Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)

Chương 8



Những cuộc gọi điện thoại đã làm cho Leigh kiệt sức, nhưng chúng cũng làm cho tâm trí của cô bận rộn. Tuy nhiên, khi cô tắt đèn và nhắm mắt lại, trí tưởng tượng của cô tiếp quản, hành hạ cô với những điều khủng khiếp có thể đã xảy ra với Logan. Cô thấy anh bị buộc trong một cái ghế bị tra tấn bởi một kẻ đi theo lén bệnh hoạn... Cô thấy anh chết cóng trong xe của anh... môi của anh tái xanh, mắt anh mở to và trợn ngược.

Không thể chịu đựng nổi những hình ảnh khủng khiếp đó, Leigh cố tập hợp sức mạnh và hy vọng từ những ký ức trong quá khứ. Cô nhớ về đám cưới đơn giản của họ ở phía trước vị thẩm phán buồn chán. Leigh đã mặc trang phục đẹp nhất của cô và cài hoa trên tóc của cô. Logan đã đứng cạnh cô, trông rất sang trọng, đẹp trai, và quyết tâm, mặc dù là anh đang mặc một bộ đồ mòn xơ xác và tài sản gộp lại của họ chỉ có tám trăm đô la.

Bà của Leigh đã không có thể cóp nhặt chi phí cho một vé máy bay để đến tham dự lễ cưới, và mẹ của Logan đã phản đối cuộc hôn nhân đến nỗi họ đã không báo cho bà biết về nó cho đến ngày hôm sau. Nhưng bất chấp tất cả – mặc dù sự nghèo khổ của họ, sự vắng mặt của bạn bè và gia đình, và một tương lai không chắc chắn trước họ, họ đã vui vẻ và lạc quan gấp bội vào ngày hôm đó. Họ tin vào nhau. Họ tin vào sức mạnh của tình yêu. Trong một vài năm tới, đó là tất cả mà họ có – được có nhau và tình yêu cho nhau.

Hình ảnh của Logan đi qua tâm trí của Leigh giống như những tấm phim trong máy chiếu... Khi họ mới gặp nhau, Logan còn rất trẻ, rất ốm, nhưng đầy nhiệt huyết, lõi đời, và khôn ngoan quá tuổi của anh. Anh đã đưa cô đến buổi nhạc giao hưởng vào lần hẹn hò đầu tiên của họ. Cô chưa bao giờ đến xem một buổi nhạc giao hưởng, và khi tiếng nhạc dừng lại ở giữa, cô vỗ tay quá sớm vì nghĩ là bản nhạc đã kết thúc. Cặp vợ chồng ở phía trước họ đã quay lại và nhìn cô khinh khỉnh làm cô thấy xấu hổ gấp bội, nhưng Logan đã không bỏ qua sự cố đó. Trong lúc buổi giao hưởng được tạm ngừng, anh chồm người về phía trước và nói với cặp vợ chồng lớn tuổi. Trong cách đánh bóng, làm cho người khác không phòng thủ, anh đã nói một cách tương đắc, "Không phải là quá tuyệt diệu khi lần đầu tiên chúng ta được giới thiệu cái gì đó với người mà chúng ta yêu thích sao? Hãy nhớ nó cảm thấy tuyệt như thế nào chứ?"

Cặp vợ chồng xoay đầu lại, và cái cau mày của họ trở thành nụ cười, họ nhìn Leigh. "Lúc đầu tôi không thích nghe nhạc giao hưởng," người đàn ông thổ lộ với cô. "Bố mẹ tôi có vé trong mùa và họ kéo tôi theo. Phải mất một thời gian thì nó mới dần chiếm được cảm tình của tôi." Cặp vợ chồng sử dụng lúc nghỉ với Leigh và Logan và khăng khăng đòi mua cho họ một ly sâm banh để ăn mừng buổi giao hưởng đầu tiên của Leigh.

Leigh sớm khám phá ra rằng Logan có cách tiếp xúc rất đặc biệt với những kẻ hợm hĩnh, lạnh nhạt thích chỉ trích, có cách tước vũ khí của họ và chuyển đổi họ thành bạn bè và những người hâm mộ. Mẹ của Logan thường nói rằng 'không gì có thể thay thế cho sự giáo dục', và Logan có rất nhiều – loại giáo dục tự nhiên, không bị ảnh hưởng.

Vào cuộc hẹn thứ nhì của họ, Logan đề nghị Leigh chọn cách trải qua buổi tối của họ. Cô quyết định chọn một vở kịch Broadway rất ít người biết đến được viết bởi một nhà soạn kịch trẻ tuổi mới mẻ tên Jason Solomon. Logan đã nhắm mắt lại và ngủ gà gật vào hồi thứ ba.

Bởi vì Leigh là một sinh viên kịch nói tại trường Đại học New York, cô có được giấy vào hậu trường. "Cô nghĩ gì về vở kịch?" Jason Solomon hỏi họ khi Leigh kết thúc màn giới thiệu.

"Tôi thích nó." Leigh nói, một phần là vì xã giao và một phần là vì sự yêu thích hết lòng về mọi thứ liên quan đến nhà hát. Sự thật thì, cô nghĩ kịch bản thì tuyệt vời, nhưng diễn xuất thì cũng bình thường thôi, và ánh đèn và phương hướng thì tồi tệ.

Hài lòng, Jason nhìn vào Logan để có thêm lời ca ngợi. "Anh nghĩ gì về nó?"

"Tôi không biết nhiều về nhà hát," Logan trả lời. "Leigh là chuyên gia về chuyện đó. Cô ấy là người đứng đầu sinh viên kịch nói ở NYU. Nếu mẹ tôi có mặt ở đây tối nay, anh có thể hỏi ý kiến của bà ấy. Sẽ có ý nghĩa hơn là ý kiến của tôi."

Lập tức bị sỉ nhục bởi việc thiếu sốt sắng của Logan, Jason hất cằm của anh lên và quan sát Logan một cách bực tức xuống chiều dài sóng mũi của anh. "Và anh nghĩ ý kiến của mẹ anh sẽ có trọng lượng vì bà là – cái thá gì? Một nhà soạn kịch thành công chăng? Một nhà phê bình nhà hát chăng?"

"Không, vì trong đám bạn bè của bà có rất nhiều người có sức ảnh hưởng đến nghệ thuật."

Leigh không nhận biết lúc đó, nhưng Logan đang đong đưa một khả năng về một người hậu thuẫn tài chính dưới mũi của Jason. Tất cả Leigh biết là nhà soạn kịch trở nên hơi có cảm tình hơn, nhưng vẫn còn đầy phẫn nộ. "Đưa mẹ anh đến vỡ kịch của tôi." anh nói. "Báo cho tôi biết khi nào anh dự định đến, và tôi sẽ thu xếp cho anh có vé ngồi ở hàng đầu."

Khi họ rời khỏi, Leigh nói, "Anh có nghĩ là mẹ anh sẽ thích vở kịch của anh ta không?"

Cười toe toét, Logan đặt cánh tay của anh quanh vai cô. Đây là lần đầu tiên anh chạm vào cô một cách thân mật. "Anh không nghĩ mẹ anh sẽ đặt chân vào trong nhà hát này trừ phi thành phố New York bị phát hỏa và nơi này là tòa nhà duy nhất không bị lửa xông vào."

"Vậy thì tại sao anh lại để cho Jason Solomon nghĩ là bà ấy có thể đến?"

"Vì em là một nữ diễn viên tài năng và anh ta là một nhà soạn kịch đang rất cần những người có thể thực sự diễn suất. Anh nghĩ em có thể muốn ghé qua đây vào tuần tới, nếu vở kịch không bị đóng cửa lúc đó, và tình nguyện sự phục vụ của em."

Ấm lòng bởi lời khen của anh và bị phân tâm bởi sự đụng chạm của anh, Leigh tuy nhiên cảm thấy buộc phải chỉ ra sự thật: "Anh không có cách biết là liệu em có thể thực sự diễn xuất được hay không."

"Vâng, anh biết. Người bạn cùng phòng của em đã nói với anh em là một người 'tài năng'. Thực ra thì, cô ta đã nói em là một người nổi bật và em là sự hâm mộ của trường kịch nói."

"Dù tất cả những chuyện đó là thật – mà nó không thật – Jason Solomon sẽ không thuê em. Em không có bất kỳ khả năng chuyên nghiệp nào cả."

Logan chặc lưỡi. "Từ vẻ ngoài của nơi này và chất lượng diễn suất, anh ta không thể có đủ tiền để thuê ai với khả năng chuyên nghiệp. Và, anh đã nói là 'tình nguyện' phục vụ – là miễn phí. Sau đó, em sẽ có khả năng."

Đâu có dễ gì đột nhập vào việc đó, nó không thành công theo cách đó, nhưng Leigh đang yêu Logan Manning, và vì vậy cô không muốn tranh luận với anh về bất cứ thứ gì vào đêm đó.

Bên ngoài nhà hát, anh vẫy một chiếc tắc xi, và khi tài xế đã hòa vào giao thông ở trung tâm thành phố, Logan đặt cánh tay của anh quanh vai cô, kéo cô sát vào anh và hôn cô nụ hôn đầu. Nó là một nụ hôn tuyệt vời, đầy sự mê đắm mà Leigh cảm nhận với chính mình, một nụ hôn đầy kinh nghiệm làm cho cô cảm thấy không chỉ mê mụ và nóng bỏng, mà còn không thoải mái khi biết rằng chuyện này, như hầu hết tất cả những chuyện khác, Logan Manning cũng có nhiều kinh nghiệm hơn và từng trải hơn cô.

Anh đi với cô đến căn chung cư bẩn thỉu trên Đường Great Jones, nơi cô và người bạn chung phòng ở chung trong một căn hộ có một phòng ngủ trên tầng thứ năm. Bên ngoài căn hộ của cô, anh lại hôn cô, nụ hôn dài hơn và kỹ càng hơn lần này. Đến lúc anh để cho cô đi, Leigh cảm thấy quá phấn khích đến nỗi cô biết cô không thể ngủ được. Cô đợi bên trong căn hộ của cô, lắng nghe tiếng bước chân anh chạy xuống những nấc thang xuống đường, sau đó cô mở cửa và mơ màng đi xuống cùng những nấc thang mà anh đã bước xuống.

Logan đã không đưa cô đi ăn tối sau vở kịch, một sự thiếu sót mà cô đã thắc mắc sau đó, nhưng ngay lúc đó tất cả cô biết chắc là cô đã cực kỳ hạnh phúc và đói ngấu nghiến. Tiêm tạp hóa ở góc đường chỉ cách vài cánh cửa, và nó mở suốt đêm, vì vậy Leigh đến đó.

Tiệm tạp hóa của Angelini chật hẹp, nhưng rất sâu, với sàn nhà lót vải sơn kêu cót két, ánh đèn khủng khiếp, và khắp nơi tỏa mùi dưa chua và thịt bò muối tỏa ra từ ghi–sê của cửa hàng chiếm đóng toàn bộ bức tường bên trái. Bức tường bên phải đã được nhét đầy những kệ chứa đồ hộp và các thùng hàng hoá chất từ sàn nhà đến trần nhà. Những cái thùng gỗ chứa thực phẩm tươi và những thùng nước giải khát đã được xếp ngay ở giữa, để lại chỉ một lối đi hẹp ở hai bên đủ để với đến tủ lạnh và tủ đông lạnh ở phía sau cửa hàng. Mặc dù cửa tiệm có một diện mạo không hấp dẫn, mì Ý và thịt ở quầy bán thức ăn rất tuyệt và cả những bánh pizza nhỏ tự tạo đông lạnh.

Leigh lấy cái bánh pizza tôm cuối cùng từ trong tủ đông lạnh và đặt nó vào lò vi ba của cửa tiệm, sau đó cô đi đến những thùng chứa thực phẩm tươi và tìm kiếm những trái lê.

"Cháu đã tìm được bánh pizza tôm của cháu chưa?" Bà Angelini gọi từ phía sau máy tính tiền ở ghi–sê của quầy bán thức ăn.

"Vâng, cháu đang hâm nóng cái cuối cùng ngay lúc này. Cháu có được cái cuối cùng trong trong tủ đông lạnh." Leigh nói khi cô định vị thùng lê. "Cháu luôn có được cái cuối cùng – cháu đoán cháu thật là may mắn." cô bổ sung, nhưng cô đang nghĩ về Logan, không phải bánh pizza.

"Không phải là may mắn đâu." Bà Angelini trả lời. "Bác chỉ làm mỗi lần một bánh pizza thôi. Bác làm chúng cho cháu đấy. Cháu là người duy nhất yêu cầu chúng."

Leigh nhìn lên, một trái lê trong mỗi tay. "Bác đã làm ư? Bác thật là tốt bụng, Bác Angelini."

"Đừng để ý đến các trái lê đó, chúng tôi có thứ ngon hơn ở phía sau. Falco sẽ mang ra cho chúng ra." Nâng cao giọng của bà, bà gọi Falco bằng tiếng Ý.

Vài khoảnh khắc sau, Falco xuất hiện từ kho chứa đồ, mặc một cái tạp dề dơ dáy bên trên cái áo sơ mi và quần jean của anh và mang một cái túi nhỏ. Anh đi ngang qua Leigh mà không nhìn cô và đưa cho mẹ anh cái túi, từ trong đó bà lấy ra hai trái lê lớn. "Mấy cái này là cho cháu." Bà Angelini bảo Leigh. "Những trái này là loại ngon nhất đấy."

Leigh lấy ra bánh pizza nóng hổi của cô từ lò vi ba, đẩy trượt nó trên cái đĩa bằng bìa cứng của nó, và đậy nó với miếng giấy nhựa đóng gói của nó, sau đó cô tiến về chỗ tính tiền, nơi cô chiêm ngưỡng những trái lê bóng láng đến nỗi chúng nhìn như đã được đánh bóng. "Bác luôn rất tốt với cháu, Bác Angelini." cô nói với một nụ cười, cố gắng hết sức để truyền đạt sự ấm áp và cỗ vũ đến người phụ nữ tội nghiệp. Con trai cả của bà Angelina, Angelo, đã bị giết chết trong cuộc đánh lộn băng nhóm từ lâu trước khi Leigh di chuyển đến làm láng giềng. Con trai út của bà, Dominick, một chàng trai trẻ rất đáng yêu, thường luôn giúp đỡ trong cửa tiệm nhưng sau đó, vào một ngày nọ anh biến mất. Bà Angelini đã nói là Dominick đi học ở trường, nhưng người bạn cùng phòng của Leigh – một người New York chính cống – nói rằng trong khu vực của họ việc 'đi học ở trường', nghĩa là 'đi đến Spofford', một trại tạm giam dành cho những vị thành niên ở New York, hoặc đi đến một trong những nhà tù của tiểu bang.

Chẳng bao lâu sau khi Dominick 'rời nhà đến trường', Falco bắt đầu làm việc trong cửa tiệm, nhưng điều duy nhất mà Falco Angelini có cùng với người em trai lịch lãm là một kỷ lục – và không phải ở Spofford. Căn cứ vào những gì bạn của Leigh nghe lỏm được trong cửa tiệm một hôm nọ, Falco đã trải qua nhiều năm trong nhà tù Attica vì tội giết người.

Thậm chí nếu Leigh đã không biết chuyện đó, Falco cũng sẽ làm cho cô vô cùng không thoải mái. Im lặng và nguy hiểm, và cao trên sáu feet, anh di chuyển qua cửa tiệm như một tòa nhà cao chót vót sắp bị sập, vẻ mặt lạnh lùng và xa cách của anh, đôi vai to lớn của anh dường như làm chật chội những lối đi chật thẹp. Sự mâu thuẫn tương phản giữa cặp lông mày đen dày và hàm râu quai nón, da của anh xanh xao vàng vọt mà người bạn cùng phòng của Leigh đã nói là vì những năm ở tù. Giọng của anh – vào những dịp hiếm có khi anh nói chuyện – rắn đanh và xen lẫn tiếng. Anh làm Leigh rất không thoải mái đến nỗi cô thực sự tránh nhìn anh bất cứ khi nào có thể, nhưng có những lúc khi cô bắt gặp anh nhìn cô, và nó làm cho cô thậm chí càng khó chịu hơn.

Bà Angelini, tuy nhiên, có vẻ gần như một cách khôi hài không biết những tính năng dữ tợn và thái độ đe dọa của Falco. Bà ra lệnh cho anh giống như một trung sĩ huấn luyện và nói về anh một cách âu yếm và sở hữu như 'Falco của bác', và 'caro (cục cưng) của bác' và 'nipote (cháu trai) của bác'. Leigh cho là vì bà đã mất hai đứa con trai của bà, có lẽ đó là điều tự nhiên mà bà Angelini sẽ quí trọng người còn lại, bất kể những thiếu sót tính cách rất hiển nhiên của anh và khuyết điểm trong phép xã giao.

Như thể bà Angelini biết Leigh đang nghĩ gì, bà mỉm cười một cách thảm hại khi bà đếm tiền thối cho Leigh. "Nếu Chúa cho bác quyền lựa chọn," bà thú nhận với hất đầu về phía trước cửa tiệm, nơi Falco đang chất đồ hộp lên kệ, "bác nghĩ bác sẽ xin Ngài cho những đứa con gái. Con gái dễ nuôi hơn."

"Cháu không chắc là đa số các bà mẹ khác sẽ đồng ý với bác." Leigh đùa một cách không thoải mái. Cô cảm thấy không thoải mái với đề tài, buồn cho nỗi buồn của bà Angelina, và không ngừng bị bối rối bởi sự có mặt của Falco Angelina. Nhặt những món đồ mới mua của cô, Leigh lịch sự nói lời tạm biệt với bà Angelini, sau đó cô chần chừ gọi một tiếng tạm biệt đến Falco – không phải vì cô muốn nói chuyện với anh, nhưng vì cô hơi sợ làm cho anh thấy mất mặt – và do đó xúc phạm anh. Leigh đến từ một thành phố nhỏ yên tĩnh ở Ohio, và cô tuyệt đối không có kinh nghiệm nào với một người từng bị tù trước đây, đặc biệt là một người đã vô tù vì tội giết người – thì có lẽ là không thông minh, thậm chí là nguy hiểm, sai lầm.

Cô bận tâm với các suy nghĩ đó khi cô bước ra khỏi tiệm và bắt đầu đi xuống phố, vì thế cô đã hoàn toàn sửng sốt khi hai tên con trai trẻ trông đe doạ hiện ra từ bóng tối và chặn đường cô. "Này, này, nhìn xem cái gì đã đến từ cửa tiệm này." một người nói khi hắn ta cho tay vào trong túi áo khoác của hắn. "Em trông đủ ngon để bóc vỏ ăn đấy."

Một con dao! Hắn ta có dao! Leigh chết sững như một con nai bị bắt trong ánh đèn pha của chiếc xe đang đến gần. Một suy nghĩ ngớ ngẩn của cô là cô không nên bị thiệt mạng lúc này, không phải bây giờ khi mà cô vừa mới tìm được Logan. Đột nhiên, Falco Angelini phóng ra từ cửa tiệm sau lưng cô và bắt đầu chế nhạo gã thanh niên đang giữ con dao dài và mỏng. "Tao nhìn thấy dao ư?" anh chế giễu. "Mày có biết làm sao để sử dụng nó không, đồ cứt?" Giang rộng cánh tay của anh ra, Angelini mời kẻ sẽ tấn công Leigh lao vào tấn công anh. "Mày không thể kiếm được xương của mày khi chém những cô bé. Thử chém một người đàn ông trưởng thành. Chém tao nè. Nào, đồ ngu ngốc, thử đi!"

Bị mê hoặc, Leigh nhìn thấy gã trẻ tuổi thứ nhì rút một con dao ra khỏi túi của hắn chỉ khi gã thứ nhất lao tới. Angelini bước qua một bên tránh cuộc tấn công, chộp cánh tay của hắn và giật mạnh nó qua vai của anh với một tiếng xương gãy ghê rợn làm cho gã thanh niên đi loạng choạng vào con hẻm, thét to đau đớn. Kẻ tấn công thứ nhì lành nghề hơn, ít vội vàng hơn bạn của hắn ta, và Leigh đứng nhìn trong sự sợ hãi tê liệt khi hắn cúi mình khoanh tròn Angelini, lưỡi dao của hắn loé sáng dưới ánh đèn đường. Bất ngờ lưỡi dao xông đến, Angelini lùi bước, và gã thanh niên lớn tuổi hơn la hét đau đớn và quỵ gối, chộp lấy háng của hắn. "Mày là đồ chó đẻ!" hắn rên rỉ, nhìn Angelini trừng trừng, cố lăn tròn qua một bên và đứng dậy.

Trong khi hắn đang cố đứng lên, Falco chộp cánh tay của Leigh và giật mạnh cô một cách không khách sáo lùi lại vào ngưỡng cửa của cửa tiệm. Cô ở đó, điếng người, cho đến khi cả hai gã thanh niên bỏ chạy xuống phố rồi biến mất vào con hẻm. "Chúng ta – chúng ta – chúng ta nên gọi cảnh sát." cuối cùng cô nói lắp bắp.

Angelini quắc mắt nhìn cô và kéo xuống cái tạp dề anh đã mặc. "Tại sao?"

"Bởi... bởi vì chúng ta có thể chọn ra hình ảnh của họ. Tôi không chắc là tôi có thể một mình làm được chuyện đó, nhưng với hai chúng ta, chúng ta có thể nhận biết chúng."

"Tất cả những kẻ tồi bại đối với tôi đều giống nhau cả." anh nói với cái nhún vai. "Tôi không thể phân biệt một kẻ này từ một kẻ khác."

Bị cự tuyệt, Leigh chồm người tới và nhìn một cách lo lắng về phía chung cư của cô. "Tôi không thấy bất cứ dấu hiệu nào của bọn chúng. Bọn chúng có lẽ bây giờ đã đi xa cả dặm." Cô vụng về nhìn vào Angelini, cố che giấu việc cô sợ đi bộ về nhà một mình. "Cám ơn anh đã cứu tôi." cô nói, và khi anh không trả lời, cô bước ra khỏi ngưỡng cửa.

Cô cảm thấy rất nhẹ nhõm khi anh cũng bước tới phía trước. "Tôi sẽ đưa em về nhà." Anh đợi một lát cho cô có phản ứng và hiểu nhầm sự im lặng căng thẳng của cô là sự từ chối. "Có lẽ em thà là đi một mình." anh nói, xoay người lại.

Hoàn toàn mất bình tĩnh, Leigh thực sự chộp lấy cánh tay của anh kéo anh lại với cô.

"Không, đợi đã! Tôi mong là anh sẽ đi với tôi! Tôi tuyệt nhiên không muốn gây ra cho anh thêm rắc rối nữa, Falco."

Cử chỉ vô tình của cô làm cho anh có vẻ thích thú, hoặc có lẽ là những gì cô đã nói làm cho anh thích thú. "Em đã không gây ra cho tôi bất cứ rắc rối nào cả."

"Ngoài việc làm cho anh gần như bị giết ở đằng đó."

"Tôi không bị nguy hiểm trong việc bị giết bởi những... " Dù là lời phỉ báng nào anh có trong đầu, anh cũng kềm lại.

Khuyến khích bởi sự giao tiếp mà họ đã thành lập, Leigh nói, "Tôi thật sự nghĩ chúng ta nên gọi cảnh sát."

"Em cứ tự nhiên, nhưng đừng kéo tôi vào. Tôi không có thời gian lãng phí trên những tên cớm."

"Vậy thì anh mong đợi cảnh sát bảo vệ chúng ta như thế nào nếu các công dân không chịu hợp tác? Trong số những thứ khác, nhiệm vụ của mỗi công dân..."

Anh bắn cho cô vẻ ngoài đầy khinh thị làm cho cô có cảm giác như muốn lặn vào vỉa hè. "Em đến từ hành tinh nào thế?"

"Tôi đến từ Ohio." Leigh trả lời, hoàn toàn mất thăng bằng đến nỗi cô không thể thiết lập được một câu trả lời tốt hơn.

"Vậy thì giải thích được điều đó." anh nói thẳng thừng, nhưng lần thứ hai trong vài phút gần đây, cô nghĩ cô nghe thấy sự thích thú trong giọng nói của anh.

Anh đưa cô vào toà nhà của cô, leo lên bốn đợt cầu thang đến cửa căn hộ của cô, và bỏ lại cô ở đó.

Sự thoát hiểm của cô từ vụ bạo lực đêm đó đã kết thúc vĩnh viễn cho những chuyến đi một mình vào ban đêm của Leigh đến tiệm tạp hóa của Angelini, nhưng cô tiếp tục đến đó vào ban ngày để mua thực phẩm của cô. Trong chuyến viếng thăm kế tiếp của cô, cô nói với bà Angelini về sự nguy hiểm cận kề của cô, nhưng thay vì tự hào về Falco, người phụ nữ tội nghiệp thấy khó chịu. "Từ khi nó còn là một thằng bé, nó luôn tìm rắc rối và rắc rối luôn tìm nó."

Hơi bị ngạc nhiên, Leigh lùng sục khắp nơi để tìm người cứu hộ của cô, và phát hiện ra anh đang ở trong kho ở đằng sau cửa tiệm, sắp xếp những cái thùng. "Tôi muốn cám ơn anh cho đúng nghĩa." cô công bố, tới gần sau lưng anh. Anh cứng đờ người, như thể bị giật mình, sau đó anh từ từ quay lại và nhìn xuống cô, cặp lông mày đen của anh nhíu lại thành cái gầm gừ không nhẫn nại, hàm râu đen dày của anh che giấu phần còn lại của khuôn mặt của anh. "Cho cái gì?" anh nói ngay.

Anh có vẻ bất giác xa cách hơn và đáng sợ hơn bao giờ hết, cơ thể của anh cao lớn và to con hơn so với trước đây, nhưng Leigh đã quyết tâm không để cho bất cứ chuyện đó làm cho cô bối rối. Đã từng bị kết án hay không, anh đã liều mình cứu cô, và sau đó anh đã đưa cô về nhà để chắc chắn rằng cô đến đó một cách an toàn. Đó là vì lòng dũng cảm thật sự, cô nghĩ, và khi những lời đó nổ tung vào tâm trí của cô nó băng qua môi cô. "Cho sự hào hiệp." cô giải thích.

"Hào hiệp ư?" anh lặp lại một cách trớ trêu. "Đó là những gì em đã nghĩ về tôi à?"

Mặc dù Leigh đã quyết tâm giữ vững lập trường và không bị cản trở trong việc bày tỏ lòng biết ơn của cô, cô lùi lại một bước nhỏ cẩn trọng trước khi cô gật đầu một cách mạnh mẽ. "Đúng, tôi nghĩ vậy."

"Họ đã cho em ra khỏi playpen (cũi có rào xung quanh để an toàn cho trẻ em chơi) của em khi nào vậy, hôm qua à?"

Bực tức, Leigh đưa tay lên ngăn chặn bất cứ lời cãi cọ nào thêm nữa. "Tôi đã hạ quyết tâm để làm. Đừng cố thay đổi nó, vì anh không thể. Đây," cô nói, đưa tay kia của cô ra. "Cái này là tặng anh."

Anh quan sát gói quà tặng mà cô đang cầm như thể nó là một cái hộp chứa thuốc diệt chuột. "Cái gì đây?"

"Một vật kỷ niệm cho dịp đó. Chút nữa mở nó ra và tự mình tìm hiểu đi." Khi anh không chịu với lấy nó, cô bước vòng qua anh và đặt nó trên cái bực dưới của cái thang gỗ cũ kỹ, bên cạnh một số sách giáo khoa. "Những cái đó là của anh à? Anh đang học về gì vậy?"

"Luật." anh nói một cách chế nhạo, và Leigh mắc nghẹn trên tiếng cười của cô, hoảng sợ rằng tiếng cười của cô sẽ để lộ chuyện cô biết anh đã từng bị ngồi tù. Và, không may, nó đã làm vậy. "Nếu em đã xong việc tò mò," anh nói ngay, "tôi có việc phải làm."

"Tôi không có ý... " cô nói, ra khỏi phòng. "Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn. Tôi chỉ là... "

"Rời khỏi?" anh ướm lời.

Cô không bao giờ biết nếu anh có mở món quà mà cô đã mang đến cho anh hay không. Nhưng cô có cảm giác nếu anh đã mở nó, anh đã không thích hoặc không muốn cái hình thiết nhỏ của một hiệp sĩ trong thiết giáp mà cô đã thấy trong một cửa hàng đồ cổ. Anh không bao giờ tự nguyện nói một lời nào với cô sau đó, nhưng ít ra khi anh gặp cô, anh gật đầu cộc lốc, nhận biết sự có mặt của cô. Nếu cô nói chuyện với anh trước, anh sẽ trả lời, và Leigh luôn mỉm cười với anh và chào hỏi.

Một vài tuần sau khi Falco làm khiếp sợ những kẻ tấn công cô, Logan và cô đi đến tiệm Angelini mua thức ăn vặt cho lúc khuya. Leigh giới thiệu Logan cho bà Angelini, sau đó cô nhìn thấy Falco và giới thiệu hai người đàn ông. Sau đó, bà Angelini luôn hỏi Leigh về 'chàng trai' của cô. Falco không bao giờ nói về Logan bằng bất cứ cái tên hay sự mô tả nào, và không bao lâu sau đó, anh biến mất hoàn toàn. Bà Angelini đã nói Falco đã 'đi học lại'.

Nằm trên giường bệnh, Leigh nghĩ về tất cả những chuyện đó, vì cái đêm cô gần như bị tập kích đã là một kinh nghiệm khủng khiếp nhất trong đời cô – cho đến bây giờ, khi Logan bị mất tích. Lúc đó cũng như bây giờ, cô đã có cùng cảm giác bất lực khủng khiếp, cảm giác mà cô lẽ ra phải nên chuẩn bị hơn, nên lo liệu trước để bảo vệ Logan và bản thân cô từ nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.