Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 35



McCord đút cuộn băng video quay tang lễ của Logan Manning vào đầu máy trên cái tủ thấp ở phía sau bàn của anh, nhấn nút tua nhanh, và bật màn hình. "Như chúng ta đã biết, hôm qua Valente đã không xuất hiện ở đó, nhưng hóa ra anh ta đã gửi một người đại diện vuột qua ngay trước mặt chúng ta mà không bị phát hiện." Trong khi anh nói anh phân phát ba bản sao của một tấm ảnh ghép đến Sam, Shrader và Womack. "Đây là em họ của anh ta, Dominick Angelini." anh nói.

Tấm ảnh ghép chứa vài tấm ảnh của một người đàn ông ở cuối tuổi ba mươi, tất cả đều được chụp từ những góc độ khác nhau và thời gian khác nhau. Trong một tấm ảnh, anh ta đang mang một cặp hồ sơ và bước lên những nấc thang của toà án liên bang. Sam không nhận ra anh ta, và cô không chỉ đã tham dự tất cả các hoạt động tang lễ, cô cũng đã xem cuộn băng video trước khi cô về nhà vào tối qua.

"Ảnh của anh ta ở trước toà án liên bang đã được chụp vào tháng Tám, và đó là tấm mới nhất." McCord cung cấp. "Tòa án liên bang đã gọi anh ta ra hầu toà để chứng nhận về phương thức kế toán kinh doanh của Valente."

"Tôi không nhớ là đã nhìn thấy người này vào hôm qua." Womack nói. Ở tuổi năm mươi, Steve Womack cao năm feet mười với mái tóc xám, thân hình thon gọn khỏe khắn, và một khuôn mặt rất dễ quên ngoại trừ cặp xanh nhợt nhạt, đôi mắt thông minh sắc sảo nhìn thậm chí càng nổi bật hơn qua lớp kính gọng vàng của anh. Mặc dù anh mong mỏi quay trở lại làm việc sau cuộc giải phẫu gần đây của anh, Sam nhận thấy rằng anh chà vai trái của anh thường xuyên, như thể nó làm cho anh đau. Anh khiêm tốn nhưng nhạy bén, và cô có khuynh hướng thích anh.

"Tôi cũng đã không thấy anh ta." cô nói.

"Anh ta không có ở đó." Shrader tuyên bố dứt khoát.

"Các người nói đúng, anh ta không có ở đó." McCord nói khi anh đưa ra ba xấp giấy chẳng có gì ngoài những chữ ký. "Với sự đồng ý của Quả phụ Manning," anh giải thích, "tôi lấy sổ ghi danh tánh, địa chỉ và cảm tưởng của những người khách hôm qua và làm một bản sao tối qua. Tôi nghĩ nó sẽ là một danh sách có ích để biết về bạn bè và đối tác của Manning, nhưng nếu các người nhìn vào trang 14, tôi nghĩ các người bây giờ sẽ nhận ra một cái tên thú vị đối với các người."

Sam nhìn thấy chữ ký cùng lúc với Shrader. "Mario Angelini ư?" anh nói.

"Đó cũng là cách tôi đọc nó, vì thế sáng nay tôi xem lại cuộn băng video của mỗi người ký tên vào sổ, trong khi tôi đánh dấu tên của họ, và đây là những gì tôi khám phá ra " anh hướng về VCR trên tủ, băng video đã dừng lại ở khúc cuối, và anh quay lại nó một đoạn ngắn, sau đó anh nhấn nút dừng lại khi anh nói, "Đây là tấm ảnh chụp tốt nhất của chúng ta cho người đại diện của Valente, bà Marie Angelini." Cuộn băng cho thấy một người phụ nữ tóc bạc ăn mặc sang trọng với tay bà trong tay của Leigh Manning.

"Họ có mối quan hệ như thế nào?" Shrader hỏi.

"Marie Angelini là dì của Valente. Bà ta đã nuôi anh ta cùng với con trai của bà ta, Angelo và Dominick. Angelo đã chết trong một trận ẩu đả cách đây hai mươi lăm năm, khi anh ta ở tuổi hai mươi. Dominick, tấm hình mà các người đang cầm, đã trở thành CPA (kiểm toán viên công có chứng chỉ) và có công ty riêng của anh ta. Đoán thử khách hàng lớn nhất của anh ta là ai đây?"

"Valente." Womack nói.

McCord gật đầu. "Đúng – Valente có rất nhiều công ty khác nhau. Một trong những công ty đó, là một nhà hàng rất lớn và một ngôi chợ ở East Village gọi là Angelini. Theo hồ sơ nộp ở bộ ngoại trưởng ở Albany, Marie Rosalie Angelini là người sở hữu duy nhất, nhưng khi cục liên bang điều tra Valente, họ nhận thấy rằng anh ta là người đặt ra tất cả các vốn liếng cho nhà hàng và mở rộng tiệm tạp hóa bên cạnh. Anh ta cũng sở hữu toà nhà mà chúng đang tọa lạc."

"Tôi đã nghe nói về nhà hàng Angelini." Sam nói, giật mình. "Nó rất nổi tiếng. Phải mất nhiều tuần mới có thể đặt được bàn."

"Ngôi chợ và nhà hàng đều là kinh doanh bằng tiền mặt," Womack thêm vào, "làm cho chúng trở thành một nơi rất tiện lợi cho Valente rửa tiền."

"Đó là điều mà công tố viên đã nghĩ, nhưng họ đã không thể chứng minh được điều đó." McCord ngừng lại để tắt VCR, sau đó anh nhìn những người đang vây quanh bàn làm việc của anh. "Bây giờ hãy nói về những gì chúng ta biết, và những gì chúng ta cần tìm hiểu. Ngay bây giờ, tất cả chúng ta biết là ai đó đã giữ khẩu súng ba mươi tám li của Manning ngay bên phải thái dương của ông ta và bắn nát óc của ông ta. Sau đó hắn lau chùi dấu tay của hắn khỏi khẩu súng, quấn tay của Manning xung quanh nó và bóp cò một lần nữa, lần này qua khung cửa sổ mở của ghế hành khách của chiếc xe."

"Phòng thí nghiệm vẫn còn đang nghiên cứu tất cả sợi, tóc, và các mẩu mà CSU đã thu thập được từ chiếc xe và ngôi nhà, nhưng nó sẽ mất thời gian và tôi không trông chờ vào bất cứ sự tiết lộ lớn nào từ phòng thí nghiệm. Tôi nghĩ nó có thể, thậm chí rất có thể, là Valente và Leigh Manning đã cùng ở ca bin với nhau vào một lúc nào đó, dọn dẹp sạch sẽ nơi đó. Chúng ta biết là Manning đã uống rượu vang với ai đó trước khi ông ta chết, nhưng cả hai chiếc ly đều đã được rửa – bằng tuyết, tôi giả thiết – và sau đó cẩn thận lau sạch tất cả những dấu tay. Sàn nhà trong tủ đã bị phủ đầy bụi, nhưng phần còn lại của sàn nhà vừa mới được quét dọn để chắc chắn là chúng ta không thể nhận được bất cứ dấu chân nào."

Anh với lấy tập vở vàng và nhìn lướt qua sổ ghi chép của anh trước khi anh nói, "Đó là tất cả những gì chúng ta biết ngay bây giờ. Để xây dựng vụ án của chúng ta chống lại Valente, chúng ta cần thiết lập là anh ta có mối quan hệ với Leigh Manning. Chúng ta cũng cần tìm hiểu nếu Logan Manning có biết về chuyện đó hay không. Nếu ông ta nghi ngờ vợ của ông ta đang dang díu với Valente, vậy thì ông ta có lẽ đã nói với người khác. Chúng ta cần tìm hiểu người mà ông ta đã nói chuyện là ai, và những điều ông ta đã nói. Tôi muốn biết tại sao ông ta đột ngột mời Valente đến nhà của ông ta cho buổi tiệc, và tôi muốn biết lý do chính đáng làm ông ta mua khẩu súng đó. Tôi nghĩ có thể là ông ta mua nó vì Valente. Thậm chí có thể là ông ta đã mời Valente đến cabin ở miền núi và đe doạ anh ta với nó. Hoặc cố sử dụng nó trên người anh ta.

"Leigh Manning sẽ không nói chuyện với chúng ta về Valente, nhưng các người có thể cá là bà ta đã thổ lộ chi tiết mối quan hệ của bà ta với một người khác, có lẽ là với một người phụ nữ khác. Tôi chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào có thể giữ được chuyện ngoại tình hoàn toàn bí mật. Chúng ta cần tìm hiểu người mà bà ta đã nói chuyện và những gì bà ta đã nói.

"Mặt khác, tôi có thể bảo đảm với các người rằng Valente đã không nói với bất kỳ ai về bất cứ thứ gì, cho nên chẳng có ích gì trong việc tìm kiếm người bạn tâm tình của anh ta. Tôi đang lấy kỷ lục điện thoại của Valente, nhưng đừng trông chờ vào chuyện nhìn thấy có bất cứ cuộc gọi nào gọi đến Leigh Manning trên đó. Anh ta quá khôn ngoan trong chuyện đó. Anh ta sẽ dùng điện thoại không thể lần đến hắn ta."

Womack chà vai của anh khi anh nói, "Tôi chỉ muốn rõ ràng về chuyện: chúng ta đang theo sau chuyện gì, thưa Trung úy. Rõ ràng là chúng ta muốn treo án mạng của Manning trên người Valente. Nhưng khi tôi nói chuyện với Đại úy Holland sáng nay, tôi có ấn tượng rằng chúng ta cũng đang cố gắng sử dụng việc điều tra vụ án mạng Manning như có ý định điều tra Valente từ một khía cạnh khác."

"Chịu trách nhiệm cho câu hỏi đó có ba phần, cho nên hãy nghe cho kỹ đây, Womack: một, chúng ta muốn treo vụ án mạng Manning trên bất cứ người nào đã giết ông ta và bất cứ ai âm mưu với kẻ giết người. Tôi không nghi ngờ gì là Valente âm mưu với Leigh Manning trong vụ giết người đó. Hai, chúng ta muốn sử dụng vụ điều tra vụ giết người này như có ý định điều tra Valente từ mọi góc độ có thể. Nó dễ dàng hơn cho chúng ta làm hơn là cục điều tra liên bang vì trong quá trình điều tra vụ án giết người ở cấp địa phương, chúng ta có thể đưa cho các quan toà ở địa phương của chúng ta ký giấy phép nghe lén điện thoại, lệnh khám xét, và bất cứ thứ gì khác mà chúng ta cần. Ba – và điều này quan trọng không kém gì với điều một và hai – Đại úy Holland, Đại úy không phải là người quyết định trong việc điều tra này, tôi mới là người quyết định. Tôi báo cáo cho Cảnh sát Trưởng Trumanti, và trong suốt thời gian điều tra này, các người báo cáo với tôi, không phải Đại úy Holland. Nghe rõ chưa?"

Womack trông có vẻ thích thú và dễ chịu, nhưng không bị doạ dẫm. "Tôi nghe anh, Trung úy."

"Tốt. Trong tương lai, nếu anh có thêm bất cứ câu hỏi hay lời bình luận nào, anh đưa chúng cho tôi, không phải Đại úy Holland. Tôi sẽ cung cấp cho anh thông tin khi tôi thấy cần thiết. Điều đó cũng rõ ràng chứ?"

Womack gật đầu, và McCord trông có vẻ hài lòng. "Chúng ta đã có một sự thất bại đối với Valente."

"Thất bại gì?" Shrader hỏi.

"Kể từ khi giới truyền thông tìm hiểu được là Leigh Manning ở cùng với Valente trong trực thăng của anh ta tuần trước, họ đã và đang tự mình phỏng đoán và điều tra, và quậy hôi thối mọi chuyện trong quá trình đó. Valente biết nó, và anh ta thậm chí sẽ cẩn thận hơn bình thường. Nghề nghiệp của chúng ta là sẽ lấy được thông tin về anh ta từ các nhân chứng, mà làm vẻ không hứng thú với anh ta."

"Thật tiếc là chúng ta không thể yêu cầu giới truyền thông tránh ra." Shrader nói.

McCord thốt ra một tiếng cười ngắn, nhạt nhẽo "Đừng mơ tưởng đến việc nó. Nếu anh yêu cầu các phóng viên tránh xa một vụ điều tra giống như cái này, họ không những tăng cường nó, họ bắt đầu điều tra anh, tìm kiếm sự kết nối hoặc tội đồng loã."

Anh đi đến tấm bảng đen và nhặt lên cục phấn vàng. "Được, chúng ta hãy bắt đầu nói về mọi người. Nhờ bà Manning, chúng ta có thế hỏi những người mà bà ta và Manning biết, bao gồm bác sĩ tâm lý và những người quen trong kinh doanh của họ. Chúng ta hãy bắt đầu với những cái tên mà bà ta đã đề cập đến, làm ra một danh sách sơ bộ, và xem chúng sẽ đưa chúng ta đến đâu."

Anh viết ra bốn cái tên trong góc trái trên cùng: Jason Solomon, Sheila Winters, Theta Berenson, Sybil Haywood. "Theo lẽ tự nhiên, chúng ta cũng sẽ muốn nói chuyện với những người ở văn phòng của Manning." Khi anh nói điều đó anh viết Công ty Phát Triển Manning dưới tên của Sybil Haywood. Anh ngừng lại và nhìn qua vai của anh. "Có một người nữa mà chúng ta cần nói chuyện ngay." Anh viết tên của Jane Sebring trên bảng, sau đó quay lại và nói, "Tôi đã xem kỹ cuộn video tối qua, và tôi cho rằng cô Sebring có vẻ cảm thông khác thường và quá buồn bã đối với một người đầy tham vọng, một nữ thần tình dục tự cho mình là quan trọng với danh tiếng lợi dụng những người mà cô ta biết cho bất cứ chuyện gì mà cô ta muốn."

"Anh đã nghe được điều đó về cô ta từ đâu vậy?" Shrader hỏi, trán của anh nhíu lại.

"Trong tờ Enquirer vào tuần trước."

Shrader cười ầm lên. "Anh đọc tờ Enquirer ư, Trung úy?"

"Dĩ nhiên là không. Tôi tình cờ nhìn thấy bài báo trên trang đầu..." – khi anh kết thúc câu nói anh nhìn Sam và mỉm cười như thể chia sẻ một lời đùa riêng với cô "trong khi tôi đang đứng xếp hàng ở một cửa hàng tạp hoá."

Thay vì chia sẻ lời đùa nhỏ của anh, Sam nhướng lông mày của cô và nhìn anh với cách diễn đạt như "Và sao nào?"

Anh thật sự trông hơi quê do phản ứng xa cách của cô. "Shrader," anh tiếp tục, "anh và Womack bắt đầu phỏng vấn những người ở văn phòng của Manning hôm nay..." anh dừng lại để trả lời điện thoại. "McCord," anh nói cáu kỉnh, nhưng vẻ mặt của anh giãn ra ngay lập tức. Anh gác máy và nhìn ba thanh tra. "Kẻ tốt bụng đã cứu Leigh Manning vào đêm xảy ra tai nạn của bà ta vừa mới xuất hiện."

"Ông ta đang ở đâu vậy?" Shrader hỏi.

"Dưới lầu với luật sư của ông ta. Ông ta muốn làm một thoả thuận trước khi ông ta nói chuyện với chúng ta."

"Là loại thoả thuận nào?" Womack vội hỏi.

"Tôi không biết, nhưng hãy đi tìm hiểu nào."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.