Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 68



McCord giơ phù hiệu cho người gác cửa ở tòa nhà của Jane Sebring. "Hôm nay ông có thấy cô Sebring không?" anh hỏi.

"Có, thưa ngài. Cô ấy vừa rời khỏi cách đây vài giờ."

"Có thể nào là cô ta đã trở về mà ông không nhìn thấy không?"

"Có thể là vậy."

"'Có thể' chưa đủ tốt." McCord nói, đi xăm xăm vào toà nhà.

Một nhân viên bảo vệ trong bộ đồng phục màu nâu sẫm giống như người gác cửa đang ngồi ở bàn trong đại sảnh. McCord đưa phù hiệu của anh cho anh ta xem. "Tôi cần lên căn hộ của cô Sebring."

"Căn hộ số 24A." nhân viên bảo vệ nói, vội đứng lên và đi đến thang máy với họ. Anh ta đặt chìa khoá vào ổ khóa và cánh cửa mở ra. "Gọi ai đó với chìa khoá của căn hộ 24A lên trên đó ngay." McCord thêm vào khi cánh cửa thang máy mở ra.

Sam bước vào bên trong với anh, và sự căng thẳng của cô bắt đầu gia tăng cùng với độ cao của thang máy, nhưng nét mặt của cô vẫn bình tĩnh một cách hoàn hảo. Cô biết thủ tục này: cô đã từng làm nó trước đây. Cô công nhận nỗi sợ hãi đang cuộn trong dạ dày của cô, cô thừa nhận nó, và dựa vào nó để giữ cho mình được tập trung. Cho tay vào trong túi xách của cô, cô mở bao súng của khẩu Glock chín milimet của cô và để bàn tay của cô trên cán súng.

Không ai trả lời tiếng gõ cửa liên tục của McCord ở căn hộ 24A. Anh đang ấn chuông cửa một lần nữa khi người quản lý bước khỏi thang máy mang theo chìa khoá.

"Anh có chắc chuyện này là được chứ – ý tôi là để cho anh vào đấy?" người đàn ông to lớn hỏi.

"Tôi nói dối ông để làm gì?" McCord nói, nắm lấy khuỷu tay của người đàn ông và đẩy cánh tay của ông về phía ổ khóa trên cánh cửa.

Ổ khóa bật mở, và McCord đẩy người đàn ông trở lại và cách xa cánh cửa. "Ông hãy đứng yên ở đó." anh cảnh báo. Thò tay vào bên trong áo khoác của anh, McCord mở bao súng đeo trên vai của anh và kéo ra khẩu Glock bốn mươi caliber.

"Chúa thiêng liêng!" người đàn ông lầm bầm. "Anh đang làm gì vậy?" Tia nhìn của ông bay đến Sam, như thể ông mong cô gái trẻ ăn mặc đẹp trong bộ đồ mắc tiền có thể làm cho tình huống được khá hơn. Lặng lẽ, cô bước ra khỏi đôi giày cao gót của cô, kéo khẩu Glock từ túi xách của cô ra, và nâng nó lên cao, kẹp giữa hai tay của cô.

"Sẵn sàng chưa?" McCord nói khẽ, bước qua một bên cửa và với lấy nắm cửa với bàn tay trái của anh. Anh nhìn cô không có chút dấu vết của sự ngần ngại, như thể anh biết mạng sống của anh được an toàn trong tay cô.

Sam gật đầu một cách chắc chắn, và ấn người sát vô tường, chuẩn bị tinh thần khi McCord đẩy mạnh cánh cửa và gửi nó đâm sầm vào bức tường đối diện.

Bóng tối đen thui và sự im lặng chào đón họ.

Giữ cơ thể của anh ra khỏi hoả tuyến, McCord đi vào bên trong, mò mẫm trên bức tường tìm kiếm công tắc đèn.

Đèn trên cao được bật sáng, để lộ căn phòng khách trực tiếp trước mặt và phòng ăn bên trái. Không có ai cả – sống hay chết.

Lặng lẽ, anh ra dấu cho Sam đi theo anh qua bên phải.

Từng căn phòng một, họ tìm khắp căn hộ từ đầu này sang đầu khác. "Cô ta chắc là đang có mặt tại nhà hát." McCord nói, đút vũ khí của anh vào bao. "Đi nào."

"Hãy nhìn cái này trước đã." Sam nói, đưa anh đến một trong những cái tủ mà cô đã kiểm tra trong khi anh đang kiểm tra những cái khác. Với chân của cô, cô đẩy nhẹ một chiếc áo choàng dài và để lộ một bó màu xanh đen, cuộn tròn và buộc chặt. "Là túi ngủ bị mất." anh nói chặt chẽ.

Anh đang ban hành hướng dẫn đến cho người quản lý trong khi Sam vội vàng xỏ chân vào đôi giày da cao gót. "Ở lại đại sảnh thêm mười lăm phút và nếu cô Sebring xuất hiện, đừng đề cập đến chuyện chúng tôi đã ở đây, nhưng gọi cho tôi ngay lập tức. Sau đó tôi sẽ có một chiếc xe ở cửa trước, và ông có thể tiếp tục làm công việc của ông."

"Chắc chắn. OK, Trung úy." người quản lý nói một cách hăng hái, nhận lấy danh thiếp của McCord. Như đa số những công dân bình thường trong hoàn cảnh tương tự, người quản lý trước tiên đã phản ứng sợ hãi khi nhìn thấy vũ khí được rút ra, rồi lại thấy thích thú khi sự nguy hiểm đã qua. "Nghe này, tôi không muốn nói cho các người biết cách làm việc của các người," ông nói khi họ chờ thang máy, "nhưng các người có quên chuyện gì đó khi các người rút súng ra không?"

"Quên chuyện gì?" McCord hỏi cộc lốc, nhưng Sam và anh biết chính xác người quản lý đang tiếp cận chuyện gì.

"Các người biết mà – như thế này này..." ông làm một cử động như ai đó kéo bên trên khẩu súng bán tự động và cài đạn vào nòng súng.

"Đó chỉ là trong phim thôi." McCord bảo ông khi thang máy đến và họ bước vào nó.

"Nó chắc chắn trông có vẻ hay." người quản lý nói.

"Đó là lý do tại sao họ làm chuyện đó." Sam trả lời.

Ông nhìn cô như không tin, và cô kể cho ông nghe với nụ cười, "Cử động mà ông vừa làm để cài đạn vào nòng súng." Như thể cô đang nói một chuyện bí mật, cô hạ thấp giọng một chút và kể cho ông nghe, "Trong đời thật, chúng tôi đã có viên đạn nằm sẵn trong đó khi chúng tôi lấy ra vũ khí của chúng tôi ra."

"Không giỡn chứ!" ông kêu lên.

Tại bàn tiếp tân, McCord ngừng lại chỉ đủ lâu để lập lại cùng những hướng dẫn mà anh đã đưa cho người quản lý đến cho nhân viên bảo vệ.

Anh đã ở trên điện thoại trước khi họ đi qua cửa trước, sắp xếp để có lối vào của toà nhà được đặt dưới sự giám sát ngay lập tức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.