Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 59



Sam dừng lại ở bàn làm việc của cô chỉ đủ lâu để bỏ túi xách tay trong ngăn kéo, khóa nó lại, và cởi áo khoác ngoài của cô, sau đó cô vội tiến về phía văn phòng của McCord, chần chừ dừng lại chỉ ở bên trong ngưỡng cửa.

Anh đang đứng ở phía sau bàn của anh, đối mặt với bức tường, tay thọc vào túi quần và đầu gập xuống, như thể anh đang nhìn máy tính trên tủ của anh – ngoại trừ là màn hình tối om và thân thể của anh căng thẳng đến nỗi sợi dây da nâu của bao súng trên vai đã siết chặt ngang lưng, làm nhăn áo sơ mi của anh.

Tập tin với bản tóm tắt những điểm chính của những vụ khởi tố Valente đang nằm mở trên bàn làm việc của anh, và áo khoác da của anh gác trên thành ghế – một dấu hiệu khác là có chuyện gì đó báo động khác thường.

Sam quyết định gián đoạn anh và lặng lẽ nói, "Có chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Đóng cửa lại." anh nói thẳng thừng.

Sam đóng cửa, sự lo lắng của cô gia tăng. McCord không bao giờ đóng cửa văn phòng của anh khi họ ở riêng trong đó. Mọi người ở tầng thứ ba có thể nhìn vào văn phòng của anh vì phân nửa phần trên của bức tường đối mặt với phòng tuần tra được làm bằng kính, và Sam đã cảm thấy ngay từ đầu McCord là một nhà quản lý đủ giỏi để nhận biết các cuộc họp riêng thường xuyên giữa Sam và anh sẽ được để ý đến và diễn giải sai – đối với mối quan hệ với đồng nghiệp trong tương lai của cô.

Với lưng của anh vẫn xoay lại với cô, McCord nói, "Cái tên William Holmes có bất cứ ý nghĩa gì đối với cô không?"

"Dĩ nhiên. Anh ta là nạn nhân trong vụ án ngộ sát của Valente."

"Cô có thể nhớ gì về vụ án ngộ sát đó, dựa trên thông tin chính thức trong tập tin của chúng ta?"

Sự tiên đoán của Sam bắt đầu gia tăng khi anh không xoay lại trong khi cô trả lời anh. "Nạn nhân, William Holmes, là một thanh niên mười sáu tuổi không có vũ trang với một lý lịch sạch sẽ đã cãi vã với Michael Valente trong một con hẻm về một vấn đề không rõ." Sam đáp lại. "Trong cuộc cãi cọ, Michael Valente – một thanh niên mười bảy tuổi với một lý lịch dài cho một vị thành niên – bắn Holmes với khẩu bốn mươi lăm bán tự động thuộc về Valente. Một sĩ quan tuần tra, Duane Kraits, nghe tiếng súng và đến hiện trường trong khoảnh khắc, nhưng Holmes đã chết trước khi nhân viên cấp cứu đến. Sĩ quan Kraits bắt giữ Valente ngay tại hiện trường."

"Tiếp tục đi." anh nói một cách chế nhạo khi cô dừng lại. "Tôi muốn chắc chắn là cô đã đọc cùng những thứ trong tập tin đó mà tôi đã đọc."

"Bản báo cáo của pháp y liệt kê nguyên nhân tử vong là một viên đạn bốn mươi lăm li bắn vỡ động mạch chủ của nạn nhân. Khoa đường đạn xác nhận viên đạn đến từ khẩu súng bốn mươi lăm bán tự động không đăng ký của Valente. Dấu tay của Valente ở trên vũ khí. Bản báo cáo chất độc không có dấu hiệu của thuốc hoặc rượu trong người Holmes hay Valente."

Sam ngừng lại, cố nghĩ ra những điểm đáng chú ý gì khác mà anh muốn cô thuật lại chi tiết, và cô đề cập đến những thứ duy nhất hiện lên trong đầu. "Valente được đại diện bởi một luật sư được chỉ định bởi toà án – và anh ta nhận tội. Quan tòa xét xử vụ án lưu tâm đến tuổi tác của Valente, nhưng đóng đinh anh ta vì những hành vi trong quá khứ của anh ta và hành động bạo lực vô cớ của Valente."

McCord xoay lại lúc đó, và trong nội tâm Sam chùn lại vì vẻ dữ dội trong đôi mắt xanh thép của anh. "Cô có muốn biết chuyện gì đã thực sự xảy ra không?"

"Anh có hàm ý gì – 'chuyện gì đã thực sự xảy ra'?"

"Tôi đã trải qua nửa giờ với Kraits hôm nay. Ông ta đã nghỉ hưu và sống một mình với chai rượu Jack Daniel và hồi tưởng của ông ta 'trong những ngày huy hoàng'. Ông ta đã uống hết cả nửa chai khi tôi đến đó, và ông ta đặc biệt vui mừng được nói chuyện với tôi về vai trò của ông ta trong vụ bắt giữ Valente cho tội ngộ sát bởi vì – theo lời ông ta – ông ta là 'fan hâm mộ thực sự' của tôi. Có vẻ là bản báo cáo mà ông ta đã nộp về cái chết của Holmes hơi bị xiên lệch vì Đại úy của ông ta cần nó được làm như thế và 'trong những ngày huy hoàng' trước kia cảnh sát gắn bó với nhau và làm ân huệ cho nhau. Cô có thể đoán người Đại úy của ông ta là ai không?"

Sam lắc đầu.

"William Trumanti." anh thốt ra. "Bây giờ, đoán nạn nhân là ai đi."

"William Holmes." Sam nói không do dự.

"William Trumanti Holmes." McCord chỉnh sửa một cách chát chúa. Quá bồn chồn không thể ngồi yên, anh đưa tay ra phía sau cổ của anh và tựa người vào tủ. "Holmes là con trai duy nhất của em gái Đại úy Trumani. Từ khi Trumanti không còn những anh chị em nào khác, William là nhánh cây khả dĩ cuối cùng trên cây gia đình nhỏ của họ. Cô đã bắt đầu hiểu được vấn đề ở đây rồi chứ?"

"Còn chưa."

"Chưa, dĩ nhiên là chưa." anh nói, hàm của anh siết chặt đến nỗi vết sẹo mỏng trên má của anh nổi bật. "Cô không có ở đây vào 'những ngày huy hoàng' của ông ta. Để cho tôi điền vào chỗ trống cho cô nhé. Tôi đã kiểm tra những điểm quan trọng qua điện thoại với một cảnh sát khác đã nghỉ hưu từ phân khu cũ của Trumanti. Đây là những gì mà tập tin đã không bao gồm: William Holmes là một kẻ tồi bại – hắn đã từng bị lôi về đồn cùng với bạn hắn, Michael Valente. Khi chuyện đó xảy ra, chú của hắn thả hắn ra và giữ sạch lý lịch của hắn. Thỉnh thoảng, Đại úy Trumanti – lúc đó còn là Trung uý – cũng đã cứu cặp mông của chàng trai trẻ Valente."

Sam ngả người trên ghế của cô. "Michael Valente và Holmes là bạn bè ư?"

"Họ là bạn thân. Thực ra, họ là bạn nối khố. Không may, Holmes không phải là bạn bè với anh họ của Valente, Angelo. Cái đêm Valente 'cãi nhau' với bạn của anh ta và đã giết chết hắn – đó là vì William vừa mới cắt Angelo tơi bời. Valente đi tìm hắn, và William trẻ đang đợi anh ta – say đến hết biết trời trăng, vẫn còn phủ đầy máu của Angelo, và cầm khẩu bốn mươi lăm bán tự động. Khẩu súng đó không thuộc về Valente, nó là của Holmes, và dấu tay của Valente đã ở trên bán súng, chứ không phải trên tay cầm. Bây giờ cô có toàn bộ bức tranh rồi chứ?"

Sam cảm thấy anh cần trút sự cuồng nộ của anh. "Tôi thà là nghe nó từ anh."

"Trumanti muốn báo thù cho em gái của ông ta, và ông ta quyết định đổ nó trên người cậu nhóc mười bảy tuổi, người bị thúc ép qua hệ thống và chuyển thẳng vào tù. Valente là một người xấu tính, nhưng anh ta không phải là kẻ buôn bán ma túy, anh ta cũng không phải là người dùng nó, và anh ta đã không gây rắc rối một thời gian khá lâu. Và," McCord nói thêm một cách dứt khoát, "anh ta chắc chắn không phạm tội ngộ sát cấp một."

Anh lại vuốt tay ở sau gáy và gập bờ vai rộng của anh, như thể cố nới lỏng sự căng thẳng trong cơ thể của anh. "Nếu anh ta có được một luật sư đàng hoàng, anh ta sẽ thoát với tội tự vệ, và nếu quan tòa không hoàn toàn mua lý lẽ đó, anh ta sẽ nhận được tội ngộ sát cấp hai với án tù treo. Thay vào đó, Trumanti, Kraits, và những người bạn tốt ở phân khu đã gài Valente, sau đó họ đẩy anh ta vào tù hết bốn năm. Nhưng đó chỉ là sự khởi đầu." anh thêm vào một cách gay gắt.

"Ý của anh là gì?" Sam hỏi, nhưng cô có một linh cảm xấu về nơi anh có thể đang hướng về.

"Cô nhớ gì về một vài sự bắt bớ kế tiếp của Valente?" Chồm người về phía trước, anh đẩy bản tóm tắt những điểm chính qua bàn về phía cô. "Đây này, để cho cô nhớ lại."

Sam tự động với lấy nó vì anh đã ra lệnh cho cô, sau đó cô thụt tay lại vì cô không cần nhìn vào tập tin. "Một vài năm đầu sau khi Valente được thả ra, hồ sơ của anh ta được sạch sẽ. Có vài vụ bắt bớ cho những tội vô cùng nhỏ – như là chạy xe quá tốc độ vài dặm – sở hữu vật chất bị kiểm soát mà hoá ra lại là thuốc giảm đau được kê toa."

"Và sau đó?" McCord thúc.

"Khoảng mười năm trước, những vụ khởi tố trở nên nghiêm trọng hơn. Vụ án thứ nhất là có ý định hối lộ nhân viên chính quyền thành phố – Valente đã cố dụ dỗ viên thanh tra xây dựng đang viết bản báo cáo vì một số vi phạm trong xây dựng. Có vài vụ khác, cùng những tội hối lộ tương tự, rồi phạm vi và con số khởi tố càng lúc càng nhiều theo dòng thời gian."

McCord loại bỏ thông tin với vẻ ngoài rẻ rúng khinh thường. "Cuộc hẹn thứ nhì của tôi hôm nay là với viên thanh tra xây dựng mà Valente được cho là đã tìm cách dụ dỗ lôi kéo. Ông Franz bây giờ đang ở viện dưỡng lão, và ông ta hơi lo lắng về việc Chúa sẽ nghĩ gì về vài chuyện mà ông ta đã làm trong đời ông ta. Ông ta đã bày tỏ nỗi lòng mình trong năm phút."

"Ông ta đã nói gì?"

"Valente chưa bao giờ cố đút lót ông ta cả, anh ta cũng đã không cố dụ dỗ lôi kéo hai người khác đã khẳng định là anh ta đã làm trong hai vụ khởi tố sau này. Trumanti đã buộc họ làm vậy."

Đứng thẳng lên, anh đi đến cái bàn chất đầy những hồ sơ dày cộm về thông tin của những vụ khởi tố khác chống lại Valente. Anh nhặt lên một tập tin và thả nó xuống với vẻ ghê tởm. "Tôi có thể nói cho cô biết tại sao tất cả những vụ án này kết thúc với 'vụ án bị hủy bỏ', 'vụ án bị sa thải vì bằng chứng không đầy đủ', hoặc 'vô tội', theo bản tóm tắt những điểm chính của cô. Đó là vì chúng là một đống đồ bậy bạ. May mắn là, đến lúc chúng được nộp đến tòa, Valente đã có đủ khả năng để thuê luật sư để đại diện cho anh ta thay vì phải tin tưởng vào loại luật sư công cộng để cho anh ta nhận tội ngộ sát cấp một. Tôi cũng cá với cô rằng Trumanti trực tiếp lẫn gián tiếp chịu trách nhiệm ít nhất một nửa của những lời buộc tội này."

"Anh có hàm ý gì khi nói 'gián tiếp' chịu trách nhiệm về chúng?"

"Trumanti nhóm một đám lửa nhỏ với những cáo buộc gian lận lúc trước, nhưng ông ta cũng tạo ra nhiều khói, và những người khởi tố có khuynh hướng tin vào câu ngạn ngữ xưa 'nơi nào có khói ắt có lửa'. Họ bắt đầu tự săn lùng ngọn lửa đã thoát khỏi họ lần rồi." Anh nhặt lên một tập tin khác và ném nó qua một bên với vẻ coi thường. "Sau một vài năm, Valente thực sự làm cho bản thân trở thành một mục tiêu khởi tố càng ngày càng lớn."

Sam đưa tay lên trong sự lúng túng. "Anh ta đã làm chuyện đó như thế nào?"

"Bởi anh ta có thói quen tiêu diệt đối thủ của anh ta tại toà, không chỉ thắng họ thôi. Khi tôi đọc lời biện hộ và bản tốc ký trong các tập tin này, rõ ràng là tiểu đoàn luật sư của Valente có hai nhiệm vụ được giao từ anh ta khi họ đi vào toà án. Nhiệm vụ được giao đầu tiên của họ sẽ đánh vào lời cáo buộc, nhưng nhiệm vụ thứ hai của họ là đánh cho vãi cứt bất cứ kẻ nào đang điều hành và khởi tố vụ án. Khi tôi đọc tập tin, tôi không thể tin nổi một vài nhận xét mà luật sư của Valente đã làm. Ở mỗi trường hợp, luật sư của anh ta bắt đầu tiến hành bằng cách đét đít người khởi tố – làm cho mất thể diện vì những điều đại loại như lỗi chính tả, lỗi ngữ pháp, lỗi in ấn, trễ hai phút – những lỗi nhỏ như thế, trong tay họ, bắt đầu lăng nhục những kẻ thiếu năng lực. Trong vài bản tốc ký các quan toà thực sự bắt đầu tán đồng họ và khiển trách người khởi tố.

"Một khi luật sư của Valente làm cho đối thủ của họ bối rối và làm họ trông có vẻ ngu ngốc, họ càng lúc càng thô tục hơn, cho đến khi họ ở trên một tràng đả kích sử dụng các thuật ngữ như 'ngu si hết thuốc chữa' và 'cẩu thả không tha thứ được' và 'thiếu năng lực đến phát ốm'."

Anh xăm xăm đi trở lại bàn của anh và ngồi xuống. "Những luật sư như của Valente có cái giá hai ngàn đôla cho mỗi giờ hoặc hơn thế để làm bất cứ chuyện gì họ cần làm để thắng kiện. Chấm hết. Họ không lãng phí thời gian hoặc tiền bạc để trả thù, nhưng luật sư của Valente làm chuyện đó mỗi lần, và họ rõ ràng làm chuyện đó theo mệnh lệnh của anh ta. Valente không kêu họ rút lui cho đến khi anh ta làm cho mặt của những công tố viên bị ấn vào bùn và với chân của anh ta ấn trên đầu họ. Sau đó, và chỉ sau đó, anh ta để họ đứng lên."

"Tôi thật sự không thể trách anh ta trong việc trả thù vặt."

"Không có gì là 'vặt' trong việc trả thù của anh ta cả. Người khởi tố buộc phải trông giống như một kẻ ngu ngốc trong một vụ án lớn như của Valente có thể hôn tạm biệt tham vọng sự nghiệp của họ. Nhưng người khởi tố còn có những trí trớ rất dai và họ có thể mang đố kỵ rất lớn. Ngoài ra, mỗi lần Valente gửi một người trong bọn họ chạy tìm chỗ trú với đuôi của họ kẹp giữa đôi chân, có hơn một tá người khác khát khao đứng ra gánh vác nhiệm vụ và chứng minh sự nhiệt tình riêng của họ bằng cách được làm người đầu tiên và duy nhất thành công hạ gục Valente."

Anh nhặt lên cây bút chì nằm trên bàn giấy của anh rồi ném nó xuống với cùng vẻ bực bội mà anh đã quăng những tập hồ sơ. "Khi tôi tiếp quản vụ án này, tôi nghĩ Valente đúng là một con cá mập lớn đã lọt qua chiếc lưới luật pháp của chúng ta trong nhiều năm, tôi muốn đâm anh ta bằng lao móc cùng với lý do của những người khởi tố. Tôi chẳng khác gì so với họ cả."

"Điều đó hoàn toàn không đúng!" Sam nói một cách mạnh mẽ đến nỗi sự ngạc nhiên xóa bới một ít sự tức giận trên khuôn mặt của anh.

"Tôi khác ở chỗ nào?"

"Anh tin anh ta phạm tội cho những chuyện anh ta đã bị buộc tội khi anh gánh lấy nhiệm vụ này. Một vài công tố viên đó phải biết rằng họ đang làm lớn chuyện từ một chuyện không gì."

Thay vì trả lời, anh lắc đầu vào một chuyện khác mà anh vừa nhớ lại : "Ngày Trumanti gọi tôi đến One Plaza và nói với tôi là ông ta muốn tôi dẫn đầu cuộc điều tra này như là một sự 'giúp đỡ cá nhân', tôi cảm thấy có cái gì đó gần như điên cuồng hay thù oán trong thái độ của ông ta đối với Valente. Ngoài những lời nguyền rủa của ông ta trong mỗi hơi thở, Trumanti cứ bảo tôi đóng đinh được Valente là di nguyện của ông ta. Tôi nghĩ lão già đó đã thực sự nhận thấy Valente phạm tội trong mọi vụ kiện, bắt đầu bằng vụ 'ngộ sát Holmes'." Anh nhìn lên bàn làm việc của anh. "Khi tôi bảo ông ta rằng tôi sắp sửa nộp đơn xin về hưu, ông ta đã bảo tôi rằng nếu tôi đóng đinh Valente cho tội giết người cấp một, tôi sẽ được nghỉ hưu như là một đại úy."

"Chuyện đó thì có liên quan gì đến việc anh nhận vụ án này chứ?"

"Nếu tôi có thực sự muốn làm đại úy," anh nói với nụ cười khinh khỉnh, "tôi đã chỉ cần quản lý sự nghiệp của tôi hơi khác một chút." Gật gù về phía bàn một lần nữa, anh nói thêm, "Khi tôi bắt đầu xem xét đống đồ bậy bạ ở đằng kia, tôi nhận thấy rằng những công tố viên đã không kiểm soát được với một vài vụ khởi tố đó. Thậm chí tôi có thể nói họ không thể làm cho chúng dính lại. Valente không phải là con chốt chính của băng đảng Mafia với một mạng lưới thuộc hạ làm công việc bẩn thỉu để nó không thể bị theo dõi đến anh ta. Anh ta điều hành một công ty đa quốc gia hợp pháp. Với những xem xét kỹ lưỡng mà anh ta là luôn phải chịu đựng, công ty của anh ta phải rất là sạch sẽ, nếu không một vài công tố viên ở một nơi nào đó đã đóng đinh được anh ta với cái gì đó. Đa số họ từng phát hiện được một số điều bất thường trong kế toán nội bộ nhỏ như cô sẽ thấy ở bất kỳ một công ty lớn nào."

Anh yên lặng một lát, nhìn qua bên trái của anh ở tấm bảng nơi họ ghi những chứng cớ gián tiếp mà họ đã thu thập chống lại Valente: sau đó anh lắc đầu và cười ủ rũ. "Tôi nghĩ rất an toàn để kết luận rằng Valente đã không giết Logan Manning, cũng không thuê ai đó để làm chuyện đó cho anh ta."

"Chuyện gì đã làm cho anh quả quyết như thế?" Sam hỏi, cố nén nụ cười hài lòng.

"Vì, nếu Valente sẵn sàng phạm tội giết người, anh ta đã nhắm vào Trumanti lâu rồi." Anh đứng lên sau đó, vẫn nhìn vào tấm bảng, và nói về Valente, "Bây giờ có một người đàn ông sống bằng câu nói 'không bao giờ phàn nàn, không bao giờ giải thích'. Chẳng có gì là lạ khi cô thích anh ta."

Sam cũng đứng lên. "Bây giờ anh sẽ làm gì?"

"Trong số những thứ khác, tôi sẽ tìm ra kẻ thật sự đã giết Manning. Chúng ta sẽ bắt đầu lại mọi chuyện vào sáng mai, tìm kiếm những tình nghi và giả thuyết khác." Đi vòng qua bàn của anh, anh nhặt lên áo khoác và nhún vai vào đó. "Lấy áo choàng của cô đi," anh bảo cô. "tôi sẽ đưa cô về nhà."

Anh đã chưa bao giờ đề nghị làm chuyện đó trước đây. McCord có xe, nhưng khi thời tiết không tệ Sam đi bộ về nhà, nếu không thì cô sẽ lấy tàu điện ngầm. Cô định từ chối, nhưng cô đã không làm chuyện đó. Cô tự nói với mình đó là vì anh đã có một ngày đủ khó khăn mà không cần thêm lời từ chối của cô đối với một lời đề nghị dễ thương như thế. Sự thật là anh trông rất mệt mỏi và chán chường làm cho cô nhức nhối vì anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.