Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 11



Trish Lefkowitz đang chờ ở tiền sảnh bên ngoài căn hộ khi Leigh và Brenna cuối cùng bước ra khỏi thang máy, bị trễ năm phút cho cuộc họp báo. "Chúa tôi!" người đại diện phát ngôn thốt lên, vội vã chạy đến để ôm lấy cánh tay của Leigh, "Cô trông rất khủng khiếp, Leigh. Điều mà, ngay lúc này thì rất là tốt." cô thêm vào, luôn nghĩ về những mối quan hệ với công chúng là có giá trị trên mọi thứ. "Những phóng viên đó sẽ liếc nhìn cô một cái và khát khao giúp cho cô ngay."

Leigh không nghe cô. Cô đang nhìn xung quanh tiền sảnh làm bằng đá cẩm thạch đen sang trọng với những cái bàn chân quỳ mạ vàng và những chiếc ghế bọc vải lụa vào đời Louis XIV – Mọi thứ đúng y như khi cô đã rời khỏi vào ngày Chủ nhật, ngoại trừ bây giờ Logan đang mất tích từ cuộc sống của cô. Vì vậy không còn gì giống nhau nữa cả.

Một cái cửa ẩn ở phía tay trái của tiền sảnh, được dùng cho việc giao hàng, đi thẳng trực tiếp vào khu vực nhà bếp. Brenna, Trish, và Leigh sử dụng cánh cửa đó để vào căn hộ. Hilda đang mang những chiếc ly trên một cái khay và cô gần như đánh rơi nó khi nhìn thấy khuôn mặt bị bầm dập và vẻ ngoài xốc xếch của Leigh. "Ôi, Bà Manning..." cô thốt ra. "Ôi, tôi. Ôi... "

"Tôi ổn thôi, Hilda. Tôi chỉ cần chải tóc lại." Leigh thêm vào khi cô cẩn thận rút cánh tay ra khỏi cái áo choàng mà Brenna đã mang đến cho cô. Căn cứ vào sự ồn ào trong phòng khách, cô cho là có khá nhiều thành viên của giới báo chí đang có mặt.

"Một ít son môi sẽ không gây hại gì." Trish châm thêm, với lấy gương và mỹ phẩm mà cô đã mang vào nhà bếp cho mục đích này.

"Chỉ chải tóc thôi là đủ." Leigh nói một cách lơ đãng, vuốt những nếp nhăn từ cái quần đen và chiếc áo len mà cô đang mặc. "Được, tôi đã sẵn sàng." cô nói sau khi chải xong tóc của cô.

Với Trish ở một bên của cô và Brenna ở bên kia, Leigh đi vào phòng khách của cô. Chỉ sáu đêm trước đây, nó đã bao trùm với tiếng cười của những người đã đến cùng cô ăn mừng một trong những đêm tuyệt vời nhất trong đời của cô. Bây giờ căn phòng đầy những người lạ mặt đến để moi móc, để quan sát, để ghi nhận, rồi báo cáo những chi tiết khủng khiếp của một cơn ác mộng sống của cô đến với công chúng. Tất cả bọn họ đều là những người xa lạ, ngoại trừ Thanh tra Shrader và Littleton, người đã vừa mới đến.

"Cô cảm thấy thế nào, cô Kendall ?" một phóng viên gọi ra.

"Hãy cho chúng tôi một lát để ổn định." Trish bảo tất cả bọn họ.

Cô bố trí một cái ghế ở phía trước lò sưởi cho Leigh sử dụng, và Leigh thả người xuống nó, không phải là vì cô không thể đứng nổi, nhưng là vì toàn bộ cơ thể của cô đang bắt đầu run rẩy. Không biết vì sao, sự hiện diện của các phóng viên và nhiếp ảnh gia trong nhà của cô làm cho sự biến mất của Logan có vẻ khủng khiếp hơn, thậm chí và... có thật hơn. Cô nhìn họ và miễn cưỡng báo hiệu bắt đầu cuộc phỏng vấn bằng cách nói, "Cám ơn vì đã đến... "

Những lời nói của cô bắt đầu cho một loạt ánh đèn của máy ảnh làm loà mắt và hàng loạt những câu hỏi ăn liền tiếp theo: "Cô có nghe được gì từ chồng cô chưa?"

"Tin đồn về chuyện anh ấy đã bị bắt cóc có thật không?"

"Lần cuối cùng cô gặp anh ấy là khi nào?"

"Cảnh sát có biết ai là người đụng cô rơi xuống đê không?"

"Cô cảm thấy như thế nào, cô Kendall?"

"Có đúng là hai người đã từng thảo luận đến việc ly hôn không?"

"Cảnh sát đang làm gì?"

"Họ có tình nghi người nào không? Ai đã tìm ra cô vào cái đêm xảy ra tai nạn của cô? Đó là một tai nạn hay cô nghĩ đó là một sự cố tình?"

"Khi nào thì cô dự định quay về vai trò của cô trong Blind Spot?"

Leigh giơ tay lên để ngăn chặn các câu hỏi. "Làm ơn, chỉ lắng nghe những gì tôi cần phải nói – tôi sẽ kể cho các vị biết mọi chuyện mà tôi biết nhanh chóng như tôi có thể làm được." Căn phòng trở nên im lặng, trừ những tiếng vo vo của máy quay hình. Cô kể cho họ nghe tại sao cô đã lái xe lên núi vào tối Chủ nhật, và cô mang lại cho họ chi tiết vụ tai nạn của cô. "Như các vị biết đó, cảnh sát đã không thể nhận biết người đàn ông tìm thấy tôi bên lề đường," cô kết thúc, "nhưng họ có chân dung của nhà phác thảo của cảnh sát và họ sẽ đưa nó cho các vị tối nay."

"Tại sao cảnh sát lại không thể tìm thấy xe của cô?"

"Tôi sẽ để cho họ giải thích cho các vị." Leigh nói một cách yếu ớt khi một cơn chóng mặt nhấn chìm cô. Cô cố gắng tập trung vào Shrader và nhìn thấy anh gật đầu ra hiệu là anh sẽ xử lý các câu hỏi của họ về cuộc điều tra của cảnh sát. "Tôi mời các vị đến đây không chỉ là để trả lời các câu hỏi của các vị," Leigh tiếp tục, "mà còn là vì tôi cần sự giúp đỡ của các vị. Xin vui lòng đăng tải bức ký họa đó ra phía trước công chúng. Ai đó ở ngoài kia sẽ chắc chắn nhận ra người trong bức ký hoạ đó. Ông ta biết nơi xảy ra tai nạn của tôi, và – dù là ở đâu – nó ở gần nơi tôi lẽ ra phải gặp chồng tôi. Tôi cũng sẽ mô tả cho các vị về chiếc xe của chồng tôi..." Leigh ngừng lại một lần nữa, cảm thấy ớn lạnh và ủy mị một cách lạ lùng, và cô gửi cái van xin thầm lặng kêu gọi sự giúp đỡ của Thanh tra Littleton, người đang đứng gần bên cạnh, gương mặt của cô đầy sự hỗn hợp của những gì đối với Leigh có vẻ là tỉnh táo và hiếu kỳ. "Cô có thể đưa cho những người này thông tin về chiếc xe của Logan, và bất cứ thứ gì khác mà họ có thể sử dụng để giúp chúng ta không?"

"Vâng, dĩ nhiên, Bà Manning." Thanh tra Littleton nói, thu hút vài cái nhìn chiêm ngưỡng của những người đàn ông ở trong phòng.

Thanh tra Littleton và Shrader tiếp quản lúc đó và trả lời những câu hỏi cho mười phút tiếp theo. Leigh lắng nghe cho đến khi họ kết thúc, nhưng cô đang bấm chặt tay vào thành ghế của cô khi họ gần kết thúc, cố ngồi thẳng lưng, trong khi căn phòng bắt đầu mờ dần và quay tròn. Cô vừa đưa bàn tay run rẩy lên trán của cô thì một phóng viên từ một trong những tờ báo đột ngột nhắm đến cô. "Cô Kendall, cô có thể nghĩ về bất cứ lý do nào để chồng cô có thể không muốn được tìm thấy không? Khó khăn trong kinh doanh, hay...?"

Leigh cau mày khó chịu với anh, cố giữ khuôn mặt chú tâm vào khuôn mặt của anh ta. "Điều đó thật là buồn cười."

"Còn về những tin đồn về hôn nhân của cô không được hạnh phúc như cô thích công chúng tin – chuyện mà, thực sự thì anh ta có mối quan hệ với một người phụ nữ khác?"

Leigh tập trung hết sức mình và nhìn thẳng vào anh ta. "Chồng tôi là một người đàn ông tuyệt vời, trung thành và yêu tôi." Một cách chững chạc đàng hoàng, cô nói thêm, "Tôi không thể tin là anh đã làm hỏng danh tiếng của anh ấy, hay cố tình làm cho tôi bị bẽ mặt và đau khổ trong lúc này, bằng cách bình luận về những chuyện không là gì ngoài những tin đồn xấu xa, vô căn cứ."

Trish Lefkowitz quyết định đã đến lúc phải chấm dứt cuộc họp báo. "Được rồi, mọi người!" cô công bố, "Cuộc họp báo chấm dứt cho tối nay. Cám ơn các vị đã đến. Ngay bây giờ, cô Kendall cần được nghỉ ngơi."

Vài phóng viên cố hỏi thêm một vài câu hỏi nữa, nhưng Trish cứng rắn và lịch sự từ chối họ. "Không thêm câu hỏi nào nữa trong đêm nay. Tôi sẽ liên lạc với các vị với tin tức cập nhật mỗi khi chúng tôi có bất cứ tin gì để báo cho các vị biết." Nói xong, cô đi ra đến cửa của căn hộ và mở nó ra, đứng ở đó trong khi bọn họ thu nhặt máy thu âm và sổ ghi chép, cất máy quay phim của họ, và ùa ra ngoài.

Với tay của cô chống đỡ trên lưng ghế của cô để hỗ trợ, Leigh cố đứng lên và cảm ơn từng người một cách cá nhân vì đã đến, nhưng khi Trish cuối cùng đóng cánh cửa lại phía sau người tụt hậu cuối cùng, cô thả người lại vào ghế. Shrader đang nói trên điện thoại di động của anh ta, vì thế Leigh nói với Littleton. "Cám ơn vì đã đến đây, và vì mọi điều. Cô có muốn uống chút trà hay cà phê không?" cô thêm. "Tôi sẽ uống với cô một tách."

"Cám ơn, cà phê nghe rất tuyệt." Thanh tra Littleton trả lời, và Leigh kinh ngạc bởi vẻ nhìn tươi tắn và khỏe khắn mà cô gái tóc đỏ xinh đẹp luôn nhìn. Cô liếc nhìn xung quanh tìm Hilda và thấy cô đứng ở gần đó, khảo sát sự tổn hại của phòng khách hoàn hảo của cô. "Hilda, chị mang cà phê cho tất cả chúng tôi được không?"

Shrader đóng sập chiếc điện thoại di động của anh. "Đừng để ý đến cà phê." anh nói với Hilda. "Thay vào đó chúng tôi sẽ lấy áo choàng của chúng tôi." Anh hướng về Leigh, vẻ mặt của anh dữ dội và đầy sinh lực. "Một cảnh sát tuần xa lộ của tiểu bang có lẽ là đã định vị được nơi cô bị rớt khỏi đường. Anh ta đang viết giấy phạt một người lái ô – tô tối nay vì đã vượt tốc độ khi anh ta nhận thấy hàng đống nhánh cây vừa mới gãy dẫn xuống từ nơi anh ta đang đứng. Xe ủi tuyết đã ủi đùn nhiều tuyết dọc lề đường ở đó, vì vậy anh ta không thể nhìn thấy bất cứ dấu bánh xe hay khám xét hàng rào chắn bảo vệ cho sự thiệt hại, nhưng anh ta biết có một cái đầm cũ ở đâu đó dưới đáy."

Anh ngừng lại để mặc cái cái áo khoác dày cộm mà Hilda đang cầm. "Chúng tôi đã có vài đơn vị NYPD ở trên đó ngay bây giờ," anh thêm vào, "và tôi sẽ thu xếp thêm vài đơn vị nữa vào sáng sớm mai. Littleton và tôi sẽ chộp một vài giờ để ngủ và sẽ ở trên đó khi mọi chuyện bắt đầu xảy ra. Chúng tôi sẽ gọi bà ngay khi chúng tôi biết bất cứ tin gì."

Leigh không quan tâm đến việc khôi phục lại xe của cô, cô quan tâm đến việc khôi phục chồng cô. "Nếu đó là nơi xảy ra tai nạn của tôi, vậy thì cabin không thể ở quá xa. Tôi không hiểu tại sao mọi việc lại phải đợi cho đến sáng."

"Vì nó quá tối đến mức không thể làm được bất cứ điều gì khác đêm nay." Shrader chỉ ra một cách kiên nhẫn. "Viên cảnh sát đã cố đi xuống con đê, sử dụng ánh đèn bin của anh ta, nhưng nó rất dốc và trơn trượt, nhất là vào ban đêm. Ngay khi chúng tôi có được chút ánh sáng ban ngày, chúng tôi sẽ có thể nói rất nhanh chóng nếu anh ta đã phát hiện đúng chỗ. Và nếu anh ta đã tìm được nó, các đơn vị của chúng tôi sẽ bắt đầu lùng sục khắp khu vực xung quanh bằng đường không và đường bộ."

"Nhưng chúng ta đang mất quá nhiều thời gian, chờ cho đến sáng... " Leigh phản kháng nữa, phẩy tay của cô.

"Một vài giờ sẽ không khác biệt gì nhiều nếu chồng bà đã tìm được nơi trú ẩn tránh bão."

"Nhưng nếu anh ấy đã không tìm được thì sao?" Leigh tranh cãi.

Câu trả lời của Shrader làm cô ước gì là mình đã không hỏi câu hỏi đó. "Trong trường hợp đó," anh trả lời một cách thực tế, "sau năm ngày, một vài giờ nữa sẽ không có bất cứ sự khác biệt gì." Anh trông sốt ruột với Thanh tra Littleton, người đang từ từ mặc áo khoác của cô, ánh nhìn của cô cố định trên Leigh. "Nếu cảnh sát tiểu bang đã thực sự tìm thấy nơi cô đã bị rớt khỏi đường," anh thêm vào, bắt đầu bước ra cửa với Littleton cuối cùng làm theo, "vậy thì bản đồ mà cô đưa cho chúng tôi ở bệnh viện rất xa nơi đó. Địa điểm mà viên cảnh sát đã xác định tối nay ít nhất là cách hai mươi dặm từ chỗ mà những hướng dẫn của bà đã chỉ cho chúng tôi. Nhưng một lần nữa, chỗ này có thể không phải là chỗ đó, cho nên đừng hy vọng quá cao."

Littleton bước lên những nấc thang đến tiền sảnh, mang găng tay của cô vào, sau đó cô ngừng lại ở cửa trước và hướng về Leigh. "Điều tốt nhất mà bà có thể làm bây giờ, Bà Manning, là ngủ và ở lại đó cho đến khi bà nhận được tin từ chúng tôi vào buổi sáng. Vài lần đêm nay, bà nhìn như thể bà sẽ bị ngất."

"Cô đã trông như vậy," Trish nói ngay khi cánh cửa trước đóng đằng sau hai thanh tra. "Brenna và tôi sẽ về nhà bây giờ," cô công bố, đã hướng đến tủ để áo khoác, "và cô sẽ phải ăn cái gì đó và đi ngủ ngay. Brenna đã nói là cô không chạm vào bất kỳ thức ăn nào hôm nay."

"Đúng thế." Brenna xác nhận, sau đó cô hướng đến Hilda và khéo léo chuyển Leigh vào sự chăm sóc của người giúp việc trung thành: "Cô ấy đã không ăn gì, Hilda, và cô ấy cũng đã không uống một viên thuốc giảm đau nào. Chúng ở trong cái túi xách của cô ấy đấy."

"Tôi sẽ chăm sóc cho bà ấy." Hilda hứa hẹn. Cô đưa Brenna và Trish ra khỏi căn hộ, sau đó cô đi đến bên Leigh, người đang dìm người vào ghế của cô. "Tôi đã nấu bữa tối cho bà lúc nãy, và tôi sẽ mang đến cho bà trên một cái khay, cùng với thuốc của bà, sau khi bà lên giường. Đây, để tôi giúp bà đứng lên, Bà Manning."

"Cảm ơn chị, Hilda." Leigh nói, quá mệt mỏi và yếu ớt để phản đối. Cô đứng lên và chậm chạp đi theo sau người giúp việc lăng xăng.

"Tôi sẽ chuẩn bị giường cho bà trước đã." Hilda nói qua vai của cô.

Chuẩn bị giường ngủ là cần phải lấy bớt những cái gối của những nhà thiết kế đã chiếm hết gần một nửa tấm nệm và che khuất một phần lớn tấm ván đầu giường kiểu Queen Anne. Thông thường, Hilda lấy những cái gối đó như một cuộc hành lễ long trọng làm cho Leigh thấy rất thú vị. Trước tiên, một đống gối viền tua được lấy xuống mang vào tủ để ra giường, tiếp theo là hai đống gối có những núm tua, sau đó thêm hai đống nữa của những chiếc gối viền linh tinh. Vào buổi sáng, toàn bộ cuộc hành lễ long trọng lại được bắt đầu, trong sự đảo ngược.

Đêm đó, tuy nhiên, Hilda làm vỡ truyền thống của cô theo cách làm cho Leigh nhận biết là người giúp việc thực sự đau buồn như thế nào với tình hình của Leigh. "Tôi sẽ dọn sạch những cái gối này ra khỏi chỗ cho bà." Hilda công bố, sau đó cô cúi mình trên giường, chống tay của cô vào đống gối, và với một cái đẩy mạnh, cô đẩy hầu hết chúng rớt hỗn loạn xuống khỏi giường lên sàn nhà ở phía bên kia. Cô đẩy nhừng cái còn sót lại bằng cách qùi gối trên nệm và hất mạnh chúng xuống sàn nhà, sau đó cô đứng thẳng lên và kéo ngược cái chăn lông dày. "Tôi sẽ hâm nóng lại bữa tối của bà trong khi bà chuẩn bị sẵn sàng để đi ngủ." cô nói, và Leigh gật đầu, đã trên đường đi vào phòng thay quần áo của cô.

Quá kiệt sức để tắm, Leigh cởi quần và chiếc áo len. Cô đang với lấy cái áo ngủ khi Hilda đi qua ngưỡng cửa mang theo một mớ gối lông dày – để sử dụng trên giường vào ban đêm. Người quản gia dừng bước và tuôn ra một tiếng kêu thống thiết tắc nghẽn khi nhìn thấy cơ thể bầm dập của Leigh. "Trời ơi! Ôi, Bà Manning! Bà thật là tội nghiệp – bà nên ở lại trong bệnh viện!"

"Tôi chỉ là bị bầm dập thôi, tất cả chỉ có vậy." Leigh nói. Cô đã quá xúc động bởi cách diễn đạt đau đớn của Hilda đến nỗi cô định mang lại cho cô ta cái ôm trấn an, sau đó cô thay đổi ý định vì lo sợ cho những chiếc xương sườn bị rạn nứt của cô. Một cách cẩn thận, Leigh nâng cánh tay của cô và bắt đầu mặc vào cái áo ngủ chui qua đầu của cô. Khi cô có thể nhìn thấy lại, Hilda đã rời khỏi. Nhẹ nhõm là cô không cần phải che giấu thử thách đau đớn và khó nhọc cho một hành động đơn giản là đi bộ lúc đó, Leigh ép cánh tay phải của cô trên những cái xương sườn đau nhứt của cô, sau đó chậm chạp và vụng về đi băng qua phòng để đến giường.

Một mình trong chiếc giường mà cô luôn chia sẻ với Logan, cô nhìn chằm chằm vào căn phòng quen thuộc một cách đau đớn, nhớ lại lần cuối cùng anh đã ở đây với cô. Cô nhắm mắt lại và cô có thể hình dung ra anh, đứng ở bên cạnh giường, y như anh đã làm vào sáng Chủ nhật, giọng của anh trêu chọc khi anh áp nụ hôn tạm biệt trên má của cô. "Anh đã chất đồ vào xe xong rồi. Anh nghĩ là anh đã có mọi thứ anh cần – bản vẽ, cọc, dây, túi ngủ. Anh vẫn cảm thấy như anh đang quên cái gì đó."

"Chổi, đồ lau nhà, và xô nước? ...thuốc khử trùng? Bẫy chuột?"

Anh hôn cổ cô, cố cù léc cô, và cô kéo gối lên đầu của cô để anh không thể làm.

"... rời khỏi từ nhà hát. Đừng đến muộn." anh đã nói khi anh ra đến cửa.

Nhưng Leigh tiếp tục những lời đùa của cô về những nhu cầu thực dụng, "nước uống ... thực phẩm dùng bữa tối ..."

Kỷ niệm của buổi sáng hạnh phúc, thanh bình đó cuối cùng phá hủy sự kềm chế sắt thép mà Leigh đã cố tiếp tục giữ cho những cảm xúc đang hoành hành cô, và nước mắt bắt đầu tuôn ra như suối nóng bỏng xuống má của cô. "Ôi, anh yêu," cô thổn thức, vùi khuôn mặt của cô vào gối, "dù là anh đang ở đâu, hãy được an toàn vì em. Xin làm ơn, làm ơn được an toàn."

Cô không bao giờ biết là Hilda đã thực sự mang vào cái khay cho bữa ăn tối, nhưng một lúc nào đó trong đêm, cô nghĩ cô đã cảm thấy được ai đó kéo tấm chăn trên người cô và vuốt tóc ra khỏi khuôn mặt của cô. Cô muốn người đó là Logan, cần người đó là Logan, và vì thế cô để cho mình tin thật là vậy – chỉ trong chốc lát. Suy cho cùng, giả vờ đóng kịch là những gì cô làm giỏi nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.