Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 1



Kí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại.

Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa!

Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và rên rỉ, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh nghe thấy tiếng mình hét khi chiếc xe đang cháy phóng về phía trước, lăn tròn, rồi dường như bay trên không khí loãng, trước khi nó bắt đầu đâm đầu xuống mặt nước lạnh giá và kết thúc bằng tiếng nước bắn tung toé.

Nằm trong giường bệnh với hai mắt nhắm lại, Leigh hồi tưởng lại cú lao vào nước, và tim cô bắt đầu nện thình thịch. Ngay sau khi rơi xuống nước, chiếc xe đã bắt đầu chúi mũi rơi xuống đáy, và trong cơn sợ hãi điên cuồng cô bắt đầu đấm mạnh vào mọi thứ mà cô có thể chạm đến. Cô tìm thấy một cái lỗ ở bên trên, một cái lỗ lớn, và với phổi bị căng phồng, cô đẩy người qua cái lỗ và chiến đấu ngoi lên mặt nước với sức lực còn lại. Dường như dài vô tận trước khi một luồng gió lạnh giá quất vào mặt cô và cô hít thở không khí.

Cô cố bơi, nhưng với mỗi hơi thở ngực cô lại đau nhói như bị dao đâm, và sải bơi của cô quá yếu và không đều để có thể đẩy cô tiến nhanh hơn một chút. Leigh cố vùng vẫy trong làn nước lạnh cóng, nhưng cơ thể cô bị đông cứng, và ngay cả sự hoảng sợ hay quyết tâm của cô cũng không thể mang lại cho cô đủ sức mạnh và bơi cho đúng. Đầu cô đang chìm xuống mặt nước thì bàn tay cô đụng phải một cái gì đó cứng cáp và xù xì – một cành cây to của một cái cây bị ngã xuống nước. Cô chộp lấy nó với tất cả sức lực của mình, cố gắng sử dụng nó như một cái bè gỗ, cho đến khi cô nhận ra rằng "cái bè gỗ" là cố định. Cô kéo mình trên đó, tay chuyền tay, rồi thì mực nước chỉ còn đến vai cô, sau đó đến thắt lưng cô, và sau cùng là đầu gối cô.

Run rẩy và khóc vì nhẹ nhõm, cô nhìn chăm chú qua màn tuyết dày đặc, tìm kiếm con đường mà chiếc xe Mercedes đã cắt xuyên qua những hàng cây sau khi nó đâm đầu xuống dốc núi. Không có con đường nào trước mắt cả. Cũng không có cái dốc núi nào trước mắt cả. Chỉ có cái lạnh tê dại thấu xương, và những nhánh cây sắc bén đã đánh trúng và làm cô sây sát khi cô lò dò đi lên dốc núi mà cô không thể nhìn thấy, về phía con đường mà cô không biết là có hay không.

Leigh không nhớ rõ làm cách nào mà cô lên được đỉnh núi và cuộn tròn cơ thể cô thành một quả bóng trên một cái gì đó bằng phẳng và ướt đẫm, nhưng sau đó mọi thứ hoàn loàn mờ ảo. Mọi thứ, ngoại trừ một ánh đèn lạ, làm loá mắt và một người đàn ông – một người đàn ông giận dữ đang nguyền rủa cô.

Leigh đột ngột giật mình quay về với hiện tại bởi một giọng nam rất dai dẳng từ bên kia giường. "Cô Kendall? Cô Kendall, xin lỗi đã đánh thức cô, nhưng chúng tôi đang chờ để nói chuyện với cô."

Leigh mở mắt ra và nhìn thất thần vào một người đàn ông và một người phụ nữ đang ôm cái áo khoác mùa đông dày cộm trong cánh tay họ. Người đàn ông khoảng bốn mươi mấy, thấp và rắn chắc, với mái tóc đen và nước da ngăm. Người phụ nữ thì trẻ hơn nhiều, khá cao, và rất xinh đẹp, với mái tóc đen dài cột thành một cái đuôi.

"Tôi là Thanh tra Shrader ở Sở Cảnh Sát của Thành phố New York," người đàn ông nói, "và đây là Thanh tra Littleton. Chúng tôi có vài câu hỏi cần hỏi cô."

Leigh cho là họ muốn hỏi về tai nạn của cô, nhưng cô cảm thấy quá yếu để có thể mô tả về nó hai lần, một lần cho họ và một lần nữa cho Logan. "Các người có thể đợi cho đến khi chồng tôi quay lại không?"

"Quay lại từ đâu?" Thanh tra Shrader hỏi.

"Từ bất cứ nơi nào mà anh ấy đang ở."

"Cô có biết anh ta ở đâu không?"

"Không, nhưng y tá đã đi gọi anh ấy."

Thanh tra Shrader và Littleton trao nhau cái nhìn ẩn ý. "Y tá của cô đã được chỉ thị là phải báo cho chúng tôi ngay khi cô tỉnh lại." Shrader giải thích, sau đó anh hỏi thẳng thừng, "Cô Kendall, lần cuối cùng cô gặp chồng cô là lúc nào?"

Một linh cảm không hay làm Leigh sợ hãi. "Hôm qua, vào buổi sáng, trước khi anh ấy đi lên núi. Tôi định đến chỗ đó với anh ấy ngay sau suất diễn chiều Chủ nhật, nhưng tôi đã không đến được đó." cô nói thêm một cách không cần thiết.

"Hôm qua là thứ Hai. Bây giờ là tối thứ Ba." Shrader nói một cách thận trọng. "Cô đã ở đây từ sáu giờ sáng ngày hôm qua."

Nỗi sợ hãi làm Leigh quên mất cơ thể bị thương của cô. "Chồng của tôi đâu?" cô hỏi, chống mình trên khuỷu tay và thở hổn hển vì một cái nhói lên tại xương sườn. "Tại sao anh ấy không có ở đây? Có chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra?"

"Có lẽ là không có gì." Thanh tra Littleton vội nói. "Thực tế thì có lẽ là anh ấy đang rất lo lắng, lo âu không biết cô đang ở đâu. Vấn đề là, chúng tôi không thể liên lạc được với anh ấy để báo với anh ấy chuyện gì đã xảy ra với cô."

"Các người đã thử bao lâu rồi?"

"Từ sáng sớm hôm qua, khi Cảnh sát tuần tra xa lộ bang New York yêu cầu sự trợ giúp của chúng tôi." Shrader trả lời. "Một cảnh sát của chúng tôi được gửi ngay đến căn hộ của cô trên Upper East Side , nhưng không có ai ở nhà cả."

Anh ngừng lại một lát, như thể để chắc chắn rằng cô đang nghe anh giải thích, sau đó anh tiếp tục, "Người cảnh sát đã nói chuyện với người gác cửa của cô và biết rằng cô có một người giúp việc tên Hilda Brunner, vì thế anh ta đã yêu cầu người gác cửa báo cho anh ta biết ngay khi cô ta đến."

Leigh cảm thấy như thể căn phòng đang bắt đầu rung chuyển. "Có ai nói chuyện với Hilda chưa?"

"Có." Shrader lấy ra từ túi áo sơ mi bằng vải fla–nel một quyển sổ ghi chép nhỏ và nhìn vào sổ ghi chép của anh. "Người gác cửa của cô nhìn thấy Cô Bunner bước vào toà nhà của cô lúc 2:20 chiều hôm đó. Anh ta đã báo cho Cảnh sát viên Perkins, anh ta quay trở lại toà nhà của cô lúc 2:40 chiều và nói chuyện với Cô Brunner. Thật không may là Cô Brunner không biết chính xác cô và chồng cô ở đâu vào tối Chủ Nhật. Sau đó Cảnh sát viên Perkins yêu cầu Cô Brunner kiểm tra máy trả lời tự động của cô, cô ta đã làm vậy. Có 17 tin nhắn trên máy trả lời tự động của cô từ 1:40 chiều Chủ nhật đến2:45 chiều thứ Hai, nhưng không có tin nhắn nào của chồng cô cả."

Anh đóng quyển sổ tay lại. "Cho đến bây giờ, tôi sợ là chúng tôi không thể giúp nhiều hơn thế. Tuy nhiên," anh vội thêm vào, "thị trưởng và Đại úy Holland muốn cho cô biết là NYPD (Cảnh sát thành phố New York) sẽ hỗ trợ cô về mọi mặt mà chúng tôi có thể. Đó là lý do tại sao chúng tôi đang ở đây."

Leigh ngã người xuống gối, tâm trí cô quay cuồng khi cô cố nắm bắt những gì dường như đang là một tình huống kỳ quái khủng khiếp. "Các người không biết chồng tôi. Nếu anh ấy nghĩ là tôi mất tích, anh ấy sẽ không ngừng gọi về căn hộ của chúng tôi. Anh ấy sẽ gọi cho cảnh sát tiểu bang, thống đốc, và mọi cục cảnh sát trong vòng một trăm năm mươi dặm. Anh ấy sẽ tự mình ra ngoài tìm tôi. Có chuyện gì đó đã xảy ra với anh ấy, chuyện gì đó quá kinh khủng khiến... "

"Cô nghĩ quá nhiều đấy." Thanh tra Littleton cắt ngang một cách cứng rắn. "Có thể điện thoại của anh ấy không hoạt động hoặc anh ấy không thể ra ngoài tìm cô. Trận bão tuyết đã làm hỏng đường dây điện thoại và đường dây điện trong vòng bán kính một trăm dặm, và ở nhiều khu vực, nó vẫn chưa thể hoạt động được. Tuyết rơi dày gần một feet rưỡi, và không tan. Nhiều chỗ tuyết đùn lại đến tám feet, và xe ủi tuyết chỉ có thể làm sạch những con đường chính. Những con đường nhỏ và vắng vẻ ở trên đó hầu hết là không thể đi được."

"Ngôi nhà không có điện thoại hay điện, nhưng Logan có mang theo điện thoại di động của anh ấy." Leigh nói, càng lúc càng điên cuồng. "Anh ấy luôn mang nó ở bên mình, nhưng anh ấy không cố gọi cho tôi, hay cảnh báo tôi hãy ở nhà, mặc dù chắc chắn là anh ấy biết tôi đang lái xe trong một cơn bão lớn. Không giống anh ấy. Anh ấy sẽ cố gọi cho tôi!"

"Có lẽ anh ấy không thể sử dụng điện thoại di động của anh ấy." Thanh tra Littleton tranh cãi với nụ cười trấn an. "Điện thoại di động của tôi không bắt được sóng ở trên đó. Cô đã nói ngôi nhà không có điện, cho nên dù là điện thoại di động của chồng cô gọi được, có thể là anh ấy đã quyết định sạc pin trong xe, chứ không mang nó vào bên trong. Trận bão tuyết đến rất đột ngột. Nếu chồng cô đang chợp mắt, hay làm một việc gì đó, khi tuyết bắt đầu rơi, có thể là anh ấy không kịp chạy ra xe và lấy điện thoại khi anh ấy nhận ra đó là vấn đề. Thật khó tin là các đống tuyết cao đến vậy."

"Có thể cô nói đúng." Leigh nói, bám chặt vào giả thuyết hợp lý rằng Logan an toàn nhưng không thể sử dụng điện thoại của anh hoặc đào xe Jeep của anh ra khỏi tuyết.

Shrader lấy một cây viết ra khỏi túi và lại mở quyển sổ tay của anh ra. "Nếu cô nói cho chúng biết ngôi nhà này nằm ở đâu, chúng tôi sẽ ra ngoài đó và tìm kiếm xung quanh."

Leigh lại hoảng sợ nhìn chằm chằm vào hai người thanh tra. "Tôi không biết nó ở đâu. Logan đã vẽ một bản đồ để tôi có thể tìm nó. Nó không có địa chỉ."

"OK, bản đồ đâu rồi?"

"Trong xe của tôi."

"Xe của cô đâu?"

"Dưới đáy một cái hồ, gần chỗ tôi được tìm thấy. Đợi đã – tôi có thể vẽ cho các người một bản đồ khác." cô vội thêm vào, với lấy quyển sổ tay của Thanh tra Shrader.

Sự kiệt sức và căng thẳng làm tay Leigh run rẩy khi cô vẽ tấm bản đồ đầu tiên và tấm thứ hai. "Tôi nghĩ cái thứ nhì chính xác hơn," cô nói. "Logan đã viết ghi chú trên tấm bản đồ mà anh ấy vẽ cho tôi." cô bổ sung khi cô lật qua một trang mới và cố viết những ghi chú tương tự.

"Ghi chú gì?"

"Những dấu mốc để giúp tôi biết là tôi đang gần tới chỗ rẽ."

Khi cô viết xong, Leigh trao quyển sổ cho Shrader, nhưng cô nói với Littleton. "Có lẽ là tôi không xác định được chính xác khoảng cách. Ý tôi là, tôi không chắc liệu bản đồ của chồng tôi nói từ trạm xăng cũ đi tám phần mười dặm rồi quẹo phải, hay là sáu phần mười dặm. Cô thấy đó, tuyết đang rơi," Leigh nói trong giọng nghẹn ngào, "và tôi không thể – không thể tìm thấy một vài dấu mốc."

"Chúng tôi sẽ tìm thấy chúng, Cô Kendall." Shrader nói một cách máy móc khi anh đóng cuốn sổ lại và mặc áo khoác của anh vào. "Trong khi chờ đợi, thị trưởng, cảnh sát trưởng, và đại úy của chúng tôi, tất cả đều gửi lời thăm hỏi đến cô."

Leigh quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống từ mắt cô. "Thanh tra Shrader, tôi sẽ cảm kích rất nhiều nếu anh gọi tôi là Bà Manning. Kendall là nghệ danh của tôi."

Cả Shrader lẫn Littleton không nói gì cho đến khi họ ở trong thang máy và cửa thang máy đã đóng lại. "Tôi dám cá là Manning đã ra ngoài tìm kiếm cô ta trong trận bão tuyết đó." Shrader nói. "Nếu anh ta làm vậy, thì anh ta đã trở thành một que kem đá."

Cá nhân Samantha Littleton nghĩ có vài cách giải thích, ít kinh khủng hơn với sự vắng mặt của Logan, nhưng nó không đáng để tranh cãi. Shrader đã ở trong tâm trạng bực bội trong hai ngày nay, kể từ khi Holland kéo anh ra khỏi những vụ án giết người mà anh đang theo dõi, rồi gửi Sam và anh đến Mountainside. Cô không thể trách Shrader đã cảm thấy tức giận và bị bẽ mặt khi anh cho là anh đang trở thành "người giữ trẻ nổi tếng". Shrader là một thanh tra tận tụy, kiên trì, làm việc hết sức mình với những thành tích nổi bật trong việc phá án. Cô, mặt khác, là người mới trong Đội trọng án và, thực tế là vừa mới chuyển đến Phân khu 18 vào hai tuần trước, khi cô được tạm thời phân công làm việc cùng với Shrader cho đến khi cộng sự của anh trở về sau phép nghỉ bệnh. Sam hiểu và thậm chí chia sẻ sự bực tức của Shrader về những vụ án đang chất đống ở Phân khu 18, nhưng cô lấy làm tự hào về khả năng đối phó với sự tức giận mà không bắt người khác phải hứng chịu. Đàn ông biểu lộ sự bực tức và giận dữ, như Sharder đã làm trong hai ngày qua, làm cho cô thấy họ thích thú, non nớt, hay hơi bực bội – và, đôi khi, cả ba.

Cô đã chọn sự nghiệp trong lĩnh vực được thống trị bởi những người đàn ông, nhiều người họ vẫn không bằng lòng với sự xâm phạm của phụ nữ vào những gì đã từng là phạm vi của họ. Nhưng không giống những người phụ nữ khác trong việc thực thi pháp luật, Sam cảm thấy không muốn cưỡng bách những đồng sự nam chấp nhận cô, và tuyệt đối không ham muốn chứng minh là cô có thể cạnh tranh với họ trong cấp bậc. Cô biết cô có thể làm được.

Cô cùng lớn lên với sáu người anh hay thích gây chuyện, và cô nhận biết khi còn mười tuổi khi một người trong bọn họ đẩy cô, thật là vô ích khi cô cố đẩy lại anh ta mạnh hơn. Nó dễ dàng hơn, và mãn nguyện hơn, khi chỉ cần bước sang một bên. Và sau đó thò chân ra ngoài.

Khi trưởng thành, cô đã chuyển đổi chiến thuật đó thành loại chiến thuật tâm lý, và nó thậm chí dễ thực thi hơn vì đa số đàn ông không đề phòng khuôn mặt xinh đẹp và giọng nói nhỏ nhẹ của cô mà họ ngốc nghếch nhầm lẫn cô cho một người dễ bị đánh bại. Sự thật là đàn ông đánh giá thấp cô, đặc biệt là ngay lúc đầu, không làm cho Sam thấy bực tức chút nào. Nó làm cho cô thích thú và nó làm cho cô tràn đầy sinh khí.

Ngoài những chuyện đó, cô thực sự thích và tôn trọng đa số đám đàn ông. Nhưng cô cũng hiểu họ, và vì cô hiểu, cô bình thản với những điểm yếu và những trò hề của họ. Có rất ít chuyện họ có thể nói làm cho cô ngạc nhiên hay chọc tức được cô. Cô đã sống chung với sáu người anh. Cô đã nghe và nhìn thấy tất cả những điều đó.

"Mẹ kiếp!" Shrader đột ngột chửi thề, đập tay của anh lên vách thang máy để nhấn mạnh.

Sam tiếp tục cài áo khoác của cô. Cô không hỏi anh là có chuyện gì. Anh là loại đàn ông vừa mới nguyền rủa rồi đánh một vật thể vô tri vô giác. Tiếp theo sẽ cảm thấy buột phải giải thích chuyện không thể giải thích. Điều mà, dĩ nhiên, anh đã làm.

"Chúng ta sẽ phải quay trở lại lên lầu. Tôi quên bảo bà ta mô tả về chiếc xe của chồng bà ta."

"Nó là một chiếc Jeep hiệu Cherokee trắng, mới tinh, đăng ký dưới tên Công ty Phát Triển Manning," Sam bảo anh, moi găng tay ra khỏi túi áo của cô. "Tôi đã gọi cho DMV (Nha Lộ Vận) cách đây ít lâu, để phòng hờ Bà Manning không thể nói được nhiều khi khi bà ấy cuối cùng tỉnh lại."

"Cô gọi DMV trên điện thoại di động của cô à?" Shrader chế giễu. "Cái điện thoại đã không hoạt động trên vùng núi này đấy hả?"

"Cùng một cái." Sam thú nhận với nụ cười khi cánh cửa thang máy mở ra. "Bà Manning cần được giải thích cho sự vắng mặt của chồng bà ta, và đó là sự trấn an duy nhất mà tôi có thể nghĩ được lúc đó."

Đại sảnh của Bệnh viện Good Samaritan vắng vẻ trừ hai công nhân bảo trì đang đánh bóng sàn nhà lót đá. Shrader nâng cao giọng của anh để có thể nghe trên những tiếng máy ồn ào. "Nếu cô sẽ mềm lòng và ủy mị mỗi khi cô nói chuyện với gia đình của nạn nhân, cô sẽ không làm được quá hai tháng ở Đội trọng án đâu, Littleton."

"Tôi đã làm được hai tuần rồi." cô trả lời một cách hớn hở.

"Nếu cô đã không chuyển đến Đội trọng án, tôi đã ở lại Phân khu 18, làm công việc của tôi thay vì vác mông của tôi lên đây."

"Có lẽ, nhưng nếu tôi đã không chuyển đến, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội để làm việc chung với một người như anh."

Shrader bắn cô cái nhìn ngờ vực, tìm kiếm dấu hiệu của sự nhạo báng, nhưng nụ cười của cô rất vui vẻ. "Logan thậm chí không hội đủ điều kiện cho một vụ án mất tích. Ông ta là một người bị thất lạc."

"Và anh nghĩ rằng Đại úy Holland đã gửi chúng ta lên đây là lỗi của tôi chăng?"

"Cô nói đúng một cách chết tiệt." Anh dùng vai đẩy cánh cửa, và một luồng gió giá rét gần như thổi cả hai người lùi lại. "Gia đình Mannings là VIP. Thị trưởng và Cảnh sát trưởng Trumanti đều là bạn bè cá nhân của họ, cho nên Holland quyết định là ông ta nên gửi ai đó 'với cái mác xã hội' để gặp Bà Manning."

Sam xem đó như là một lời đùa. "Và anh nghĩ tôi có nó ư?"

"Đó là điều mà ông ấy đã nói."

"Vậy thì, tại sao ông ấy lại gửi anh đi chung chứ?"

"Để phòng hờ có bất cứ công việc thực sự nào cần làm."

Shrader chờ cô đáp trả lời sỉ nhục của anh, và khi cô không làm, anh bắt đầu cảm thấy như một kẻ khốn nạn với tánh tình nóng nảy. Để cân bằng điểm số, anh nói một lời đùa về mình. "Và cũng bởi vì ông ấy nghĩ tôi có một cái mông tuyệt đẹp."

"Ông ấy cũng đã nói vậy ư?"

"Không, nhưng tôi nhìn thấy ông ấy kiểm tra tôi."

Sam không nhịn được cười. Shrader biết diện mạo của anh không hấp dẫn chút nào cả, thực ra, nó hết sức không thu hút người lạ. Mặc dù anh chỉ cao năm feet sáu, anh có đôi vai cồng kềnh quá lớn cho cơ thể hơi thấp cộng thêm cái cổ mập mạp của anh, đầu vuông với cằm xị, và đôi mắt nâu đen sâu hoắm. Khi anh giận dữ, anh gợi cho Sam nhớ về một con chó dữ tức giận. Khi anh không cau có, anh vẫn gợi cho Sam nhớ về con chó dữ. Cá nhân cô đã đặt biệt danh cho anh "Shredder." (thiết bị cắt vụn)

Trở lại trên lầu, trên tầng thứ ba của bệnh viện, một bác sĩ trẻ đang đứng ở chân giường của Leigh, đọc hồ sơ bệnh lý của cô. Anh rời khỏi một cách lặng lẽ, đóng cánh cửa lại ở sau lưng anh. Lượng móoc–phin bổ sung mà anh chỉ thị đã rỉ qua tĩnh mạch của Leigh, làm tê dại cơn đau tràn ngập cơ thể cô. Cô tìm kiếm nơi ẩn náu khỏi sự dằn vặt trong tâm trí của cô bằng cách nghĩ về đêm cuối cùng cô đã trải qua với Logan, khi mọi thứ đã có vẻ rất hoàn hảo và tương lai đã có vẻ thật sáng sủa. Tối thứ Bảy. Sinh nhật của cô. Và đêm khai mạc vở kịch mới của Jason Solomon.

Logan đã tổ chức một buổi tiệc lớn sau đó để ăn mừng cho cả hai sự kiện...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.