Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 22



"Tôi không thể tin là cô trốn tránh bạn bè lâu như thế!" Jason trách móc Leigh ngay khi Hilda cho anh nhà vào chiều Chủ nhật. Sinh lực và sự hoạt bát của anh làm Leigh cảm thấy vừa phấn chấn vừa kiệt sức, nhưng cô gần như không giấu được vẻ không hài lòng của cô khi anh quay sang một bên trao cho Hilda áo choàng của anh và cô nhận biết anh đã không đến một mình. Sau lưng anh là Jane Sebring.

Khuôn mặt đỏ bừng từ cái lạnh và vẻ sốt sắng trẻ con mong muốn gặp cô, Jason bỏ lại Jane trong tiền sảnh và vội vã đi băng qua phòng để đặt một nụ hôn lên má của Leigh. "Tôi không thể ngăn cản Jane đến." anh thì thầm. "Cô ta khăng khăng đòi theo. Cô ta còn tự nhiên chui vào tắc–xi của tôi. Mặc dù vậy cô ta sẽ không ở lại lâu. Cô ta phải trở lại nhà hát cho suất diễn chiều, nhưng tôi được rảnh cả buổi chiều đấy!" anh đứng thẳng lên và khảo sát khuôn mặt của Leigh, khuôn mặt của anh lộ vẽ hãi hùng không che đậy. "Sẽ mất bao lâu để cô trông giống như cô lúc trước?"

"Không lâu." Leigh nói, cau mày khi anh ngồi xuống sát cô trên ghế xô pha, nhưng sự chú ý của cô là trên người Jane, người dừng lại ở tấm gương để kiểm tra khuôn mặt hoàn mỹ của cô ta.

Theo truyền thống của Barrymores, bốn thế hệ liên tiếp của gia đình Sebring đã trở thành những huyền thoại trong kịch nghệ. Jane là thành viên đầu tiên của gia đình lừng lẫy của cô từng được xem là xinh đẹp một cách kỳ lạ, cô cũng là thành viên đầu tiên của gia đình bị tấn công bởi các nhà phê bình kịch nghệ trong vai trò Broadway đầu tiên của cô. Thật ra, việc trình diễn trong một vai trò quan trọng ngay lần đầu xuất hiện trên sân khấu đã là quá sức cho một nữ diễn viên thiếu kinh nghiệm ở tuổi 21, nhưng cô đã được cho cơ hội đó là vì cô là Sebring. Và vì cô là Sebring, các nhà phê bình đã hy vọng cô có tiêu chuẩn cao được ấn định bởi có những tiền người tiền nhiệm, nhưng không mấy lộng lẫy, nổi tiếng hơn cô.

Hai tuần sau khi vở kịch được khai diễn, cô ta đã để lại sự nhục nhã và bỏ đi đến Hollywood. Ở đó, những người quan hệ với gia đình cô đã mở cửa cho cô, với khuôn mặt hấp dẫn và thân hình của cô mê hoặc những máy quay phim. Với sự hướng dẫn và sự hiệu chỉnh tốt, việc diễn suất của cô cải thiện cùng với vai trò của cô, lên đến đỉnh điểm với giải thưởng Academy cho Nữ Diễn Viên Phụ Xuất Sắc vào năm ngoái.

Giải Oscar đã tạo dựng chỗ đứng cho Jane trong phim trường mà tổ tiên của cô chưa bao giờ đạt được trong sự nghiệp điện ảnh của họ, nhưng điều đó vẫn không đủ. Hình như vẫn còn bị thương tổn do việc vị bẽ mặt cách đây đã lâu của cô ở Broadway, cô đã bỏ qua hai cơ hội đống phim tốt và nhiều tiền để nhận lấy vai trò trong vở Blind Spot.

"Thật tội nghiệp cho cô!" Jane nói khi cô áp má cô vào má Leigh và hôn gió vào không khí, sau đó cô đứng thẳng lên và quan sát những vết thâm tím đang nhạt dần và những vết cắt đang lành trên khuôn mặt của Leigh. "Cô đã trải qua rất nhiều chuyện kể từ đêm khai mạc..."

Hi vọng tránh các câu hỏi thăm dò về chi tiết của những gì cô đã trải qua, Leigh đành phải chào hỏi bằng cách hỏi họ liệu Hilda có thể mang cho họ cái gì đó để uống.

"Tôi sẽ uống như thường lệ." Jason nói, nhìn qua vai của anh ở Hilda, người anh biết theo kinh nghiệm sẽ lảng vảng gần đó, sẵn sàng mang đồ ăn thức uống ra. "Một ly vốt–ka mác–tin," anh giải thích, "với hai trái ô liu."

"Jane?" Leigh hỏi.

"Tôi không uống." Jane nhắc nhở cô, vẻ mặt của cô nhẹ nhàng khiển trách Leigh vì không nhớ là Jane không uống rượu. Mặc dù những thế hệ trước của gia đình Sebring tất cả đều được nổi tiếng cho những thói hư tật xấu của họ như những tài năng của họ, Jane Sebring không vượt qua bất cứ sự yêu chuộng nào của họ. Cô không uống rượu hay hút thuốc, cô ghê tởm thuốc phiện, và cô điên cuồng về mặt thể chất. "Tôi sẽ có một ít nước đóng chai, nếu cô có nó."

"Chúng tôi có nó." Leigh nói.

"Tôi thích Weltzenholder," Jane nói thêm. "Nó được đóng chai ở Alps . Họ chỉ xuất khẩu một ngàn thùng đến Mỹ mỗi năm. Tôi mua một trăm thùng một lúc."

"Tôi xin lỗi, nhưng chín trăm thùng khác đã đến tay ai đó ngoài chúng tôi." Leigh nói nhẹ. "Cô thích uống thứ gì khác không?"

"Pellegrino cũng được."

Leigh gật đầu và nhìn Hilda. "Tôi muốn uống trà, Hilda. Cám ơn chị."

Jason nhìn Hilda như thể để đảm bảo là cô đã xa ngoài tầm nghe trước khi anh hỏi một câu hỏi, nhưng Hilda hoàn toàn đáng được tin cậy. Jane là một người ngoài cuộc sẽ thích thú lặp lại mọi thứ cô ta nghe cho bạn bè, người lạ, cũng như các phóng viên. Leigh muốn bóp cổ anh đã mang cô ta theo.

"Cô có tin tức gì về Logan không?" anh hỏi Leigh ngay khi Hilda biến mất khỏi ngưỡng cửa.

"Không có gì cả. Chuyện anh biết cũng nhiều như tôi."

Anh nhìn thực sự hết hồn. "Cưng ạ, chuyện này thật là khó tin, không thể tưởng! Chuyện gì có thể đã xảy ra với anh ấy chứ?"

Anh ấy đã chết... Tôi biết điều đó... Anh ấy đã chết... Tôi biết điều đó... Leigh căng người cố gắng chặn một chuỗi thánh ca khủng khiếp đập liên hồi trong não của cô. "Tôi không biết."

"Tôi có thể làm chuyện gì không?"

Leigh lắc đầu. "Cảnh sát đang làm mọi thứ họ có thể làm. Cảnh sát Trưởng Trumanti đã gửi trực thăng, xe tuần tra, và thanh tra lên núi để tìm anh ấy."

"Cô thì sao? Cô cảm thấy thế nào? Thật sự kìa?"

"Cả người tôi cứng nhắc và đau đớn, và tôi trông giống như địa ngục, nhưng đó là tất cả. Ngoài việc chồng của tôi bị ch... mất tích." cô chỉnh sửa, cố khôi phục một cơn sóng nản lòng và đau buồn khác dâng trào lên.

Jason rơi vào im lặng, trông có vẻ bất lực, đau khổ và hoàn toàn thông cảm, nhưng chỉ trong một lát. Vẻ mặt của anh tỉnh bơ hầu như ngay lập tức và anh đưa ra đề tai ảnh hưởng đến sự thịnh vượng cá nhân của mình và do đó có tầm quan trọng tối đa đối với anh. "Cô có nghĩ nó sẽ giúp cô để đi làm trở lại mau không?"

"Về mặt thể chất, tôi chắc có thể quản lý nó vào tuần tới"

"Tuyệt vời! Đó là cô gái của tôi! Cô là một kị binh. Tôi biết tôi có thể trông mong là cô sẽ...!"

"Nhưng về mặt tinh thần thì không." Leigh cắt ngang một cách mạnh mẽ. "Tôi không thể nghĩ về bất cứ chuyện gì khác ngoài Logan. Tôi thậm chí sẽ không có thể nhớ những lời đối thoại của tôi."

"Chúng sẽ trở về với cô ngay phút cô bước lên sân khấu."

"Có lẽ chúng sẽ," Leigh nói, để cho tia nhìn của cô chuyển sang Jane, "nhưng tôi không có một chút cảm xúc nào còn sót lại để đầu tư vào chúng. Cô hiểu mà, phải không Jane?"

"Hoàn toàn." Jane nói. "Tôi thậm chí đã cố giải thích cho Jason cách cô đang cảm nhận lúc này, nhưng cô biết vở kịch quan trọng đối với anh ấy hơn cả." Leigh không ngờ là người nữ diễn viên thực sự có vẻ phẫn nộ khi cô thêm vào một cách thẳng thắn, "Jason sẽ không quan tâm nếu cô đang bị gắn vào máy hỗ trợ để sống, miễn là họ có thể rút điện và dựng cô lên đủ lâu để nói lời đối thoại của cô."

"Không hoàn toàn đúng." Jason nói, nhìn chua chát. "Tôi sẽ sửa lại cảnh trên sân khấu của cô để cô có thể nói lời đối thoại của cô khi nằm." Anh ngừng lại đủ lâu để lấy cốc rượu mác tin của anh từ cái khay Hilda đang chìa ra cho anh. "Tôi là đồ con hoang ích kỷ." anh tuyên bố với nụ cười không ăn năn hối hận. "Nhưng cô phải thừa nhận," anh thêm vào với cái nháy mắt với Leigh, "rằng tôi là đồ con hoang ích kỷ xuất sắc."

Leigh cho rằng anh đang cố gắng làm một sự giải trí không thỏa đáng và làm phân tâm cô, và cô cố mang lại cho anh một nụ cười mệt mỏi.

Vì không có câu trả lời nào từ Leigh để khuyến khích thêm những lời nói đùa, Jason ngừng nói về mình và bầu bạn bằng một cuộc thảo luận về những nhận xét huy hoàng của vở kịch của anh, số vé bán được, và vấn đề về ánh sáng, và tiếp theo với vẻ giận dữ mô tả về cuộc cãi vã mới nhất của anh với đạo diễn của vở kịch. Leigh để cho anh nói, nhưng lời nói của anh không bao giờ thực sự thâm nhập vào cô. Tựa người vào cạnh ghế xô pha, cô nhìn miệng anh di chuyển, và cô máy móc nhìn về phía Jane khi người phụ nữ kia nói chuyện, nhưng cô không có ý thức về những gì họ đang nói và thậm chí không quan tâm về nó.

Khi Jane cuối cùng đứng lên để rời khỏi, Leigh nhận ra rằng cô sẽ phải đối phó với chỉ một mình Jason thôi, và cô hầu như hối tiếc việc rời khỏi của người nữ diễn viên.

"Robert và Lincoln yêu cầu tôi gởi lời thăm hỏi cô." Jane bảo cô.

Leigh đã không có bất cứ suy nghĩ nào đến với những diễn viên trong vở Blind Spot cho đến giây phút đó. "Làm ơn gởi lời thăm hỏi họ dùm tôi. Vợ của Robert sinh con chưa?"

"Vâng, là một bé gái."

Để cố gắng hối thúc sự khởi hành của Jane, Jason đi về phía tủ áo trong tiền sảnh, nơi Hilda đã treo áo choàng của họ. Lấy cái áo choàng lông chồn của Jane ra khỏi giá treo, anh đưa nó lên như một người đấu bò vẫy cái khăn của anh ta. "Jane, cô sắp bị trễ cho suất diễn chiều rồi!" Anh đưa đẩy nhẹ cái áo choàng để nhấn mạnh. "Cưng ạ, đút cái mông nổi danh của cô vào áo choàng để cô có thể bắt đầu rời khỏi."

"Anh ta luôn đáng ghét như thế này ư?" Jane hỏi Leigh như cô mang lại cho cô ta cái bóp tay nhẹ để từ biệt.

Bị giật mình bởi tình trạng thù địch thực sự trong giọng nói của Jane, Leigh nói, "Anh ấy rất bị căng thẳng lúc này. Đừng nghĩ là bị xúc phạm. Anh ấy có một vở kịch với hai vai nữ quan trọng và chỉ có một nữ diễn viên nổi tiếng điền vào đó."

Thay vì hồi âm cho câu đó, Jane do dự, nhìn lướt qua Jason, và sau đó nói một cách vụng về, "Thực ra, tôi đến đây hôm nay vì đó là điều khiến tôi muốn nói với cô, chạm mặt. Tôi muốn cô biết rằng tôi vô cùng xin lỗi về tai nạn của cô. Tôi sẽ không giả vờ là tôi không mong mốn để được đóng vai của cô từ khi tôi đọc kịch bản của Blind Spot, nhưng tôi muốn tự mình xứng đáng thắng được vai đó, không phải theo mặc định và không phải bằng một bi kịch."

Leigh không ngờ là cô tin cô ta. Jane nổi tiếng đầy tham vọng và tự cho mình là quan trọng, nhưng cô không tiết lộ lòng tự tin quyến rũ thông thường của cô. Cô trông căng thẳng và hơi mệt mỏi, và cô thực sự cau mày khi cô nhìn khuôn mặt của Leigh. "Ít ra là cô sẽ không cần giải phẫu."

"Không, và tôi chắc chắn là cô sẽ có nhiều vai chính nếu cô quyết định ở lại New York thay vì quay lại Hollywood."

Không cho đến khi sau khi Jane rời khỏi Leigh nhận biết là Jane đã dùng từ "bi kịch" để mô tả sự biến mất của Logan.

"Bây giờ." Jason tán tụng ngay khi anh đóng cửa lại ở phía sau Jane, "Chúng ta có thể nói và nói và nói!"

Leigh thực sự không biết làm thế nào để cô có thể chịu đựng thêm một hoặc hai phút nữa của những lời nói đùa dồn dập của Jason, nói chi đến việc một hoặc hai giờ. Cô không biết làm sao anh có thể mong đợi là cô sẽ quan tâm đến bất cứ thứ gì anh đang nói, và cô không biết làm thế nào để tập trung vào bất cứ chuyện gì anh nói. Hilda cung cấp cho cô một giải pháp bất ngờ: "Courtney Maitland muốn lên và gặp bà," cô nói từ cửa bếp. "cô bé ấy rất dai dẳng. Cô ấy nói là cô ấy sẽ ăn cắp chìa khóa thang máy để lên đây và dựng lều ở ngoài tiền sảnh nếu bà không để cho cô ấy vào đây vài phút."

Leigh thực sự mỉm cười với một khả năng thực sự là Courtney sẽ làm chính xác điều đó. Mặt khác, nếu Courtney có ở đó, cô bé ấy sẽ làm chệch hướng một vài câu chuyện của Jason. "Bảo cô bé lên đây, Hilda."

"Ai là Courtney Maitland?" Jason yêu cầu, trông có vẻ ít hài lòng với triển vọng phải chia sẻ sự bầu bạn của Leigh với bất cứ một người nào khác.

"Cô bé ấy là một thiếu nữ đang sống với một gia đình trong toà nhà của tôi trong khi học một khoá học đặc biệt ở trường. Tôi đã gặp cô bé vài tuần trước đây trong đại sảnh."

"Tôi ghét trẻ em nói chung," Jason trả lời, "và đặc biệt là thanh thiếu niên."

"'Thanh thiếu niên' mà anh đang nói có IQ của một thiên tài, và tôi nghĩ cô bé rất tuyệt."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.