Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 6



Không thể chịu đựng nổi ý nghĩ về chuyện ăn uống hoặc bị y tá phàn nàn về vấn đề này, Leigh giấu hai mẩu bánh mì nướng và trái lê trong ngăn kéo bàn ngủ của cô, sau đó cô ngã lưng ra, ngẫm nghĩ những gì các thanh tra đã nói và làm. Sau một vài phút, cô làm một quyết định và gọi điện thoại cho thư ký của cô.

Brenna trả lời điện thoại trong căn hộ trên Fifth Avenue của Leigh ngay tiếng reo đầu tiên. "Có tin tức gì về ông Manning chưa?" Brenna hỏi ngay khi Leigh kết thúc việc trấn an cô ta về tình trạng của cô.

"Không, còn chưa." Leigh nói, cố nghe không có vẻ nản lòng như cảm giác của cô. "Tôi cần một vài số điện thoại. Chúng sẽ không có trong máy vi tính. Chúng sẽ ở trong sổ địa chỉ nhỏ trong ngăn kéo bên phải của bàn viết trong phòng ngủ của tôi."

"Được, là số của ai?" Brenna nói, và Leigh có thể hình dung cô gái tóc vàng nhỏ bé có năng lực chụp lấy một cây viết, ở trong tư thế sẵn sàng như thường lệ để đáp ứng lại bất cứ yêu cầu nào.

"Tôi cần số điện thoại trực tiếp của Thị trưởng Edelman ở văn phòng của ông ấy và số điện thoại nhà ông ấy. Tôi cũng sẽ cần số điện thoại của William Trumanti ở văn phòng và ở nhà của ông ấy. Ông ấy sẽ được liệt kê dưới tên của ông ấy hoặc dưới tên 'Cảnh sát trưởng'. Tôi sẽ đợi máy trong khi cô lấy chúng."

Brenna trở lại cuộc gọi nhanh đến nỗi Leigh biết cô ta chắc đã chạy hết tốc lực từ phòng ngủ của Leigh. "Còn chuyện gì khác nữa mà tôi có thể làm không?" Brenna hỏi.

"Không phải ngay bây giờ."

"Courtney Maitland đã đến đây nhiều lần." Brenna nói. "Cô bé ấy tuyệt đối tin là cô đã chết và nhà chức trách đang che đậy việc đó."

Trong những tình huống bình thường, chỉ cần đề cập đến cô bé trực tính sống ở trong toà nhà của Leigh sẽ làm cho cô cười, nhưng không phải là lúc này. "Bảo Courtney là chuyện cuối cùng mà cô bé ấy và tôi đã nói đến là việc cô bé đã cảm thấy thế nào về người vợ mới của cha cô bé. Nó sẽ thuyết phục được cô bé là tôi còn sống và đang nói chuyện."

"Tôi sẽ gọi cho cô bé ngay." Brenna nói. "Tôi đã thu xếp một y tá riêng cho cô ngay khi tôi nghe về tai nạn của cô. Bà ta đã đến đó chưa?"

"Rồi, cám ơn. Tôi đã để bà ta đi sáng nay, nhưng tôi đã nên giữ bà ta lại thêm một ngày nữa."

"Vì cô còn chưa cảm thấy khá hơn à?"

"Gì cơ?" Tâm trí Leigh đã ở trên những cuộc gọi mà cô muốn làm. "Không, vì bà ta dễ bị dọa nạt hơn y tá bệnh viện."

Thị trưởng Edelman đang trên đường đến một cuộc họp khi Leigh gọi đến, nhưng thư ký của ông bảo ông là Leigh đang ở trên điện thoại, và ông trả lời cuộc gọi của cô ngay. "Leigh, tôi thật lòng chia buồn về những gì đã xảy ra. Cô có khỏe không?"

"Tôi khoẻ, thưa Thị trưởng." Leigh trả lời, chiến đấu để giữ giọng của cô đều đều. "Nhưng còn chưa nghe được bất cứ tin tức gì về Logan cả."

"Tôi biết. Chúng tôi đã yêu cầu cảnh sát tiểu bang giúp đỡ, họ đang cố gắng hết sức, nhưng họ thường xuyên bận bịu ở trên đó." Ông ngừng lại và nói một cách ân cần, "Còn chuyện gì khác nữa tôi có thể làm để giúp không?"

"Tôi nhận biết đây là một sự áp đặt – nó thậm chí không phải là trách nhiệm của NYPD – nhưng chỉ có hai thanh tra lên đây tìm kiếm Logan, và thời gian đang trôi tuột đi. Có thể cho thêm nhiều người lên đây để giúp trong việc tìm kiếm không? Tôi sẽ sốt sắng hoàn trả lại cho thành phố cho bất cứ chi phí nhân lực nào, hoặc bất kỳ chi phí liên quan nào – vấn đề chi phí không quan trọng."

"Vấn đề không phải hoàn toàn là về chi phí. Có một số vấn đề liên quan đến thẩm quyền từ góc độ của NYPD. Cảnh sát trưởng Trumanti không thể gửi một 'đội xâm lược' vào Catskills mà không được yêu cầu tham dự trong việc tìm kiếm bởi cảnh sát địa phương, người có thẩm quyền ở đó."

Đối với Leigh, nghi thức của việc thực thi pháp luật nghe giống như những chuyện toàn là linh tinh vớ vẩn – và cô không có thời gian cho chuyện đó. "Bên ngoài là mười tám độ, thưa Thị trưởng, và chồng tôi ở một nơi nào đó ở ngoài kia, bị mất tích. Cục điều tra liên bang có quyền xét xử khắp nơi. Tôi đang nghĩ đến chuyện gọi cho họ."

"Cô có thể chắc chắn thử." ông nói, nhưng Leigh biết từ giọng nói của ông là ông không nghĩ cô có bất cứ hy vọng gì trong việc kiếm Cục điều tra liên bang dính líu vào trong việc tìm kiếm. "Theo sự hiểu biết của tôi thì có rất nhiều người vẫn còn bị mất tích trong trận bão tuyết đó, Leigh, nhưng họ được cho là an toàn và chỉ là không thể đào được lối ra cho họ hoặc sử dụng điện thoại. Tại sao cô không gọi cho Bill Trumanti, và để cho ông ấy cập nhật cô chứ?"

"Tôi sẽ làm ngay. Cám ơn ông, Thị trưởng." Leigh nói, nhưng cô không cảm thấy đặc biệt biết ơn ông. Cô phát điên lên, và cô muốn hơn những lời thông cảm và chia buồn. Cô muốn sự giúp đỡ, hoặc ít nhất là những gợi ý giúp cô có thể nhận được sự giúp đỡ.

Cảnh sát trưởng Trumanti không có ở đó khi cô gọi cho ông, nhưng ông gọi lại cho cô vào nửa giờ sau. Leigh bị bất ngờ và nhẹ nhõm, khi Trumanti cung cấp cho cô nhiều hơn là những gợi ý đơn thuần, ông đang chuẩn bị cung cấp sự hỗ trợ và tài nguyên của NYPD để giúp đỡ trong việc tìm kiếm Logan. "Vấn đề thẩm quyền mà thị trưởng đã đề cập đến đang được giải quyết trong khi chúng ta nói chuyện." ông nói. Ông ngừng lại trong chốc lát và đặt tay lên che ống nghe điện thoại, nói một vài lời khó hiểu với người nào đang ở đó, sau đó quay lại nói chuyện với Leigh. "Tôi vừa mới được báo là những thanh tra của Đại úy Holland ở trên đó đã liên lạc được với chính quyền địa phương và họ đều đồng ý để cho NYPD tham gia trong nỗ lực tìm kiếm và cứu hộ của họ. Thực ra, thái độ của họ là 'càng nhiều người giúp thì càng tốt'. Như cô biết đó, Leigh, đó là một trận bão tuyết chết tiệt, và các nhà chức trách và cơ quan địa phương đã và đang làm việc suốt ngày, cố hỗ trợ cho cư dân của họ."

Leigh thấy rất nhẹ nhõm đến nỗi cô có cảm giác như muốn khóc.

"Theo dự báo thời tiết," ông tiếp tục, "chúng ta sẽ mau chóng có được thời tiết khá hơn. Tôi vừa mới chấp thuận việc sử dụng trực thăng của NYPD để bắt đầu tìm kiếm cabin ngay khi thang máy trên trần nhà hoạt động lại và khả năng nhìn thấy được cải thiện đến mức an toàn. Có nhiều khu vực phải lùng kiếm, cho nên đừng quá hy vọng vội. Trong khi chờ đợi, cô có hai thanh tra tài giỏi của Đại úy Holland ở trên đó bây giờ, và họ sẽ hành động ngay nếu có bất cứ đầu mối nào xuất hiện."

"Tôi không biết cám ơn sao cho đủ." Leigh nói đầy cảm xúc. Cô và Logan biết Cảnh sát trưởng Trumanti và vợ ông trong xã giao, nhưng không thân như họ biết thị trưởng, và thị trưởng đã không cung cấp được nhiều sự giúp đỡ cho cô. Vì việc đó, cô đã mong đợi sự giúp đỡ ít hơn, hay không hơn, từ Cảnh sát trưởng Trumanti, nhưng ông hoá ra lại là một người bạn quyết tâm đắc lực và có thế lực thực sự – mà Trời đã ban xuống. Leigh quyết định hỏi ông về việc ông nghĩ cô có nên liên lạc với Cục điều tra liên bang hay không. "Tôi đã nói với Thị trưởng Edelman là tôi đang nghĩ đến chuyện yêu cầu Cục điều tra liên bang giúp đỡ." cô bắt đầu.

Phản ứng của Trumanti quá tiêu cực đến nỗi Leigh tự hỏi liệu ông có xem nó như là một sự sỉ nhục đối với NYPD và đối với cá nhân ông không. "Bà sẽ phí thời gian của bà, Bà Manning." ông cắt ngang, trở nên nghi thức và lạnh lùng với cô. "Trừ phi có chuyện gì đó mà bà đã không nói với thanh tra của chúng tôi, không có chút chứng cứ nhỏ nào cả, không có chút chi tiết nhỏ nào cả, để chỉ ra rằng có bất cứ chuyện phạm pháp nào liên quan đến sự biến mất của chồng bà, đừng nói chi đến một tội ác liên bang để chính đáng gọi cho Cục Điều tra Liên bang."

"Tôi đã có kẻ đi theo lén... " Leigh bắt đầu.

"Người mà theo tôi hiểu đã kềm chế các hoạt động của hắn ta – sự hoạt động rất vặt vãnh của hắn ta – ở trong khu vực địa lý hoàn toàn trong thẩm quyền xét xử của NYPD. Không có luật liên bang nào đã bị vi phạm cả. Thực ra, tôi không rõ NYPD sẽ có thể buộc tội hắn ta với bất cứ thứ gì khác ngoài việc gây phiền toái vào lúc này."

Mỗi lần ông nhấn mạnh từ 'liên bang', Leigh cảm thấy như thể cô bị khiển trách nặng nề, và bởi một người mà sự giúp đỡ và lòng trung thành của ông ta là những thứ cô cần nhất trong lúc này. "Tôi hiểu rồi. Tôi chỉ là đang cố nghĩ ra cách có ích." cô nói với vẻ khiêm tốn cố tình. Cô sẽ bò trên đầu gối cho Trumanti nếu đó là điều cần làm để bảo mật sự giúp đỡ của ông đối với Logan. "Còn có gì khác ông có thể đề nghị tôi nên làm không?"

Giọng nói của ông rõ ràng là lịch sự hơn. "Vâng." ông nói. "Tôi muốn cô nghỉ ngơi nhiều như cô có thể, và tự chăm sóc tốt cho mình, để cho khi chúng tôi tìm được Logan, anh ấy không trách chúng tôi đã làm cho cô lo lắng."

"Tôi sẽ thử làm." Leigh hứa hẹn. "Tôi có thể sẽ được về nhà vào ngày mai."

"Cô có cảm thấy đủ khỏe để rời khỏi bệnh viện không?" ông nói, nghe có vẻ sốc.

Leigh né tránh câu hỏi nhưng bảo ông một sự thật khác: "Bệnh viện làm tôi cảm thấy bất lực và tuyệt vọng."

Ông cười. "Tôi cũng vậy. Tôi ghét những chỗ chết tiệt đó. Tôi không cảm thấy khá hơn cho đến khi tôi bắt đầu về nhà."

Ngay khoảnh khắc sau cùng, muộn màng đó, Leigh cuối cùng nhớ lại là Trumanti đã chiến đấu trường kỳ với chứng ung thư tuyến tiền liệt, một cuộc chiến mà ông đã được đồn đại là bị thua cuộc. Cô cố nghĩ về một chuyện gì đó thích hợp để nói và cuối cùng nói, "Cám ơn ông về mọi chuyện. Ông là một người cực kỳ tốt bụng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.