Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 78




Hoàng hôn buông xuống, khi đoàn xe hộ tống rẽ vào Broadway, và O'Hara cho xe limousine chạy chậm lại. Trên đường, khách bộ hành hướng nhìn họ đi qua, cố xem bên trong cánh cửa sổ âm u của chiếc Mercedes dài.

Ở ghế sau, Michael nhìn ra cửa sổ, tự động chờ để nhìn thấy tên "Leigh Kendall" bật sáng trên rạp hát của Solomon. Đó là một thói quen của anh – chờ tên của cô trên tấm biển của rạp hát. Anh đã và đang làm nó trong nhiều năm, một cách ý thức và vô thức, bất cứ khi nào anh ở trên Broadway. Hầu như là luôn luôn, nhìn thấy tên của cô ở đó làm cho anh dâng trào những hồi tưởng được tiếp theo bởi một thực tế của số phận vì anh đã bỏ qua cơ hội của anh đối với cô cách đây đã lâu.

Nhưng số phận đã cho anh thêm cơ hội thứ hai, Michael nghĩ với tiếng cười thầm, và anh đã không bỏ qua lần này, cũng không phí thời gian. Cách đây ba tháng, Leigh đã là vợ của Logan Manning. Từ đó, Michael đã đưa cô từ một quả phụ thành một cô dâu – với một điểm dừng cho chức năng làm mẹ ở giữa.

Chỉ cách đây mười hai tuần, cô đã đứng ở phía trước anh ở bưổi tiệc, mặc áo đỏ và che dấu vẻ khinh thị đằng sau mặt nạ lịch sự. Đêm nay, cô đang ngồi cạnh anh trong xe của anh, mặc áo cưới lộng lẫy và nắm tay anh. Dưới một tiếng đồng hồ nữa, cô sẽ đứng cạnh anh ở phía trước thẩm phán và tự nguyện kết giao cuộc sống của cô với anh. Và bảy tháng rưỡi kể từ bây giờ, cô sẽ mang đến cho anh đứa con đầu lòng.

Dĩ nhiên là anh cũng đã giúp trong tất cả những chuyện đó bởi sự thu hút giữa họ đã quá mạnh, và quá trọng yếu, nó đã bừng sống dậy sau khi im lìm hết 14 năm.

"Anh đang nghĩ về chuyện gì vậy?" Leigh hỏi anh.

"Cơ hội thứ hai." anh nói với nụ cười với khuôn mặt đang ngước lên của cô. "Anh đang nghĩ về số phận và cơ hội thứ hai. Anh cũng nghĩ rằng nếu Solomon còn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho chúng ta ở nhà hát, anh sẽ lôi anh ta vào xe trong bất kể là anh ta có mặc hay không mặc gì khi anh gặp anh ta."

Leigh cười với sự doạ dẵm của anh và gật đầu ra cửa sổ xe. "Chúng ta gần đến rồi, và em có thể nhìn thấy Jason ở trên vỉa hè, nhưng trông giống như là anh ấy lại đang gặp vấn đề."

Michael nhìn ra cửa sổ và thấy tấm biển trên nhà hát của Solomon được chiếu sáng chữ BLIND SPOT, nhưng tên của Leigh thì tối thui. Solomon đang đứng trên vỉa hè trong áo tuxedo, đầu của anh ngửa ra, điện thoại di động áp vào tai. Eric Ingram đang đứng cách đó vài feet, cũng trong tuxedo, nhìn lên đó. Ở quầy bán vé, mọi người đang xếp hàng với hy vọng mua được vé không người nhận để xem vở kịch nếu nó còn ở phút chót.

"Tội nghiệp Jason." Leigh giải thích với tiếng thở dài nhỏ cảm thông. "Anh ấy đã quá mệt mỏi với vấn đề ánh sáng, hết loại này đến loại kia kể từ đêm khai mạc."

Đầu óc của Michael đang ở chỗ đám cưới, không phải tấm biển, vì vậy anh không nghe vẻ kỳ quặc, dịu dàng đáng lưu ý trong giọng nói của cô khi cô nói, "Chúng ta có thể ra ngoài một phút không? Không thôi, anh ấy sẽ đứng ở đó mãi, bực bội với bản thân và la hét người phụ trách ánh sáng trên điện thoại của anh ấy."

Anh gật đầu, chịu thua và thích thú khi nói đến ngành ca kịch, vấn đề ánh sáng rõ ràng là ưu tiên hơn tất cả những thứ khác, bao gồm đám cưới sắp xảy ra. Hơi nâng cao giọng của anh, anh nói với O'Hara, "Dừng lại ở phía trước nhà hát, gần vỉa hè như anh có thể. Chúng tôi sẽ xuống xe. Solomon có vấn đề ánh sáng."

"Anh đang đùa chắc!" O'Hara kêu lên, nhìn vào Michael trong kính chiếu hậu. "Các người đều ăn mặc quần áo của cô dâu và chú rể, và tôi có bốn cảnh sát ngồi trên xe máy ở phía trước và bốn gã nữa ở đằng sau. Solomon không thể gọi thợ điện như những người khác sao?"

"Rõ ràng là không." Michael nói mỉa mai.

Một lát sau, tám xe máy của cảnh sát và một xe limousine có cô dâu và chú rể trong y phục lễ cưới trang trọng tất cả từ từ dừng lại – vì Jason Solomon gặp vấn đề ánh sáng.

Cuộc diễn tập làm cho kẹt xe khi những người lái ô tô thử di chuyển quanh đoàn người dừng lại cũng như nhìn vào để xem ai ở trong đó và tại sao nó lại ghé vào nhà hát hai tiếng đồng hồ trước khi đa số những vở kịch Broadway được bắt đầu.

Michael giúp Leigh xuống xe; sau đó họ đến gần Solomon và đứng cạnh anh ấy trên vỉa hè, tất cả ba người họ cùng nhìn lên trên đó. "Tôi sẽ sửa xong ngay, tôi nghĩ." Solomon đảm bảo họ.

Trên đường, cảnh sát trên xe máy bắt đầu nhìn lên đó và khách bộ hành cũng vậy, họ bắt đầu tập hợp thành từng nhóm. Những người xếp hàng ở quầy bán vé không thể nhìn thấy những người khác đang nhìn chằm chằm vào cái gì, vì vậy họ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang phát triển trên vỉa hè.

Bất ngờ một trong những người phụ nữ xếp hàng mua vé nhận ra Leigh và gọi to tên cô. "Cô Kendall!" cô ta phấn khởi kêu lên. "Con gái tôi và tôi có thể có chữ ký của cô không?"

"Em sẽ quay lại ngay." Leigh nói với cái nhìn hối tiếc lướt qua Michael; sau đó cô đi qua đó cho chữ ký.

Anh nhìn đồng hồ của anh. Họ vẫn còn có nhiều thời gian, nhờ xe gắn máy hộ tống của họ, nhưng anh sắp mất hết kiên nhẫn với Solomon. "Ánh đèn bị cái quái gì vậy?" anh yêu cầu.

Solomon mang lại cho anh nụ cười lơ đãng khi anh nhìn lên trên đó và lùi một vài bước để nhìn thấy nó tốt hơn. "Chúng ta sẽ có nó ngay." anh nói. Đến với bất cứ người nào đang nói chuyện trên điện thoại với anh, Jason thêm, "Mở nó lên. Từng chữ một."

Một lát sau, Michael nhìn thấy tên của Leigh bắt đầu chớp nháy trên ánh đèn trắng ....

L—E—I—G—H

V—A—L—E—N—T—E

Anh từ từ hạ thấp tia nhìn của anh từ nó, cổ họng anh tắc nghẽn.

Bên cạnh anh, Solomon nói, "Có một chuyện anh nên biết – một chuyện làm cho quyết định của Leigh về việc sử dụng tên của anh rất quan trọng."

"Tôi không thể tưởng tượng bất cứ thứ gì có thể làm cho nó có vẻ đáng kể hơn bây giờ." anh nói một cách cộc cằn.

"Anh sẽ thay đổi ý kiến về chuyện đó," Solomon dự đoán, "khi tôi bảo với anh rằng Leigh đã quyết định vào đêm chúng ta gặp ở St. Regis. Khi anh đi gọi điện thoại, và cô ấy đã nhấn mạnh rằng tôi nên sẵn sàng để đổi họ của cô ấy sang họ của anh."

Cổ họng của Michael tắc nghẽn gấp đôi.

"Lúc đó," Solomon nhắc nhở anh một cách không cần thiết, "tên của anh không phải là một cái tên đáng tự hào, nhưng cô ấy tự hào về nó, thậm chí là lúc đó."

Michael không nghe một khán giả khác gọi ra và hỏi liệu cô ta có thể chụp hình anh với Leigh, và anh không nhìn thấy người phụ nữ giơ cao máy ảnh. Tất cả anh nhìn thấy là Leigh đang tiến lại gần anh, mỉm cười với anh, mắt của cô tràn đầy tình yêu.

Anh kéo cô vào cánh tay của anh gần như thô bạo và áp khuôn mặt cô đến tim anh. "Anh yêu em." anh thì thầm khàn đục.