Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 15



Hết chiếc này đến chiếc khác, xe cảnh sát từ nơi xảy ra tai nạn của Leigh từng chiếc lần lượt chạy vụt ngang qua họ, những ánh đèn loé sáng và tiếng còi hụ gầm rú trên đường đi đến ca bin. Leigh chồm người về phía trước và giận dữ hỏi Harwell, "Thanh tra Shrader bảo anh đi chậm như thế này, hay là anh làm nó chỉ để chọc tức?"

"Là mệnh lệnh của Thanh tra Shrader, thưa bà." Harwell trả lời, nhưng Leigh có thể nhìn thấy cái cười tự mãn trên khuôn mặt của anh ta trong kính chiếu hậu, và cô biết anh ta đang tận hưởng sự bực tức của cô – có lẽ vì cô buộc anh ta đưa Michael Valente theo.

"Tại sao anh ta lại đưa cho anh một mệnh lệnh như thế?"

"Tôi thật sự không thể nói."

"Đoán thử đi!" O'Hara hét.

"Được. Tôi đoán là Thanh tra Shrader không biết anh ta sẽ nhìn thấy gì, hoặc nếu anh ta sẽ tìm được bất cứ thứ gì, và anh ta muốn có thêm thời gian để kiểm tra xung quanh và đánh giá hoàn cảnh. Các thành viên trong gia đình và những người dân thường hay làm vướng chân tay." Khi anh nói, anh bật đèn quẹo cua lên. "Sắp đến rồi."

Một dặm sau khi quẹo cua, anh dừng lại ngay giữa một đường núi hẹp đông đúc xe cảnh sát, bao gồm một vài chiếc từ những dân cư ở xung quanh. Cabin không ở ngay trước mắt, nhưng một con đường nhỏ hẹp, dốc đứng dẫn xuống con đường, qua các hàng cây, rồi biến mất ở khúc rẽ.

Harwell bước ra khỏi xe. "Bà ở lại đây!" anh ra lệnh cho cô, quát tháo để được nghe trên tiếng gầm rống của máy bay trực thăng bay lượn và tiếng hú còi của xe cứu thương đang đến gần. "Tôi sẽ báo cho bà biết họ đã tìm được gì."

Viên cảnh sát lội qua đống tuyết cao ngang ngực đã tạo ra được một đường đi bởi thân thể của họ, và Leigh đứng giữa O'Hara và Valente, nhìn xuống con dốc sâu, trơn trợt. Thêm nhiều cảnh sát nữa đến và đi băng qua tuyết, nhưng không một ai xuất hiện lại từ ở khúc rẽ ở bên dưới.

Leigh đếm mỗi giây, chờ ai đó đi lên và nói cho cô biết chuyện gì đó, và khi không có ai xuất hiện, cô bắt đầu cảm thấy như thể cô sắp nổ tung thành hàng triệu mảnh vụn.

Bên cạnh cô, Valente đang cau có nhìn xuống con hẻm, sau đó anh chửi thề lầm bầm và nhìn cô. "Bà bị thương nặng đến mức nào?"

"Gì cơ?"

"Xương sườn của bà đấy?" anh giải thích. "Bà có thể chịu nỗi đau đớn nếu tôi bế bà lên và mang bà xuống dưới đó không?"

"Được!" Leigh nói. "Nhưng tôi không nghĩ ông... "

Trước khi cô có thể nói xong, Valente đặt một cánh tay dưới đầu gối của cô, cong cánh tay khác của anh quanh vai cô, và bế cô vào cánh tay của anh. Anh nhìn O'Hara và hất đầu về phía con dốc. "Anh đi trước đi, và tôi sẽ đi vào bước chân của anh. Nếu tôi bắt đầu bị trượt, hãy cố đỡ tôi."

Kế hoạch đã thành công, và vài phút sau, Leigh cuối cùng có tầm nhìn rõ rệt của toàn bộ khung cảnh. Căn ca bin đá xinh đẹp đứng trong khoảng trống ở cuối đường lái xe vào nhà, như Logan đã mô tả nó cho Leigh. Cách ca bin khoảng 15 mét, mặt đất nghiêng khá dốc, và đám cảnh sát đang chậm chạp đi xuống các rặng cây.

Một cảnh sát khác đang canh gác ngay mái hiên của ca bin, nhìn vào bên trong qua ngưỡng cửa mở. Anh ta xoay lại ngạc nhiên khi Valente đặt Leigh xuống ở đằng sau anh ta.

"Bà không thể vào trong đó." anh thông báo cho cô biết. "Là chỉ thị của Thanh tra Shrader."

"Tôi là bà Manning." Leigh tranh cãi. "Tôi muốn biết là chồng tôi có ở bên trong hay không!" cô định đẩy anh ta qua một bên, nhưng Thanh tra Littleton xuất hiện trong ngưỡng cửa và trả lời câu hỏi của cô. "Không có ai ở đây cả, Bà Manning. Tôi xin lỗi." cô thêm vào. "Tôi đang dự định đi lên đường cái và đích thân nói với bà, ngay khi chúng tôi kết thúc khám xét sơ bộ toàn khu vực."

Bị tàn phá, Leigh sụm người xuống chống lại khung cửa. "Nơi này chắc là đã sai chỗ..."

"Tôi không nghĩ vậy. Có một số vài thứ bên trong có thể thuộc về chồng bà. Tôi mong bà sẽ nói cho tôi biết nếu bà có thể nhận biết bất cứ thứ gì." Khi cô lùi lại để cho phép Leigh đi qua, cô nhìn Valente và lịch sự nói, "Ông sẽ phải chờ ở đây, thưa ông."

Bên trong, căn ca bin nhỏ trống rỗng lạnh thấu xương như bên trong của ngăn tủ đá, và hầu như tối đen. Sự ẩm thấp đã xâm nhập vào sàn đá và những bức tường, và chỉ có ánh sáng duy nhất đến từ khung cửa sổ nhỏ, đầy bụi bậm bên phải của cô. Leigh chớp mắt, cố điều chỉnh từ độ sáng bên ngoài tỏa nhẹ vào bên trong.

Bên trái của cô, hai cánh cửa dẫn ra phòng chính thông với nhà bếp và phòng tắm, và đối diện với cô, ngưỡng cửa thứ ba, trong góc, thông với một căn phòng mà Leigh giả định là phòng ngủ. Nối tiếp với ngưỡng cửa đó, bên tay phải, chiếm đóng hầu hết trên bức tường trực tiếp ở phía trước cô, là một cái lò sưởi, mặt đá của nó đen thui với nhiều năm tích luỹ bồ hóng. Nằm trên sàn nhà ở phía trước nó, Leigh nhìn thấy một cái túi ngủ màu xanh đen, vẫn còn cuộn lại và cột lại ngăn nắp. Cô vội vã đến gần nó và cúi xuống để nhìn được rõ hơn, sau đó cô nhìn qua vai của cô đến Littleton và Shrader đang đứng sóng đôi. "Cái này trông giống như một cái của chúng tôi!"

"Bà có chắc nó là của bà không?" Shrader hỏi.

Tất cả các túi ngủ trông khá giống nhau đối với Leigh và cô đã không thực sự nhìn thấy cái này hàng mấy năm trời. "Tôi nghĩ vậy. Tôi không chắc chắn lắm."

"Bà và chồng bà có hơn một cái túi ngủ ư?"

"Vâng, chúng tôi có hai cái. Chúng giống y như nhau."

Tìm kiếm cái gì đó để dễ nhận biết hơn, cô đứng lên và đi vào căn phòng ngủ trống rỗng, sau đó cô nhìn vào phòng tắm, cũng trống rỗng. Không biết là cô bị theo dõi kỹ đến mức nào, Leigh đi vào nhà bếp tiếp theo. Một cái bồn rửa chén bằng sứ lớn lỗi thời đứng trên chân thép chống lại bức tường ở phía xa, một cái túi giấy mở ra trên sàn nhà bên dưới nó. Trải ra trên bảng dẫn lưu là những món đồ mà Logan đã mua vào hôm đó. Leigh cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng khi cô nhìn những hộp bánh ưa thích của Logan, và một gói phômai đã mở, và một cái bánh mì xăng uých vẫn còn quấn trong bọc nhựa. Ngoài những chai nước Leigh kêu anh mang theo, anh cũng mang theo một chai rượu sâm banh và một chai rượu vang đỏ. Bởi vì anh muốn ăn mừng với cô đêm đó.

Dọc theo thành cửa sổ trên bồn rửa chén là một cuộn khăn giấy, một chai xà bông rửa chén, một hộp diêm gỗ, và một hộp thuốc trừ sâu. Một cây chổi mới với bảng giá vẫn còn kèm theo chống vô vách tường gần cửa sau.

Mọi thứ Leigh nhìn thấy nhắc nhở cô một cách sâu sắc về Logan và cuộc trò chuyện của họ vào buổi sáng anh rời khỏi, nhưng cho đến khi cô bước lại gần hơn và xem xét bồn rửa chén, cô đã bám vào hy vọng mỏng manh yếu ớt rằng chỗ này là không đúng, Logan vẫn còn an toàn và ấm áp trong một căn ca bin khác. Hai chiếc ly uống rượu tinh thể hiệu Baccarat trong bồn rửa chén lấy mất sự tưởng tượng dễ chịu cuối cùng của cô.

Cô hướng về Shrader và Littleton, mắt của cô đầy sự đau khổ. "Những cái ly này là của chúng tôi." Bị thúc đẩy bởi một sự thôi thúc đột ngột, áp đảo để tìm kiếm Logan và cứu anh, cô đi ngang qua hai thanh tra và quay lại phòng ngủ. Cô đang với lấy cánh cửa tủ áo khi Shrader quát tháo, "Đừng chạm vào bất cứ thứ gì, Bà Manning!"

Leigh rút tay lại. "Anh đã nhìn vào tủ chưa? Có lẽ Logan... "

"Chồng bà không trong đó." Thanh tra Littleton đảm bảo với cô.

"Không, dĩ nhiên là không." Leigh nói, nhưng cô đang nói huyên thuyên lúc này, nói chuyện để tự kiềm chế mình không nghĩ về những chuyện không dám nghĩ. "Tại sao Logan lại trốn trong tủ chứ? Anh ấy hiển nhiên là ở đây, tuy nhiên, và anh ấy..." cô dừng khi sự nhận thức đột ngột mang lại cho cô hy vọng tạm thời của cô. "Nhưng xe của anh ấy không có ở đây. Anh ấy chắc là đã đi nơi khác."

Shrader liên tục phá hủy lôgic và hy vọng của cô. "Chồng bà đang lái một chiếc xe gíp trắng, phải không?" Khi Leigh gật đầu, anh nhún vai và nói bằng giọng thực tế, "Tốt, khi tôi đứng ngay ở ngưỡng cửa ở đàng kia và nhìn ra, tất cả tôi nhìn thấy là rất nhiều ngọn đồi trắng. Một chiếc xe gíp trắng, bị phủ vài inch tuyết, có thể trông giống y như một ngọn đồi."

Đó là chuyện cuối cùng mà Leigh muốn nghe bất kỳ ai nói. Cô vòng tay ôm lấy thân mình và tập trung vào việc kềm chế cảm xúc của cô. Trong phòng khách, cô đi đến bên cửa sổ và nhìn cảnh sát tìm kiếm sườn đồi với những cây cối rậm rạp. Họ không phải là đang tìm kiếm Logan ở dưới đó, cô nhận biết. Logan đã biến mất gần như cách đây sáu ngày. Họ đang tìm cơ thể của anh.

Cơ thể của cô bắt đầu run bần bật đến nỗi cô phải chộp lấy khung cửa sổ để giữ cho mình không bị ngã xuống sàn. "Nó đã rất lạnh vào đêm bão tuyết." cô thì thầm đứt quãng. "Anh ấy có đủ củi để nhóm lửa đúng không? Tôi đã không thấy có bất cứ thanh củi nào. Tôi hy vọng là anh ấy không bị lạnh... "

"Có rất nhiều củi chất đống ở bên ngoài cửa nhà bếp." Thanh tra Littleton cố trấn an cô.

Leigh đã không được an tâm. Cô vừa mới nhận biết ngụ ý ở phía sau lời cảnh báo của Shrader. "Tại sao anh không muốn tôi chạm vào bất cứ thứ gì?" cô thì thầm.

"Vì chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với chồng bà," Shrader nói, "chúng tôi đang làm theo thủ tục... "

Michael Valente là người mất kiểm soát – sự giận dữ của anh bùng nổ trên người Shrader và anh bất ngờ đẩy viên cảnh sát ngoài hàng hiên. "Anh đúng là một kẻ ác độc hoặc là một kẻ đê tiện!" anh nói, đi xăm xăm vào nhà và đến bên cạnh Leigh. "Nghe tôi nói này." anh bảo cô. "Gã ngu ngốc đó không biết chuyện gì đã xảy ra với Logan hơn những gì bà đã biết! Có cơ hội là anh ấy bị kẹt lại vì tuyết ở một nơi khác, chờ ai đó đào anh ấy ra. Có lẽ anh ấy bị thương và không thể tự mình đi. Dù trường hợp nào đi nữa, thứ tốt nhất bà có thể làm lúc này là để cho tôi đưa bà về nhà. Để cho cảnh sát làm bất cứ chuyện gì đó mà họ nghĩ là họ cần làm ở đây."

Thật ngạc nhiên là Thanh tra Littleton đã phụ giúp ý đó. "Ông ta nói đúng, Bà Manning. Tốt nhất là bà nên rời khỏi bây giờ. Chúng tôi có cả một khu vực rộng lớn để tìm kiếm, và chúng tôi sẽ gọi điện thoại cho bà liền khi chúng tôi tìm ra được bất cứ manh mối gì xảy ra ở đây."

Leigh nhìn chằm chằm vào cô, lo sợ rằng Valente đã khiến cho cả hai thanh tra tránh né cô hoàn toàn đến nỗi họ sẽ không bao giờ nói cho cô nghe bất cứ chuyện gì nữa. "Cô hứa là cô sẽ gọi chứ, bất kể là điều gì?"

"Tôi hứa."

"Dù là chỉ là nói với tôi là cô không biết bất cứ chuyện gì khác chứ?"

"Thậm chí như thế." Littleton đồng ý. "Tôi sẽ gọi bà tối nay." Cô đi đến ngưỡng cửa và chờ cho Leigh và Valente bước ra bên ngoài đến mái hiên, sau đó cô gật đầu với một trong những cảnh sát đứng ở đó. "Cảnh sát Tierney sẽ lái xe đưa các người trở lại trực thăng của các người, chỉ cần nói cho anh ta biết là nó đang ở đâu."

Khi họ rời khỏi, Sam Littleton ra dấu cho một cảnh sát NYPD khác đứng bên cạnh, phủi tuyết khỏi chân và áo khoác của anh ta. "Lấy vài cuộn băng hiện–trường–tội–ác và bắt đầu ngăn chận toàn bộ khu vực từ điểm đó." cô chỉ đến cuối đường lái xe vào nhà nhìn thấy được từ trong nhà.

"Cô có muốn rào đến con đường luôn không?"

"Không, nó sẽ chỉ khêu gợi tính hiếu kỳ và gợi sự chú ý, nhưng tôi muốn một cảnh sát đóng quân ở trên đó suốt ngày đêm cho đến khi CSU (Crime Scence Unit – Đội Điều Tra Hiện Trường Tội Ác) đến đây và đi khỏi. Không ai được phép đi xuống đây nếu không có sự đồng ý từ Thanh tra Shrader hoặc tôi."

"Hiểu rõ." anh trả lời, quay lưng bỏ đi.

"Còn một chuyện nữa – hãy hỏi một trong những văn phòng ở gần đây xem thử chúng ta có thể mượn một cái máy phát điện. Chúng ta sẽ cần đèn và sưởi nóng ở dưới đây."

"Còn có chuyện gì khác không?"

Sam mang lại cho anh một nụ cười hấp dẫn. "Vì anh đã hỏi, hai tách nóng cà phê sẽ rất là tuyệt."

"Tôi sẽ xem thử tôi có thể làm được gì."

Shrader đang nói chuyện trên điện thoại với Holland, thu xếp cho một đơn vị hiện trường tội ác được gởi đến ca bin càng sớm càng tốt. Khi anh kết thúc cuộc gọi của anh, anh đưa cho Sam cái nhìn giận dữ, trên Shrader, trông rất giống như khuôn mặt hạnh phúc của anh làm Sam không chắc là anh thích thú hay tức giận. "Valente gọi tôi là đồ đê tiện!" anh kêu lên, và Sam nhận biết là anh thật sự vui vẻ.

"Anh ta đã làm vậy," cô đồng ý, "... và anh quả thật là vậy."

"Vâng, nhưng cô biết tôi còn thấy được gì nữa không?"

Sam đút tay cô vào túi và cười toe toét. "Là anh ta cũng đã nghĩ anh là một kẻ độc ác ư?"

"Ngoài chuyện đó."

Sam nghiêng đầu qua một bên. "Tôi chịu thua. Anh đã khám phá ra được điều gì nữa?"

"Cảnh sát Liên Bang gọi Valente là Người Đá – nhưng tôi phát hiện ra anh ta có điểm ấm, mềm yếu, nhạy cảm. Đó là Bà Logan Manning. Người của chúng ta sẽ thấy điều đó rất thú vị." Anh khom người ở phía trước lò sưởi và lấy cây viết ra khỏi túi của anh. "Tôi không biết làm thế nào mà bà ta lại có thể làm được một diễn viên trên sân khấu."

"Anh nghĩ bà ta không thể đóng kịch ư?" Sam thốt lên bất ngờ.

Shrader thốt ra một tràng cười sắc lẻm. "Chết tiệt, vâng, bà ta có thể đóng kịch! Bà ta mang lại cho chúng ta những diễn suất đáng đoạt Giải Thưởng Academy trong bệnh viện và ngay ở đây nữa. Vấn đề là bà ta có vẻ không nhớ những lời đối thoại của bà ta. Ở trong bệnh viện vào sáng thứ Tư, bà ta tỏ vẻ chính đáng và phẫn nộ khi tôi hỏi bà ta về tin nhắn điện thoại của Valente. Hôm nay, chỉ sau hai ngày, bà ta xuất hiện trong máy bay trực thăng tư nhân của anh ta và anh ta bồng bà ta xuống đây trong vòng tay của anh ta."

Vì họ đã bao gồm đề tài này trên đường đến đây từ nơi xảy ra tai nạn, Sam không nói gì thêm.

"Để làm một kẻ nói dối giỏi, cô phải có một trí nhớ giỏi." Shrader tuyên bố khi anh quậy đống tro. "Cái này trông giống như tro củi bình thường đối với tôi, có lẽ là gỗ sồi. Vấn đề với Bà Manning," anh tiếp tục, "là bà ta không chỉ có một trí nhớ kém cỏi, ý thức phương hướng của bà ta cũng thực sự rất tồi tệ. Bà ta đã ở cách nơi này mười hai dặm về phía nam khi xe của bà ta bị tuột xuống con dốc, và bà ta đang đi về hướng nam, không phải hướng bắc. Điều đó có nghĩa là cái gì?" Anh nhìn qua vai của anh và nhướng lông mày của anh, chờ Sam điền vào chỗ trống trong câu nói của anh.

"Cái này là một bài toán đố chăng?" cô nói với vẻ thích thú. "Nó có nghĩa là có vẻ như bà ta đang trên đường về nhà, chứ không phải đi đến đây, khi bà ta bị tuột dốc."

"Đúng. Bây giờ, điều gì làm cho cô thấy phiền về nơi này? Có bất cứ thứ gì nổi bật không?"

Sam phát hiện ra rằng đây là vụ án đầu tiên mà họ bắt đầu làm chung với nhau, và Shrader đang thực sự cố gắng hiểu cô là người tinh mắt như thế nào. "Có vài thứ nổi bật. Trước tiên, ai đó đã quét dọn sàn nhà này rất sạch sẽ, rất gần đây, điều đó khiến anh không màng đến việc không cho mọi người vào đây. Anh đã biết CSU không thể lấy được bất cứ dấu chân nào trên mặt đá này, không chỉ vì nó đã được quét dọn, nhưng vì nó không được bằng phẳng."

"Tốt. Còn gì nữa?"

"Anh đã để cho Valente bước vào nơi này, với hy vọng không thể có được là CSU có thể ít nhiều lấy được một phần dấu giày của anh ta và nó giống với một chỗ nào khác trên sàn đá ở đây."

"Vậy tôi là người mơ mộng."

"Nhân tiện, trong trường hợp anh không chú ý, Bà Manning đã để lại ít nhất là một ít dấu tay trên cửa sổ."

Anh đẩy mình đứng lên, phủi bụi khỏi tay, và nhét cây bút vào túi của anh. "Bà ta đã đặt tay lên trên khung cửa, không phải là mặt kính. Tôi đã theo dõi."

"Tôi nghĩ tay của bà ta đẩy trượt trên mặt kính khi bà ta quay lại."

Mắt Shrader nheo lại. "Nếu cô tin chắc, hãy ghi chú điều đó."

"Tôi sẽ làm." Xoay người lại, cô đi vào nhà bếp. "Anh sẽ nói bất cứ thứ gì với Tierney chứ? Anh ta đã để cho Valente đi qua được anh ta và bước vào nơi này."

"Cô chắc chắn như cái mông xinh đẹp của cô là tôi sẽ làm! Xin lỗi – tôi không có ý cá nhân, không thích hợp, hoặc ngụ ý về việc xúc phạm giới tính."

"Không để tâm." Sam trấn an anh một cách nghiêm trang, nhưng tâm trí của cô đang trên những chiếc ly trong bồn rửa chén. Những chiếc ly đó có vẻ như kỳ quặc đối với cô như cái túi ngủ đơn đối với Shrader, và cô nói to điều đó.

"Chuyện gì làm phiền cô về những chiếc ly?" anh hỏi.

"Tại sao chúng lại ở trong bồn rửa chén? Chai nước đã không được mở, chai rượu sâm banh hoặc chai rược vang cũng không. Vậy là nếu những chiếc ly đều chưa được dùng đến, tại sao ông ta lại đặt chúng vào trong bồn rửa chén chứ?"

"Có lẽ ông ta cho là chúng sẽ được an toàn ở đó, ít khả năng bị rớt bể."

Sam không tranh luận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.