Ngược Đãi Thành Yêu

Chương 6-2: Bờ địa ngục, bữa tiệc dục vọng 6 (tt)



Quả nhiên k ngoài dự đoán của bọn chúng, Hạ Miều vì hành động tàn nhẫn của bọn hắn mà đau đến nỗi tỉnh lại. Thân thể trắng ngần giờ đã thành mảng xanh mảng đỏ, máu từ hạ thể thì không ngừng tuôn ra đọng lại thành từng vệt đỏ trên nền thảm trắng nhìn như những đoá hoa bỉ ngạn đang nở rộ.

Thẩm Nguyệt nhìn về phía Hạ Miều đang nằm thoi thóp trên nền đất mà suy nghĩ có nên gia nhập vào cùng bọn họ hay không, hắn k muốn thấy cô chết vì hắn tin tưởng cô vẫn còn giá trị để lợi dụng.

Nhưng nếu hắn k gia nhập, thì làm sao hắn giải quyết cái dương vật đang sưng phồng mà dựng đứng này của hắn đây.

Suy nghĩ một hồi, Thẩm Nguyệt liền lột bỏ cái quần trong của mình mà nói:  “xem ra chỉ còn nước dùng phía trên thôi”

Vì nghĩ cho lợi ích mà tương lai cô có thể mang lại cho hắn, hắn đành chịu thiệt vậy, nhưng thời gian còn dài, hắn cũng sẽ đòi lại đủ thôi.

Nói là làm, hắn lập tức đem cự vật nhét vào miệng Hạ Miều.

Bị vật lạ xâm nhập, cái miệng nhỏ của cô bị nứt toạc ra, cổ họng bị quy đầu đâm vào mà phát ói nhưng k cách nào phun ra dc.

Cô thực rất tức giận mà muốn cắn đứt cái dương vật này của hắn.

Nhìn thấy một tia hận ý trong mắt cô, Thẩm Nguyệt liền nói “Nghĩ cũng đừng nghĩ tới, nếu cô dám cắn xuống, tôi cắt lưỡi cô rồi cho cô cưỡi ngựa gỗ mỗi ngày cho biết”

Bọn ác ma nhìn thấy bộ dáng bị uy hiếp bị doạ thoả hiệp của cô thì cực kì thoả mãn nhưng hành động tiếp theo của cô lại làm bọn họ cực kì sửng sốt.

Cô bất ngờ ngậm chặt miệng lại, ánh mắt bừng bừng hận ý như muốn đồng vu quy tận cùng kẻ thù.

Thẩm Nguyệt nhanh tay chặn lại miệng cô, rốt cục cũng rút dc cự vật của hắn ra nhưng cũng không tránh được bị xay xát mà nhiễm vài vệt máu.

Thẩm Nguyệt tức giận tát một bạt tay vào mặt hạ Miều “Tao đúng là coi thường mày, mày giỏi lắm, đủ ác!” 

Hạ Miều ngã trên người Thẩm Phi, gương mặt giờ đã sưng phồng còn có cả dấu năm ngón tay in đậm trên đó, khóe miệng cũng đã thấm một vệt máu.

Hạ Miều nhìn chằm chằm vào Thẩm Nguyệt, ánh mắt như muốn kiêu khích Thẩm Nguyệt “Có giỏi thì giết tao đi”

Thẩm Phi đang hì hục bên dưới thấy thế cũng đành dừng động tác, vì chưa tận sướng nên cự vật của hắn vẫn căng phồng bên trong huyệt động của Hạ Miều.

Phong Chi Âu thì nhanh chóng ra vào vài cái rồi xuất tinh, xong thì rút hẳn ra khỏi cơ thể Hạ Miều.

Nhìn ánh mắt hung hiểm của Thẩm Nguyệt, Hạ Miều càng ngày càng sợ nhưng vẫn cố trấn tĩnh bản thân.

Thẩm Nguyệt không hề lưu tình mà nắm lấy tóc Hạ Miều, vừa lôi cô lên vừa nói: “Cho nó vào phòng số 4 đi”

Hạ Miều bị kéo dậy, vừa rời khỏi người Thẩm Phi thì máu và tinh dịch liền ào ào tuôn xuống đôi chân của cô.

Cô không còn tí lực nào, vừa mới bị kéo lên thì liền ngã nhào xuống. Da đầu cô vì thế mà tróc ra một mảng, nắm tóc thì bị Thẩm Nguyệt hung hăng nắm lấy.

Mạc Tuyết nãy giờ đang xem cuộc vui liền mỉa mai nói: “Nếu giờ để cô ta vô đó thì chỉ có nước chết thôi”

Thẩm Nguyệt nghe xong liền liếc sang Hạ Miều, ánh mắt như muốn giết chết cô ngay lập tức.

Hắn ném nắm tóc trên tay lên trên người Hạ Miều đang nằm như chết trên mặt đất rồi hướng Mạc tuyết nói: “Ta giao nó cho ngươi đó, một tháng sau, chặt hết móng vuốt trên người nó xuống.” Nói xong liền mặc quần áo rời đi.

Phong Chi Âu sau đó cũng nhàn nhã mà đi theo sau Thẩm nguyệt, hắn biết giờ chỉ có hắn mới có thể chữa lành nơi đó của thẩm Nguyệt thôi.

Phả Đế liếc một cái về phía Hạ Miều, sau đó cũng rời đi, hắn nghĩ đợi sau khi cô dc huấn luyện xong thì hắn sẽ lại đến xem thành quả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.