Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 24



Cô bé bắn Leigh một nụ cười có tội. "Cô là người đầu tiên cháu nghĩ đến, nhưng tụi cháu phải khai thác xung quanh cho... thông tin mới, những bí mật bị chôn vùi, những thứ mà không người nào khác đã khám phá ra trong cuộc phỏng vấn của họ. Dù là cô có bất cứ bí mật sâu thẳm, đen tối, cháu sẽ không muốn phản bội chúng cho bất kỳ ai."

"Cám ơn cháu cho chuyện đó." Leigh nói với thở dài nhẹ nhõm. "Còn ai khác mà cháu có trong đầu không?"

"Còn chưa. Camille Bingley sắp phỏng vấn Tổng giám mục Lindley – ông ấy là người bạn của cha bạn ấy. Bạn ấy nghĩ là bạn ấy có thể làm cho ông tiết lộ những tin tức mới về những vấn đề trong Giáo hội Công giáo ngay bây giờ. Bố của Brent Gentner là bạn của Thượng nghị sĩ Kennedy, và Brent khẳng định rằng bạn ấy có thể được phỏng vấn với Thượng nghị sĩ." Cô bé ngừng lại để nhấp thức uống. "Để cho cháu hơn hẳn Camille và Brent, cháu phải phỏng vấn Đức giáo hoàng hoặc tổng thống."

Giọng của Jason thích thú. "Cháu nghĩ là cháu có thể làm được điều đó à?"

"Nếu cháu muốn. Vấn đề là Đức Giáo hoàng vô cùng ốm yếu, và tổng thống đã đưa cho nhiều cuộc phỏng vấn... "

"Dù là điều đó không đúng, họ có thể là hơi khó khăn cho cháu để đạt đến." Jason chỉ ra một cách hợm mình.

Courtney há miệng ở anh như thể cô bé không thể tin nổi bất kỳ người nào chậm hiểu như anh ta. "Cháu sẽ không đích thận gọi điện thoại cho họ. Cháu sẽ gọi Noah và yêu cầu anh ấy làm chuyện đó."

"Noah – như trong 'the ark' hả?" Jason nói đùa.

"Noah – như anh trai của cháu."

"Tôi hiểu rồi. Anh trai của cháu, Noah, có số điện thoại trực tiếp với Đức Giáo Hoàng và tổng thống chăng?"

"Cháu không rõ về Đức Giáo Hoàng. Chúng cháu không phải là người Công giáo, nhưng Noah đã tặng đất nơi..."

Đột nhiên Jason ghép tên của anh trai cô bé với họ của Courtney, và nghĩ ra tên của một tỉ phú nổi danh ở Florida. "Anh của cháu là Noah Maitland ư?" anh kêu lên.

"Đúng."

"The Noah Maitland?"

"Cháu chắc chắn là có những người khác cùng tên. Cháu không biết là Noah được cấp bản quyền tên của anh ấy chưa. Anh ấy có lẽ đã thử, tuy nhiên." cô bé thêm vào với nụ cười bất kính.

Leigh biết chuyện gì sẽ đến sau đó, và cô chuẩn bị tinh thần. Jason là người sử dụng ngôn ngữ xuất sắc, nhưng anh đã phạm phải lỗi công khai chọc tức một đứa trẻ mười sáu tuổi có IQ của một thiên tài và tuyệt đối không có những sự ức chế xã hội nào về việc nói bất cứ thứ gì cần nói để làm kẻ thù của cô bé sửng sốt không nói nên lời. Leigh đã từng nhìn thấy Courtney làm điều đó vào một vài dịp khác.

"Noah Maitland từ Palm Beach ư?" Jason tiếp tục dai dẳng.

"Đúng."

Jason há hốc miệng ở khuôn mặt trẻ trung, đầy tàn nhang và một thân hình chưa phát triển. "Sao chuyện này lại có thể xảy ra chứ?"

"Giống như nó luôn xảy ra: trứng gặp tinh trùng, sự thụ tinh xảy ra... "

"Ý tôi là," Jason cắt ngang, "Tôi có cảm giác Noah Maitland ở vào tuổi bốn mươi."

"Đúng vậy. Noah và cháu có cùng bố, nhưng khác mẹ."

"À." Jason nói, tâm trí của anh chắc hẳn đang tập trung vào khả năng thu được một người hậu thuẫn khác cho vở kịch trong tương lai, một người hậu thuẫn với cái túi không đáy. Cố gắng chuộc lại sự lạnh nhạt hiển nhiên của anh lúc nãy đối với cô bé, anh bắt đầu liên tục moi móc Courtney với hàng loạt câu hỏi anh cho là người khác phải hỏi những đứa trẻ mười sáu tuổi. "Và cháu còn có chị em hoặc anh em nào khác không?"

"Không, nhưng cha cháu đã có bốn đời vợ, vì vậy cháu chắc chắn là ông ấy đã cố thử qua."

"Chắc cháu thật sự cô đơn khi cháu lớn lên." anh nói với vẻ cảm thông.

"Đâu có. Hai trong số nhừng người vợ của cha cháu trẻ tuổi gần bằng cháu. Cháu chơi chung với họ."

Jason đực mặt ra nhìn vào cô bé, mắt của anh mở to, miệng của anh hơi mở, và Leigh với lấy tay Courtney và mang lại cho cô bé cái bóp tay âu yếm. "Courtney, cháu không nhận biết, nhưng đây là một dịp quan trọng. Thông thường, Jason chịu trách nhiệm trong cách nói những chuyện làm cho mọi người trông y như anh ấy ngay bây giờ."

Jason đi đến cùng kết luận, và trong chốc lát anh nhìn chằm chằm vào Courtney với những gì có vẻ là bực tức ngạc nhiên, sau đó anh ngả người ra và toét miệng cười với cô bé. "Tôi dám cá cháu là của nợ hạng nhất."

"Không." cô bé chỉnh sửa anh một cách hãnh diện, "Cháu là của nợ thuộc đẳng cấp quốc tế."

Từ khi Jason và Courtney dường như đã thiết lập một thoả thuận ngừng bắn thân tình hợp lý, Leigh dựa lưng vào ghế xô pha và kéo tấm khăn màu anh đào mà cô đã sử dụng lúc nãy lên bọc quanh người cô.

Tiếng nói của họ xa dần, và bao bọc xung quanh cô.

Mắt cô nhắm kín...

Cô bị giật mình đánh thức khi Jason hôn má của cô. "Tôi đang rời khỏi. Cái tôi của tôi không chịu được một sự sỉ nhục khác. Không chỉ nữ chủ nhà ngủ thiếp trong khi tôi đang nói chuyện, nhưng một đứa bé ngỗ nghịch bực mình vừa mới vuốt nhẹ tôi năm mươi đô–la trong hai ván bài rum–mi trong nhà bếp."

Khi anh rời khỏi, Leigh nghe tiếng O'Hara và Courtney đánh bài trong nhà bếp một lát, sau đó cô buộc chính mình phải đứng dậy. Michael Valente sẽ đến vào bất kỳ lúc nào, và cô quyết định tạt nước lạnh trên khuôn mặt của cô và chải tóc của cô lại. Cho gần một tuần lễ, cô đã làm mình kiệt sức với sự căng thẳng, không thể ngủ, run rẩy từ bên trong và bên ngoài. Bây giờ cô gần như không thể đặt một chân này vào phía trước chân kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.