Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 2



"Hoan hô!""Hoan hô!"tấm màn đóng lại và mở ra sáu lần và những tiếng vỗ tay tán thưởng vẫn còn vang ầm ĩ điếc tai. Các diễn viên đứng xếp hàng trên sân khấu, từng người một thay phiên nhau cúi đầu chào, nhưng khi Leigh bước tới phía trước, tiếng hoan hô vang dậy điên cuồng. Đèn trong rạp đã bật sáng, và Leigh có thể nhìn thấy Logan đứng ở hàng ghế trước, vỗ tay và reo hò với niềm tự hào nhiệt tình. Cô mỉm cười với anh, và anh giơ lên ngón tay cái. đến cánh gà nơi Jason đang đứng, khuôn mặt của anh rạng rỡ với thắng lợi. "Chúng ta đã thắng lớn, Jason!" cô nói, ôm chầm anh.

"Chúng ta hãy chào một lần nữa đi, lần này chỉ có cô và tôi thôi." anh nói.

Jason sẽ cho kéo mở tấm màn suốt đêm cho đến khi người đi xem kịch cuối cùng rời khỏi rạp hát. "Không." Leigh nói với nụ cười đến tận mang tai. "Cả hai chúng ta chào hai lần là đủ rồi."

Anh giật mạnh cánh tay cô, như một cậu bé ba mươi lăm tuổi hạnh phúc – xuất sắc, bất an, nhạy cảm, ích kỷ, trung thành, nóng nẩy, ân cần. "Đi nào, Leigh." anh phỉnh phờ. "Chỉ một cái chào nữa thôi. Chúng ta đáng được mà." Đám đông bắt đầu la thét, "Nhà soạn kịch! Nhà soạn kịch!" và nụ cười của anh mở rộng. "Họ thực sự muốn gặp lại tôi kìa."

Anh ở trong một tâm trạng ngây ngất, và Leigh nhìn anh với vẻ hỗn hợp của một bà mẹ vừa hiểu biết và vừa lo sợ. Jason Solomon có thể làm loá mắt cô đôi khi với trí tuệ của anh, làm cô đau với sự không nhạy cảm của anh, và làm ấm áp cô với sự dịu dàng của anh. Những người không biết anh nghĩ về anh như một người quyến rũ lập dị. Những người biết anh rõ hơn nói chung coi Jason như là một người tự kỷ trung tâm thông minh, khó chịu. Đối với Leigh, người biết anh, và yêu thương anh, anh là một người hoàn toàn có hai tính cách.

"Nghe tiếng vỗ tay kìa." anh nói, giật tay cô. "Đi ra ngoài kia đi mà."

Bất lực để kháng cự lại anh trong tâm trạng này, Leigh mủi lòng, nhưng lùi bước. "Đi đi." cô nói. "Tôi sẽ ở lại đây."

Thay vì thả tay cô ra, anh siết chặt nó và kéo cô theo với anh. Cô mất thăng bằng khi họ xuất hiện từ cánh gà, và sự kháng cự bất ngờ của cô rất dễ dàng nhìn thấy được. Khoảnh khắc lúng túng không dự định trước làm cho đám đông xem như một sự tuyệt vời. Nó làm cho hai nhân vật nổi tiếng trên Broadway có vẻ như là những người đáng yêu, và tiếng vỗ tay tán thưởng huyên náo đã được hòa lẫn với tiếng thét cười.

Jason cũng sẽ thử dỗ ngọt cô để chào thêm một lần nữa sau cái chào đó, nhưng lần này Leigh rút tay cô lại và quay lưng lại cười. "Đừng quên câu châm ngôn," cô nhắc nhở anh qua vai cô, "luôn rời khỏi họ khi họ muốn nhiều hơn."

"Đó là lời nói sáo." anh cãi lại một cách bất bình.

"Nhưng rất đúng, tuy nhiên."

Anh do dự một lát, sau đó đi theo cô ra hậu trường, xuống hành lang đông đúc với những diễn viên hoan hỉ và những thành viên trong đoàn bận rộn, tất cả bọn họ đang cố chúc mừng và cảm ơn nhau. Jason và Leigh dừng lại nhiều lần để tham dự những cái ôm chúc mừng.

"Tôi đã bảo với cô là ngày hai mươi tám luôn là ngày may mắn của tôi mà."

"Anh nói đúng." Leigh đồng ý. Jason khăng khăng đòi khai diễn tất cả các vở kịch của anh vào ngày hai mươi tám bao gồm vở kịch Blind Spot (Điểm Mù), mặc dù theo lệ thường, những vở kịch Broadway không khai diễn vào thứ bảy hàng tuần.

"Tôi cảm thấy muốn uống một ly sâm banh." Jason công bố khi cuối cùng họ gần đến phòng thay quần áo của Leigh.

"Tôi cũng vậy, nhưng tôi cần thay đổi quần áo và tẩy trang ngay. Chúng ta có một buổi tiệc phải tham dự, và tôi muốn đến đó trước nửa đêm."

Nhà phê bình đang chúc mừng đạo diễn của vở kịch, và Jason theo dõi kỹ anh ta một lát. "Không ai để ý là chúng ta đến muộn đâu."

"Jason." Leigh nhắc nhở anh với vẻ kiên nhẫn thích thú, "Tôi là khách danh dự đấy. Tôi nên cố gắng đến đó trước khi buổi tiệc kết thúc."

"Tôi nghĩ vậy." anh đồng ý, kéo tia nhìn của anh khỏi nhà phê bình. Anh đi theo cô vào phòng thay quần áo chất đầy hoa của cô, nơi một người giữ trang phục đang chờ để giúp Leigh cởi chiếc váy và cái áo rẻ tiền mà cô đã mặc cho cảnh diễn cuối cùng.

"Hoa này là của ai vậy?" Jason hỏi, đi đến một giỏ hoa phong lan trắng khổng lồ. "Chúng chắc là đáng giá cả một gia tài."

Leigh nhìn lướt qua giỏ hoa to lớn. "Tôi không biết."

"Có một tấm thiệp kèm theo." Jason nói, đã với lấy phong bì trên giỏ hoa nọ. "Tôi đọc nó nhé?"

"Tôi có thể cản được anh sao?" Leigh nói đùa. Tính tò mò của Jason rất nổi tiếng. Đằng sau tấm màn chắn, Leigh bước ra khỏi quần áo của cô và khoác áo choàng vào, sau đó cô vội vã đi đến bàn trang điểm của cô và ngồi ở phía trước một tấm gương lớn sáng đèn.

Với cái phong bì mở trong tay anh, Jason bắt gặp tia nhìn của cô trong gương và mang lại cho cô nụ cười kín đáo. "Cô rõ ràng là đã thu hút được một người đeo đuổi với cả đống tiền. Thú thật đi cưng, anh ta là ai vậy? Cô biết là cô có thể tin tưởng tôi với những bí mật bẩn thỉu của cô mà."

Câu cuối cùng của anh làm cho Leigh cười. "Anh chưa bao giờ giữ được một bí mật nào trong đời của anh cả, dù là nó có bẩn thỉu hay không." cô bảo với bóng anh trong gương.

"Đúng, nhưng dù sao thì cũng nói cho tôi biết anh ta là ai đi mà."

"Tấm thiệp viết gì?"

Thay vì nói với cô, Jason trao nó cho cô để cô có thể tự đọc nó. "YÊU ANH." nó đã viết. Cái cau mày ngắn bối rối của Leigh nhường lối cho một nụ cười khi cô đặt tấm thiệp xuống và bắt đầu lau chùi phấn son. "Là từ Logan." cô bảo anh.

"Tại sao chồng cô lại gửi cho cô một giỏ hoa phong lan trắng đáng giá cả ngàn đô la với một tấm thiệp yêu cầu cô yêu anh ta chứ?"

Trước khi trả lời, Leigh làm xong việc thoa kem trên mặt của cô và bắt đầu chùi phấn son bằng những miếng khăn giấy. "Khi Logan bảo người bán hoa viết trên tấm thiệp, người bán hoa rõ ràng là đã hiểu lầm và quên đặt dấu phẩy sau chữ 'yêu'. Nó lẽ ra nên viết là, 'Yêu dấu phẩy Anh.' "

Một chai rượu Dom Pérignon đang nằm trong xô đá, và Jason phát hiện ra nó. "Tại sao Logan tự gọi mình là 'anh' thay vì gọi mình là 'Logan'?" anh hỏi khi anh nâng cái chai từ xô đá và bắt đầu tháo miếng giấy bạc đen ở cổ chai.

"Đó có lẽ là lỗi của tôi." cô thú nhận với cái liếc nhanh, thông cảm với anh. "Dự án Crescent Plaza đã và đang kéo dài Logan trong nhiều tháng trời, và tôi đã yêu cầu anh ấy hơi thả lỏng. Anh ấy đang cố bông đùa hơn và tự phát vì tôi."

Jason há hốc miệng với cô trong tiếng cười chế nhạo. "Logan ư? Tự phát và bông đùa ư? Cô không thể nào là nghiêm túc." Anh châm sâm banh vào hai chiếc ly và đặt một ly trên bàn trang điểm cho cô, sau đó anh ngồi xuống ghế xô pha nhỏ ở bên trái của cô, gác đôi chân của anh trên bàn cà phê, và gác chân qua ngay mắt cá của anh. "Trong trường hợp cô đã không nhận thấy, chồng cô nghĩ nhà hàng năm sao như là một phòng hội nghị thiếu ánh sáng với những cái nĩa. Anh ta nghĩ cặp hồ sơ là một phụ trang cần thiết, và anh ta xem thường câu lạc bộ gôn của anh ta."

"Đừng chế nhạo Logan." cô bảo anh. "Anh ấy là một doanh nhân xuất sắc."

"Anh ta là một người chán ngấy." Jason cãi lại, rõ ràng là tận hưởng cơ hội hiếm hoi để chế nhạo một người nào đó mà anh thật sự thán phục và thậm chí ghen tị. "Nếu cô muốn tính bông đùa và tính tự phát trong một người đàn ông, cô nên có một cuộc tình với tôi thay vì hướng về chàng trai hoa phong lan này cho những nét đó."

Cô đưa cho anh vẻ ngoài thích thú, trìu mến và lờ đi việc anh nhắc đến giỏ hoa phong lan. "Anh là người đồng đính đấy, Jason."

"Đúng, vâng." anh đồng ý với nụ cười đến tận mang tai. "Tôi nghĩ điều đó có thể là một trở ngại cho cuộc tình của chúng ta."

"Eric sao rồi?" Leigh hỏi, cố tình thay đổi đề tài. Eric đã là 'một nửa kia' của Jason hơn sáu tháng nay – mà hầu như xác lập một kỷ lục lâu dài nhất trong những mối quan hệ của Jason. "Tôi không nhìn thấy anh ta ở hàng ghế trước tối nay."

"Anh ta có ở đó." Jason nói một cách hờ hững. Anh chuyển chân của anh từ bên này qua bên kia, nhìn đôi giày màu đen bóng loáng của anh. "Nói thật với cô là Eric cũng đang trở nên hơi chán ngấy."

"Anh rất mau bị chán." Leigh nói với cái nhìn ẩn ý.

"Cô nói đúng."

"Nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi... "

"Điều mà, dĩ nhiên, là tôi không muốn." Jason gián đoạn.

"Và điều mà, dĩ nhiên, dù sao thì tôi cũng sẽ nói ra – Nếu anh muốn nghe ý kiến của tôi, có lẽ anh nên cố gắng tìm một người không quá giống anh có vẻ dễ đoán được và chán ngán. Thử đi với một người nào đó xem thường câu lạc bộ gôn của anh ta để thay đổi một chút."

"Một người rất đẹp đến nỗi tôi có thể lờ đi những nét chán ngán của anh ta ư? Thật ra mà nói, tôi biết một người như thế!"

Anh tán thành quá nhanh đến nỗi Leigh bắn cho anh cái nhìn ngờ vực trước khi cô hắt miếng khăn giấy vào sọt rác và bắt đầu làm trang điểm thường ngày của cô. "Anh biết à?"

"Vâng, quả thực vậy." Jason nói với nụ cười quỉ quái. "Anh ta có mái tóc nâu nhạt dày có những vệt vàng hoe từ nắng hè, đôi mắt xinh đẹp, và thân thể to lớn. Anh ta nhìn có hơi quá trí thức so với khẩu vị của tôi, nhưng anh ta ba mươi lăm tuổi, và đó là tuổi tốt đối với tôi. Anh ta đến từ một gia đình thuộc dòng dõi quý tộc lâu đời ở New York đã bị cạn tiền từ lâu trước khi anh ta chào đời, vì vậy anh ta có nhiệm vụ khôi phục lại tài sản của gia đình, anh ta đã làm điều đó một mình..."

Leigh cuối cùng nhận biết là anh đang mô tả Logan, và vai của cô bắt đầu cười ngặt nghẽo. "Anh đúng là điên mà."

Sự tập trung ngắn ngủi của Jason đưa anh từ chuyện lãng mạn đến việc kinh doanh mà không có chỗ ngừng ở giữa. "Đúng là một đêm!" anh nói với một tiếng thở dài, dựa đầu của anh quay lại vào ghế xô pha. "Tôi đã đúng khi thay đổi vài chỗ trong cảnh cuối cùng ở hồi thứ hai. Cô có để ý xem khán giả phản ứng mạnh mẽ đến mức nào không? Một phút trước mọi người đang cười, sau đó họ nhận biết cô thật ra sẽ làm gì và cuối cùng thì họ khóc. Nội trong vòng vài lời đối thoại, họ đi từ sự vui vẻ đến tuôn nước mắt. Vì, cưng ạ, là biên kịch xuất sắc – và diễn viên xuất sắc, dĩ nhiên." Anh ngừng lại uống một ngụm sâmbanh và, sau một lúc lặng lẽ suy nghĩ, bổ sung, "Sau khi tôi xem suất diễn chiều mai, tôi có thể muốn thay đổi ít lời đối thoại giữa cô và Jane trong hồi thứ ba. Tôi còn chưa quyết định."

Leigh không nói gì khi cô nhanh chóng áp dụng phần son phấn còn lại, chải tóc của cô, rồi biến mất sau tấm màn để mặc vào chiếc áo mà cô đã mang tới nhà hát. Bên ngoài phòng thay quần áo, mức độ ồn ào đã dâng lên đáng kể khi các diễn viên, các thành viên trong đoàn, và những người có đủ ảnh hưởng để được phép đến hậu trường bắt đầu rời khỏi nhà hát từ cửa sau, tiếng cười và tiếng nói vang dậy khi họ chuẩn bị đi ăn mừng thắng lợi của đêm nay với bạn bè và gia đình. Lẽ ra, Jason và cô sẽ làm y như vậy, nhưng hôm nay là sinh nhật thứ ba mươi lăm của Leigh, và Logan đã quyết định rằng nó sẽ không xếp hạng thứ nhì so với đêm ra mắt của vở kịch.

Cô xuất hiện từ phía sau tấm màn mặc một chiếc áo váy bó bằng lụa màu đỏ đơn giản nhưng quyến rũ với hai dây áo nhỏ xíu đính cườm ở vai, đôi giày cao gót phù hợp, và một cái ví dạ hội nạm ngọc hiệu Judith Leiber đeo trên những ngón tay của cô bởi một cọng dây nhỏ hẹp.

"Màu đỏ à?" Jason nói, cười toe toét khi anh từ từ đứng lên. "Tôi chưa từng thấy cô mặc đồ đỏ trước đây."

"Logan đã cụ thể yêu cầu tôi mặc màu này cho buổi tiệc đêm nay."

"Thật à, tại sao?"

"Có lẽ vì anh ấy đang bông đùa." Leigh đã nói một cách tự mãn, rồi sự bất an sau đó thay đổi cách diễn đạt vui vẻ của cô. "Tôi như thế này nhìn được chứ?"

Jason từ từ quan sát đánh giá mái tóc nâu vàng óng ả dài đến ngang vai của cô, đôi mắt to màu ngọc xanh biển, và xương gò má cao, rồi anh dừng lại ở thắt lưng nhỏ hẹp của cô, và xuống đôi chân dài của cô. Cô dễ thương, nhưng chắc chắn là không lộng lẫy, và thậm chí không xinh đẹp. Tuy nhiên trong một căn phòng đầy những người phụ nữ như thế, Leigh Kendall cũng sẽ kéo được sự chú ý và sự thu hút ngay khoảnh khắc cô di chuyển hoặc nói chuyện. Trong nỗ lực định rõ sức mạnh hiện diện trên sân khấu của cô, các nhà phê bình ví cô như Katharine Hepburn hoặc Ethel Barrymore lúc trẻ, nhưng Jason biết là họ đã sai. Trên sân khấu, cô có sự rực rỡ vô song của Hepburn và cô có chiều sâu thần kỳ của Barrymore, nhưng cô cũng còn có những thứ khác nữa, những thứ chắc chắn quyến rũ hơn và duy nhất của riêng cô – một sự quyến rũ mê hoặc rất mạnh mẽ khi cô đang đứng trong phòng thay quần áo của cô, chờ nghe ý kiến của anh về y phục của cô, như khi cô ở trên sân khấu. Cô là một nữ diễn viên điềm đạm nhất, hợp tác nhất mà anh từng biết, nhưng cô có vẻ là một rào chắn bí ẩn, không ai được phép vượt qua. Cô làm việc rất nghiêm túc, nhưng cô không xem bản thân mình một cách nghiêm túc, và đôi khi sự khiêm tốn và khiếu hài hước của cô làm anh cảm thấy mình như là một người có tánh tình hung dữ, tự cao tự đại.

"Tôi đang bắt đầu ước gì là tôi đang mặc một cặp quần jean và một cái áo thun chui đầu." cô nói đùa, nhắc nhở anh rằng cô đang đợi nghe ý kiến của anh.

"Được." anh nói, "Đây là – sự thật thẳng thắn nhé: mặc dù cô không gần lộng lẫy như chồng cô, cô cũng là một người phụ nữ hấp dẫn khác thường."

"Trong trường hợp không mong đợi điều đó có nghĩa là một lời khen lớn." Leigh nói, cười khi cô mở cửa tủ và lấy ra áo khoác của cô, "Cám ơn nhiều."

Jason thực sự kinh ngạc bởi việc chậm hiểu của cô. "Dĩ nhiên đó là một khen, Leigh, nhưng tại sao cô lại quan tâm đến việc cô nhìn ra sao ngay lúc này? Vấn đề đó đã là chuyện cách đây một tiếng đồng hồ, cô đã thuyết phục bốn trăm người rằng cô thật sự là một người phụ nữ ba mươi tuổi bị mù lòa không biết rằng mình đang giữ chiếc chìa khoá để phá án một vụ giết người ghê gớm. Cô đã làm mỗi một khán giả đó ngọ nguậy trong ghế của họ vì khiếp sợ!" Jason đưa hai tay lên với vẻ kinh tởm hoang mang. "Chúa ơi, tại sao một người phụ nữ có thể làm được tất cả lại quan tâm đến một chuyện khốn kiếp như là cô ta trông ra sao trong chiếc áo dự tiệc chứ?"

Leigh mở miệng định trả lời, sau đó cô mỉm cười và lắc đầu. "Đó là chuyện của phái nữ." cô nói bằng giọng chua chát, nhìn lướt qua đồng hồ của cô.

"Tôi hiểu rồi." Anh mở cánh cửa phòng thay quần áo và bước sang một bên với cử chỉ lịch sự cố tình. "Mời cô." anh nói, sau đó anh đưa cánh tay cho cô và cô nắm lấy nó, nhưng khi họ bắt đầu đi xuống hành lang ở phía sau, anh nghiêm trang lại. "Khi chúng ta đến buổi tiệc, tôi sẽ hỏi Logan xem anh ta có gửi cho cô giỏ hoa phong lan đó hay không."

"Tôi thà là anh đừng lo lắng cho mình hoặc Logan tối nay." Leigh nói, giữ giọng của cô nhẹ nhàng. "Cho dù là Logan đã không gửi chúng, nó cũng thật sự không quan trọng. Chúng ta đã đề phòng cẩn thận – bây giờ tôi có một tài xế kiêm vệ sĩ. Matt và Meredith Farrell đã cho tôi mượn anh ta sáu tháng trong khi họ vắng mặt. Anh ta giống như là một thành viên trong gia đình họ khi họ có mặt ở nhà ở Chicago. Tôi được bảo vệ rất tốt."

Mặc dù với những lời trấn an của Leigh, cô không thể hoàn toàn ngăn chặn sự run rẩy lo âu về giỏ hoa phong lan. Gần đây, cô đã nhận vài món quà nặc danh, tất cả chúng đều mắc tiền và nhiều ẩn ý tình dục rành rành, như là một đôi vớ đen đăng–ten và áo ngực từ Neiman Marcus và một bộ đồ ngủ vô cùng mỏng manh, quyến rũ từ Bergdorf Goodman. Một tấm thiệp nhỏ màu trắng luôn đi kèm với những món quà với những lời nhắn ngắn ngủi, khó hiểu như, "Mặc cái này cho anh." và "Anh muốn thấy em trong cái này."

Cô đã nhận một cuộc gọi điện thoại ở nhà ngày sau khi món quà đầu tiên được chuyển đến nhà hát. "Em có đang mặc món quà của em không, Leigh?" Giọng nói âu yếm, phỉnh phờ của một người đàn ông đã hỏi trong máy trả lời tự động.

Tuần trước, Leigh đã viếng thăm Saks, nơi cô mua một cái áo choàng cho Logan và một cái cài áo nhỏ cho mình, cô đã nhét cái cài áo vào túi áo choàng của cô. Cô định bước xuống vỉa hè ở góc đường của Đại lộ Fifth và Đường 51st cùng với những người đi bộ khác khi tay của một người đàn ông với tới từ phía sau lưng cô, cầm một cái túi mua sắm nhỏ hiệu Sak. "Cô đã đánh rơi cái này." anh ta nói một cách lịch sự. Giật mình, Leigh tự động cầm lấy cái túi và thả nó vào trong cái túi lớn hơn chứa cái áo choàng của Logan, nhưng khi cô nhìn quanh để cảm ơn người nọ, hoặc là anh ta đã thụt lùi vô đám đông đi bộ hoặc là anh ta là người đàn ông mà cô nhìn thấy đi vội vã xuống phố, áo khoác của anh ta che đến tận tai của anh ta, đầu của anh ta cúi xuống tránh gió.

Khi cô về đến nhà với những món đồ mới mua của cô, Leigh nhận biết cái túi nhỏ của cô từ Saks vẫn còn trong túi áo choàng của cô, nơi mà lúc đầu cô đã đặt nó. Cái túi của người đàn ông đã trao cho cô ở trên đường chứa một chiếc chiếc nhẫn bạc nhỏ, như một chiếc nhẫn cưới. Tấm thiệp đã đề là "Em thuộc về anh."

Mặc dù tất cả những chuyện đó, cô tin chắc là giỏ hoa phong lan trong phòng thay quần áo của cô đến từ Logan. Anh biết chúng là loại hoa ưa thích của cô.

Trong con hẻm sau lưng nhà hát, tài xế kiêm vệ sĩ mới của Leigh đang đứng bên cạnh chiếc xe limousine đang mở cửa. "Cuộc biểu diễn rất được ưa chuộng, Bà Manning, và bà thật tuyệt vời!"

"Cảm ơn anh, Joe."

Jason ngồi vào chiếc xe hơi sang trọng và gật đầu hài lòng. "Mọi người nên có một vệ sĩ kiêm tài xế riêng."

"Anh có thể không nghĩ vậy trong chốc lát nữa đây." Leigh cảnh báo anh với nụ cười tiếc nuối khi tài xế ngồi vào đằng sau vô–lăng và cài số xe. "Anh ta lái xe như... " Chiếc xe đột ngột bắn như tên lửa về phía trước, ném hai người họ vào ghế của họ và xộc vào giao thông đông đúc.

"Đồ điên!" Jason chửi thề, chộp lấy tay cầm ngay ghế ngồi bằng một tay và cổ tay của Leigh với tay kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.