Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 14



Ngồi cạnh phi công của Valente, đeo ống nghe dày cộm để chèn ép tiếng gầm rống của cánh quạt, Leigh lo lắng nhìn xuống khung cảnh bên dưới. Cảnh sát tiểu bang đã ngăn chận đường lên núi, những người đàn ông đang tụ thành nhóm trên con dốc đứng phủ đầy tuyết, và những chiếc xe tải với trục câu đang đậu bên lề. Xe cảnh sát từ NYPD và cảnh sát tiểu bang đậu dọc hai bên lề đường, và vài chiếc trực thăng của cảnh sát đang chậm chạp bay vòng những ngọn đồi lân cận, chắc chắn là để tìm kiếm ca–bin mà Leigh tin là ở bên gần nơi xảy ra tai nạn của cô.

Giọng nói của Valente vang lên trong ống nghe của cô, bình tĩnh, thực tế, và nó trấn an cô một cách kỳ lạ. "Họ đã tìm được cái gì đó trong đầm nước ở dưới đó, và họ đã có những cái trục kết nối với nó." Với viên phi công, anh nói, "Hãy thả chúng tôi xuống đường, đằng sau những chiếc xe tải."

"Nó sẽ rất khít, ông Valente. Có một chỗ rộng hơn cách đây nửa dặm nơi những rặng cây không mọc sát vào lề đường."

"Bà Manning không thể đi bộ xa. Bỏ chúng tôi xuống đằng sau xe tải." anh ra lệnh.

Leigh chợt nghĩ ra là nếu máy bay trực thăng bị xảy ra tai nạn vì nó có bị những nhánh cây ngáng lại, thì không ai trong số họ sẽ có thể đi bộ đến bất cứ nơi đâu trong một thời gian rất dài, nhưng sự cẩn thận không phải quan trọng nhất đối với cô ngay lúc đó.

Cánh quạt của máy bay trực thăng vẫn còn thổi tuyết thành một trận bão to trắng khi Valente đi đến quanh cô và bế cô xuống. Mắt của anh nheo lại khi cô cúi mình về phía trước, chộp lấy xương sườn của cô. "Xương sườn của bà tệ đến mức nào?"

"Không tệ lắm." Leigh nói dối, cố nín thở. "Bị rạn nứt nhỏ." Với O'Hara ở bên trái của cô và Valente bên phải của cô, Leigh lùng sục khắp nơi tìm hai thanh tra từ thành phố New York. Thanh tra Littleton đang đứng trong lòng đường, điện thoại áp vào một tai, tay kia che tai của cô, đuôi tóc của cô bị thổi tung trong gió. Shrader đứng bên lề đường, đối diện với hai xe tải, nói chuyện với một cảnh sát thành phố New York. Anh nhìn thấy Leigh, chấm dứt cuộc trò chuyện của anh, và bắt đầu hướng về phía cô. "Chào buổi sáng, Bà Manning... " anh nói lịch sự, sau đó anh nhận biết Valente, và cách diễn đạt của anh trở nên rất thù địch.

"Trực thăng của các người có tìm được bất cứ dấu hiệu của cabin chưa?" Leigh hỏi.

"Không." Shrader nói dứt khoát, ánh nhìn chằm chằm của anh dán chặt trên khuôn mặt của Michael Valente. Khi cuối cùng thì anh cũng chuyển sự chú ý đến Leigh, anh nhìn của cô với vẻ coi thường lạnh lùng làm cho cô cảm thấy như thể cô đã phạm tội chỉ bởi vì đi chung với Valente.

"Anh chắc chắn là đã tìm được xe của tôi chứ?" cô hỏi.

Tia nhìn chằm chằm của anh hất đến Valente. "Ngay lúc này," anh thông báo cho của cô biết một cách chế nhạo, "tôi không chắc chắn về bất cứ thứ gì nữa." Không nói thêm một lời nào, anh quay gót chân của anh và bước về phía những chiếc xe tải, nhưng trước tiên anh dừng lại để nói chuyện gì đó với viên cảnh sát mà anh đã nói chuyện lúc nãy. Viên cảnh sát gật đầu và đi về phía trực thăng của Michael Valente.

Bị nhụt chí bởi thái độ của Shrader, Leigh đứng yên ở đó, được bảo vệ từ những luồng gió lạnh bởi Joe O'Hara và Valente, trong khi những cái trục trên cả hai chiếc xe tải đang xoay chầm chậm, ngập ngừng, quay tròn hầu như là dừng lại, sau đó đột ngột di chuyển lại khi chúng từ từ kéo trọng lượng nặng nề của vật thể không thể nhìn thấy được qua các hàng cây và lên con dốc. Leigh nghĩ đến chuyện đi bộ đến cạnh đường để được sớm nhìn thấy những gì cô biết sẽ là xe của cô, nhưng cô đứng yên ở đó, chần chừ đến gần Shrader trong tâm trạng hiện thời của anh. Cô nhìn chiếc trực thăng tìm kiếm những đỉnh đồi ở bên phải của cô, sau đó cô nhìn về phía trái và nhìn thấy viên cảnh sát đang cãi cọ dữ dội với phi công của Valente. Viên phi công đang thu hồi những cuốn sách và tài liệu từ bên trong máy bay và đưa chúng cho anh ta xem. "Anh ta đang làm gì thế?" cô hỏi Valente, ra dấu về phía viên cảnh sát.

Valente nhìn theo hướng cô chỉ. "Anh ta đang làm khó dễ phi công của tôi." anh trả lời thẳng thừng.

Căn cứ vào thái độ của anh, Leigh cho rằng việc bị gây khó dễ bởi cảnh sát có lẽ là chuyện thường ngày đối với anh. "Ồ." cô nói một cách khập khiễng.

"Bà Manning... " Shrader ra dấu cho Leigh đến gia nhập với anh. "Là xe của bà phải không?"

Với cảm giác sợ hãi không thể giải thích được, Leigh từ từ bước đến cạnh con dốc và nhìn xuống đống kim loại hãi hùng còn sót lại của những gì đã từng là xe của cô. Không còn hình chữ nhật và đen bóng, chiếc Mercedes đã bị đốt cháy lòi kim loại ra ở nhiều nơi và bị nghiến vào một hình dạng hơi giống như một hình lập phương bị bẹp. "Đúng." cô nói. "Đó là xe của tôi."

Valente tới gần sau lưng cô và nhìn xuống con dốc. "Chúa ơi!" anh nói nhẹ nhàng.

Rời mắt khỏi chiếc xe đã gần như là quan tài tạm thời của cô, Leigh tập trung vào những chiếc trực thăng đang tìm kiếm trong bầu trời xa. "Anh nghĩ sẽ mất bao lâu thì họ có thể tìm được nơi tôi lẽ ra phải gặp chồng tôi?"

"Thật khó mà nói. Có thể là mau thôi, hoặc có thể sẽ mất vài tiếng đồng hồ hoặc thậm chí lâu hơn."

Trước khi cô có thể nói bất cứ thứ gì, một trong những cảnh sát la to rằng Shrader có cuộc gọi trên rađiô, và anh quay lưng lại với cô và rời khỏi. Cầu nguyện rằng cuộc gọi có liên quan đến tin tức về Logan, Leigh nhìn Shrader đi đến xe tuần tra, thò tay qua khung cửa sổ mở, và lấy ra rađiô của cảnh sát. Anh lắng nghe một lát, sau đó anh xoay người lại và nhìn lên chân trời về phía đông bắc. Leigh làm theo tia nhìn của anh. Một trong những chiếc máy bay trực thăng đã thu hẹp vòng tròn của nó và đang lao xuống thấp hơn và thấp hơn, bay theo vòng tròn nhỏ. "Họ đã tìm được Logan. Tôi nghĩ họ đã tìm được Logan!"

Shrader kết thúc cuộc điện đàm trên rađiô và ném nó lên ghế trước của chiếc xe, sau đó anh chạy đến chỗ cô. "Một phi công của chúng tôi nghĩ là anh ta đã tìm thấy căn nhà. Một căn cabin bằng đá nhỏ với mái ngói đen xám nhạt. Anh ta nghĩ anh ta có thể nhìn thấy một cái giếng đá, giống như một cái 'giếng cầu nguyện' gần cabin. Chồng bà có nhắc đến bất cứ thứ gì về một cái giếng cầu nguyện không?"

"Vâng!" Leigh kêu lên. "Vâng, anh ấy đã nói vậy. Tôi đã quên mất!"

"Được, vậy thì," anh nói, quay ra ra dấu cho Littleton. "Đi nào!" anh la to. Anh bắt đầu hướng về xe của họ, và Littleton chạy đến nó từ hướng đối diện, ngồi vào chỗ tài xế.

Leigh cố đuổi theo anh và gần như bị bất tỉnh trên bước đi thứ ba từ cơn đau nhói trong xương sườn của cô. "Đợi đã." cô gọi theo, nắm chặt xương sường của cô. "Tôi muốn đi với anh."

Shrader quay lại, cau mày khó chịu vì bị đình trệ, như thể anh đã quên cô có một mối quan tâm cá nhân trong việc tìm kiếm. "Tốt hơn hết là bà nên đợi ở đây."

"Tôi muốn đi với anh." Leigh lặp lại một cách giận dữ.

Anh liếc nhìn xung quanh, nhìn thấy viên sĩ quan cảnh sát đã từng "gây khó dễ" viên phi công của Valente lúc nãy, và ra dấu cho anh ta lại gần. Sau một cuộc đàm thoại ngắn, Shrader tiếp tục đi đến xe của anh, và viên cảnh sát đi đến gần Leigh. Bảng tên trên áo khoác của anh ta nói anh là "Cảnh sát Damon Harwell."

"Thanh tra Shrader đã nói là bà có thể đi cùng tôi." Harwell bảo cô, sau đó anh quay lại nhìn Valente. "Anh xong việc ở đây rồi, Valente. Đem con chim đó ra khỏi đây trước khi tôi nhốt nó lại."

Leigh thấy hổ thẹn bởi cách đối xử của Harwell đối với người đàn ông đã tử tế đưa cô đến nơi này, nhưng tất cả sự chú tâm của cô đã được tập trung vào Logan. Logan đang gần bên. Anh ở rất gần.

Sự quan tâm của O'Hara là Leigh. "Tôi sẽ đi với Bà Manning." anh cảnh báo viên cảnh sát. "Tôi là vệ sĩ của bà ấy."

"Được." Harwell nói với nhún vai, và quay đi.

Leigh trong sự tuyệt vọng vội vàng rời khỏi, nhưng khi cô hướng qua cảm ơn Valente và nói lời tạm biệt, cô nhận biết anh không bị dọa nạt bởi lời đe doạ của Harwell. Những lời nói kế tiếp của anh đã xác nhận điều đó. "Bà có muốn tôi đi với bà không?" anh hỏi một cách bình tĩnh.

Điều cuối cùng Leigh muốn làm là để cho anh bị bẽ mặt thêm nữa hoặc gây ra cho anh bất cứ sự phiền toái nào đối với cảnh sát. "Tôi sẽ ổn thôi." cô nói. "Cám ơn ông về mọi chuyện."

Lờ đi sự biết ơn của cô và lời tuyên bố của cô là cô sẽ được ổn, anh nhìn cô chăm chú và lặp lại câu hỏi của anh. "Bà có muốn tôi đi chung với bà không?"

Sự thật là Leigh cũng sẽ muống mang cả đội quân đi theo, càng có nhiều người thì có thể tìm Logan và đưa anh ra khỏi đó thì càng tốt. Cô dội cái nhìn không thoải mái lướt qua Harwell, người đã ngồi vào xe tuần tra của anh và khởi động máy. "Tôi không nghĩ đó sẽ là một ý tưởng hay."

"Tôi nghĩ là nó sẽ." anh nói, ước đoán lý do cho sự miễn cưỡng của cô và gạt nó qua một bên.

Leigh quyết định là anh nói đúng, và khi cô ngồi vào ghế sau xe của Cảnh sát Harwell, cô đã nói một cách lịch sự như cô có thể, "Cảnh sát Harwell, Cảnh sát trưởng Trumanti đảm bảo với tôi rằng tôi sẽ có sự hợp tác đầy đủ của tất cả mọi người trong NYPD. Và ông Valente đi với tôi."

Harwell không nói gì cho đến khi họ đang trên đường đi, sau đó anh bật còi hú và nhìn lướt qua Valente trong kính chiếu hậu. "Anh chắc là cảm thấy như đang ở nhà ở đằng sau đó, Valente." anh ta nói với nụ cười hiểm đôc. "Tuy nhiên anh thường là bị còng tay, phải không?"

Quá hoảng để sợ che giấu phản ứng của cô, Leigh nhìn vào Valente. Anh đang bình tĩnh gọi điện thoại cho phi công của anh và chỉ dẫn anh ta, nhưng mắt của anh dán chặt sau đầu của Harwell, và những biểu hiện trên gương mặt của anh thật chết người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.