Người Con Gái Áo Trắng Trên Quán Bar

Chương 14: Tối



Nó chỉ chịu đặt chân về nhà sau khi chị gọi điện và khẳng định mẹ đã đi về quê. Chị cũng không ở nhà chồng mà về nhà ngoại cho tiện dưỡng thai. Đấy là lí do của chị, còn thật sự thế nào nó cũng không biết. Tuy nhiên để chị ở nhà một mình trong thời gian này nó không yên tâm cho lắm, mà thực ra cũng chẳng thế ngủ mãi trên bar được. Như thế vất vưởng quá. Chị bụng vẫn chưa to nhưng bắt đầu có dấu hiệu tham ăn và thèm của chua hơn hẳn. Tủ lạnh nhà nó giờ lích kích đủ thứ. Chưa kể đêm đến đi làm về nó lại phải tạt qua Bạch Mai mua cho bà ấy suất phở gấp rưỡi bình thường. Có mấy tuần mà bà ấy béo lên thấy rõ. Nó cũng cảm thấy vui vui, cảm giác được chăm sóc người thân ruột thịt. Ông Cường cũng ít qua, thường thì hay qua vào những lúc nó không có ở nhà, có lẽ đó là ý của chị.Nó vẫn chưa hiểu là tại sao nó không chấp nhận sự có mặt của ông ấy như một ông anh đúng nghĩa nhưng vẫn tự nhủ với lòng mình nếu có vô tình bắt gặp thì cũng sẽ không làm chị khó xử quá. Dù gì cũng là người một nhà, không sớm thì muộn sự va chạm là không thể tránh khỏi. Thi thoảng mấy chị em, có nghĩa là bao gồm cả Dương lại tung tẩy đi siêu thị sắm đồ cho em bé. Cái không khí ấy xua tan đi mặc cảm của nó về một cuộc hôn nhân tính toán. Nó bắt đầu chấp nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng hơn và dễ thở hơn.

12h đêm vẫn như hàng ngày, chỗ của nó vẫn là quán bar này với cái góc tối mọi khi. Có điều hôm nay thằng DJ chết dẫm cắn thuốc quá liều thì phải nhạc đáng lẽ giờ này phải chùng xuống rồi để có thể tiễn khách trước 1h sáng. Nó vẫy vẫy thằng Hãn lại nói thầm

- Bảo thằng DJ chùng nhạc xuống để tí dập là vừa. Lên mãi thế không mệt à?

- Anh ơi, hôm nay có anh em trên quận xuống vui chơi. Đã thống nhất là để các anh vui hết mình rồi anh ạ.

- Mẹ, quên mất. Ai sắp bàn thế mà không bảo tao một câu để tao ra chào.

- Em sắp anh ạ. Không phải chào đâu. Mấy sếp vừa dạt từ chỗ chị Linh sang.

- Đã bố trí tay vịn cho các anh chưa?

- Các anh dắt hàng nhà đi rồi. Em không dám sợ thất lễ.

- Đm tao đau đầu quá- Nó văng tục rồi lấy tay vỗ vỗ trán - Thế này phải ngồi đến khi chúng nó dạt mới được giải tán à?

- Bọn này tí dạt bây giờ mà anh, không trâu được như các thanh niên, nhưng mà xuống nhạc sớm đuổi khách về để chúng nó về theo thì cũng không hay. Anh mệt thì cứ về sớm đi em bảo bọn thu ngân dồn tiền vào két mai kiểm sau?

- Được không thế? - Nó nghi ngờ, không phải là ngờ bọn ở đây mà sợ làm thế dễ ăn mắng.

- Chị Linh trước thi thoảng hay làm thế. Em thề. Em không nói, anh không nói, con thu ngân không nói thì ai biết. Với cả có hóa đơn cả mà. Lo gì. Ôm tiền chạy thì bọn em chưa có gan rồi.

Nó gãi gãi cằm ra chiều đăm chiêu suy nghĩ cho có lệ nhưng thực ra là muốn về bỏ mẹ rồi. Sau một hồi ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ như thật rồi tặc lưỡi ra vẻ miễn cưỡng

- ừ thế thôi mày với con Liên tống hết vào két. Mai anh ra sớm. Mệt lắm. Anh sắp ngất rồi đấy.

- Ok anh giai. Về nhé. Có cần em cho số mấy em xinh tươi qua bóp trán hộ không?

- Đ’thèm - Nó dứ dứ nắm đấm về phía thằng Hãn rồi dông thẳng xuống cửa bước chân gấp gáp theo kiểu nhảy chân sáo.

Nó đánh xe về bãi gần nhà rồi định dắt con wave ghẻ phi qua Bạch Mai mua một suất phở bò đặc biệt.Nhưng lục tung túi quần chẳng thấy chìa khóa xe đâu, nó bấm bụng hít một hơi thật dài thấy phố đêm mát mẻ quá nó lại tiện chân rảo bước đi bộ một mình. Đang tính mú luôn suất to hai chị em sẽ ăn chung, nếu sớm quá thì sẽ ngồi xem một bộ phim nào đó xong rồi phòng ai nấy ngủ. Hoặc sẽ đi ngủ sớm để sáng mai tòng bà ấy lên phố cổ ăn mì vằn thắn, nghe đâu trên Hòa Mã mới có hàng ngon lắm, nó rình rình lâu rồi mà chưa hôm nào dậy được để đưa chị đi. À xong rồi hai chị em dắt díu nhau đi chợ, nghe bảo cá chép tốt nhưng phải đi chợ sớm mới có chép sông. Thoắt một cái là tay nó đã rón rén cầm cái cặp lồng phở nóng hổi sóng sánh nước, còn đầu thì lan man với những suy nghĩ. Cơn đau đầu tự dưng bay sạch. Lâu lắm rồi nó mới dở hơi nghĩ được nhiều thế.

Thế nhưng... đời sợ nhất là chữ nhưng nó đang hào hứng và hớn hở như thế thì gặp ngay cảnh khốn nạn theo kiểu sơ khai nhất. Chị đi đâu chưa về còn chìa khóa nhà nếu ko nhầm thì nó móc chung với chìa khóa xe. Nó đành cay đắng ngồi thụt phía sau bụi hoa giấy đợi chị.

10p... 15p... 30... 1h trôi qua. Nếu ai bảo cảm giác ngồi đợi cửa không khó chịu. Chắc nó đấm luôn cho một cái vào mặt cho thâm mồm thì thôi. Cái cảm giác ấy cực kì khó chịu. Chả hiểu chị nó đi đâu cái giờ này, xong nghĩ sao. Nó lại tự vả vào mồm vì trách chị, giờ này mọi khi nó đã thèm vác xác về đâu chứ. Bao nhiêu nỗi hậm hực nó bực mình trút hết lên cặp lồng phở và tự nhủ: đó là một cách giết thời gian. Không ăn nó cũng nguội và trương hết lên, tí nữa mua tô khác. Ông trời khéo căn ke thời gian, đang ngồi nhai nhồm nhoàm chưa nổi ¼ cặp lồng thì nó nghe tiếng dream pha lẫn động cơ phản lực thêm ánh đèn pha sáng chói lấp lóa cả mặt đường. Chả cần nhìn thì nó cũng biết con audi của ông anh rể quý hóa nhà nó đang tới và 9/10 thì bà chị nó ngồi trên xe. Nó bẽn lẽn như đứa trẻ con ăn vụng nấp sâu thêm vào sau bụi hoa giấy nhìn ra sau kẽ lá. Không còn hành động lãng mạn chàng xuống trước mở cửa dìu nàng ra khỏi xe như ngày xưa. Xe cũng chẳng buồn tắt máy, tiếng xe cứ âm ỉ chạy như thúc giục người trên xe xuống nhanh. Có thể sự thật là thế hoặc cũng có thể nó quá nhạy cảm. Chị nó nặng nề ôm bọc lớn bọc bé xuống xe.Ông Cường cuối cùng cũng chịu nhấc xác xuống bê phụ chị một cách khiên cưỡng. Hai người bước lại gần cửa cách nó một khoảng không xa nó lại nghe tiếng lạch cạch cửa cuốn quen thuộc. May là trong nhà không bật điện nếu không chỗ nó nấp có nguy cơ bị lộ rất cao. Đã trốn thì trốn cho trót. Chị Linh đặt đống đồ xuống đất quay lại ôm cổ ông Cường cười vui vẻ

- Đi chơi vui quá anh nhỉ.

- Lại chả vui, em xem mua sắm gì hết mấy chục củ - Trái với thái độ của chị ông cường làu bàu, tuy nhiên ông cũng lịch sự đợi cho chị ôm cổ đủ lâu rồi mới gỡ tay chị ra.

- Kìa anh, em mua cho con chứ có sắm sanh gì cho mình đâu.

- Trẻ con chưa đẻ ra đã chiều. Quần áo thì sắm sanh gì mà lắm thế. Lại cả đồ chơi nữa. Chúng nó có dùng được lâu đâu. Sữa thì mua vừa phải thôi. Em định không cho nó bú à?

- Thì em cũng chỉ biết làm thế thôi.. - Giọng chị có vẻ buồn buồn.

- Mà em lần sau đi bộ quanh quanh nhà thôi cũng được. Sao cứ nhất thiết cứ phải nay phố cổ, kia bờ hồ nay hồ tây. Mấy hôm nữa anh đi rồi thì ai đưa đi.

- Còn anh ở nhà ngày nào, em cứ biết thế đã...

- Anh còn bao nhiêu mối quan hệ, còn bạn bè, họ hàng anh em. Anh không thể cứ suốt ngày lo cho em được. Mà em xem có gì đáng lo đâu. Em cần gì thì gọi ông bà bô anh. Hai cụ khốt ấy rước em về chứ không phải anh.

- Anh nói gì thế? - Nó nghe được tiếng giọng chị thay đổi, cảm giác như khuôn mặt chị đang hốt hoảng sợ hãi- Sao anh thay đổi nhiều thế. Anh có coi em là vợ anh? Có còn chút tình cảm nào với em và con không?

- Xin lỗi em, anh quen kiểu sống bên kia rồi. Anh hơi bị bất ngờ khi bị em cho vào bẫy đấy. Cũng tại ông già anh sắp đến kì bỏ phiếu tín nhiệm nên mới hốt thôi. Đừng tưởng ông bô anh tốt. Anh ở với ông ấy mấy chục năm rồi anh thuộc lắm. Còn đứa con, anh nói thật cứ phải đợi đẻ ra đi xét nghiệm AND thì mới biết.

Nó chết sững người, ngay lúc này nó muốn lao ra và đấm vào mõm thằng kia một phát. Ngỡ cứ tưởng chị nó sẽ khóc rưng rức khi nghe thấy những lời cay nghiệt ấy nhưng ngờ đâu bà chị nó tắt ngay nụ cười giọng đanh lại lạnh như băng

- Anh nghĩ em lên bao tuổi mà không biết trò vè của nhà anh. Em chấp nhận một cuộc hôn nhân không có giấy tờ, chấp nhận để anh đi xa mà chẳng biết baoh quay về là vì cái gì chứ? Đâu phải vì tình yêu ngu ngốc của em đâu. Tỉnh lại đi cưng.

- Cô cũng ghê gớm lắm chứ có vừa vặn gì đâu? - Ông Cường cười khinh khỉnh - Cả nhà cô ghê gớm ôm đủ thứ mưu hèn kế bẩn

- Vâng, nếu không thì sao xứng với anh. Tốt nhất anh hãy cứ đều đặn qua đón khi em cần. Đừng để em vác xác đến nhà anh rủ đi chơi lại phiền cả ra, Màn kịch này coi như anh em mình diễn cho đạt đi.Em sẽ đóng vai hòn vọng phu chờ chồng, còn anh cứ ngoan ngoãn bên này rồi sang kia tung tẩy chán đi cho bù. Đứa con này- Nó cảm nhận đc cái chua chát trong câu nói của chị- Anh chẳng cần phải xét nghiệm, nó là của ai thì anh rõ hơn ai hết. Đời có mắt cả đấy, đừng để sau này em không cho bố nhận con cho ông nhận cháu.

- Mẹ kiếp, gái đĩ già mồm.

Nói rồi hắn nhổ toẹt bãi nước bọt rồi lên xe, tiếng động cơ nặng chình chịch bậm bịch toan rời đi. Nó phi ra khỏi bụi cây một tay cầm nguyên cả cặp lồng phở và úp trọn cả cặp lồng ấy lên đầu lão Cường và khỉa đểu

- Đánh nhau không thằng chó?

Lão ấy sững sờ nhìn mặt nó một hồi, bún và nước dùng văng tung tóe khắp ra xe. Từng cọng dài trắng ởn phủ kín từ đầu lão cho đến nội thất sang trọng của con xe. Nước dùng nhờn nhợt chảy tong tỏng trên cằm lão cũng khiến nó suýt phì cuời.

- Rác rưởi - Lão Cường lầm bầm trong miệng.

- Tao sẽ giết mày thằng chó ạ. Tao thề đấy- Nó gằn giọng từng tiếng chỉ đủ cho cả hai nghe thấy.

Mặt lão chuyển dần sang tím bầm rồi nhếch mép khinh khỉnh nổ máy đi

Nó quay về phía chị. Đủn thế đống đồ vào nhà giật lấy cái chìa khóa cửa cuốn và bấm một cái. Xong kéo tay chị nó cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

- Đi ăn phở chị đi. Phở em làm bẩn hết mịa nó rồi.

Nó tỉ mẩn ngồi mài con dao ngụy một mình trong cái góc quen thuộc. Không quá gây chú ý vì cái góc đó là góc khuất, nó có thể ngồi để tận hưởng từ từ cái ánh xanh lè sắc lạnh hoặc cái vệt nâu nâu xỉn xỉn trên cán dao ngả màu theo thời gian. Thi thoảng nó lại lấy một quả táo và ngồi bửa một mình. Thằng Hãn thấy nó ngồi đăm chiêu ra vẻ nghĩ ngợi, không khỏi tò mò

- Anh làm gì thế? Lâu lắm mới thấy anh lôi con dao ra. Định ra thải con bé gọt hoa quả à.

- Từ hồi có 141 đi đâu cũng vất xó - Nó lầm bầm.

- Thế giờ hết ngại rồi à?

- Tao đi oto mà mày, giờ giắt cốp xe thôi. Oto ko có dích thì ít khám kĩ lắm.

- Anh mấy hôm nay đi đâu mà cứ về sớm mất dạng thế.

- Có ai ý kiến gì à?

- Không, nhưng tiền nong cứ để ngâm tôm đến sáng hôm sau thì không hay. Dễ dãi cũng có chừng mực thôi, không phải cái gì cũng có trên hóa đơn.

- Ờ. Thôi, trông cho anh chút. Như mọi hôm nhé. Anh về có việc - Nó dắt lại con dao vào bao da rồi nhét vào ống tay áo sơ mi và bước vội về phía cửa.

Đã bao lâu rồi tay nó không thử cầm lại dao. Cảm giác nặng chịch và không vừa vặn đôi khi cũng khiến tay nó chùn bước. Đã bao nhiêu đêm rồi nó toan tính cho việc này? Cầm con dao dắt ống tay và đi bộ lang thang suốt dọc đường chờ đợi một điều gì đó mà không thấy. Trong tuần này thằng anh rể quý hóa của nó sẽ đi nước ngoài. Như thế ít nhất chắc hẳn hắn sẽ gặp chị nó một lần hoặc là sẽ bị ép như thế. Nó cũng tính đến tận nhà xích lão nhưng cho người rình rình đó mấy hôm thì được biết lão thích đi dạt giống nó hơn là ở nhà. Nên cách duy nhất để gặp là chỉ có đứng rình như thế này. Thông tin của nó quá ít ỏi để đi săn.Hôm nay chị lại không có nhà, nó hy vọng là đôi này đi với nhau hy vọng khi về nó sẽ gặp được. Đơn giản chỉ muốn nói chuyện, thế thôi, những chuyện mà nó chưa từng được biết hoặc mới chỉ lờ mờ loáng thoáng đoán được ra. Nó không hiểu sao mình phải cầm theo con dao, có lẽ chỉ đơn giản như một thói quen của nó ngày xưa. Đi nói chuyện lúc nào cũng nên có đồ phòng thân.

Trời lất phất hạt mưa nó toan rảo bước về nhà, hoặc tiện chân ghé vào một quán trà đá ven đường, dù biết giờ này chỗ ấy rặt xe ôm và gái. Nhưng cả con phố này quen mặt nó rồi, nếu có thì bọn nó chỉ bông đùa một hai câu chứ không làm hàng quá độ đến nỗi khiến nó ngứa mắt. Đấy là đang định tính như thế chứ chưa đến nơi thì nó đã gặp chiếc xe có tiếng động cơ dream pha boing sắp thành quen thuộc. Nó vội nấp mình sau mái hiên của một nhà ven đường để tránh bị nhìn thấy đợi cho chiếc xe phóng vọt qua. Phố nhà nó là đường một chiều oto. Nó chạy thật nhanh bán sống bán chết tới đoạn ngã tư phía trên bằng đường tắt qua ngõ. Đấy là con đường duy nhất mà bất cứ chiếc 4 bánh nào muốn thoát khỏi ngã tư nhà nó phải đi qua. Và hồi hộp chờ đợi. Nó đứng đó, dưới một cột đèn báo kéo cao chiếc khẩu trang và bình tĩnh đợi chờ. Khi chiếc xe đang phóng tới, nó nhảy phắt ra giữa đường chặn lại nheo nheo mắt trước ánh sáng đèn chói lòa

- Gặp anh khó quá, nói chuyện chút được không anh rể?

Lão Cường sững lại mấy giây rồi bất ngờ chiếc xe lùi lại và vọt lên phía bên phải nó phóng đi, chiếc gương quệt vào hông nó đau nhói khiến nó bật về một bên.Nó thất thần đôi chút rồi thục mạng chạy theo miệng chửi rủa

- Con chó, đứng lại, mày ngon thì đứng lại tao xem.

Dĩ nhiên là sức người thì thua sức một chiếc xe cơ số mã lực, nó cảm thấy bất lực và uất ức vì chiếc xe cứ ngày càng xa dần. Tiện tay với một viên gạch trên nắp thùng rác ven đường, nó nhằm nóc xe phi mạnh. Chỉ nghe tiếng bịch một cái như trúng vào vật gì đó không cứng và khá dầy. Chiếc xe chao đảo một đoạn rồi tấp ngay vào lề đường. lão cường Ôm đầu loạng choạng đứng dậy ra khỏi xe. Nó hăng máu như một con thú đang say mồi vung dao chém loạn xạ. Lão chỉ biết ôm đầu kêu thét như lợn chọc tiết

- Cướp... Cướp...

Chả ai quan tâm, hay đúng hơn là chưa ai kịp quan tâm hết. Dao xịn có khác, chưa kể cái công nó tỉ mẩn mài đã lâu. Chém đường nào ngọt đường ấy mịn và sắc, máu ko cả kịp túa ra. Nó hả hê chửi rủa

- chạy hả mày, chạy nữa đi tao xem. Cho mày hết chạy luôn.

Khi lão Cường nằm gục giữa một đống máu, nó toan giơ dao lên xiên lão nhát cuối kỉ niệm thì tiếng xe máy ở đâu rít gió lao đến tông vào người nó khiến nó bò lăn bò toài ra đường. Chiếc xe cũng loạng choạng và đâm và xe rác khiến rác bắn tóe tung bốc mùi tởm lợm. Thằng Hãn lồm cồm bò dậy hét

- Anh điên à? Anh muốn làm tử tù à? Nó không giết đc đâu.

Nó quờ quạng khắp nơi tìm con dao. Con thú một khi đã say máu thì chẳng là con người nữa.Tính người trong nó đã chết rồi, nó dám cá là lúc ấy nếu có dao nó dám xiên luôn cả thằng Hãn lắm. Lão Cường cũng lê lết bò dậy móc trong hộc xe ra một cục sắt đen ngòm, dù tối nhưng nó đủ tỉnh táo để nhận ra đó là một khẩu k54 quân dụng loại đc cấp phát. Lão loạng choạng giơ súng định bắn chỉ thiên, tiếng súng ấy ít cũng gọi được 4 thăng cơ động đến là ít. Nhưng nghĩ thế nào lão lại hạ thấp thấp tay xuống nhằm họng súng về phía nó. Thằng Hãn lao lên đá văng khẩu súng trên tay lão Cường đi. Hoặc lão giữ chặt hoặc có thể do dư chấn của vụ đụng xe, lực không đủ khiến khẩu súng văng đi quá xa. Tiếng con gái yếu ớt vang lên

- Kiên chạy đi...

- Chị... - Nó chết sững người khi thấy chị nằm khuất trước mũi con audi -một tay ôm bụng bê bết máu, một tay cầm con dao của nó như thể vừa rút từ đó ra - máu chảy ra thành vũng to vũng nhỏ bên cạnh. Nó toan chạy về phía chị thì nghe có ba tiếng súng chỉ thiên lạnh đanh người. Tiếng xe máy ầm ầm phóng lại.

- Chạy, cơ động,chạy đi. Chị không chết được đâu...

Thằng Hãn đẩy nó ra khỏi người chị gào lên

-Chạy đi anh, không chạy là chết...

Nó đứng sững người lại. Nếu chạy chắc chắn nó sẽ thoát. Sau con đường này là ngõ ngách chằng chịt chỉ cần phi qua vài bờ rào là nó đã thoát sang một hướng khác. Nhưng chẳng hiểu sao, nó đấy nó chỉ đứng chết trân một chỗ nhìn chị. Sao nó phải chạy, khi mà chị nó đang nằm ở đây. Nó đứng như trời trồng cho tới khi cơn mưa dùi cui phang tới tấp lên đầu cả 3 đứa còn tỉnh táo nhất khiến nó cũng phải tối sầm mặt mũi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.