thấy nó quay lại, chẳng lẽ nó đã bỏ lại Moon. Con bé buồn thiu, em ước nếu như mèo con quay lại ,chắc chắn em sẽ không vằn nó như thế nữa.

Máu, cứ đi vài bước là Moon lại thấy máu trên mặt sàn nhà, đi tiếp, vết máu càng nhiều hơn, nhưng nó đã khô lại. Moon sợ cái cảm giác này, một luồng khí nghẹn lên tới tận cổ, ngào ngạt… nhưng đôi chân vẫn bước tiếp.

Một mùi hôi thối bốc lên, như là món thịt để lâu ngày thối rữa vậy.

Moon rẽ trái, tới một bãi đất. Cái xác con mèo cô hồn nằm giữa một luồng cây. Xung quanh be bét máu đã khô đặc.

Moon giật mình trước cảnh tượng đó, thật đáng sợ, không bao giờ Moon có thế hình dung ra. Con bé khóc nấc lên, thút thít đến bên cạnh xác chết. Không dám tới gần hơn.

Những con ruổi lâu nhâu đã bám xỉa thể xác con mèo, lũ bọ ngoe nguẩy quanh vết thương… Tư thế của con mèo thật tội nghiệp, nó duỗi người ra, nhưng cái chân lại gập vào, có lẽ vì quá kiệt sức nên nó đã ngã luôn ra cát và chết khi máu chảy lan tràn.

Moon khóc thét lên, em ngục ngã, người bạn duy nhất của em đã ra đi…mà em chẳng hề biết.

- Ta đã giết nó đấy- Ken lên tiếng, hắn đã ở đây từ lúc nào, mắt hắn không rời khỏi xác con mèo, hắn tựa vào tường, cho tay túi quần, như thể không hề có trách nhiệm trong việc này.

Moon nín bặt, em không dám khóc nữa, những ngày qua đã dạy cho em một điều, càng khóc thì càng bị lũ người này đàn áp.

- Một viên đạn xuyên qua bả vai. Ta tưởng nó phải chết ngay cơ. Ha ha.- Thực ra thì hắn cố tình bắn trượt, để vết đạn rỉ máu, con vật phải đau đớn tận cùng trước khi chết.

Moon nhắm chặt đôi mắt, em không muốn nghe, không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì hết. Đây có phải là cơn ác mộng dai dẳng quấn siết lấy em. Đôi vay hao gầy này không thể chịu được nữa.

- Tại sao? Tại sao chứ?- Giọng con bé hét lên, em xoay người lại, lấy hết dũng cảm để chọc giận kẻ độc tài.

- Mày muốn như con mèo kia sao?- Ken hù dọa con bé bằng cọng súng hắn rút ra từ đằng sau lưng.

- Đúng thế!- Chẳng ai dậy con bé cái cách nói dõng dạc và quyết đoán như thế. Moon nhìn hắn bằng một ánh mắt vô hồn.

- Mới bắt đầu trò chơi mà đã sợ thế rồi sao?- Ken bước thong dong từ từ đến chỗ con bé.

- Giết tôi đi!- Vẫn là cái ánh mắt vô hồn đó, em dám nhìn thẳng vào con ngươi ấy.

- Nhưng tao không thích giết trẻ con- Ken nhìn lại bằng một ánh mắt sắc lẹm. Hắn chưa hề chớp mắt.

- Một con quỷ xấu xa- Moon buộc miệng. Ngay lập tức, Moon ôm chặt miệng lại, con tim ngừng đập trong giây lát, chính xác theo cách này, Moon đã tự kết liễu bản thân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.