Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 73



Đứng trong phòng khách chờ CSU đến, McCord cập nhật Womack và Shrader những sự kiện trong mấy tiếng đồng hồ vừa qua. Cửa của căn hộ Manning đã được mở và những cảnh sát mặc đồng phục đang đứng lẩn quẩn trong tiền sảnh, vì vậy anh hạ thấp giọng, nhưng Sam vẫn có thể nghe được anh khi cô ngồi xuống ghế xôpha ở gần đó, ghi chú cho bản báo cáo mà cô sẽ phải nộp.

Đang nói giữa câu, McCord đột ngột ngừng nói, và Sam ngước lên kịp để bắt gặp anh kéo điện thoại di động ra khỏi túi áo khoác của anh. Nó đang rung, và anh sốt ruột nhìn vào tên của người gọi, sau đó anh thề lầm bầm và với lấy điều khiển từ xa của truyền hình nằm trên bàn cà phê gần đầu gối của Sam. Khi anh bấm qua các kênh, anh quay đầu về phía cửa sổ phòng khách và nói với Shrader, "Con phố dưới đó trông thế nào?"

Shrader đi đến cửa sổ và nhìn xuống. "Nó trông giống như sở thú vậy," anh trả lời. "Xe cứu thương, xe tuần tra, và hàng tá..."

"... xe tin tức." McCord kết luận với vẻ kinh tởm. "Họ đang truyền tin tức của câu chuyện, và Trumanti đang gọi tôi về chuyện đó."

Khi anh nói đến đó, đài truyền hình mà anh vừa chọn cắt ngang chương trình thường xuyên của họ và người giới thiệu chương trình nói, "Chúng tôi có một tin tức mới về vụ án mạng của Logan Manning. Phóng viên của chúng tôi, Jeff Corbitt, đang ở tại hiện trường ngay bây giờ, nơi xe cứu thương vừa mới rời khỏi tòa nhà trên Fifth Avenue nơi Logan Manning đã từng cư ngụ với vợ của ông ta, nữ diễn viên Leigh Kendall. Jeff, có chuyện gì diễn ra ở đằng đó vậy?"

"Bây giờ tình trạng rất hỗn loạn." phóng viên ở hiện trường trả lời, đứng ở phía trước toà nhà, tay giữ micrô. "Cảnh sát đã chăng dây vỉa hè và đại sảnh. Ba xe cứu thương vừa mới rời khỏi cách đây một phút, và con phố đầy xe cộ cho tình trạng khẩn cấp. Michael Valente đã ở đây, và anh ta vừa rời khỏi trong một trong những chiếc xe cứu thương."

"Anh ta có bị cảnh sát giam cầm không?" người xướng ngôn viên nhanh nhảu hỏi.

"Không, anh ta đã vào cứu thương với bà Manning. Nhìn như thể Valente lại một lần nữa lọt qua lưới của NYPD, lần này với Mitchell McCord dẫn đầu cuộc điều tra. McCord được cho hay là đang ở trên lầu."

Người phát ngôn viên trông có vẻ choáng váng và phẫn nộ bởi tin tức Valente rõ ràng đã thoát khỏi. "Chúng tôi vừa mới nghe từ văn phòng của Cảnh sát trưởng Trumanti," anh ta nói, "và họ đã bảo đảm với chúng tôi rằng Cảnh sát trưởng Trumanti sẽ có lời phát biểu chính thức cho chúng ta ngay."

Điện thoại di động của Sam rung trước khi bản tin kết thúc, và cả điện thoại của Shrader và Womack cũng vậy.

"Đừng trả lời cuộc gọi đó." McCord nói một cách gay gắt khi Shrader bắt đầu trả lời điện thoại của anh.

Shrader tuân theo ngay, nhưng nhìn lo lắng. "Cuộc gọi của tôi là từ Đại úy Holland."

"Của tôi cũng vậy." Womack đồng tình.

Điện thoại của Sam đang rung lần thứ hai. "Của tôi cũng vậy." cô nói.

"Cuộc gọi khác của cô là từ người nào vậy?" McCord hỏi cô.

"Là cha dượng tôi." Sam nói sau khi nhìn lướt qua điện thoại của cô một lần nữa.

"Một lát nữa tôi sẽ gọi lại cho ông ấy cho cô." McCord nói. "Ông ấy có số điện thoại mà tôi cần." Anh chìa tay ra cho điện thoại di động của cô, và Sam đứng dậy và trao nó cho anh, sau đó anh nói với cả ba người trong giọng điệu cấp bách. "Tôi không muốn bất cứ người nào trong các người trả lời bất kỳ cuộc gọi nào của bất kỳ ai về vụ án này tối nay. Lát nữa đây, tôi sẽ gọi điện thoại cho Thị trưởng Edelman và cố thuyết phục ông ấy đích thân xử lý cuộc họp báo đêm nay và không để cho Trumanti nhúng tay vào. Bất kể là Edelman nói là ông ấy sẽ làm gì, tôi sẽ làm một lời tuyên bố ngắn đến giới truyền thông ở bên dưới để giải tội cho Valente khỏi tất cả những dính líu trong vụ mưu sát Manning. Chuyện đó tạm thời sẽ ngăn chặn Trumanti không phát biểu với giới truyền thông đêm nay và cố buộc tội Valente."

Sam nhận biết ngay lập tức số điện thoại của Edelman là số mà Mack cần từ cha dượng của cô, và cô lẽ ra sẽ rất vui để gọi giùm anh ở trước mặt Shrader và Womack, nhưng Mack hiển nhiên đang có ý định bảo vệ đội của anh ngay lúc này. Anh đút tay vào túi quần và nói với họ, "Từ giờ trở đi tôi sẽ tự mình xử lý vụ án này. Tôi muốn ba người giữ khoảng cách với nó. Ngày mai, viết bản báo cáo của các người nhưng giữ tính trung thực với các sự kiện cơ bản và tránh không nhắc đến logic hoặc lập luận mà các người có thể đã làm theo trong quá trình điều tra. Tôi điều khiển hoạt động của các người, vì vậy khi các người bị chất vấn về việc tại sao các người làm điều gì đó, cứ trút trách nhiệm vào tôi."

"Tại sao chúng ta lại phải lo lắng về việc bị đỗ lỗi ở đây vậy?" Shrader yêu cầu. "Chúng ta đã làm đúng theo bài bản, chúng ta đã phá án, và Sam đã tiết kiệm cho nhà nước cả một gia tài trong việc khởi tố và phải chứa chấp người đàn bà điên khùng trong phòng ngủ đó, người đã giết Manning."

Trên tivi, chương trình lại bị gián đoạn cho cùng bản tin, và McCord nhặt lên điều khiển từ xa và nhấn nút tắt. Anh ngửa đầu ra, và Sam nhìn anh cẩn thận chọn cụm từ của anh. "Khi đang điều tra vụ án Manning, cá nhân tôi đã phát hiện có rất nhiều chứng cớ rành rành để buộc tội một thành viên của NYPD trong một mối thù máu truyền kiếp, rất hiệu quả chống lại Michael Valente sử dụng nhiều biện pháp bất hợp pháp." Anh nhìn xuống họ và nói thẳng thừng, "Tôi có ý định mang chứng cứ này đến với thị trưởng, và nếu ông ấy không hành động gì – một cách công khai – thì tôi sẽ đích thân đưa nó ra công chúng."

Shrader và Womack trao đổi cái liếc không vui, rồi Shrader lên tiếng cho cả hai. "Tôi không thích nhìn thấy quần áo bẩn của ban đem treo ra ở nơi công cộng, thưa Trung úy. Tại sao anh không để cho ban giải quyết chuyện này một cách âm thầm chứ? Trao cho Đội điều tra nội bộ, hay..."

"Đó không phải là một cách để lựa chọn." McCord thông báo cho anh biết một cách dứt khoát. "Valente đã công khai bị đối xử một cách bất công trong nhiều thập niên do một thành viên cấp cao của NYPD và đám bạn chí thân của ông ta. Khi một công dân bình thường trở thành nạn nhân của ban, thì nó không còn là việc 'nội bộ của ban' nữa – theo ý tôi. Tôi muốn có chút công lý ở đây, và rồi tôi muốn có chút trả thù một cách công khai. Valente đáng có cả hai."

"Ai là viên chức mà anh đang nói vậy?" Womack hỏi một cách không an tâm.

"Trumanti." McCord nói thẳng thừng, sau một hồi im lặng.

"Ồ, chết tiệt." Womack thở ra. "Tôi sợ là anh sẽ nói vậy."

Sự báo động của Womack chỉ làm cho Mack nhìn càng lạnh lùng kiên quyết hơn, theo ý Sam. Anh nhún vai và nói, "Thị trưởng Edelman thừa kế Trumanti như một Cảnh sát trưởng, vì thế ông ta không bị ràng buộc với Trumani về mặt chính trị, nhưng sau khi tôi kể cho ông ấy nghe những gì tôi biết trên điện thoại, vị thị trưởng mới của chúng ta vẫn có thể muốn tránh vụ bê bối có dính líu đến NYPD. Ông ấy có thể muốn xử lý Trumanti như chuyện nội bộ của cảnh sát, vì thế nên được xử lý riêng. Tôi khá chắc chắn rằng ông ấy sẽ yêu cầu Trumani từ chức ngay, nhưng tôi muốn hơn thế nữa."

Khi anh dừng lại ở đó, Womack nói, "Chính xác là anh muốn gì?"

Mack nhìn anh như thể câu trả lời đã rất hiển nhiên. "Tôi muốn treo mông của Trumanti ở nơi công cộng cùng với tất cả những ai đã có dụng ý cộng tác với gã khốn khiếp điên khùng, thù dai đó."

"Chính xác là Trumanti đã làm gì?"

"Các người không cần biết chuyện đó." Anh dừng lại vì CSU vừa đến, và anh rời khỏi Sam với Womack và Shrader để đến nói chuyện với trưởng nhóm.

"OK, Littleton, hãy nói cho chúng tôi nghe," Shrader yêu cầu. "Womack và tôi có quyền biết bất cứ những gì cô biết. Chúng tôi có quyền biết là chúng tôi đang chống lại chuyện gì."

Do dự, Sam nhìn ra cửa sổ ở ánh đèn lấp lánh của bầu trời hùng vĩ của thành phố. Cô hiểu tại sao Mack muốn bảo vệ Womack và Shrader từ những chi tiết, và cô cũng hiểu tại sao họ cảm thấy họ có quyền biết chúng. Điều duy nhất mà cô không chắc là quyết định kể cho họ nghe đến từ niềm tin rằng Shrader và Womack nói đúng – hay là vì cô không chịu nổi khi để cho họ nghĩ rằng quyết định của Mack về việc làm rõ mọi chuyện ở nơi công cộng là không hợp với đạo đức nghề nghiệp, hoặc thất thường. Từ khi Mack đã không cụ thể ra lệnh cho cô không được tiết lộ chi tiết, cô vội kể cho Womack và Shrader về việc Valente bị kết tội ngộ sát một cách bất công và mọi chuyện mà Trumani đã ứng dụng sau đó. Khi cô nói xong, cả hai người họ nhìn choáng váng và giận dữ.

Không may, khi Mack quay lại nhóm, anh liếc nhìn khuôn mặt của Shrader và Womack, sau đó anh nhìn thẳng cô. "Cô đã kể cho họ nghe rồi." anh nói, nhìn phẫn nộ và thất vọng về cô.

Trong đầu Sam chùn bước ở cách diễn đạt kết tội của anh, nhưng cô gật đầu. "Họ cần hiểu được thái độ của anh đến từ đâu."

Thay vì trả lời, anh trông khắc nghiệt với cả ba người. "Cho dù là cả các người đã biết mọi chi tiết, nó cũng sẽ không thay đổi được chuyện chết tiệt gì. Những điều tôi nói lúc nãy vẫn còn có hiệu lực. Tôi không cần hoặc muốn lòng trung thành của các người, cái mà tôi cần là biết rằng các người tránh xa ra khi trận chiến bắt đầu. Tôi muốn các người cứ tiếp tục làm công việc của các người vào ngày mai, và tôi muốn các người giữ ý kiến của các người về tôi, về vụ án này, và về mọi thứ liên quan đến nó. Rõ rồi chứ?" anh yêu cầu.

Shrader miễn cưỡng gật đầu và Womack cũng vậy, sau đó tia nhìn như xuyên thấu của Mack chuyển đến cô. "Đó là mệnh lệnh mà tôi vừa mới mang lại cho cô. Đừng nhầm nó là một yêu cầu!" anh cảnh báo cô, quai hàm của anh bạnh ra.

Sam tuyệt đối không có ý định làm theo mệnh lệnh đó nếu cô gặp phải vấn đề nơi cô phải chọn giữa lòng trung thành với Mack và nghề nghiệp của cô. Sự nghiệp của cô, cô đột ngột nhận ra, ít quan trọng hơn nhiều khi có liên quan đến đạo đức – và càng ít quan trọng hơn với người đàn ông có đạo đức mà cô yêu, người sẵn sàng đặt cược mọi thứ vào những gì anh tin tưởng.

"Tôi sẽ không nhầm nó." Sam lặng lẽ trả lời.

Anh gật đầu một cách lạnh lùng, một cách nhầm lẫn tin rằng vì đã hiểu rõ mệnh lệnh của anh, Sam sẽ làm theo nó, sau đó anh nói, "Tôi sẽ gọi điện thoại cho thị trưởng. Khi ba người rời khỏi đây, các người không được đưa ra lời bình luận gì đến giới báo chí."

Anh đi vào nhà bếp và ba người họ nán lại thêm mười phút nữa, nhưng Mack vẫn tiếp tục ở đó, khuất khỏi tầm nhìn và tầm nghe. Cuối cùng, Shrader nói, "Tôi có ấn tượng rõ ràng là anh ấy muốn chúng ta rời khỏi."

Sam có cùng ấn tượng, nhưng cô muốn ở lại để nghe Edelman nói gì với anh.

"Đi nào, Littleton, có thể sẽ mất anh ấy mấy tiếng đồng hồ chỉ để định vị thị trưởng." Womack nói khi cô do dự trong tiền sảnh và giội tia nhìn lo lắng về phía ngưỡng cửa trống không của nhà bếp. "Anh ấy đang rất bực mình với cô. Hãy rời khỏi đây trước khi anh ấy quyết định tống cô vào đội tuần tra."

"Tôi không nghĩ anh ấy bực mình tôi." Sam thì thầm một cách khó chịu khi cô dừng lại ở ngoài cửa của căn hộ và xỏ chân vào đôi giày da xám của cô. Cô gửi cái nhìn chế ngự lướt qua viên cảnh sát trẻ trong tiền sảnh ở thang máy đang huých khuỷu tay một cảnh sát khác, ra dấu đến đôi chân của cô.

Womack nhìn cô, nhưng suy nghĩ của anh vẫn còn ở trên tính khí của McCord. "Tôi dám chắc là vậy. Thực ra, tôi dám chắc điều duy nhất đã cứu căp mông của cô là cô đã cứu cặp mông của anh ấy tối nay trong cuộc chạm trán."

"Không." Shrader tranh cãi khi họ đã vào thang máy. "Anh ấy không bực chút nào, anh ấy chỉ là đang rất tập trung. Bây giờ McCord như là một con tàu vận chuyển, gầm rú xuống núi mà không có phanh, và Littleton chỉ là dẫm chân hơi quá gần với đường đi của anh ấy ngay lúc này."

Với Womack ở một bên và Shrader ở bên kia của cô, họ lấn người qua lối đi, xuyên qua đám đông phóng viên đang la hét và những ánh đèn loà mắt của những chiếc máy ảnh nhắm đến họ ở bên ngoài toà nhà.

Liệu Mack có tức giận với cô hay không, Sam muốn tìm ra cách gì đó để đợi ở đó và nhìn anh trả lời cuộc phỏng vấn của báo chí. Trên hết tất cả, cô muốn đứng trong bóng tối ở một nơi nào đó, lặng lẽ cho anh mượn sự hỗ trợ của cô. Nhưng dù là Mack chỉ là 'tập trung' hay 'bực tức', cô quyết định có lẽ khôn ngoan nhất là nên làm theo lời anh dặn lần này, và đi về nhà. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cô có thể thấy nó được tường trình trên truyền hình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.