Người Con Gái Có "độc"

Chương 17: Bức tranh thứ mười bảy



Đây mới chính là tình huống mà cô chờ mong, nhưng chạm đến đáy mắt tràn đầy đau đớn của anh, lòng cô vẫn không khỏi quất một cái. Có đôi khi, thói quen sâu tận xương tủy làm cho người ta không thể nề hà.

“Nói đi, vì sao lại như vậy?”

Vì cái gì vì cái gì? Quả nhiên, lấy tính cách của anh cũng chỉ sẽ hỏi ba chữ kia.

An Nhan Nhiên cúi đầu xuống, cũng không lên tiếng. Nhưng mà ở trong mắt đối phương, hình dáng vô thanh vô tức đáng thương này, so với thừa nhận hoặc phủ nhận càng tác dụng mạnh mẽ hơn.

Quan Hữu vốn chỉ là đoán, hiện tại lại biến thành xác nhận không thể nghi ngờ!

“Người giới mỹ thuật nào cũng biết, Hạ Tầm Giản không nhận học trò, cũng càng sẽ không vì ai lộ diện trước truyền thông!”

Anh nắm chặt hai đấm, chỉ cảm thấy thở mỗi cái đều đau, “Anh ta đã ngoại lệ cho cho em, em…quả nhiên…Tiểu Nhiên, em nói em tốt lắm, vốn là loại tốt này đúng không!”

“Có liên quan tới anh sao?” Cô ngẩng đầu lên, đáy mắt có tia oán hận.

“Theo em có hay không? Em biết rõ chỉ cần là chuyện của em, tôi căn bản không có khả năng nhìn mà không thấy!” Anh tức giận lan tràn, lần thứ hai nắm chặt tay cô.

“Sau đó thì sao, anh tính làm như thế nào? Hoặc là nói, anh cho rằng anh có thể làm những thứ gì?” Cô không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ một mặt nói dối, “Còn có, đừng nói cái gì tôi biết rõ, tôi biết cái gì, đối anh bây giờ tôi vốn cái gì cũng không biết!”

“Tôi biết em vẫn còn hận tôi, có thể em vì cái này mà không buông tha chính mình! Hạ Tầm Giản là ai, em có thể tính kế gì với anh ta chứ! ?”

“Thì sao, dưới tình huống này, tôi còn có thể như thế nào, còn có thể có đường ra!” Cô lạnh lùng hừ cười, câu này thật ra lại là lời nói thật.

“Tình huống này?” Quan Hữu rõ ràng có chút nghi hoặc, “Tình huống nào? Xảy ra chuyện gì?”

“Anh không biết?” Cô nhíu mày nhìn anh, thuận tiện rút tay của mình, “Vẫn là giả bộ không biết? Tốt, coi như anh thật sự không biết. Chờ đêm nay sau khi kết thúc, anh có thể tự mình đến hỏi bạn gái đương nhiệm của anh, hoặc tùy tiện tìm một sinh viên của học viện. Ta nghĩ các cô ấy nhất định sẽ rất thích nói tường tận hết cho anh tất cả sự việc!”

Anh sợ run vài giây, thấy cô phải đi, vội đuổi đi lên, “Chờ một chút! Em nói đi anh nhất định sẽ biết rõ ràng! Nhưng hiện tại quan trọng không phải là cái này, em... em tính tiếp tục ở lại bên người kia như vậy?”

Thấy cô dùng một loại thần thái cực kỳ không sao cả nhún nhún vai, sự phẫn nộ của anh lại đi lên, hỗn loạn giữa đau lòng khôn còn có ghen tị cháy lòng.

“Anh biết là anh sai trước, em có thể đừng dùng phương pháp này trừng phạt anh không! Tiểu Nhiên, không ai rõ ràng hơn anh biết em là loại người gì, em làm thế này, chỉ làm khổ bản thân em hơn thôi…”

Trước mặt cô gái từng chỉ thuộc về một mình anh, vẻ mặt tươi cười sáng lạn kia, hiện tại lại xa cách với anh như thế. Trừ việc vươn tay ôm chặt lấy cô, anh cũng không biết mình có thể làm gì!

Người phía sau thở mạnh, hơi thở ngay cạnh tai cô, nhẹ nhàng quen thuộc, như hương vị cỏ cây, sạch sẽ tinh khiết. Cô đã từng chỉ cần khẽ dựa gần anh, sẽ sa vào hơi thở khiến người ta an tâm này, hiện tại có thể…

Cô dùng sức gỡ tay đang nắm chặt bên hông, “Tôi không có hứng thú, làm tiểu tam!”

ЖЖЖЖЖЖЖ

Người phía sau không tiếp tục đuổi theo, cô đi vô cùng nhanh, không biết là bởi vì lạnh hay là vì nguyên nhân gì.

Nhưng mà bước chân của cô rất nhanh ngừng lại, hoa viên đã thêm một bóng người, một đôi con ngươi lãnh mạc thâm thúy đang đặt ở trên người cô.

Người đàn ông không có diễn cảm gì, chỉ là nhìn chăm chú như vậy, lại lập tức làm máu cô đọng lại, tạm dừng thở.

Hạ Tầm Giản!

Anh đến đây lúc nào?

Anh đều... nghe thấy được?

Phóng viên rồi tiệc rượu lại Cao Phỉ, sau đó cô hoàn toàn không có tâm tư nghĩ nhiều.

Mắt thấy người đàn ông kia không nói tiếng nào xoay người muốn đi, cơ thể của anh dường là theo bản năng đi trước.

Bên ngoài triển lãm thật im lặng, các phóng viên chắc vẫn bị Lưu Huy giữ lại, theo anh một đường đi tới bãi đỗ xe, không có bất kỳ kẻ nào tiến đến quấy rầy.

Rất an tĩnh, hai người tiếng bước chân một trước một sau, cô nghe thấy trái tim mình thẳng thắn nhảy lên, vừa vội lại loạn, không biết theo ai.

Người phía trước đột nhiên dừng lại, cô chưa kịp phanh, đâm vào lưng anh, lui lại hai bước. Áo vét của Quan Hữu vốn khoác trên vai cô bỗng trượt đi xuống, vừa lúc bị cô dẫm nát dưới chân.

Anh quay đầu lại, lạnh lùng liếc cô một cái, vẫn không mở miệng.

“Thầy, phải về sao?” Cô chỉ kiên trì nói trước, “Là chiếc xe này? Lại thay đổi... ha ha a, đúng rồi, em chắc phải đi sang bên kia!”

An Nhan Nhiên sợ anh lái xe đi một mình, dùng tốc độ nhanh nhất leo lên xe, còn chưa kịp ngồi, xe thể thao tính năng ưu việt tăng tốc trong vài giây, chạy đi như bay.

Trên đường, cô mấy lần thử giải thích, không khí bên trong xe ngược lại càng trở nên nặng nề thêm.

ЖЖЖЖЖЖЖ

An Nhan Nhiên rất nhanh ý thức được, anh lần này tức giận, là thật sự tức giận.

Không thể nghi ngờ anh hẳn là nghe được cô nói chuyện cùng Quan Hữu, trong đó có lời nói trí mạng, chính là cô không phủ nhận phương thức mình mặt dày mày dạn ở lại bên cạnh Hạ Tầm Giản sự thật biến thành một thứ thổn thức chua xót nhắc lại chuyện xưa.

Mà Hạ Tầm Giản đã đồng thời bị đắp nặn thành một đại sư biến thái thích chơi những cô gái trẻ...

Việc này đổi lại là cô, cô cũng sẽ giận, nhưng đồng thời cô cũng rõ ràng, chuyện lầnnày cũng không có đến nỗi không thể cứu chữa được. Nếu không cô đã sớm bị người nào đó ra lệnh cưỡng lăn xuống xe, cơ bản không có khả năng còn chở cô cùng trở về biệt thự.

Cô quyết định quấn chặt lấy, bất kể như thế nào cũng muốn anh nguôi giận. Có thể mặc dù cô không biết xấu hổ như thế nào đi đến gần, anh tức giận nhất định không cởi ra.

Cô thậm chí để ý chạm đến điểm mấu chốt kia trên người anh.

Trong bồn tắm ẩm ướt ấm áp, trong lúc cô cho là anh chuẩn bị trực tiếp bóp chết cô thì việc ngoải ý muốn lớn nhất đã xảy ra!

Hạ Tầm Giản... lại có thể chủ động hôn cô! !

Không riêng gì hôn, cô còn bị cắn xé ở môi ở mông ở ngực. Hùng hổ gần như dã man cưỡng đoạt cô, cô bắt đầu ý thức được một vấn đề, chẳng lẽ anh tính đem mình yên lặng để anh phạm tội thật sao? (tội chơi gái trẻ)

Không không, như vậy thật đáng tiếc !

—— đại sư, thầy cần suy nghĩ kỹ nha!

—— thầy thật sự không đáng vì em đây – học trò không biết xấu hổ mà giận dữ hiến thân nha! Tuy rằng thầy đã hiến qua một lần, dù sao trong lúc này gần một thâm niên theo các phương diện thầy đều lộ ra là một thầy giáo tốt luôn giữ mình trong sạch mà.

—— phạm giới là có thể bị sỉ nhục! Hành vi như thế trái luân thường đạo lý, sẽ bị xã hội phê phán!

Môi bị chắn rất kín, cô hoàn toàn, từ đầu đến cuối, một câu đều nói không nên lời. Chỉ có thể trong cậy vào miệng, vũ khí duy nhất, An Nhan Nhiên luống cuống ...

Thân thể người đàn ông càng ngày càng nóng, phía dưới váy bị anh xé rách một lỗ, miếng vải đáng thương buông rơi xuống dưới. Cô bị ôm thật chặt, ngực thậm chí có thể cảm giác được đường nét hoa văn da thịt trên ngực anh.

Giữa mềm mại và cường ngạnh, thân thể cứng ngắc ngắc của cô có ý nghĩ dần dần buông. Trốn như thế nào? Giả bộ bất tỉnh? Giả chết?

Đột nhiên -một ý nghĩ trong đầu như tia chớp xẹt qua đại não. Thừa dịp môi anh chôn ở khe hở xương quai xanh của cô, cô thở hổn hển tận lực dùng tiếng khàn khàn ghé vào lỗ tai hắn nói nhẹ: “Hôm nay không có bao cao su...”

Động tác quả nhiên dần dần ngừng lại, anh chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt hơi hơi nheo lại trừ bỏ sắc dục đang dần lui, còn có ánh mắt sắc nhọn lạnh lùng nghiêm nghị.

Đó là một loại ánh mắt xăm soi, dường như có chút chán ghét, còn có một cái gì khác mà cô không thể nói rõ.

Chán ghét? An Nhan Nhiên bị vẻ mặt này làm cho không biết nói gì. Nếu quả thật không tình nguyện như vậy, lại muốn cô làm gì? Quả nhiên là Hạ đại sư lần nàykhông rõ ràng rồi!

Nhưng mà việc khẩn cấp trước mắt, đấy cũng không phải là lý do cự tuyệt.

Cô rất nhanh bình ổn cảm xúc, thân thể hơi giật giật, phát hiện cánh tay anh vẫn không tựchút nới lỏng vẫn bám chặt trên lưng cô, lo lắng mình vẫn còn trần truồng rất mát mẻ, cô vội tự cứu mình mang chút ngượng ngùng tươi cười nhẹ nhàng

“Thầy à, thầy vừa chủ động như vậy em rất là cao hứng, bất quá hôm nay em không chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa lại là kỳ nguy hiểm, cho nên dù có đáng tiếc, vẫn là lần sau lại tiếp tục ...”

Cô chậm rãi thu người lại bởi vì trọng tâm không được đặt trong ngực anh, bàn tay trở lại lồng ngực của mình, lặng lẽ che lại bộ phận trọng yếu.

Lần thứ hai ngẩng đầu, lại phát hiện anh vẫn đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt kia khiến cô có một chút sợ hãi, “Như thế nào, tình huống này không phải em vẫn luôn chờ mong sao?”

Có thể bởi vì nụ hôn kích động vừa rồi, giọng của anh hơi khác so với bình thường, lộ ra một nét dụ hoặc gợi cảm

Cô lập tức gục đầu xuống, “Em sai lầm rồi, em không nên bôi đen thầy... Lại càng không nên luôn ngấp nghé thân thể của thầy...”

Nghe vậy, anh nhíu nhíu mày.

Một lát sau không ai nói chuyện, An Nhan Nhiên lặng lẽ muốn leo ra khỏi bồn tắm lớn, kết quả mới đưa lên nửa thân mình, lại bị anh kéo trở về.

Thân thể ở trong nước va chạm, đau khiến cô có chút run lên. Còn chưa kịp định thần, chân dưới đã bị giữ lấy, con ngươi thâm u ngay trước mặt, cô cố sức rướn cổ lên, chỉ nhìn thấy lông mi dầy xinh đẹp của anh.

“Tâm tư nhỏ này của em, ngay từ lúc em vừa đến tôi đã biết rõ rồi, cho nên sau này em thu liễm lại cho tôi! Sự tình đầu đuôi thế nào, tôi không có hứng thú biết, tôi chỉ cần em hiểu được, Hạ Tầm Giản tôi có thể giữ lại người có ý đồ riêng, nhưng tuyệt đối sẽ không giữ lại người vô dụng!

Em tốt nhất suy nghĩ lại nói cho tôi biết lý do lúc trước, đừng tới giờ mới nói cho tôi biết, tôi nhận em làm học trò chẳng những công tư không phân biệt được mà còn là trở nên vô ích!”

ЖЖЖЖЖЖЖ

Đêm đó ngắn ngủn như vậy, lại như là tiếng nổ vang rền bên tai.

Anh không đề cập tới, cũng không nói, cũng không phải là anh không biết. Kỳ thật quay đầu nhìn lại, rắp tâm ban đầu của cô đêm kia đã rõ rành rành.

Chính là sau này anh cũng không nhắc lại, cô liền giả vờ có lẽ anh không biết.

Cô đem tâm tình giao dịch thuần túy ở lại bên cạnh anh lợi dụng làm học trò,còn không bằng bịt tay trộm chuông giả bộ nhu thuận làm một học trò tốt. Cho nên trải qua thời gian dài, bọn họ chỉ cứ như vậy để ở chung nhau.

Mà nay lời nói này, giống như vạch tìm giả tạo của cô, thân thể trắng trẻo cao ngất bại lộ trước mặt anh.

Đúng rồi, cho dù vướng mắc đã qua của cô với Cao Phỉ với Quan Hữu thế nào, cũng sẽ không làm anh thấy hứng thú.

Anh chỉ hi vọng hiện giờ đã công khai thân phận học trò của cô, đừng làm cái gì điên rồ khiến Hạ đại sư anh hổ thẹn.

An Nhan Nhiên suy đi nghĩ lại, rốt cục làm theo những lời này, quyết định sau này thay đổi triệt để, thu liễm tư tưởng thu liễm hành vi, chuyên chú học tập.

Đáng tiếc cô không biết là, cô càng nghĩ, càng không đoán nổi ý tứ chân chính mà Hạ đại sư muốn biểu đạt - quá mức khó hiểu, lại không muốn nói ra bằng lời.

Cho nên, sau bữa cơm chiều anh kéo cô đến trên ghế salon ôm hôn thì cô hoàn toàn triệt để mơ màng .

Thầy à, thầy đây là tâm huyết dâng trào ư, tâm huyết dâng trào ư, vẫn là tâm huyết dâng trào ư? ~~(>_<)~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.