Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 63



Sam chửi thầm và xoay lại, bước qua một bên để cho Shrader và Womack đi qua. Với túi xách trên cánh tay phải và tập vở tì vào ngực, Sam miễn cưỡng đi đến gần người đàn ông đã ngồi vào phía sau bàn của anh và đang nhìn cô trong sự im lặng dò hỏi.

"Tại sao?" anh yêu cầu thẳng thừng.

Vài phản ứng hiện qua trong đầu Sam, tất cả đều là những chiến thuật đánh lạc hướng xuất sắc và những phương pháp rất có hiệu quả để thu hồi sức mạnh của một người đàn ông có nó, và có ý định chứng minh nó. Cô quyết định loại bỏ tất cả chúng và chọn tính trung thực. "Anh đang nói về nhận xét về việc được 'xoa bóp' hả?"

Anh lặng lẽ gật đầu.

"Tôi ước gì là tôi có thể nói cho anh biết là tại sao," cô thừa nhận, "nhưng tôi không chắc lắm. Tôi hơi bị mất thăng bằng. Có lẽ anh đã từng ở trong tình huống như của chúng ta trước đây, nhưng nó hơi mới mẻ đối với tôi."

"Lời nhận xét của cô về việc xoa bóp có liên quan gì đến việc tôi gây khó dễ cô hai lần cho việc đi làm muộn vài phút không?"

Cô nghĩ về nó, và gật đầu. "Có. Tôi xin lỗi. Tôi sẽ không phản ứng như thế nữa."

Cô nhìn thấy ngay sau đó – vẻ ấm áp thích thú trong mắt anh. "Tôi cũng sẽ không." anh hứa.

Âm thầm suy nghĩ, Sam cân nhắc đến câu trả lời khó hiểu và cách diễn đạt thích thú của anh. "Có thể nào là," cô nói, "anh đã làm điều đó vì anh nghĩ tôi ăn mặc đẹp cho một cuộc hẹn hò không?"

Anh mang lại cho cô vẻ ngoài hoài nghi – như thể câu hỏi của cô rất nực cười. "Dĩ nhiên rồi."

Sam ráng kềm chế nụ cười và cố tập trung nhìn vào mắt anh, sau đó cô quay lưng bỏ đi.

Đằng sau lưng cô, Mack nhặt lên bút chì và nói, "Tôi còn chưa rút việc theo dõi Valente. Khi tôi biết anh ta có ở văn phòng của anh ta, tôi muốn đi gặp anh ta. Tôi muốn thuyết phục anh ta để cho Leigh Manning nói chuyện với chúng ta – một cách công khai, không có luật sư cản trở mọi câu hỏi mà tôi hỏi bà ta. Nếu tôi cần làm, tôi sẽ bảo bà ta đến đây để chất vấn, nhưng tôi muốn làm chuyện này theo cách văn minh hơn. Cô là hy vọng tốt nhất của tôi để gặp được Valente."

"Đừng hy vọng nhiều vào tôi." Sam nói. "Tôi đã chọc tức anh ấy ngay khoảnh khắc tôi hỏi liệu anh ấy có ở đó vào đêm chúng ta báo với bà Manning rằng chồng bà ta đã chết. Anh ấy biết chúng ta đã biết chuyện đó, vì vậy khi tôi hỏi anh ấy câu hỏi đó, anh ấy đã hạ cấp tôi thành một cảnh sát quanh co, thâm hiểm khác."

"Chỉ là hơi tò mò một chút, tại sao cô lại hỏi anh ta câu đó vậy?" Mack hỏi, vẽ nguệch ngoạc trên tập vở vàng.

"Tôi muốn xem liệu anh ấy có nói dối hay không."

Ngả người trên ghế, Mack nhìn chằm chằm qua phòng. "Sẽ có lợi cho anh ta nếu anh ta để cho chúng ta nói chuyện với Leigh Manning. Nếu tôi có thể gặp được anh ta, tôi nghĩ là tôi có thể thuyết phục được anh ta. Nếu tôi đòi anh ta đến đây, anh ta sẽ đi cùng với luật sư và chúng ta sẽ có thính giả nghe lén. Những gì tôi cần nói với anh ta tôi không thể nói ở trước mặt bất cứ một người nào khác."

Sam chuyển tập vở của cô qua tay phải và ôm nó sát vào túi xách của cô. "Để thuyết phục được anh ấy gặp anh – đặc biệt là không có sự hiện diện của luật sư – anh sẽ cần thuyết phục anh ấy rằng anh đã thay đổi ý kiến sau ngày hôm qua, và nó là cuối cùng và chắc chắn."

Môi của McCord uốn lên trong nụ cười mỉa mai. "Hôm qua anh ta đã gửi tôi một lời cảnh báo thông qua một người bạn của tôi ở Interquest. Bạn tôi nói ông Valente 'nghiêm túc đến chết người'."

Sam trợn tròn mắt. "Thật tuyệt." Mắt cô đột ngột sáng bừng lên. "Tôi biết cách có thể làm được, nhưng anh sẽ không thích nó."

"Nói nghe thử."

"Trả lại cho anh ấy thứ tốt nhất là bằng chứng buộc tội duy nhất mà chúng ta có trên người anh ấy. Trả lại lá thư cho anh ấy."

"Cô nói đúng, tôi không thích nó. Nó vi phạm thủ tục thu thập bằng chứng."

Nghiêng nhẹ đầu qua một bên, Sam nói, "Đó là vị trí của anh. Vị trí của anh ấy sẽ là vì tôi đã tịch thu một thứ không thuộc về chúng ta, và chúng ta đang giữ hy vọng treo một cáo buộc hình sự khác trên người anh ấy và hoặc là trên Leigh Manning. Anh ấy biết là lá thư đó rất quý báu đối với chúng ta nếu chúng ta muốn tiếp tục quấy nhiễu hai người họ. Anh ấy cũng biết tất cả về 'thủ tục thu thập bằng chứng' của chúng ta, vì anh ấy chắc chắn phải chờ một thời gian trước khi chúng ta trả nó lại cho anh ấy. Trả lại lá thư cho anh ấy, " Sam nói, "và sẽ chứng tỏ là chúng ta vô cùng nghiêm túc với anh ấy."

Trong chốc lát, Mack do dự, sau đó anh đầu hàng. "Được rồi, nhưng sao lại nửa tá và chứng thực chúng. Sau đó gọi cho Thượng nghị sĩ, " anh nói thêm, "và nói với ông ấy rằng cô có thể đến muộn cho bữa tiệc cocktails."

Anh biết! Sam nhận biết. Nhưng rồi, dĩ nhiên, anh sẽ biến nó thành trung điểm để điều tra cô một cách kỹ càng trước khi để cho cô vào nhóm. Mack vô cùng kỹ càng về mọi chuyện anh làm. Bao gồm chuyện hôn nhau. "Rất tốt, Trung úy," cô nói đùa. "Tôi sẽ làm chuyện đó."

Đằng sau lưng cô, anh lại nói, giọng nói của anh trang trọng và khàn đục. "Sam này..."

Cô quay lại. "Gì cơ?"

"Em rất xinh đẹp."

Tim của Sam đóng sầm vào lồng ngực của cô. "Không phải buồn cười lắm sao..." cô nói trong tiếng cười nhỏ không kịp thở. "Em đang nghĩ cùng thứ về anh."

McCord nhìn cô rời khỏi, sau đó anh với lấy điện thoại và nhận thấy những dòng chữ nghệch ngoạc của anh trên tập vở vàng. Trang giấy chứa duy nhất một chữ, viết vài lần trong nhiều kiểu khác nhau. Của tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.