Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 18



Joe O'Hara đã nói đúng – Leigh cảm thấy khá hơn chỉ trong vòng vài phút sau khi Sheila ngồi xuống cạnh cô. Mặc một bộ đồ len đen thanh lịch với mái tóc vàng của cô búi lên sang trọng, Sheila là hơi thở của không khí tươi mới, khỏe mạnh.

Một cách thực tế, giàu lòng trắc ẩn, và khôn ngoan, Sheila lắng nghe chăm chú trong khi Leigh kể lại mọi chuyện đã xảy ra đối với cô kể từ sáng sớm Chủ nhật. Leigh cố gắng đè nén không khóc, nhưng khi cô kết thúc – và đến lúc phải tiếp tục đề tài hiển nhiên tiếp theo – cô đột ngột cảm thấy như thể một bàn tay đang ghép chặt thanh quản của cô và một biển nước mắt đang tràn lên phía sau mắt cô. Vấn đề bày tỏ nỗi lòng mình với Sheila bây giờ hầu như là không thể tránh khỏi việc đương đầu với thực tế. Trong sự im lặng khổ sở, Leigh nhìn bất lực ở cách diễn đạt cảm thông của bạn cô, sau đó cô vội quay mặt đi và cố gắng tập trung vào thứ khác.

Một ngưỡng cửa dẫn vào một căn phòng đóng ván tối rộng rãi với những cuốn sách nhìn lại cô. Logan sử dụng nó như văn phòng của anh. Đèn đã được tắt ở bên trong, nó tối om và trống rỗng.

Cuộc sống của cô tối om và trống rỗng. Ánh sáng cũng đã bị tắt khỏi nó.

Logan đã ra đi.

Anh sẽ không trở lại.

Cô cố nuốt một cách dữ dội, và những lời nói thốt ra như một tiếng thì thầm, đau đớn từ linh hồn của cô. "Anh ấy đã ra đi, Sheila. Anh ấy không thể trở lại."

"Tại sao cậu lại nói như vậy?"

Leigh từ từ xoay đầu cô lại và nhìn thẳng vào bạn cô. "Anh ấy đã đi khỏi một tuần. Mình biết là nếu anh ấy vẫn còn sống, anh ấy đã tìm được cách nhắn tin đến ai đó lúc này. Cậu biết anh ấy mà."

"Vâng, mình biết." Sheila nói chặt chẽ. "Mình cũng biết anh ấy vô cùng tháo vát và bình tĩnh. Anh ấy đang sống khoẻ mạnh vào ngày Chủ nhật, và đây là sáng Thứ bảy. Điều đó có nghĩa là anh ấy đã đi khỏi năm ngày, không phải một tuần. Một người đàn ông có thể sống lâu hơn nhiều so với năm ngày dưới tình trạng tồi tệ hơn một trận bão tuyết."

Hy vọng bùng lên trong Leigh. Sheila nhìn thấy sự thay đổi trong nét mặt của cô và mỉm cười trấn an. "Cậu cũng sẽ suy nghĩ giống như mình nếu cậu không gặp tai nạn. Cậu đã không chỉ bị chấn thương tinh thần gấp đôi, cậu đã bị chấn thương thể chất nặng nề. Chúng ta cần bắt đầu tạo dựng lại sức mạnh của cậu. Chúng ta hãy bắt đầu bằng cách làm vài cuộc đi bộ ngắn với nhau. Mình không gặp bệnh nhân vào những ngày thứ Hai. Lúc đó cậu sẽ có thể tập thể dục một ít, phải không?"

Leigh không thực sự quan tâm đến việc làm bất cứ thứ gì không liên quan đến việc tìm kiếm Logan, nhưng cô biết Sheila nói đúng. Cô cần tập thể dục để tăng cường sức mạnh và sức chịu đựng của cô. "Một cuộc đi bộ rất ngắn, rất chậm." cô ấn định.

"Cảm ơn Chúa." Sheila vừa nói vừa cười khi cô đặt tách trà xuống đĩa. "Lần cuối cùng chúng ta cùng tập thể dục chung với nhau, mình không thể bắt chéo chân mà không rên rỉ cho cả ngày sau. Bệnh nhân của mình bắt đầu mang lại cho mình vài lời khuyên về cách tập thể dục. Ngoài chuyện bị mất thể diện, mình cứ sợ là họ mong được giảm giá trên phí của mình!"

Leigh thực sự nở một nụ cười, và Sheila nhìn lướt qua đồng hồ của cô, sau đó cô vội vàng nhặt lên ví của cô và đứng lên. "Trong mười lăm phút nữa mình sẽ gặp một bệnh nhân là một người kinh niên đến muộn cho mọi điều. Mình hy vọng là mình còn chưa chữa lành bệnh cho ông ta." Cúi xuống, cô áp một nụ hôn lên má của Leigh. "Mình đã gọi điện kê toa thuốc an thần cho cậu. Cậu có uống nó chưa?"

"Mình đã uống một viên trong số đó."

"Uống chúng như mình đã chỉ dẫn." Sheila nói chặt chẽ. "Chúng sẽ giúp cậu. Chúng sẽ không làm cho cậu có những suy nghĩ buồn phiền, chúng sẽ chỉ làm cho cậu có thể suy nghĩ hơn bình thường."

"Không có gì 'bình thường' về những chuyện đang xảy ra cả." Leigh chỉ ra, và sau đó cô bớt gay gắt vì nó là 'dễ dàng hơn'. "Được, mình sẽ bắt đầu uống chúng."

"Tốt – và vui lòng gọi cho Jason. Anh ta gọi mình hai lần vào hôm qua. Anh ta cuống lên vì anh ta chưa gặp được cậu và không biết khi nào thì cậu sẽ quay lại với vai diễn của cậu."

Thông tin đó làm Leigh cảm thấy có tội lẫn bị quấy rầy không đúng lúc. "Mình đã không nói chuyện với anh ấy kể từ khi mình rời khỏi bệnh viện, nhưng anh ấy có nhắn tin cho mình mỗi ngày. Anh ấy đã nói là Jane Sebring đang làm rất xuất sắc trong vai diễn của mình."

Khi vừa đề cập đến nữ diễn viên lộng lẫy cùng đóng vai chính và dự bị của Leigh, Sheila nhăn nhó với vẻ tức giận. "Cô chắc là đau lòng lắm khi cậu đã không chết trong tai nạn. Mình ghét cô ta đang được hưởng lợi từ sự bất hạnh của cậu."

Leigh há hốc miệng với cô. Sheila không bao giờ làm những lời tuyên bố như thế, cô là một bác sĩ tâm lý và vì vậy cô thường tìm kiếm những lời giải thích cho thái độ của mọi người hơn là kết tội họ cho những cảm nghĩ của họ.

"Đừng buộc mình nói về người phụ nữ đó... " Sheila lại nhìn lướt qua đồng hồ của cô. "Mình sắp bị trễ rồi, tôi phải đi thôi. Cậu biết cách gặp được mình, ngày hay đêm."

Điện thoại reo thường xuyên trong khi Sheila ở đó. Khi cô rời khỏi, Hilda mang vào tin nhắn điện thoại mà cô ta đã nhận, và Leigh nhìn lướt qua chúng. Trong số các cuộc gọi có hai tin nhắn làm Leigh cảm thấy cô cần trả lời: một cái từ Michael Valente, cái khác là từ Jason.

Người phụ nữ trả lời điện thoại của Michael Valente có thái độ gần như khó chịu. Bên cạnh lễ độ một cách lạnh lùng, cô ta hỏi những câu hỏi không cần thiết và rõ ràng không tin những câu trả lời mà Leigh đưa ra cho cô ta. Cô không chỉ khăng khăng đòi biết cuộc gọi của Leigh liên quan đến chuyện gì, cô ta còn khăng khăng đòi Leigh đưa cho cô ta số điện thoại và địa chỉ, và sau đó cô ta đột ngột giữ cuộc gọi và để nó ở đó. Vì tên của Leigh đã xuất hiện khắp nơi trên tin tức cho gần cả một tuần nay, và nối kết với Valente kể từ hôm qua, nó có vẻ hơi khó tin bất cứ câu hỏi nào trong số đó là thật sự cần thiết. Nếu người phụ nữ là người giúp việc cho anh, thì cô ta đã ở dưới một sắc lệnh sắt để tra hỏi tất cả các cuộc gọi của anh một cách kỹ càng và không có ngoại lệ. Nếu người phụ nữ đó là bạn gái sống chung với anh, thì cô ta quá ghen tuông và thiếu tự tin với bất cứ người phụ nữ nào gọi cho anh. Dù sao đi nữa, Leigh nhận biết Michael Valente phải là một người đàn ông rất khó khăn để có thể đạt đến.

Cô đã chờ lâu trên cuộc gọi đến nỗi cô đang mệt mỏi và bực tức và sắp sửa gác máy khi cuối cùng thì anh cũng nhấc máy điện thoại. "Leigh?"

Vì lý do nào đó, hệ thần kinh của Leigh phản ứng với sự ngạc nhiên choáng váng khi nghe giọng của anh và sự quen thuộc của anh sử dụng tên của cô. Có cái gì đó rất... phân tâm về nó.

"Leigh?" anh lại nói vào sự im lặng.

"Vâng, tôi đây. Tôi xin lỗi, tôi bị – phân tâm."

"Cám ơn vì đã chịu đựng sự điều tra và chờ tôi trả lời cuộc gọi của cô." anh nói. "Thư ký của tôi nghĩ cô là một người phóng viên khác đang sáng chế ra cách mới để tôi trả lời điện thoại. Khi tôi gọi cho cô lúc nãy, tôi đã quá bận tâm với những thứ khác nếu không thì tôi đã cho cô số điện thoại riêng của tôi, là ý định của tôi. Cô có bất cứ tin tức gì về Logan chưa?"

"Không, không có gì cả." cô nói, tự hỏi liệu anh luôn ở dưới cuộc bao vây từ giới truyền thông hoặc nếu – Lạy trời cho nó đừng xảy ra – tình huống của anh ở văn phòng là kết quả của lòng tốt bụng của anh đối với cô. Cô cảm thấy khó chịu cho lý do sau.

"Leigh?"

Cô thở dài run rẩy. "Tôi xin lỗi. Anh chắc là cảm thấy như anh đang nói chuyện với một cái điện thoại chết. Tôi đang hy vọng anh luôn bị đám nhà báo quấy rầy, để tôi không phải là lý do cho những gì đang xảy ra hôm nay." Ngay khi cô nói nó, cô nhận biết hy vọng của cô là vô lý, và – tệ hơn – cô chỉ chưng hửng nói về danh tiếng nhơ nhuốc của anh với pháp luật và giới truyền thông. Cô đặt trán của cô vào trong tay và nhắm mắt lại. "Tôi thật lòng xin lỗi." cô thì thầm một cách chán chường. "Tôi không có ý nói vậy."

"Cô không có gì để xin lỗi cả." anh nói, nhưng giọng nói của anh trở nên khô khan và lạnh lẽo. "Tôi đang không biết liệu ngày mai tôi có thể ghé qua và lấy những tài liệu mà tôi cần từ văn phòng của Logan. Trong sự vội vã hôm qua, tôi quên mất chúng."

Trong 'sự vội vã hôm qua', anh đã hủy bỏ kế hoạch riêng của anh, tìm phi công của anh, nói lý lẽ với O'Hara, cho cô mượn trực thăng của anh, ở với cô trong cái rét lạnh, chịu đựng sự bẽ mặt từ cảnh sát, và bế cô qua lại qua tuyết ở cabin. Trong trạng thái xúc động của cô, Leigh dường như không thể khắc phục việc cô có vẻ thiếu lòng biết ơn, hay lờ đi phản ứng của anh. "Tôi chỉ là... rất xin lỗi." cô lại nói, khóc lóc.

"Vì cái gì?" anh nói mỉa mai. "Vì đã đọc về tôi trên báo? Hay tin vào những gì cô đã đọc?"

Leigh nâng đầu cô lên, lông mày của cô nhíu lại, cái gì đó quấy rầy trong thâm tâm của cô. Cái gì đó rắc rối. "Vì mọi điều." cô nói lơ đãng.

"Giờ nào sẽ tiện để tôi ghé qua vào ngày mai?"

"Giờ nào cũng được cả. Tôi sẽ ở đây suốt cả ngày trừ phi tôi nghe tin gì đó về Logan."

Khi cô gác máy, Leigh nhìn điện thoại một lát, cố gắng tập trung vào nguyên nhân khó chịu của cô. Cái gì đó về giọng nói của anh. Giọng nói không có khuôn mặt... Giọng nói đàn ông, vui vẻ lúc đó, nhưng liên kết trong tâm trí của cô với sự khó chịu sau đó, với sự nguy hiểm... xin lỗi, cô đã đánh rơi cái này...

Leigh rũ bỏ ý nghĩ về người đàn ông bên ngoài cửa tiệm Saks. Không phải là Valente. Không thể là Valente. Đó là một khái niệm điên rồ – một bằng chứng là cô đang trên bờ vực quá tải về thể chất lẫn tinh thần.

Cô quyết định gọi lại cho Jason, và thấy mình được cổ vũ bởi sự sinh động quen thuộc, điên cuồng của anh và sự quan tâm thực sự. "Cô có thể cứ bảo tôi là cô khoẻ," anh công bố vào cuối cuộc gọi của họ, "nhưng tôi muốn tận mắt nhìn thấy cô. Tôi nên đến đó lúc mấy giờ vào ngày mai?"

"Jason, tôi thật sự không phải là một người bầu bạn tốt lắm vào lúc này."

"Nhưng tôi là một người luôn bầu bạn tốt, và tôi sẽ chia sẻ nó với cô vào ngày mai. Buổi trưa được chứ?"

Leigh quyết định là anh sẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa của cô dù là anh có được mời hay không, nhưng cô cũng nhận biết là cô thật sự vui mừng được gặp anh. Cô đang chết dần trong trạng thái cô độc và cô đơn. "Giữa trưa cũng được." cô nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.