Ngược Đãi Thành Yêu

Chương 8: Huấn luyện địa ngục (continue)



Bác sĩ Nguyên Đản nhìn thấy Hạ Miều cả người đầy máu, hạ thể thì không ngừng tuôn ra máu thì chỉ chau mày mà nói: “cô ta đúng là hiếm thấy, có nghị lực cầu sống thật cao.”

Mạc Tuyết nghe vậy thì cũng cùng cảm nghĩ, hắn chưa bao giờ thấy bọn Thẩm Phi tàn bạo như vậy. Bọn họ mặc dù có dục vọng nhiều hơn người thường, nhưng chưa bao giờ thấy họ chơi quá tay đến thế, đặc biệt là đối với cơ thể nữ nhân chưa được bôi trơn mà đã cương quyết đi vào.

Đúng lí bị xuất huyết như thế thì cô ta chết là cái chắc, nhưng nghe Nguyên Đản nói vậy, thì cô ta vẫn còn dc cứu.

“Như vậy thì phiền anh tốn chút thời gian chữa trị cho cô ta, Thẩm Nguyệt nói là ngài ấy vẫn còn cần cô ta đấy”

Nguyên Đản nhìn Mạc Tuyết rồi nói: “Ngắn nhất là ba tháng, anh quyết định đi”

Mạc Tuyết nhìn về phía Hạ Miều đang hấp hối trên giường mà bắt đầu suy nghĩ.

Kì thực thì Hạ Miều không dc coi là rất xinh đẹp nhưng hắn lại cực chán ghét đôi mắt của cô, cái đôi mắt tinh khiết tràn đầy ánh sáng ấy làm hắn thực ngứa mắt.

Hắn căm ghét tất cả mọi người đàn bà trên đời này, thậm chí hắn biến thái đến mức chỉ cần nhìn thấy bọn họ bị đày đoạ đến tuyệt vọng, sống không bằng chết thì hắn lại hưng phấn không thôi.

Nhưng vào lúc này đây, khi nhìn thấy thân thể yếu đuối tàn tạ của Hạ Miều, hắn lại cảm thấy phiền lòng chứ không vui sướng. Có lẽ hắn mong muốn cô sẽ không phải quá yếu đuối như thế mà sẽ tiếp tục cứng đầu bất tuân. Hắn cực muốn nhìn thấy cái ánh mắt không sợ chết của cô khi cắn vào cự vật của Thẩm Nguyệt. Hắn muốn tiếp tục nhìn thấy biểu cảm ấy của cô, nó làm cho hắn cảm thấy kích thích vô cùng. Hắn muốn nhìn thấy lần nữa và hắn không cho cô cơ hội từ chối.

Nguyên Đản nhìn thấy biểu tình kích động của Mạc Tuyết thì rất ngạc nhiên, hắn biết Mạc tuyết ghét phụ nữ và chưa hề quan tâm sống chết của bọn họ. Vậy mà giờ vì cô gái này, Mạc tuyết lại có thể trầm ngâm suy nghĩ sâu xa đến thế.

“Ba tháng thì ba tháng, nhưng phải chắc là trị tận gốc cho cô ta”

Mạc Tuyết liếc Hạ Miều một cái rồi quay người rời đi. Trước khi đi thì nghe Nguyên Đản nói: “Cậu chơi lửa coi chừng có ngày bị phỏng đấy”

Mạc tuyết cứng người một lát rồi đáp: “cậu nghĩ nhiều quá đấy”

Sau khi Mạc tuyết rời đi, Nguyên Đản bắt đầu chữa trị cho Hạ Miều.

Lúc lướt qua người hạ Miều, hắn có thể cảm nhận dc sự chống trả của cô đối với cơn đau trên người.

Mặc dù vết thương cô rất sâu, đa số phụ nữ sẽ không chịu nổi mà chỉ có thể đầu hàng, nhưng cô vẫn cố gắng chống trọi để được tiếp tục sống.

Trong đáy mắt của cô, hắn thấy dc ý chí kiên cường khao khát sống, không chịu khuất phục của cô.

Cái sức sống ấy của cô hấp dẫn hắn, khiến hắn hiểu dc vì sao bọn họ lại bị cô mê hoặc vậy.

Nhìn thấy cô như thế, lần đầu tiên hắn có ý nghĩ muốn cứu một người, vì hắn tin cô sẽ làm cho bọn hắn thay đổi…và có thể là…cứu rỗi linh hồn bọn hắn.

Hắn cảm thấy nực cười, bọn hắn là ma quỷ, thế giới của bọn hắn chỉ có bóng tối và lạnh lẽo, chỗ nào còn có thể chứa chấp ánh sáng và sự ấm áp.

Mặc dù cô có mang trong mình thứ ánh sáng chói loá đó hoặc ngạo khí không khuất phục, thì khi rơi vào thế giới của bọn hắn, cũng chỉ có thể bị nhuốm đen hoặc giả là bị ăn tươi nuốt sống.

Trừ khi có kì tích xuất hiện, chứ cô làm sao có thể giữ vững dc tấm lòng trong sáng lương thiện ấy ở nơi này được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.