Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 72



Cách ba khu phố từ căn hộ của Leigh Manning, McCord gọi radio cho các cảnh sát trong xe theo dõi đến gặp anh ngay bên trong cổng chính và có thang máy chờ sẵn. Sam nhìn thấy khe hở trong giao thông, tắt tiếng còi xe, và đạp phanh dừng lại ở phía trước toà nhà.

Khi họ chạy qua vỉa hè, một chiếc Bentley tối màu thắng kít lại và Valente thoát khỏi nó, chạy theo họ.

Anh đang đóng gần khoảng cách khi họ lao vào toà nhà. McCord quát tháo nhân viên bảo vệ gọi EMS và bảo họ đợi trong tiền sảnh, và Valente đến kịp thang máy khi cánh cửa bắt đầu đóng lại, khuôn mặt của anh trắng bệch và căng thẳng. "Đợi ở dưới này." McCord ra lệnh cho anh.

"Trong mơ của anh đấy." Valente cáu kỉnh, đẩy giữa cánh cửa và moi chìa khoá ra khỏi túi của anh.

Thay vì tranh cãi, McCord đưa hướng dẫn cho hai cảnh sát theo dõi khi anh mở bao súng và kéo khẩu Glock ra. "Có một tiền sảnh riêng biệt bên ngoài thang máy trên tầng nhà của Manning. Đừng để cho ai lên xuống tầng nhà. Có hai nhân viên, một người đàn ông và một người phụ nữ, họ đã không trả lời điện thoại trong căn hộ. Một khi chúng tôi có được tầm nhìn ở bên trong và biết chúng tôi đang đối diện với chuyện gì, các người có thể bắt đầu tìm kiếm các nhân viên đó, nhưng hãy tránh xa chúng tôi."

Rồi anh nói với Valente . "Anh biết bố cục của căn hộ. Đó là gì?"

"Phòng khách và phòng ăn có thể nhìn thấy từ cửa trước." Valente trả lời . "Nhà bếp và nơi ở của những người giúp việc ở bên trái, dưới một hành lang dài. Phòng ngủ chính ở cuối hành lang bên phải."

"Đưa cho tôi chìa khóa của căn hộ." McCord nói một cách kiên quyết khi thang máy từ từ dừng lại.

Valente giữ chìa khoá, giơ nó trên lòng bàn tay đang mở của McCord: "Tôi sẽ đi theo sau các người."

Sam mong McCord sẽ tranh cãi, nhưng anh rõ ràng nhận biết chuyện đó là vô nghĩa. Anh gật đầu dứt khoát. "Đứng ở đằng sau và cách xa chúng tôi đấy."

Valente thả chìa khóa vào tay anh.

Trước cửa căn hộ, McCord lặng lẽ đút chìa khóa vào ổ và áp tai vào cửa, chăm chú lắng nghe âm thanh bên trong, trong khi Sam nhấn người sát vô tường, bước ra khỏi đôi giày, súng của cô nâng cao. "Sẵn sàng chứ?" anh khẽ hỏi.

Sam gật đầu.

Cánh cửa mở vào tiền sảnh không một tiếng động. Vượt quá nó, phòng khách trải dài trong bóng tối ngoại trừ ánh sáng đến từ chùm đèn treo nhiều ngọn trong phòng ăn bên trái và từ nhà bếp ở bên kia nó.

Họ di chuyển vào tiền sảnh, sử dụng bức tường ở bên phải để ẩn nấp trong khi họ lắng nghe chăm chú cho bất cứ âm thanh gì để cho họ có chút phương hướng. Sam nhìn thấy cơ thể của người giúp việc nằm gần bàn phòng ăn, và đẩy nhẹ McCord, khiến anh phải chú ý đến nó, sau đó cô nâng cánh tay của cô, ra dấu cho những người cảnh sát theo dõi đứng ngay cửa kiểm tra ở đó ngay khi họ khám xét toàn khu vực.

McCord di chuyển một cách lặng lẽ xuống cầu thang của tiền sảnh và bắt đầu đi về phía trái, phía phòng ăn và nhà bếp, nhưng Valente chộp cánh tay của Sam và chỉ qua bên phải. Anh biết âm thanh và bóng tối của căn hộ tốt hơn họ, và ánh sáng hầu như không thể nhìn thấy ở phía xa bên phải là đáng kể đối với anh. Sam không tranh cãi với kiến thức của anh. Cô di chuyển đến gần McCord và chỉ qua vai của cô.

Valente đã ở giữa đường của hành lang ở đầu kia của phòng khách khi họ bắt kịp anh và di chuyển đến phía trước anh. Đúng lúc đó, Sam cũng có thể nghe được giọng nói của một người phụ nữ, rất nhỏ, đến từ ngưỡng cửa mở bên trái, ở cuối hành lang.

McCord di chuyển dọc theo bức tường, ép sát người vào nó, cho đến khi anh đủ gần với ngưỡng cửa để nhìn qua nó, sau đó anh di chuyển một cách nhanh chóng đến phía bên kia của nó. Anh ra dấu cho Sam và Michael rằng Leigh đã nhìn thấy anh, và Sam di chuyển vào vị trí ở trung tâm ngưỡng cửa, nhưng đứng cách xa để yểm trợ McCord khi anh nhào qua khung cửa và lao vào phòng. Cô cảm thấy, chứ không phải nhìn thấy sự hiện diện của Valente trên tay trái của cô và hơi ở phía trước, nhưng cô đang tập trung vào việc giữ vững tay súng và chăm chú lắng nghe giọng nói của Sebring để cô có thể đánh giá vị trí của mục tiêu và nhắm góc bắn của cô nếu cô cần nhả đạn.

McCord giơ lên ba ngón tay, cho biết anh sẽ nhảy vào phòng ngủ sau khi đếm đến ba, sau đó anh bắt đầu đếm ngược. Một ngón tay giơ lên – hai ngón tay giơ lên...

"Đã đến lúc tao phải đến nhà hát rồi." Sebring nói với Leigh khi cô ta bước ra khỏi tủ áo trong phòng, mặc một chiếc áo choàng của Leigh. Cô ta dừng lại ở bàn trang điểm, nhặt cây súng lên, và chỉa thẳng vào Leigh.

McCord dừng việc đếm ngược, nghĩ rằng mục tiêu của họ sắp đi vào tầm ngắm.

Leigh đã thoáng nhìn thấy McCord, nhưng cô không biết liệu anh có thể cứu cô hay không, vì vậy cô thử một cách tuyệt vọng để cứu Michael trong khi cô vẫn có thể. "Jane, làm ơn," cô cầu xin một cách run rẩy, "kể cho tôi nghe lại cách cô đã giết Logan đi. Đó là tất cả những gì tôi yêu cầu. Trước khi chết, tôi muốn nghe cô nói với tôi chuyện đó!"

Nó đánh vào Michael một cách chính xác những gì Leigh đang làm – và những gì sắp sửa xảy ra trong phòng ngủ đó. Khi Littleton di chuyển về phía ngưỡng cửa mở, Michael tuôn ra một tiếng gầm giận dữ và phóng ào tới phía trước, biến mình thành mục tiêu khi anh nhào mình đến giường theo chiều ngang, hất ngã Leigh lên lưng của cô, che cơ thể cô bằng cơ thể của anh trong khi những tiếng súng, và tiếng hét, và một tiếng nổ vang lên trong tai anh.

Anh nằm im ở đó cho đến khi anh nghe McCord gọi những cảnh sát khác. "Không có gì đáng ngại nữa!" sau đó anh chống khuỷu tay ngồi dậy trong khi một trong những cảnh sát la to trở lại. "Chúng tôi cảm giác được nhịp mạch của một người đàn ông và một người phụ nữ ở ngoài này, và EMS đang trên đường lên đây ngay bây giờ."

Đầu của Leigh đã bị xoay qua một bên, và gò má nhợt nhạt của cô bị lấm lem màu đỏ. Mắt cô nhắm kín và cô không di chuyển! Nỗi sợ hãi làm nghẹn giọng của Michael thành tiếng thì thầm đứt quãng. "Leigh?"

Mắt của cô hấp háy mở và tập trung vào khuôn mặt của anh – đôi mắt như đá zircon ẩm ướt với nước mắt. Michael cảm thấy thật nhẹ nhõm, thật an tâm, cực kỳ nhẹ nhõm, đến nỗi anh không thể nghĩ được bất cứ thứ gì để nói, vì vậy anh lật cô nghiêng qua một bên để cởi trói cho cô, sau đó anh đẩy cô lại trên lưng của cô và nhìn chằm chằm xuống đôi mắt mà anh đã yêu ngay lần đầu tiên anh nhìn thấy chúng.

Leigh nhìn khuôn mặt tàn phá của anh và đẩy trượt cánh tay của cô quanh cổ anh, ngón tay của cô vuốt mái tóc ngắn ở gáy của anh. "Chào." cô thì thầm với nụ cười đầy nước mắt. "Ngày hôm nay của anh như thế nào?"

Michael thả trán của anh trên trán cô, vai của anh cười ngặt nghẽo, mắt của anh mờ đi vì những giọt nước mắt nhẹ nhõm. "Bình thường." anh cố lầm bầm sau vài khoảnh khắc. "Nhưng nó đang được cải tiến tốt hơn."

Ở gần ngưỡng cửa, Sam sụm người vô tường, súng của cô treo lỏng lẻo từ bàn tay của cô, khuôn mặt của cô tránh không nhìn cơ thể của Jane Sebring. Nhìn xác chết rồi lùng bắt kẻ giết người là nghề nghiệp của cô. Đó là nhiệm vụ của cô... nhưng, ôi Chúa ơi, là một chuyện khác hoàn toàn khi biết cô đã giết người. McCord cần phải vào phòng chéo góc từ khung cửa, nhưng Sam đã có tầm ngắm thẳng, và cô đã lấy nó ngay khi Sebring nổ súng.

Ở góc bên phải của cô, McCord kết thúc việc kiểm tra nhịp mạch của Sebring, sau đó anh đứng lên và đi đến bên Sam. "Cô Sebring sẽ không còn xuất hiện ở bất cứ nơi nào nữa." anh nói với cô một cách lặng lẽ. "Bắn rất chính xác, Sam."

"Sẽ khó mà bắn trật cô ta." Sam nói một cách ủ rũ, nâng mắt nhìn anh. "Cô ta chỉ cách có mười feet."

Anh hiểu sự thương tổn trong chúng và choàng tay qua gáy của cô, kéo khuôn mặt của vào ngực anh và choàng cánh tay của anh quanh thắt lưng cô . "Tôi chỉ có thể nghĩ ra một câu nói chân thành, trấn an để nói trong hoàn cảnh này." anh thì thầm.

"Là gì?"

"Thà là cô ta còn hơn tôi. "

Sam hơi mỉm cười.

"Ai cũng cảm thấy như vậy vào lần đầu cả." anh nói thêm một cách an ủi. "Với một chút may mắn, nó sẽ là lần sau cùng của cô."

Ngay lúc đó Shrader đi vào phòng và đứng sững lại, nắm lấy toàn cảnh tượng với một nụ cười hoài nghi. "Các người đang có một cuộc đấu súng ở đây hay là cuộc làm tình điên cuồng vậy?" anh hỏi, nhìn từ mắt cá chân bị trói lại của Leigh đến cánh tay của McCord ôm choàng sau lưng Littleton. "Tôi nhìn thấy cảnh tù tội và một số chứng cứ của một cuộc đấu súng. Những gì tôi không nhìn thấy là nạn nhân. Có ai nhìn thấy nạn nhân nằm ở đâu không?"

"Ở đàng kia." McCord nói nhẹ.

Shrader bắt được giọng nói của anh và giả định chính xác là Sam đã bắn phát súng chết người đó. Anh đi đến góc phòng, đến chỗ cơ thể của Sebring, và huýt sáo khi anh nhìn thấy khuôn mặt của nạn nhân. "Chà! Nói đến ngày tóc xấu!"

Anh đi trở về đến gần Sam, người bây giờ đang đứng một mình, và vỗ nhẹ vai cô, đưa ra sự an ủi của mình cho những gì anh biết cô đang cảm nhận. "Nghe này, Littleton, cô đã ban cho cô ta một đặc ân đấy. Cô ta sẽ không muốn tiếp tục sống với mái tóc của cô ta đâu."

Khi Sam mỉm cười, anh hướng về phía giường, nơi Michael Valente đang tháo dây trói mắt cá chân của Leigh. "Chào, ông Valente." anh nói một cách lịch sự. "Chào, bà Manning."

Valente lờ anh, nhưng Leigh nóng lòng muốn thúc đẩy một mối quan hệ tốt với cảnh sát cho Michael trong tương lai. "Chào, thanh tra Shrader." cô nói. "Anh khỏe không?"

"Tôi rất khỏe. Cô sẽ vui khi nghe được các chàng trai ở tầng dưới đã bắt gã đi theo lén cô. Hắn ta tình nguyện đi điều trị, nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra hắn ta trước khi chúng tôi thả hắn."

Hài lòng với chuyến viếng thăm hiện trường của anh, Shrader đi qua ngưỡng cửa với tay thọc trong túi của anh, sau đó anh thò đầu vô trong và nói, "À này, tài xế bị một vết thương thịt và một cơn đau tim, nhưng nhân viên cấp cứu nói tình trạng của anh ta khá tốt. Người giúp việc bị chấn động mạnh, và cô ta hơi bị thiếu máu, nhưng họ đang truyền máu cho cô ta trên đường đến bệnh viện."

Leigh đẩy trượt người khỏi giường và loạng choạng đứng lên, giữ khuôn mặt cô xoay lại không nhìn cơ thể của Jane Sebring. "Em sẽ đi với họ đến bệnh viện." cô bảo Michael.

"Vâng, em cần phải đi." Michael nói dứt khoát, ôm choàng cô khi họ bắt đầu đi xuống hành lang, "Và trong khi em ở đó, em cũng sẽ phải chụp quang tuyến luôn."

"Phụ nữ có lẽ là có thai phải rất cẩn thận với việc chụp X–ray." Leigh bảo anh.

Michael cười toe toét, nhưng lắc đầu. "Không phải hơi quá sớm cho em biết được chuyện đó à?"

"Nó sẽ hơi quá sớm đối với những người phụ nữ khác, nhưng không phải đối với em."

"Tại sao?"

Cô lắc đầu và mỉm cười. "Vì anh là – anh."

"Trong trường hợp đó." anh nói sau khi suy nghĩ một lát, "Chúng ta cần di chuyển ngày cưới đến sớm hơn."

Cô cười nhỏ. "Em lẽ ra phải biết rằng anh sẽ đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề."

Michael giữ cô lại và ôm chặt cô vào cánh tay của anh, hàm của anh đặt trên đỉnh đầu của cô, tâm trí của anh đang nghĩ về chuyện cô đã cố buộc Sebring thừa nhận rằng cô ta đã giết Logan khi bản thân cô sắp bị bắn. Giọng của anh âu yếm dịu dàng, anh nói, "Em đi thẳng vào tim anh."Cách ba khu phố từ căn hộ của Leigh Manning, McCord gọi radio cho các cảnh sát trong xe theo dõi đến gặp anh ngay bên trong cổng chính và có thang máy chờ sẵn. Sam nhìn thấy khe hở trong giao thông, tắt tiếng còi xe, và đạp phanh dừng lại ở phía trước toà nhà.

Khi họ chạy qua vỉa hè, một chiếc Bentley tối màu thắng kít lại và Valente thoát khỏi nó, chạy theo họ.

Anh đang đóng gần khoảng cách khi họ lao vào toà nhà. McCord quát tháo nhân viên bảo vệ gọi EMS và bảo họ đợi trong tiền sảnh, và Valente đến kịp thang máy khi cánh cửa bắt đầu đóng lại, khuôn mặt của anh trắng bệch và căng thẳng. "Đợi ở dưới này." McCord ra lệnh cho anh.

"Trong mơ của anh đấy." Valente cáu kỉnh, đẩy giữa cánh cửa và moi chìa khoá ra khỏi túi của anh.

Thay vì tranh cãi, McCord đưa hướng dẫn cho hai cảnh sát theo dõi khi anh mở bao súng và kéo khẩu Glock ra. "Có một tiền sảnh riêng biệt bên ngoài thang máy trên tầng nhà của Manning. Đừng để cho ai lên xuống tầng nhà. Có hai nhân viên, một người đàn ông và một người phụ nữ, họ đã không trả lời điện thoại trong căn hộ. Một khi chúng tôi có được tầm nhìn ở bên trong và biết chúng tôi đang đối diện với chuyện gì, các người có thể bắt đầu tìm kiếm các nhân viên đó, nhưng hãy tránh xa chúng tôi."

Rồi anh nói với Valente . "Anh biết bố cục của căn hộ. Đó là gì?"

"Phòng khách và phòng ăn có thể nhìn thấy từ cửa trước." Valente trả lời . "Nhà bếp và nơi ở của những người giúp việc ở bên trái, dưới một hành lang dài. Phòng ngủ chính ở cuối hành lang bên phải."

"Đưa cho tôi chìa khóa của căn hộ." McCord nói một cách kiên quyết khi thang máy từ từ dừng lại.

Valente giữ chìa khoá, giơ nó trên lòng bàn tay đang mở của McCord: "Tôi sẽ đi theo sau các người."

Sam mong McCord sẽ tranh cãi, nhưng anh rõ ràng nhận biết chuyện đó là vô nghĩa. Anh gật đầu dứt khoát. "Đứng ở đằng sau và cách xa chúng tôi đấy."

Valente thả chìa khóa vào tay anh.

Trước cửa căn hộ, McCord lặng lẽ đút chìa khóa vào ổ và áp tai vào cửa, chăm chú lắng nghe âm thanh bên trong, trong khi Sam nhấn người sát vô tường, bước ra khỏi đôi giày, súng của cô nâng cao. "Sẵn sàng chứ?" anh khẽ hỏi.

Sam gật đầu.

Cánh cửa mở vào tiền sảnh không một tiếng động. Vượt quá nó, phòng khách trải dài trong bóng tối ngoại trừ ánh sáng đến từ chùm đèn treo nhiều ngọn trong phòng ăn bên trái và từ nhà bếp ở bên kia nó.

Họ di chuyển vào tiền sảnh, sử dụng bức tường ở bên phải để ẩn nấp trong khi họ lắng nghe chăm chú cho bất cứ âm thanh gì để cho họ có chút phương hướng. Sam nhìn thấy cơ thể của người giúp việc nằm gần bàn phòng ăn, và đẩy nhẹ McCord, khiến anh phải chú ý đến nó, sau đó cô nâng cánh tay của cô, ra dấu cho những người cảnh sát theo dõi đứng ngay cửa kiểm tra ở đó ngay khi họ khám xét toàn khu vực.

McCord di chuyển một cách lặng lẽ xuống cầu thang của tiền sảnh và bắt đầu đi về phía trái, phía phòng ăn và nhà bếp, nhưng Valente chộp cánh tay của Sam và chỉ qua bên phải. Anh biết âm thanh và bóng tối của căn hộ tốt hơn họ, và ánh sáng hầu như không thể nhìn thấy ở phía xa bên phải là đáng kể đối với anh. Sam không tranh cãi với kiến thức của anh. Cô di chuyển đến gần McCord và chỉ qua vai của cô.

Valente đã ở giữa đường của hành lang ở đầu kia của phòng khách khi họ bắt kịp anh và di chuyển đến phía trước anh. Đúng lúc đó, Sam cũng có thể nghe được giọng nói của một người phụ nữ, rất nhỏ, đến từ ngưỡng cửa mở bên trái, ở cuối hành lang.

McCord di chuyển dọc theo bức tường, ép sát người vào nó, cho đến khi anh đủ gần với ngưỡng cửa để nhìn qua nó, sau đó anh di chuyển một cách nhanh chóng đến phía bên kia của nó. Anh ra dấu cho Sam và Michael rằng Leigh đã nhìn thấy anh, và Sam di chuyển vào vị trí ở trung tâm ngưỡng cửa, nhưng đứng cách xa để yểm trợ McCord khi anh nhào qua khung cửa và lao vào phòng. Cô cảm thấy, chứ không phải nhìn thấy sự hiện diện của Valente trên tay trái của cô và hơi ở phía trước, nhưng cô đang tập trung vào việc giữ vững tay súng và chăm chú lắng nghe giọng nói của Sebring để cô có thể đánh giá vị trí của mục tiêu và nhắm góc bắn của cô nếu cô cần nhả đạn.

McCord giơ lên ba ngón tay, cho biết anh sẽ nhảy vào phòng ngủ sau khi đếm đến ba, sau đó anh bắt đầu đếm ngược. Một ngón tay giơ lên – hai ngón tay giơ lên...

"Đã đến lúc tao phải đến nhà hát rồi." Sebring nói với Leigh khi cô ta bước ra khỏi tủ áo trong phòng, mặc một chiếc áo choàng của Leigh. Cô ta dừng lại ở bàn trang điểm, nhặt cây súng lên, và chỉa thẳng vào Leigh.

McCord dừng việc đếm ngược, nghĩ rằng mục tiêu của họ sắp đi vào tầm ngắm.

Leigh đã thoáng nhìn thấy McCord, nhưng cô không biết liệu anh có thể cứu cô hay không, vì vậy cô thử một cách tuyệt vọng để cứu Michael trong khi cô vẫn có thể. "Jane, làm ơn," cô cầu xin một cách run rẩy, "kể cho tôi nghe lại cách cô đã giết Logan đi. Đó là tất cả những gì tôi yêu cầu. Trước khi chết, tôi muốn nghe cô nói với tôi chuyện đó!"

Nó đánh vào Michael một cách chính xác những gì Leigh đang làm – và những gì sắp sửa xảy ra trong phòng ngủ đó. Khi Littleton di chuyển về phía ngưỡng cửa mở, Michael tuôn ra một tiếng gầm giận dữ và phóng ào tới phía trước, biến mình thành mục tiêu khi anh nhào mình đến giường theo chiều ngang, hất ngã Leigh lên lưng của cô, che cơ thể cô bằng cơ thể của anh trong khi những tiếng súng, và tiếng hét, và một tiếng nổ vang lên trong tai anh.

Anh nằm im ở đó cho đến khi anh nghe McCord gọi những cảnh sát khác. "Không có gì đáng ngại nữa!" sau đó anh chống khuỷu tay ngồi dậy trong khi một trong những cảnh sát la to trở lại. "Chúng tôi cảm giác được nhịp mạch của một người đàn ông và một người phụ nữ ở ngoài này, và EMS đang trên đường lên đây ngay bây giờ."

Đầu của Leigh đã bị xoay qua một bên, và gò má nhợt nhạt của cô bị lấm lem màu đỏ. Mắt cô nhắm kín và cô không di chuyển! Nỗi sợ hãi làm nghẹn giọng của Michael thành tiếng thì thầm đứt quãng. "Leigh?"

Mắt của cô hấp háy mở và tập trung vào khuôn mặt của anh – đôi mắt như đá zircon ẩm ướt với nước mắt. Michael cảm thấy thật nhẹ nhõm, thật an tâm, cực kỳ nhẹ nhõm, đến nỗi anh không thể nghĩ được bất cứ thứ gì để nói, vì vậy anh lật cô nghiêng qua một bên để cởi trói cho cô, sau đó anh đẩy cô lại trên lưng của cô và nhìn chằm chằm xuống đôi mắt mà anh đã yêu ngay lần đầu tiên anh nhìn thấy chúng.

Leigh nhìn khuôn mặt tàn phá của anh và đẩy trượt cánh tay của cô quanh cổ anh, ngón tay của cô vuốt mái tóc ngắn ở gáy của anh. "Chào." cô thì thầm với nụ cười đầy nước mắt. "Ngày hôm nay của anh như thế nào?"

Michael thả trán của anh trên trán cô, vai của anh cười ngặt nghẽo, mắt của anh mờ đi vì những giọt nước mắt nhẹ nhõm. "Bình thường." anh cố lầm bầm sau vài khoảnh khắc. "Nhưng nó đang được cải tiến tốt hơn."

Ở gần ngưỡng cửa, Sam sụm người vô tường, súng của cô treo lỏng lẻo từ bàn tay của cô, khuôn mặt của cô tránh không nhìn cơ thể của Jane Sebring. Nhìn xác chết rồi lùng bắt kẻ giết người là nghề nghiệp của cô. Đó là nhiệm vụ của cô... nhưng, ôi Chúa ơi, là một chuyện khác hoàn toàn khi biết cô đã giết người. McCord cần phải vào phòng chéo góc từ khung cửa, nhưng Sam đã có tầm ngắm thẳng, và cô đã lấy nó ngay khi Sebring nổ súng.

Ở góc bên phải của cô, McCord kết thúc việc kiểm tra nhịp mạch của Sebring, sau đó anh đứng lên và đi đến bên Sam. "Cô Sebring sẽ không còn xuất hiện ở bất cứ nơi nào nữa." anh nói với cô một cách lặng lẽ. "Bắn rất chính xác, Sam."

"Sẽ khó mà bắn trật cô ta." Sam nói một cách ủ rũ, nâng mắt nhìn anh. "Cô ta chỉ cách có mười feet."

Anh hiểu sự thương tổn trong chúng và choàng tay qua gáy của cô, kéo khuôn mặt của vào ngực anh và choàng cánh tay của anh quanh thắt lưng cô . "Tôi chỉ có thể nghĩ ra một câu nói chân thành, trấn an để nói trong hoàn cảnh này." anh thì thầm.

"Là gì?"

"Thà là cô ta còn hơn tôi. "

Sam hơi mỉm cười.

"Ai cũng cảm thấy như vậy vào lần đầu cả." anh nói thêm một cách an ủi. "Với một chút may mắn, nó sẽ là lần sau cùng của cô."

Ngay lúc đó Shrader đi vào phòng và đứng sững lại, nắm lấy toàn cảnh tượng với một nụ cười hoài nghi. "Các người đang có một cuộc đấu súng ở đây hay là cuộc làm tình điên cuồng vậy?" anh hỏi, nhìn từ mắt cá chân bị trói lại của Leigh đến cánh tay của McCord ôm choàng sau lưng Littleton. "Tôi nhìn thấy cảnh tù tội và một số chứng cứ của một cuộc đấu súng. Những gì tôi không nhìn thấy là nạn nhân. Có ai nhìn thấy nạn nhân nằm ở đâu không?"

"Ở đàng kia." McCord nói nhẹ.

Shrader bắt được giọng nói của anh và giả định chính xác là Sam đã bắn phát súng chết người đó. Anh đi đến góc phòng, đến chỗ cơ thể của Sebring, và huýt sáo khi anh nhìn thấy khuôn mặt của nạn nhân. "Chà! Nói đến ngày tóc xấu!"

Anh đi trở về đến gần Sam, người bây giờ đang đứng một mình, và vỗ nhẹ vai cô, đưa ra sự an ủi của mình cho những gì anh biết cô đang cảm nhận. "Nghe này, Littleton, cô đã ban cho cô ta một đặc ân đấy. Cô ta sẽ không muốn tiếp tục sống với mái tóc của cô ta đâu."

Khi Sam mỉm cười, anh hướng về phía giường, nơi Michael Valente đang tháo dây trói mắt cá chân của Leigh. "Chào, ông Valente." anh nói một cách lịch sự. "Chào, bà Manning."

Valente lờ anh, nhưng Leigh nóng lòng muốn thúc đẩy một mối quan hệ tốt với cảnh sát cho Michael trong tương lai. "Chào, thanh tra Shrader." cô nói. "Anh khỏe không?"

"Tôi rất khỏe. Cô sẽ vui khi nghe được các chàng trai ở tầng dưới đã bắt gã đi theo lén cô. Hắn ta tình nguyện đi điều trị, nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra hắn ta trước khi chúng tôi thả hắn."

Hài lòng với chuyến viếng thăm hiện trường của anh, Shrader đi qua ngưỡng cửa với tay thọc trong túi của anh, sau đó anh thò đầu vô trong và nói, "À này, tài xế bị một vết thương thịt và một cơn đau tim, nhưng nhân viên cấp cứu nói tình trạng của anh ta khá tốt. Người giúp việc bị chấn động mạnh, và cô ta hơi bị thiếu máu, nhưng họ đang truyền máu cho cô ta trên đường đến bệnh viện."

Leigh đẩy trượt người khỏi giường và loạng choạng đứng lên, giữ khuôn mặt cô xoay lại không nhìn cơ thể của Jane Sebring. "Em sẽ đi với họ đến bệnh viện." cô bảo Michael.

"Vâng, em cần phải đi." Michael nói dứt khoát, ôm choàng cô khi họ bắt đầu đi xuống hành lang, "Và trong khi em ở đó, em cũng sẽ phải chụp quang tuyến luôn."

"Phụ nữ có lẽ là có thai phải rất cẩn thận với việc chụp X–ray." Leigh bảo anh.

Michael cười toe toét, nhưng lắc đầu. "Không phải hơi quá sớm cho em biết được chuyện đó à?"

"Nó sẽ hơi quá sớm đối với những người phụ nữ khác, nhưng không phải đối với em."

"Tại sao?"

Cô lắc đầu và mỉm cười. "Vì anh là – anh."

"Trong trường hợp đó." anh nói sau khi suy nghĩ một lát, "Chúng ta cần di chuyển ngày cưới đến sớm hơn."

Cô cười nhỏ. "Em lẽ ra phải biết rằng anh sẽ đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề."

Michael giữ cô lại và ôm chặt cô vào cánh tay của anh, hàm của anh đặt trên đỉnh đầu của cô, tâm trí của anh đang nghĩ về chuyện cô đã cố buộc Sebring thừa nhận rằng cô ta đã giết Logan khi bản thân cô sắp bị bắn. Giọng của anh âu yếm dịu dàng, anh nói, "Em đi thẳng vào tim anh."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.