Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 45



Một tuần rưỡi sau, Michael đứng trong tiền sảnh ở thang máy bên ngoài căn hộ của cô, với Leigh đứng bên cạnh chờ thang máy để đưa họ xuống đại sảnh. "Em có chắc là em không muốn tôi bảo O'Hara mang xe của tôi vòng quanh con hẻm chứ?" anh hỏi.

"Tôi chắc chắn." cô nói.

Trong một tuần rưỡi kể từ khi anh kể cho cô nghe về tuổi trẻ lãng phí của anh, cảnh sát đã tịch thu tất cả giấy tờ kinh doanh của chồng cô từ văn phòng ở nhà của anh, và vào đêm giao thừa, đài truyền hình ở địa phương đưa bản tin cô bị tình nghi trong vụ mưu sát chồng cô. Michael đã chứng kiến phản ứng của cô: cô từ từ đứng lên, cánh tay của cô ôm trước ngực, khuôn mặt của cô trở nên tái nhợt như thây ma. Anh đã đặt cánh tay của anh quanh vai cô – và cô đã ngả vào người anh, nhắm mắt lại, và xoay khuôn mặt cô tựa vào áo khoác của anh. Cô đã bị đánh gục, nhưng không đủ tức giận để phản công hay thậm chí gọi điện thoại để đòi hỏi lý lẽ cho mình.

Kể từ đó sự phỏng đoán của giới truyền thông trở nên điên cuồng hơn. Tùy theo báo, tạp chí, hoặc chương trình tin tức nào đang làm câu chuyện, những kẻ tình nghi – và sáng hôm đó, Michael cũng là người bị tình nghi. Cho đến lúc đó, những câu chuyện ngắn nhắc đến việc anh ra vào căn hộ của cô thường xuất hiện trong báo chí, nhưng sáng hôm đó tờDaily News đã đăng tiêu đề:

VALENTE LIÊN CAN ĐẾN VỤ MƯU SÁT MANNING

Theo câu chuyện đi kèm, cảnh sát đã có "bằng chứng mới" để hỗ trợ giả thuyết rằng Michael đã giết Logan Manning để lấy lại tự do cho Leigh từ người chồng bất trung của cô, và tiếp quản công ty của ông ta rồi chiếm Leigh cho riêng mình.

Trước khi có bài báo Daily News, Michael đã không thể thuyết phục được cô rời khỏi căn hộ và đến những nơi công cộng vì lợi ích của cô, nhưng khi Leigh nhìn thấy tiêu đề trong tờ Daily News sáng nay, cô đã quá tức giận đến nỗi cô gọi điện thoại cho anh và mời anh đi ăn tối.

Cô chắc chắn William Trumanti là người hoàn toàn chịu trách nhiệm trong việc tiết lộ thông tin đến giới báo chí. "Nó nghe như những gì ông ta đã làm với anh trước đây," cô đã bảo anh trên điện thoại, "nhưng lần này ông ta sẽ không thoát được chuyện đó. Tôi nghĩ điều tệ hại nhất chúng ta có thể làm là tránh né mọi người như thể chúng ta đã phạm tội gì đó, phải không?"

Cô đã quá nhục nhã và bị nghiền nát để đứng lên và đấu tranh cho mình, nhưng bây giờ cô quyết tâm trở thành người bênh vực anh, và sự nhận thức đó làm Michael cảm thấy xúc động. Anh đã không quan tâm đến Trumanti hay về câu chuyện trong tờ Daily News, và anh đã đảm bảo với cô về chuyện đó, nhưng cô có một nguyên nhân mới – để xao lãng sự bất hạnh của riêng cô – và anh sẵn sàng để cho cô điều khiển nó. "Ẩn nấp có thể là một sai lầm. Tôi nghĩ chúng ta nên ra ngoài ăn tối với nhau tối nay. Vậy nhé, nếu anh không bận."

Anh đảm bảo với cô là anh không quá bận rộn và nói với cô là anh sẽ đón cô lúc tám giờ và anh muốn tự chọn nhà hàng.

Vài phút sau tám giờ, cô rời khỏi phòng ngủ của cô, ăn mặc cho trận chiến là một cái áo váy bó chẽn đen dài tay và đôi giày cao gót khoe đôi chân dài xinh đẹp của cô. Màu tóc của cô rực sáng, cổ áo sâu, và mắt của cô long lanh. "Trumanti không thể cài anh vào chuyện này. Tôi sẽ không để cho ông ta làm chuyện đó." cô nói thêm khi cô bước lại gần anh và xoay lưng lại. Dây kéo của cô bị mắc kẹt. Cô cần sự giúp đỡ, vì vậy cô nâng mớ tóc dày của cô lên để cho anh nhìn thấy vấn đề. Gáy cổ cô làm miệng của anh trở nên khô khốc.

"Anh làm điều gì đó với cọng dây kéo được không? Nó bị mắc kẹt."

Để gia tăng sự thích thú của Michael, William Trumanti đang hoá ra lại là một đồng minh.

Ngay khi cô bước ra khỏi thang máy đi vào đại sảnh với anh, một tiếng hét vang lên từ bên ngoài, và các phóng viên và nhiếp ảnh gia đổ xô đến cửa sổ trước. "Em có chắc là em muốn làm chuyện này không?" anh lo lắng hỏi cô.

Cô nhìn anh, làn da trắng như sứ và xương gò má cao hơi ửng hồng, đôi mắt xanh với lông mi dài của cô không chắc chắn, cái miệng xinh đẹp của cô mềm mại và dễ bị tổn thương, cô trông quá dễ vỡ để băng qua đại sảnh, nói chi đến việc đi gần một đám phóng viên. Đó là cách cô cảm thấy trong lòng, anh biết. Sau đó cô hơi hếch cằm lên, không nhận biết là làm cho đầu cô hất lên một cái, và trước mắt anh cô trở nên bình tĩnh đến không ngờ. Cao quí. Cách biệt và sang trọng. Bị mê hoặc bởi một đặc quyền bất ngờ được xem một nữ diễn viên vô song khoác lên mình một vai diễn quan trọng mà cô cần diễn, anh bắt đầu đưa cánh tay ra cho cô, nhưng cô mỉm cười và lắc đầu. Cô sẽ đi lên sân khấu lớn, không cần sự giúp đỡ vì cuộc biểu diễn này là cho anh. Không quá hai tháng trước đây, cô là nữ hoàng ngự trị của Broadway, bây giờ cô đã bị thoái vị, cô đã bị hạ bệ, nhưng cô đang lấy lại những gì là của cô. Vì anh.

Anh bước sau cô một bước, ngực của anh căng phồng niềm tự hào khi cô bước một cách duyên dáng băng qua hàng loạt tia chớp lóa mắt của những chiếc máy ảnh, băng qua cùng đám đông phóng viên đang la hét mà cô đã trốn trảnh trong nhiều tuần qua. "Cô đang đi đâu vậy, Cô Kendall?" một người trong bọn họ gọi khi Leigh bắt đầu bước vào chiếc Bentley.

Cô lờ đi tất cả các câu hỏi khác mà họ đã la hét vào cô, nhưng cô xoay lại để trả lời câu hỏi đó. "Ông Valente và tôi đang ra ngoài ăn tối."

"Cô có lời bình luận gì về câu chuyện trong tờ Daily News ngày hôm nay không?" phóng viên từ tờ Daily News yêu cầu.

"Có." cô nói với vẻ nhỏ nhẹ khinh thị. "Nếu Cảnh sát trưởng Trumanti, hoặc bất kỳ ai dưới quyền ông ta, tán thành lời phỉ báng mà các người đã đăng hôm nay, vậy thì ông ta có tội cho việc vô trách nhiệm cũng như tờ báo của các người."

Nói xong, cô đẩy trượt người vào ghế sau, và Michael bước vào bên trong theo cô. Anh không thể tin nổi là cô đã dám buộc tội một tờ báo lớn mạnh cho tội phỉ báng, Cảnh sát Trưởng cho tội bất cẩn, và toàn bộ NYPD cho việc có hành vi sai trái. Michael biết cô đã run rẩy bởi sự chạm trán, nhưng cô giấu nó một các hoàn hảo sau khuôn mặt vui vẻ. "Tôi nghĩ nó đã diễn ra rất tốt." cô nói, "Anh có nghĩ vậy không?"

Anh nuốt tiếng cười. "Không tệ lắm." anh nói, khuôn mặt tỉnh bơ.

Anh quên bẵng tất cả các chuyện đó khi O'Hara nói từ ghế trước. "Chúng ta đang bị bám đuôi, Ông Valente." anh nói. "Một vài phóng viên đã cố bám theo chúng ta trong tắc–xi, nhưng tôi đã cắt đuôi họ ở khúc đường thứ hai."

Leigh chồm người về phía trước một cách lo lắng. "Kẻ đi theo lén à?"

O'Hara lắc đầu. "Gã này ngồi trong một chiếc xe nhỏ màu đen bám theo chúng ta từng bước. Hắn ta lái xe giống như là hắn ta đã được gắn vào đuôi xe của tôi bằng một sợi dây xích vậy, nhưng hắn ta nghĩ là hắn ta vô hình. Điều đó có nghĩa hắn ta là một tên cớm."

Trong kính chiếu hậu, O'Hara nhướng lông mày của anh, chờ sự chỉ thị.

"Cắt đuôi hắn ta đi." Michael ra lệnh.

"Xong ngay."

Leigh thở hổn hển và chộp đầu gối của Michael khi O'Hara đạp mạnh ga chiếc Bentley và gửi nó bắn qua ba làn xe chạy của giao thông và bắn vào một con hẻm. Ở cuối con hẻm anh quẹo gấp qua trái, và Michael đặt cánh tay của anh qua phía sau ghế, vòng tay ôm cánh tay của Leigh để ôm cô sát vào anh. "Lái xe rất tài." anh nói với O'Hara với cái chặc lưỡi.

O'Hara nhìn trong kính chiếu hậu và cười toe toét. "Anh tốt nhất là nên ôm chặt bà Manning."

Anh điều khiển chiếc Bentley xuống một con hẻm khác, suýt đụng vào mấy cái thùng rác bự, và Leigh nhìn Michael trong tiếng cười sợ hãi. "Chúng ta đang đi đến nhà hàng nào vậy?"

"Là một sự ngạc nhiên. Em sẽ thích nó – tin tôi đi."

Cô gật đầu. "Vâng."

Cô tin anh, Michael biết. Mặc dù với tất cả những sự phản bội mà cô đã phải hứng chịu, cô tin anh hoàn toàn, và cô thích có anh ở gần bên, không chỉ vì cô tin anh, nhưng vì cô đang tuyệt vọng cho việc tiếp tục được sinh tồn, và cô biết anh lâu hơn bất cứ một người nào khác ở New York. Cách đây vài đêm, cô đã bảo anh là bây giờ cô tin anh vì bản năng của cô đã từng tin anh vào nhiều năm trước – trở lại những ngày mà bản năng của cô đáng được tin cậy hơn.

Michael cũng có những bản năng, và chúng cảnh báo anh không nên đợi lâu hơn để đưa cô lên giường – nó đã là một sự sai lầm khi để cho cô tạo ra vai trò của "một người bạn thân đáng tin cậy" cho anh diễn, vì cô sẽ cố giữ anh khóa mình trong vai trò đó vì sự an toàn và được tiếp tục sinh tồn của cô.

Anh đã muốn đưa cô lên giường trước khi sự bội tín của Logan bị phát hiện và sự xấu hổ mà cô đã phải hứng chịu bởi vì chúng đã làm cho cô mãi tin là bằng cách nào đó cô là người có lỗi, là một người phụ nữ và là một người vợ không hoàn hảo. Cô đã có những lời nhận xét cho biết là cô đang nghĩ chính xác y như vậy.

Trên hết tất cả, anh muốn đưa cô lên giường – bởi vì anh muốn đưa cô lên giường. Anh ao ước được đưa cô lên giường.

Tay của cô đang đặt trên đầu gối của anh, và anh che nó với tay của mình, sau đó anh luồn những ngón tay của anh với cô và nắm nó đặt trên đùi anh.

Cử chỉ đó làm Leigh giật mình trong chốc lát, và cô nhìn xuống bàn tay to lớn đang nắm tay cô. Cảm giác hơi không an toàn đi cùng với cái siết tay ấm áp đó. Anh là bạn cô – cô biết mà không chút nghi ngờ. Trong mấy tuần qua, cô đã biết rất nhiều về anh. Anh đã phải chống đỡ những kẻ được gọi là những người thực thi pháp luật của liên bang, tiểu bang, và địa phương hết lần này đến lần khác và anh đã không những thắng họ, mà anh còn phát triển lớn mạnh quá sức tưởng tượng trong khi làm chuyện đó.

Anh đã dung thứ sự ngược đãi của Trumanti suốt nhiều năm nay, nhưng cô có cảm giác anh sẽ không dung thứ bất cứ chuyện gì từ bất cứ một người nào khác. Sự bạo lực bộc phát mà cô đã chứng kiến cách đây 14 năm, khi anh chống đỡ hai tên lưu manh có dao, đã trở thành một sức mạnh chết người, yên tĩnh, nhưng nó vẫn còn ở đó, được kiềm chế, và đầy uy lực.

Quần áo anh đang mặc rất thanh lịch và cắt may rất đẹp, nhưng vai của anh cũng mạnh mẽ và eo anh thon gọn không kém gì cách chúng đã nhìn trong chiếc quần jean bó sát và chiếc áo thun phai màu mà anh mặc cách đây đã lâu.

Có những thứ về anh mà lúc trước cô đã không nhìn thấy, như nụ cười đột ngột khoe hàm răng trắng tuyệt đẹp của anh hay sự quyến rũ của miệng anh. Lúc trước, hàm râu đen của anh và tính khí không thân thiện đã che đậy những thuộc tính đặc biệt đó, và đôi mắt màu hổ phách của anh luôn dữ dội – vào cái đêm của trận ẩu đả chúng toát lên vẻ lạnh lẽo, hung tợn.

Cô nghĩ trở lại đêm tiệc của cô khi cô lần đầu tiên nhìn thấy anh đứng tách biệt với đám đông trong phòng khách của cô, nhìn lạnh lùng và khó gần trong bộ đồ vét đen và cà vạt như anh đã nhìn khi để râu, mặc quần jean và áo thun ngắn tay. Những gì làm cô ngạc nhiên thậm chí cho đến bây giờ, tuy nhiên, là cô đã không nhận ra giọng của anh ngay lập tức vào đêm tiệc của cô. Giọng nam trung mạnh mẽ đặc biệt của anh đã gửi cái rùng mình kỳ quặc xuống sống lưng của cô vào những ngày trước, và nó vẫn hấp dẫn cô khi anh nói chuyện.

Khi anh đã ở với cô vào đêm giao thừa, anh đã kể cho cô nghe là anh đã kết hôn một lần, rất ngắn, một thời gian trước kia, nhưng khi cô hỏi anh về nó, anh ngay lập tức đóng cánh cửa của cuộc đàm thoại.

Leigh cảm thấy anh là một người cô độc. Bây giờ, cô cũng là một người cô độc. Cô không muốn có chồng, không muốn có người tình hay bạn trai nữa.

Và cùng một lúc, cô cảm thấy gần gũi một cách lạ lùng với Michael Valente. Anh đã bước trở lại vào cuộc sống của cô, lần này không phải là để cứu nó, nhưng để giúp cô cứu lại tinh thần của cô. Nếu anh đã tặng cho cô một quả thận, anh không thể nào là được thiết yếu hơn, và cô không thể biết ơn anh hơn, hay cảm thấy gần với anh, hơn là cô đã cảm thấy.

Anh đã không nói lời nào trong nhiều phút, và Leigh kéo tia nhìn của cô từ đôi tay đang nắm lại của họ và nhìn anh. Anh đang quan sát kỹ cô. "Em đang nghĩ về chuyện gì vậy?"

"Những người hiến thận." cô nói đùa, sau đó cô lắc đầu, vô hiệu hóa câu trả lời khiếm nhã, và nhỏ nhẹ nói thật với anh. "Tôi đang nghĩ về anh." Cái siết tay của anh thật chặt.

Đến khu East Village họ rẽ vào Đường Great Jones, và Leigh nhìn anh với vẻ thích thú. "Tôi lẽ ra phải đoán ra là anh sẽ đưa chúng ta trở về nhà. Tôi biết nơi này đã thay đổi, và có đôi lúc khi tôi xuống phố, tôi đã có ý định nhìn thấy điều đó, nhưng tôi chưa bao giờ có thể làm được chuyện đó. Trong trí nhớ của tôi, nó rất xấu xí và đổ nát, nhưng khi nhìn chỗ này..." Cô chồm người về phía trước, nhìn chằm chằm vào khu vực cổ xưa của những tòa nhà thuộc thế kỷ mười chín được khôi phục lại rất xinh đẹp, vài cái đã được chuyển đổi thành những cửa tiệm, và những căn hộ sang trọng.

Tiệm tạp hóa của Angelina vẫn còn nằm ngay góc đường, nhưng nó không còn là một tiệm tạp hóa tồi tàn, cũ kỹ, sự mở rộng và thay đổi bề mặt đã biến nó thành một ngôi chợ và một cửa hàng bán thức ăn ngon. Bên cạnh nó và trải dài hết một phần xuống khúc đường là một nhà hàng rất mốt / một quán rượu nhỏ với những cái đèn khí treo ở bên ngoài và những ánh sáng dìu dịu của những cây đèn lồng rọi từ những cánh cửa sổ ở bên trong. Bên trên cánh cửa, một bản hiệu bằng đồng nhỏ đề "Angelini's," và khi Leigh bước lên lề và nhìn thấy nó, cô dừng lại ngay lập tức. "Tôi biết có một nhà hàng nổi tiếng được gọi là Angelina's, nhưng đó là một cái tên rất phổ biến, và tôi nghĩ nó ở một nơi nào đó về hướng nam của nơi này."

Cô đặt bàn tay cô trên tay áo của anh khi anh bắt đầu đi ngang qua ngôi chợ. "Đợi đã, hãy đi vào bên trong một chút. Đã lâu lắm rồi."

Một vài người đang xếp hàng chờ tính tiền, nhưng không ai nhìn về hướng của họ. Nhẹ nhõm là họ đã không bị nhận diện, Leigh lan man xuống lối đi đầu tiên, sau đó lối đi tiếp theo, và cuối cùng là lối đi kế bên nó, nhớ lại những chuyến đi của cô đến đây khi tiền bạc bị thiếu hụt, nhưng cuộc sống đã không bị phức tạp. Sau lưng cô, cô nghe Michael nhận xét với tiếng cười trong giọng của anh, "Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em, em đã đứng ở đó."

Cô quay lại, bất ngờ là anh đã nhớ một chuyện như vậy. "Thật sao? Anh nhớ chuyện đó à?"

"Rất rõ ràng." Anh đút tay vào túi áo khoác cashmere của anh. "Em đã mặc quần jean và một cái áo sát nách, và em đang ôm một đống đồ hộp và những trái cam tươi. Một trái cam bị rớt xuống, và khi em cúi xuống nhặt nó lên, trái kế tiếp rơi xuống, sau đó trái kế tiếp."

"Anh đã ở đâu vậy?"

"Ngay ở đây, sau lưng em."

"Anh có đề nghị giúp đỡ không?"

Anh mang lại cho cô nụ cười ranh mãnh. "Để làm hư bức tranh đó à? Em đang đùa chắc."

Một cách sung sướng không nhận biết chỗ nguy hiểm mà cô đang giẫm lên, Leigh cười và trợn tròn mắt. "Tôi lẽ ra phải biết là không phải anh thích khuôn mặt của tôi. Anh rất hư hỏng vào những ngày đó."

"Tôi không hoàn toàn hư hỏng. Cuối cùng thì tôi cũng đi đến phía trước em khi em làm đổ toàn bộ mọi thứ túa lên sàn nhà."

"Hào hiệp nhỉ."

"Tôi không phải là có lòng hào hiệp. Tôi muốn nhìn em từ phía trước."

"Anh đã nhìn thấy gì?"

"Tóc."

Cô mắc nghẹn, phì cười. "Tóc ư?"

Anh gật đầu. "Em đã quỳ bò trên đầu gối để lượm vài trái cam bị lăn xuống dưới kệ, và khi em nhìn tôi, tóc của em đã rơi xuống phía trước, che đậy khuôn mặt của em. Vậy là tất cả mà tôi nhìn thấy là một màn tóc nâu đỏ sẫm bóng mượt – và đôi mắt tươi cười to lớn màu xanh Caribbean." Anh lắc đầu, và nói như thể nói với mình, "Tôi có một phản ứng quái lạ với đôi mắt tươi cười đó."

"Phản ứng thế nào?"

"Nó hơi khó giải thích," Michael nói với vẻ thích thú che đậy, sau đó anh nhìn lướt qua đồng hồ của anh. "Hãy đi qua kế bên." Cô đến với anh và cùng đi với anh cho đến hết lối đi, sau đó cô loạng choạng và dừng lại, nhìn chằm chằm vào giá đỡ báo và tạp chí ngay trước mặt họ.

VALENTE LIÊN CAN TRONG VỤ MƯU SÁT MANNING

Dưới tiêu đề ghê gớm của tờ Daily News là những tấm ảnh chụp nghiêng lớn của Leigh và Michael, như thể họ đang nhìn nhau.

Bị mê hoặc bởi khoảnh khắc thời gian, Leigh nhìn qua vai của cô ở lối đi nơi anh lần đầu tiên nhìn thấy cô nhặt những trái cam. "Chỉ nghĩ," cô nói một cách ảm đạm, "cách đây 14 năm chúng ta đã ở sau đó. Và bây giờ," – cô gật đầu ở hình ảnh của họ đăng ở trang trước của tờ Daily News – "và bây giờ chúng ta ở đó."

"Rốt cuộc, được ở chung với nhau." anh nói đùa, đẩy trượt cánh tay của anh quanh vai cô.

Lời nói dí dỏm của anh làm cho Leigh cười ngặt nghẽo, và cô vùi khuôn mặt mình vào ngực anh, vai của cô run run với sự cười đùa, tay của cô bám vào ve áo của anh.

Michael siết chặt cánh tay của anh quanh cô và cười với cái đầu đang cúi xuống của cô. Anh cuối cùng nhìn thấy được đôi mắt xanh lam bừng sáng với tiếng cười lại, và anh lại đang có cùng phản ứng như lúc xưa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.