Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 62



Sam nhấn nút lên một lần nữa và nhìn đồng hồ trong khi cô lo lắng đợi thang máy cũ của phân khu 18 kêu cót két trên cuộc hành trình đến lầu một. Cô đã lấy tắcxi thay vì đi đến tàu điện ngầm vì trời đang có mưa tuyết, và taxi bị tắc nghẽn một cách vô vọng trong giao thông. Cô đã trễ năm phút, và cô ghét đi làm trễ – đặc biệt là hôm nay, khi Mack có thể nghĩ là cô đang cố lợi dụng tình huống mới của họ.

Ngoài chuyện đó, cô lẽ ra phải gặp mẹ cô và cha dượng cho một buổi tiệc rượu cocktails nhỏ để gây quỹ ở Four Seasons ngay sau giờ làm việc. Kết quả là cô đã ăn mặc trong bộ váy suede xám nhạt và áo khoác có thắt dây với đôi giày cao gót phù hợp cho dịp này. Cô định hướng đến khu vực cầu thang và chạy lên hai đợt cầu thang trong đôi giày cao gót và váy hẹp, thì thang máy cuối cùng đến.

Mack đang đứng ở bảng đen giữ một bìa kẹp hồ sơ trong tay trái của anh, viết danh sách những kẻ tình nghi mới trên bảng, khi Sam vội vã đi vào văn phòng của anh lúc 8:08.

Cuộc họp chưa được bắt đầu, và Shrader và Womack đang đứng gần ghế ở phía trước bàn của Mack, uống cà phê. Shrader thông báo tin tức Sam đã đến theo cách làm cô muốn bóp nghẹt anh. "Chúa ơi, Littleton!" anh kêu lên, "Thật sự là cô à?" anh huých khuỷu tay Womack. "Anh có bao giờ nhìn thấy cặp chân khá hơn cặp chân của Littleton chưa?"

"Tôi sẽ phải nhìn thấy nhiều hơn chút nữa trước khi tôi có thể chắc chắn." Womack nói với cái liếc mắt đểu cáng cố tình. "Được không, Littleton?"

Sam trợn tròn mắt với anh và đi đến chiếc ghế mà cô luôn ngồi, gần với tấm bảng. Không may, Shrader đã thực sự thích thú bởi "con người mới" của cô.

"Nhân dịp gì thế?" anh yêu cầu. "Cô có cuộc hẹn nóng bỏng vào buổi trưa à?"

"Không, cho tiệc cocktails sau giờ làm việc." Sam trả lời. Cô ghét cảm giác vụng về, và cô muốn Mack nói cái gì đó.

Anh đã làm, và trong giọng điệu lạnh lùng, xen lẫn tiếng. "Cô đã đến muộn đấy, Littleton." anh nói, khi anh tiếp tục viết trên bảng.

"Vâng, tôi biết. Tôi xin lỗi."

"Đừng lập lại chuyện đó."

Điều đó thật là không công bằng và quá đáng. Sam đã đến sớm, về muộn, và làm việc vào những ngày cuối tuần trong nhiều tuần qua. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên má của cô, và chẳng may, Shrader không chỉ nhìn thấy điều đó, anh ta nghĩ nó hấp dẫn, và nhận xét về nó. "Không phải là cách cô ăn mặc, Littleton. Có cái gì đó rất khác về cô sáng nay. Cô... tôi không biết... mặt cô ửng hồng kìa."

Quá lúng túng và thất vọng để suy nghĩ trước, Sam trả đũa chống lại lời cảnh cáo thứ nhì của Mack về việc đến muộn. "Tôi chỉ là hơi thư giãn hôm nay hơn so với bình thường." cô nhẹ nhàg bảo Shrader. "Đêm qua, tôi đã được xoa bóp khắp cơ thể."

Cục phấn trên tay Mack gãy sập.

Sam ráng kềm nụ cười mãn nguyện khi cô cúi xuống để nhặt miếng phấn vỡ lăn tròn qua sàn nhà đến gần chân của cô. Ngay lúc đó, Mack quay lại và đi về phía cô. Giữ mẩu phấn trong ngón tay của cô, Sam nhìn anh từ dưới đôi mi của cô và từ từ đứng lên.

Anh chìa tay ra, vẻ mặt của anh không biểu lộ gì, nhưng cô nhìn thấy lời cảnh báo trong mắt anh, và một thứ khác giống như buộc tội. Cô thả viên phấn vào lòng bàn tay của anh – cùng lòng bàn tay đã đẩy dưới áo ngực của cô đêm qua và vuốt ve vú cô. Những ngón tay dài của anh đóng lại trên viên phấn – cùng những ngón tay đó đã. . .

Sam gạt bỏ ý nghĩ đó qua một bên và nhìn anh quay về tấm bảng. Anh đang mặc áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng và thu hẹp lại ở thắt lưng, và suy nghĩ của Sam lập tức nghĩ đến cảm giác cơ thể của anh ở dưới đầu ngón tay của cô. Anh đã rất đẹp trai.

Cô ngồi xuống lại và tán gẫu với Shrader và Womack, người đang tựa vào bàn làm việc của McCord.

Phủi bụi phấn từ tay của anh, McCord đột ngột xoay lại và nói, "Valente sẽ được loại bỏ là kẻ tình nghi trên danh sách thường xuyên."

"Cái gì?" Womack kêu lên, đứng thẳng lên.

"Tại sao?" Shrader yêu cầu.

"Tôi không thể nói cho các người biết lý do vì nó bao gồm vài vấn đề văn phòng mà tôi cần đặc biệt xử lý sau này. Bây giờ, tôi muốn các người chấp nhận lời nói của tôi rằng tôi có đủ lý do để hoàn toàn loại bỏ anh ta ngoài danh sách tình nghi. Nếu hai người thấy có vấn đề thì nói nó ngay bây giờ."

Shrader và Womack do dự chỉ một giây, sau đó Womack lắc đầu và Shrader nói, "Không sao đâu. Với tôi thì được thôi, nếu nó được với anh. " Sam đã biết họ sẽ không do dự để tin lời của McCord: họ đều có ấn tượng với anh như cô.

"Vậy thì, " McCord nói một cách cứng rắn, "tôi muốn các người hiểu rõ là không ai ngoài căn phòng này biết được chúng ta đã loại bỏ Valente. Không ai." anh lặp lại.

Shrader và Womack đồng gật đầu.

Anh nhìn lướt qua Sam sau đó, nhưng nó chẳng qua chỉ là thủ tục, và cô gật đầu.

"Tôi có thể chỉ hỏi một câu không?" Shrader nói. "Quyết định loại bỏ Valente ra khỏi danh sách có liên quan gì đến những gì Littleton thu thập được khi cô ấy rượt đuổi theo anh ta vào hôm qua không?"

McCord lắc đầu. "Không, nhưng cô ấy có thể nói cho các người biết sau về những gì cô ấy đã khám phá được. Ngay bây giờ, chúng ta có kẻ giết người đang thả lỏng ở bên ngoài." Anh nhìn về phía những cái tên trên bảng đen. "Littleton đã nói ngay từ đầu rằng cô ấy nghĩ một người phụ nữ là người đã rửa những ly rượu đó – rõ ràng là trong tuyết, vì ca–bin không có dòng nước chảy – rồi cẩn thận đặt chúng trong bồn rửa chén, nơi chúng ít có khả năng bị vỡ.

"Dựa vào những cuộc tình lăng nhăng của Manning giả thuyết đó rất hợp lý. Nếu là vậy, thì túi ngủ bị mất tích có thể cho biết là ông ta đã giao hợp với một người biết đủ về ngành biện luận học của cảnh sát để biết chúng ta sẽ kiểm tra túi ngủ cho dấu tóc và tinh dịch."

"Bất cứ ai từng xem vài chương trình Laws & Order (một chương trình TV chuyên chiếu về cách điều tra và phá án của cảnh sát) đều biết cả." Shrader chỉ ra.

"Chính xác. Và từ bất kỳ bộ phim hay chương trình ti vi tương tự, kẻ giết người cũng sẽ biết là chúng ta sẽ kiểm tra bột thặng dư trên tay Manning, vì thế cô ta – hoặc anh ta – đã bắn một trong những phát súng với bàn tay của Manning quấn quanh tay cầm của khẩu súng."

Ngừng lại, McCord nghiêng đầu đến danh sách trên bảng. "Chúng ta hãy bắt đầu với những người phụ nữ mà chúng ta biết, những người mà Manning tiếp xúc qua vợ của ông ta, vì ông ta thích làm tình với bạn bè và người quen của bà ta. Các người đã kiểm tra chứng cớ ngoại phạm của họ nhưng không kỹ càng như chúng ta sẽ làm nếu chúng ta đã không rất chắc chắn rằng Valente là người mà chúng ta muốn."

Shrader và Womack ngồi vào ghế họ luôn ngồi, và Sam ngồi hơi sát vào ghế của cô để họ có thể nhìn qua cô và nhìn thấy tấm bảng. Thông thường những cuộc họp như thế này trong văn phòng của Mack rất dữ dội và đi với tốc độ nhanh, nhưng việc loại bỏ Valente như một kẻ tình nghi làm cho mọi người mất phương hướng và không được tập trung, và không khí trong phòng trở nên rời rạc thấy rõ. Không những họ bây giờ không có nghi phạm, họ còn phải chịu chấp nhận thực tế bất ngờ của việc đã dồn hết công sức và thời gian vào một "chuyện chắc chắn" mà không còn chắc chắn nữa.

"Thế còn Leigh Manning thì sao?" cuối cùng Shrader nói. "Tên bà ta không có trên bảng."

Lần đầu tiên, tia nhìn của McCord chuyển đến Sam, nhưng nụ cười co giật ở góc miệng của anh là một trong những nụ cười bàng quan thích thú. "Tôi nghĩ Littleton đã đúng ngay từ đầu về sự vô tội của Leigh Manning. Tôi muốn nói chuyện với bà Manning hôm nay, nhưng dựa trên những gì Littleton đã thu thập được từ Valente trong xe limo hôm qua, nó rất là hợp lý để tin rằng bà Manning không hình dung được người bạn cũ 'Falco Nipote' của bà ta thật ra là Michael Valente cho đến sau khi chồng bà ta chết."

"Tôi nhận thấy chuyện đó rất khó tin." Womack nói thẳng thừng.

Thay vì một cách không kiên nhẫn bảo Womack tin lời của anh, McCord đảo ngược quyết định ban đầu của anh và yêu cầu Sam kể cho họ nghe những gì cô đã biết được từ Valente vào hôm qua. Sam khâm phục anh cho chuyện đó. Mack không chỉ là là một người trưởng nhóm phi thường, anh là một thành viên dốc hết toàn lực của nhóm, người hiểu rõ khi nào đồng đội của anh không thể tiến tới mà không có thêm nền tảng.

"Chuyện đó bây giờ thì dễ hiểu hơn." Shrader nói khi Sam kết thúc câu chuyện về lá thư mà họ đã tịch thu. "Ý tôi là, tại sao một người đàn ông lại ký tên là 'cháu trai' và 'Falco' trên lá thư đã in sẵn tên của anh trên giấy chứ?"

"Nó cũng giải thích được là tại sao chúng ta không thể kết nối anh ta với Leigh Manning trước vụ án mạng, dù chúng ta đã thử bao nhiêu lần đi nữa." McCord nói. "Họ đã không có kết nối. Nếu các người có bất cứ nghi ngờ gì về việc tại sao bà ta đã không nhận ra anh ta ở bữa tiệc, hãy nhìn vào tấm hình của anh ta khi anh ta bị bắt cho tội ngộ sát. Anh ta đã để râu đen. Quỷ quái, tôi cũng đã không nhận ra anh ta."

Sam nghĩ về giọng nói của Valente trong xe limo, giọng nam trung trầm ấm của anh và McCord nhận thấy cái cau mày của cô. "Cô không đồng ý à?" anh hỏi cô một cách hoài nghi.

"Không." Sam nói dứt khoát khi cô đưa tay ra sau gáy để siết chặt chiếc kẹp bạc trên tóc. "Tôi đã nhìn thấy tấm ảnh cũ trong tập tin của Valente. Chỉ có một thứ duy nhất mà Leigh Manning mới có thể nhận ra khi bà ta gặp anh ta ở bữa tiệc là giọng nói của anh ta. Valente có giọng nói thật tuyệt vời. Nó rất sâu và rất trầm..."

Womack vỗ mạnh đầu gối của anh. "Tôi biết ngay mà! Tôi đã bảo các người – là Littleton cảm Valente. Nào, thú nhận đi – cuộc hẹn nóng bỏng tối nay của cô là với Valente phải không? Chúng tôi sẽ không nói với một ai khác." anh nói dối. "Cô có thể tin chúng tôi." anh lại nói dối, không nhìn thấy quai hàm đang sít lại của của McCord.

Sam đang mất hết kiên nhẫn. Cô nhìn Womack trong vẻ kinh tởm hoang mang và nói, "'Người 'hẹn với tôi' là với cha dượng và mẹ tôi! Bây giờ, dừng lại có được chưa?"

"Cha dượng cô làm nghề gì vậy?" Shrader đột ngột hỏi.

Không nhận biết là tia nhìn của McCord dịu xuống khi cô đề cập đến lai lịch "người hẹn" của cô, Sam với lấy tập vở nằm trên bàn làm việc của McCord và lấy bút chì ra khỏi túi xách của cô. "Ông ấy làm việc cho chính phủ và sống nhờ vào những người đóng thuế như chúng ta."

"Chúng ta có thể quay lại công việc được chưa?" McCord nói, nhưng anh có vẻ ít cộc cằn hơn lúc nãy, và vài giây sau, một cách muộn màng Sam nhận ra rằng anh đã có thể cho là cô ăn mặc đẹp để cặp với một người đàn ông khác. Mack là thanh tra, người có bản năng tìm kiếm cho những điều tinh vi khác cho mọi chuyện mà người khác làm – mà có thể có nghĩa là anh đã tự hỏi liệu cô đã ăn mặc đẹp và đề cập buổi tiệc cocktails chỉ để trêu chọc anh, làm cho anh mất thăng bằng, và làm cho cuộc chờ đợi càng khó khăn hơn.

Xua đuổi suy nghĩ đó qua một bên, cô nhìn lên tấm bảng khi McCord chỉ đến cái tên đầu tiên ở trên đó và nói, "Còn Jane Sebring, nữ diên viên cùng đóng vai chính, thì sao? Cô ta đã nói là cô ta về nhà và đi ngủ, sau đó cô thức dậy, và xem phim trên truyền hình. Các người có kiểm tra kỹ càng chứng cớ ngoại phạm của cô ta không?" anh hỏi Shrader và Womack.

"Người gác cổng của cô ta đã xác nhận rằng cô quay lại toà nhà vào lúc xế chiều, sau suất diễn chiều." Womack nói. "Hãng xe dịch vụ của cô ta đã xác nhận là đã đưa cô ta từ nhà hát đến căn hộ của cô ta vào lúc đó. Tuy nhiên, điều đó không nói lên rằng cô ta đã không lén ra ngoài bằng cửa sau, thuê xe hoặc cái gì đó, và tự mình lái lên núi."

"Bắt đầu kiểm tra những công ty cho thuê xe, cũng như kiểm tra biên nhận thẻ tín dụng của cô ta và LUDS (danh sách các cuộc gọi điện thoại đến và đi) của cô ta."

Shrader gật đầu. "Tôi cũng sẽ kiểm tra những dịch vụ xe khác..."

Womack cười ha hả. "Cái gì – làm như là cô ta mướn tài xế lái xe đưa cô ta vào núi, và chờ cô ta, trong khi cô ta xuống cabin và bắn nát óc Manning hả?"

Shrader thực sự ửng hồng mặt. Khuôn mặt bự và hung dữ có cách diễn đạt hổ thẹn, và anh nhìn chằm chằm vào lòng anh, lắc đầu một cách không thể tin. "Tôi nhận biết trước khi tôi kết thúc câu nói rằng điều đó là không thể xảy ra."

"Chúng ta hãy tiếp tục." McCord nói, nhưng nụ cười đang co giật trên môi anh ở sai lầm hiếm có của Shrader cho một logic tệ. "Còn Trish Lefkhôngwitz, người phát ngôn thì sao?"

"Chứng cớ ngoại phạm của cô ta rất vững chắc." Womack nói.

"Quá tệ, " McCord nói bằng giọng chua chát, gạch một đường thẳng qua tên của cô ta. "Trish có can đảm để bắn vào đầu một người đàn ông và sau đó nhớ dọn sạch chén đĩa trong nhà bếp."

"Anh nói từ kiến thức cá nhân hả, trung úy?" Shrader hỏi.

Sam vui mừng là anh đã hỏi câu hỏi đó, nhưng cô giữ vẻ mặt của cô bình thản một cách hoàn hảo khi cô chờ McCord trả lời. Câu trả lời của anh là một nụ cười ngắn và lời từ chối hùng hồn. "Không."

Sam tin anh. Cô chỉ ước gì là cô đã không nói lời mỉa mai khêu gợi về chuyện đã được xoa bóp đêm qua. Cô không chỉ là người mới trong chuyện tình yêu, cô hoàn toàn không chuẩn bị trước để xử lý kinh nghiệm có sức ảnh hưởng vô cùng mạnh mẽ với một người mà cô làm việc chung và làm cho anh ta.

Cô đã làm một thoả thuận với Mack về cách họ sẽ làm cho đến khi vụ án Manning kết thúc, và cô đã vi phạm nó trong vòng vài phút sau khi đi vào văn phòng của anh. Và chuyện càng tệ hại hơn là cô đã được thực sự cảm động bởi những lý do của anh cho việc muốn có thoả thuận đó. Không may, cô không nghĩ Mack sẽ để cho cô thoát khỏi chuyện đó mà không bình luận, điều đó khiến cô có mọi ý định đi thẳng ra khỏi văn phòng của anh ngay khi cuộc họp này kết thúc.

"Còn Sybil Haywood, nhà chiêm tinh, thì sao?" Mack hỏi. "Cô ta đủ hấp dẫn để làm cho Manning có hứng thú."

"Đúng là một kẻ gàn dở!" Shrader nói, vỗ tay lên đầu gối của anh để nhấn mạnh. "Trước khi cô ta chịu nói chuyện với tôi khi tôi đến đó, tôi phải mang lại cho cô ta 'dữ liệu ngày sinh' của tôi, sau đó cô chạy một vài chương trình trên máy tính về hành tinh của tôi hay thứ chết tiệt gì đó. Cô ta gọi nó là 'biểu đồ chiêm tinh' của tôi."

"Thế chuyện đó thì sao?" McCord hỏi, nói về chứng cớ ngoại phạm của cô ta.

Shrader hiểu lầm và nghĩ anh đang hỏi thăm về biểu đồ chiêm tinh. "Cô ta đã nói có một phụ nữ trẻ, người đó rất gần với tôi, nhưng không phải là thành viên trong gia đình, đang gặp mối nguy hiểm trầm trọng, nhưng không thể cứu vãn được. Cô ta nói tôi nên nhớ rằng cuộc sống này chỉ là một điểm dừng chân cho nơi kế tiếp, và chúng tôi sẽ được ở chung với nhau lại."

"Cô ta có chứng cớ ngoại phạm và nó có vững chắc không?" McCord hỏi với vẻ chế giễu.

"Có, cho cả hai câu hỏi. Tôi vừa nhớ lại một chuyện mà Haywood đã kể cho tôi nghe, " Shrader thêm vào khi McCord xoay lại để gạch một đường qua tên của Haywood. "Mà tôi đã bỏ qua trước đây, nhưng cô ta nói rằng vào đêm tiệc, Leigh Manning tuyển dụng cô ta để tiêu khiển Valente. Cô ta đã nói là bà Manning thấy bực bội vì anh ta đã được mời – các người biết đó, vì danh tiếng nhơ nhuốc của anh ta."

McCord gật đầu. "Chứng minh thêm rằng Leigh Manning đã thật sự không biết Valente vào đêm đó." Anh nhìn lướt qua cái tên kế tiếp trên bảng đen. "Thế còn Theta berenson thì sao? Cô ta là họa sĩ."

"Cô ta có chứng cớ ngoại phạm và nó đã được kiểm chứng." Shrader nói. "Dù sao chăng nữa, Manning cũng sẽ không đặt gậy khúc côn cầu trên người cô ta, đừng nói chi đến việc sờ tay vào. Nếu bị xấu xí là một tội ác, họ đã săn lùng người phụ nữ đó bằng chó săn và trực thăng rồi."

"Shrader, " McCord nói với nụ cười miễn cưỡng, xoay lại để gạch bỏ tên của cô ta, "tôi ghét làm người đầu tiên nói cho anh biết chuyện này, nhưng bản thân anh cũng không phải là một vũ công chippendales."

Sam nhìn tập vở của cô ấy để che giấu nụ cười. Cô nhìn lên khi McCord khoanh tay trước ngực và quay lại về phía bảng đen, nhìn những cái tên còn lại trên đó.

"Thế còn Claire Straight thì sao?" anh hỏi.

"Cô ta có chứng cớ ngoại phạm vững chắc." Womack nói. "Và cô ta thù ghét đàn ông. Chồng cô ta đã ruồng rẫy cô ta cho một cô gái trẻ dễ thương, bằng phân nửa tuổi của anh ta, và người phụ nữ đó bị ám ảnh. Nếu anh hỏi tôi, cô ta đang trở thành người đồng tính luyến ái trên cuộc ly hôn này."

"Có thể xảy ra à?" Shrader hỏi, nhìn Sam để có câu trả lời. "Cô có nghĩ một người phụ nữ bình thường trước đây có thể trở thành đồng tính luyến ái vì một người chồng bất trung với cô ta không?"

Không biết McCord đã nhìn qua vai của anh, Sam chồm người về phía trước, mỉm cười với Shrader, và nói, "Vâng, chắc chắn rồi. Chuyện đó đã xảy ra với tôi."

Cô ngả người ra, đột ngột quay đầu lại, và bắt gặp McCord đang nhìn cô. Anh có vẻ ngoài của nụ cười đau đớn trên khuôn mặt của anh, sau đó anh hơi lắc đầu và quay về phía bảng đen. Sam cũng là thanh tra, cô nhận thấy cái lắc đầu nhẹ kỳ quặc của anh, và cô nhận biết nó. Đó cũng là chuyện mà cô đã làm vài khoảnh khắc trước đây, cố gắng tập trung vào công việc trước mắt thay vì là vào anh.

"Erin Gillroy, thư ký của Manning." Mack nói, gõ viên phấn kế bên cái tên đó.

"Đã không hỏi cô ta cho chứng cớ ngoại phạm, " Womack thừa nhận. "Cô sao, Littleton?"

"Không. Tuy nhiên tôi đã nên hỏi. Lúc đó, tôi đã không nghĩ cô ta là một ứng cử viên. Tôi vẫn không nghĩ vậy, nhưng anh không bao giờ biết được."

"Giải quyết chuyện đó ngay Womack." McCord nói, sau đó anh chỉ đến một cái tên mới vào bảng đen. "Được, đây là cái tên cuối cùng trên danh sách hôm nay: Sheila Winters."

"Bác sĩ tâm lý à?" Shrader nhăn mũi. "Jeez, anh có thể tưởng tượng chuyện làm tình với bác sĩ tâm lý trong khi cô ta phân tích ý nghĩa cơ bản của mỗi tiếng rên của anh không?"

"Chúng ta có thể không có những lời bàn luận khêu gợi và liên quan đến tình dục không." Mack nói một cách bực bội. "Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây sáng nay vậy?"

Shrader và Womack trao đổi vẻ ngoài giật mình. McCord cũng đã bình luận về Trish Lefkhôngwitz. Việc thực thi pháp luật là một lĩnh vực khó khăn, do đàn ông làm chủ, và không có gì cấm kỵ giữa "các chàng trai". Chừng nào mà họ không nhắm vào Sam, họ gần như là được tự do nói thậm chí theo dưới quy định của ban.

"Littleton và tôi đã phỏng vấn bác sĩ Winters, " Mack tiếp tục, "nhưng không như là một người tình nghi, vì vậy chúng tôi đã không hỏi cho chứng cớ ngoại phạm. Cô ta tóc vàng và hấp dẫn, và Manning thích những cô gái tóc vàng hấp dẫn. Cô ta rất khó khăn, theo ý kiến của tôi, nhưng chúng tôi sẽ đến thăm viếng cô ta một lần nữa. Chuyện đó đưa chúng ta đến ba người đàn ông trên danh sách." anh kết luận. "Đầu tiên là George Sokhôngloff, kiến trúc sư. Littleton đã kiểm tra chứng cớ ngoại phạm của anh ta, và nó đáng tin cậy nhưng không phải cái mà chúng có thể chứng minh hoàn toàn."

"Động cơ là gì?" Womack chất vấn.

McCord yên lặng, suy nghĩ. "Chúng ta sẽ phải kiểm tra những gì anh ta nói, nhưng nếu anh ta đang nói sự thật, anh ta là năng tài thực sự đứng ở sau vài dự án thành công của Manning. Manning đã hứa với anh ta là sẽ ghi điểm và giao trọng trách quan trọng cho dự án Crescent Plaza. Có lẽ Manning đã nói với anh ta là ông ta sẽ không giữ những lời hứa đó."

Chỉ đến hai cái tên cuối cùng, Mack nói, "Mang chúng tôi đến Jason Solomon, và bạn trai của anh ta, Eric Ingram."

"Họ là chứng cớ ngoại phạm của nhau." Womack nói, sau đó một cách muộn màng anh thuật lại chi tiết những gì họ biết được về hai trăm ngàn tiền mặt mà Manning đã dùng để mua cổ phần trong vở kịch của Solomon.

"Chúng ta hãy tiếp tục đào ở đó." Mack nói. "Tôi nghĩ con đường dẫn đến kẻ giết người của chúng ta có lẽ sẽ được lát với tiền giấy. Chúng ta cần tìm hiểu Manning đã nhúng tay vào nơi chết tiệt nào để có đủ tiền bất hợp pháp để không chỉ chi xài cho chi phí hoạt động văn phòng và cuộc sống của anh ta, nhưng còn mua xe hơi cho mình, và cổ phần trong vở kịch Broadway, chỉ nêu vài món mà chúng ta biết. Dựa theo cách ông ta xài tiền, ông ta dường như đang rất tự tin rằng sẽ còn có nhiều tiền được rót vào."

Womack nhấp một ngụm cà phê lạnh ngắt của anh, sau đó để cái tách vào chỗ cũ ở trên bàn. "Có lẽ ông ta đang bán ma tuý chăng?"

Mack nhún vai. "Bất cứ thứ gì cũng có thể cả, nhưng tôi không thấy ông ta liều mình và chạm tay vào bất cứ thứ gì nguy hiểm. Tôi sẽ liên tưởng ông ta đến cái gì đó hơi lén lút một chút."

"Ăn trộm? Chứa chấp đồ ăn cắp?" Womack dự kiến. Mack lắc đầu. "Cùng câu trả lời như thuốc phiện."

"Hăm dọa tống tiền?" Shrader đề nghị. "Bòn rút?"

"Đó chắc chắn sẽ là cá cược của tôi, nhưng tôi sẽ có người chuyên mô tả sơ lược nghi phạm của chúng ta nhìn ông ta và để xem họ sẽ nói gì. Leigh Manning có lẽ có câu trả lời, liệu bà ta có biết nó hay không." anh kết thúc, rời khỏi tấm bảng. "Tôi muốn chất vấn bà ta hôm nay, nhưng tôi sẽ cố lịch sự và làm chuyện đó với sự chấp thuận của Valente. Đó là tất cả những gì cho sáng nay." anh nói.

Sam đã chờ đợi những lời đó. Chộp lấy túi xách nằm trên sàn nhà, cô đứng lên và đẩy ghế của cô trở lại đúng chỗ.

"Chúng ta hãy bắt đầu với những đầu mối mà chúng tôi có..." McCord nói thêm, và Sam đi ra phía cửa, giữ Womack và Shrader giữa McCord và cô, hy vọng rằng họ sẽ ngăn chận tầm nhìn của anh. Cô gần như ra được đến ngưỡng cửa khi mệnh lệnh cứng rắn của McCord làm cô chùn bước: "Thanh tra Littleton. Tôi muốn có vài lời với cô''

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.