Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 66



Nhân viên tiếp tân của Sheila Winters đã ra về, và căn phòng đợi sang trọng ở bên ngoài văn phòng vắng tanh khi Sam và McCord đến một vài phút trước thời gian quy định của họ.

Từ khi cửa văn phòng của bác sĩ Winters đang đóng, họ ngồi xuống cặp ghế bành bằng da xanh để đợi cho đến khi Winters kết thúc cuộc hẹn với bất cứ ai ở trong đó với cô. McCord nhặt lên tờ tạp chí từ một chồng tạp chí đặt trên bàn để đèn ở giữa ghế của họ, gác mắt cá chân qua đầu gối, và bắt đầu nhìn lướt qua nó.

Sam nhặt lên quyển tạp chí Vanity Fair và mở nó ra, nhưng tâm trí của cô đang ở trên cuộc phỏng vấn mà họ vừa mới kết thúc với Leigh Manning. Người nữ diễn viên đã có ấn tượng xấu với cảnh sát trong mấy tuần qua đến nỗi cô đứng bên cạnh, và hơi ở đằng sau ghế của Valente với tay của cô đặt trên vai của anh trong suốt thời gian cô trả lời các câu hỏi của McCord.

Lúc đầu, Sam đã nghĩ cô ấy đang khôn khéo tìm kiếm sự bảo vệ của Valente. Phải mất mười phút sau Sam mới nhận biết điều đó là ngược lại – thật ra là Leigh đang lo sợ cho Valente, và đứng với anh để chống lại McCord và Sam.

McCord cũng nghĩ vậy, và đã nhận xét về điều đó khi họ ở trên đường đến văn phòng của Winters. "Cô có nhận thấy Leigh Manning không rời khỏi Valente cho đến khi cô ấy nhận biết tất cả các câu hỏi của chúng ta chỉa vào cô ấy không?"

"Cô ấy gợi cho tôi nhớ về một con chó Ái Nhĩ Lan đẹp cố gắng bảo vệ một con báo nguy hiểm." Sam thú thật, và McCord cười khúc khích ở cách gán ghép của cô. "Tôi thích gắn mọi người với đối tác động vật của họ." Sam thừa nhận. "Ví dụ như, Shrader gợi cho tôi nhớ về một con chó dữ. Tôi đã đặt biệt danh anh ấy là Thiết bị cắt vụn..."

Tiếng cười của McCord vang lên ầm ĩ.

Điện thoại trên bàn tiếp tân của bác sĩ Winter reng và máy nhắn điện thoại trả lời. McCord đứng dậy và bồn chồn nghiên cứu bức tranh trên bức tường ở phía sau ghế của anh.

"Tôi thấy ngạc nhiên là bác sĩ Winters không sử dụng dịch vụ trả lời điện thoại." Sam nhận xét nhỏ.

"Cô ấy có lẽ sẽ chuyển những cuộc gọi qua đó khi cô ấy rời khỏi." McCord trả lời, giọng của anh cũng hạ thấp. "Đó là những gì các anh rể của tôi làm."

"Họ là bác sĩ ư?"

"Hai người là bác sĩ."

"Hai người ư? Anh có mấy người chị?"

Anh thích thú liếc nhìn cô và lặng lẽ giơ lên một bàn tay, ngón tay cái gập lại.

"Anh có bốn người chị à?"

Anh gật đầu và thọc tay vào túi, khuôn mặt của anh hướng về phía bức tranh, tia nhìn của anh liếc xuống cô. "Cho đến khi tôi được mười tuổi, tôi cứ nghĩ màn che buồng tắm luôn trông giống như những đôi chân với bàn chân."

Sam cười toe toét. "Vớ da." cô kết luận, sau đó cô nói, "Cái áo vải tuýt nâu mà anh đã mặc vào ngày đầu tiên thực sự thuộc về anh rể của anh à?"

Gật gù, anh nói, "Căn hộ bên trên nhà tôi bị cháy trong khi tôi đi nghỉ. Khi tôi về đến nhà, mọi thứ ở chỗ tôi hăng mùi khói và phải được lau chùi và xử lý. Quần áo trong vali của tôi là những thứ duy nhất mà tôi có thể mặc."

Điện thoại lại reo, và McCord xoay lại, sốt ruột nhìn vào đồng hồ của anh rồi đến máy trả lời tự động. "Bác sĩ Winters đã trễ gần mười phút rồi. Những người bác sĩ tâm lý luôn có ý thức giờ giấc..." khi anh nói anh đi về phía cửa văn phòng của cô ấy.

Anh gõ cửa.

Không có tiếng trả lời.

Anh với lấy nắm cửa và xoay nó khi Sam đặt quyển tạp chí của cô xuống. "Không có ai..." anh bắt đầu, đứng ở giữa phòng, sau đó anh quẹo phải và biến mất khỏi tầm nhìn của Sam. "Mẹ kiếp! Gọi cho EMS ngay! (xe cứu thương)" anh la to.

Chộp lấy điện thoại di động của cô, Sam lao vào phòng, nhưng tất cả cô nhìn thấy chỉ là tấm lưng của McCord khi anh khom người xuống gần góc bàn của nhà tâm lý.

"Đừng phiền gọi xe cứu thương nữa." anh nói với Sam qua vai của anh, "Gọi cho Đội truyền tin và bảo họ gởi CSU đến đây ngay."

Nghiêng người qua người anh với điện thoại di động áp vào tai, Sam làm theo lời anh dặn, tia nhìn dán chặt trên xác chết của người phụ nữ mà cô vừa mới nói chuyện cách đây vài giờ. Sheila Winters nằm sóng soài úp mặt trên sàn nhà, cơ thể của cô ở phía sau bàn, khuôn mặt ló ra ngay góc bàn, mắt mở to và trừng trừng, như thể cô đang nhìn ra ngưỡng cửa. Bộ đồ màu vàng rực rỡ của cô đã bị nhuộm đỏ ở sau lưng nơi máu đã túa ra từ vết thương ngày càng rộng.

Cẩn thận không thay đổi vị trí của cơ thể, McCord nâng vai trái của Winters để cho anh có thể nhìn thấy vết thương từ phía trước, sau đó anh thả tay ra và đứng lên. "Đó là lối ra của vết thương ở lưng của cô ấy." anh nói với Sam, sau đó anh chỉ về phía máu vãi tứ tung trên bức tường ở phía sau bàn. "Cô ấy có lẽ đứng gần ghế khi cô ấy bị bắn, và sức ép tống cô ấy chống lại bức tường, sau đó cô ấy ngã nhào tới phía trước trên khuôn mặt của cô ấy."

Sam định trả lời anh khi điện thoại di động của McCord reo. Anh tóm lấy nó và mở nó ra, rồi lắng nghe một lát, vẻ kỳ quặc hiện lên khuôn mặt của anh. "Nhà của cô ta ở địa chỉ nào?" anh hỏi, sau đó anh nói, "Tôi đang ở văn phòng của Sheila Winters, và cô ấy là một cái xác chết. Đến đây ngay và canh chừng hiện trường tội ác này cho đến khi CSU đến. Tôi không muốn bất cứ cảnh sát đồng phục nào lê bước khắp nơi, phá huỷ bằng chứng."

Anh cáu kỉnh đóng sập điện thoại, và nhìn Sam, đôi mắt xanh của anh bồn chồn và căng thẳng. "Shrader kiếm được đầu mối trên Jane Sebring. Cô ta đã thuê xe vào ngày chủ nhật và trả nó vào thứ hai. Đoán xem cô ta đã lái nó bao nhiêu dặm?"

"Đủ để cho cô ta lái lên Catskills và quay về?" Sam phỏng đoán, tim cô bắt đầu nện thình thịch.

Anh gật đầu, sốt ruột nhìn vào cơ thể của Sheila Winters, và đảo ngược quyết định của anh là đợi ở đó cho đến khi Shrader đến. Mở điện thoại của anh, anh ra lệnh cho xe tuần tra gần nhất đến địa chỉ của họ ngay lập tức.

Hai cảnh sát chạy vào phòng đợi bên ngoài vài phút sau, và McCord đẩy họ trở ngược ra hành lang. "Đứng ở bên ngoài cánh cửa này," anh ra lệnh cho họ, "và không mở nó cho bất kỳ ai ngoại trừ Thanh tra Shrader hoặc CSU. Các người hiểu rõ rồi chứ?"

"Vâng, thưa trung úy."

"Và không chạm tay vào cái nắm cửa chết tiệt đó!" anh cảnh báo qua vai của anh.

Sam cố theo kịp anh, nhưng ngay cả với những bước sãi dài của cô không dễ dàng làm trong giày cao gót, và cô nguyền rủa mình đã mang chúng hôm nay, trong tất cả mọi ngày.

Trong xe, McCord đặt đèn khẩn cấp trên bảng đồng hồ và giật mạnh số xe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.