Người Con Gái Mang Tên Tuyết

Chương 13: Người Con gái không tầm thường



Lâm Thư Tuyết đóng cửa lại, bước chân không phát ra tiếng động đi xuống lầu, từ xa đã nhìn thấy Hạ Lâm Phong đang nấu ăn trong bếp, cũng không tiến lại gần nữa mà chuyển sang hướng khác, Hạ Lâm Phong, anh cứ đợi đi, sau khi tôi đòi nợ người con gái kia, sẽ tới lượt anh đó.

Đứng trước cửa một căn phòng lạ, Lâm Thư Tuyết mắt lạnh nhìn thẳng cánh cửa, trong đôi mắt, có hờ hững, lạnh lùng, tức giận đan xen vào nhau, rồi tất cả lại được ẩn dấu, che đi bằng gương mặt thơ ngây ngơ ngác.

“Cạch”

Người đang ngồi trong phòng nghe thấy tiếng cửa chợt quay đầu lại, gương mặt tươi cười rạng rỡ hoàn toàn biến mất khi nhìn thấy người bước vào không phải người mình đang chờ, ánh mắt háo hức cũng đổi thành cái nhíu mày ghét bỏ, dường như trong đó còn ánh lên sự ngạc nhiên không ngờ tới.

Lục Mẫn nhìn thấy Lâm Thư Tuyết vào, đôi mắt ngạc nhiên không giấu được cõi lòng bất an, tự nhủ không biết có phải Lâm Thư Tuyết đã phát hiện ra chuyện gì nên đến tìm mình hay không, bất ngờ không kìm được mà ngạc nhiên gọi tên cô.

“Lâm Thư Tuyết”

Lâm Thư Tuyết ra vẻ nhìn xung quanh, đôi mắt ngây thơ dừng lại trên người con gái đứng trước mặt, rồi ngơ ngác đáp lại bằng giọng hiền như cục đất.

“Anh Phong không có ở đây sao, cô là ai, sao lại biết tên tôi?”

Lục Mẫn nghe thấy Lâm Thư Tuyết gọi Hạ Lâm Phong thân mật như vậy, trong lòng dâng lên ghen ghét tột cùng, cô ghét cay ghét đắng người con gái đang đứng trước mặt mình. Là cô gặp Hạ Lâm Phong trước, là cô đã dõi nhìn anh ta ở sân bay trước, cũng là cô đã để ý anh ta đầu tiên, vậy mà Lâm Thư Tuyết từ đâu chắn ngang tất cả, cô ta dựa vào cái gì, cái nhan sắc không đáng một xu này sao, nghĩ tới đây, mắt đầy giận dữ nói lên lời ác độc.

“Lâm Thư Tuyết, tôi tưởng cô đã chết rồi chứ?”

Lâm Thư Tuyết nghe giọng sắc nhọn chanh chua của cô ta, trong lòng cười kinh một tiếng, tiểu thiên thần đã hoàn toàn hiện nguyên hình, trước mặt cô, không còn là thiên sứ đáng yêu nữa, mà chỉ là người đàn bà nham hiểm ác độc mà thôi. Nghĩ cô dễ dàng như thế sao, cô và Hạ Lâm Phong thành ra thế này, cũng không phải nhờ cô ta giúp đỡ sao, nếu Hạ Lâm Phong biết chuyện này, chắc sẽ thú vị lắm đây, nghĩ vậy, đôi mắt không giấu được chờ mong.

“Cô nói gì tôi không hiểu, tôi và cô quen nhau sao?”

Lục Mẫn nghe thấy Lâm Thư Tuyết nói, trong lòng càng tức hơn, cô cần gì phải quen biết cô ta, nếu không phải vì cô ta, cô cũng đâu thành ra như thế này, nếu có thể, cô mong Lâm Thư Tuyết không bao giờ tồn tại trên cõi đời này nữa.

Nhớ lại lúc Lâm Thư Tuyết bị thương, trong công ty đồn đại nhiều tin đồn, vừa buồn chán việc không mang thai con của Hạ Lâm Phong, vừa tức giận chuyện Lâm Thư Tuyết ở chung Hạ Lâm Phong, trong lòng buồn bực nên tìm rượu giải sầu, nào ngờ lại bị người ta lợi dụng trong lúc say xỉn.

Nghĩ đến gương mặt xấu xí và giọng nói ghê tởm của gã đàn ông kia, miệng muốn nôn mửa ngay lập tức, không ngờ không làm gì được cô ta, lại còn để cô ta hưởng lộc như vậy, Lục Mẫn nghĩ tới đây, tức giận trào lên tận cổ, đôi mắt như dao nhọn nhìn chằm chằm Lâm Thư Tuyết.

Lâm Thư Tuyết nhìn cô ta, trên gương mặt vẫn trưng ra biểu tình ngơ ngác, nhưng trong lòng, lại đang cười thầm, nhìn cô ta, chắc là không chịu được nữa rồi, ánh mắt lạnh lẽo chợt dấu đi, khi bên tai vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, khóe môi khẽ cười, cô bước lại phía người con gái ngu ngốc, đưa tay ra, hiền lành hỏi thăm đầy ý tốt.

“Cô không sao chứ? Nhìn mặt cô xanh quá.”

Lục Mẫn thấy Lâm Thư Tuyết lại gần phía mình, mặt cau có, tức giận, hai mắt sáng quắc, quát giọng và đưa tay tát Lâm Thư Tuyết một cái.

“Tránh xa tao ra”

Lâm Thư Tuyết theo đà té ngã xuống sàn nhà, đúng lúc này cánh cửa đã được mở ra, tất cả đều đập vào mắt người đang đứng ngoài, trong phòng là một mảnh yên tĩnh, vì thế tiếng nói đầy lửa giận vang lên như rõ ràng hơn.

“Dừng lại ngay”

Hạ Lâm Phong nhìn Lâm Thư Tuyết bị đánh, tức giận nổ tung, anh ta gầm lên tiếng quát dữ dội, vội vã chạy lại phía Lâm Thư Tuyết, ánh mắt như lửa cháy thoáng dịu đi khi đối diện với cô.

Nhìn Lâm Thư Tuyết một bên má ửng đỏ, còn hằn lên vết tay kéo dài, chỉ sợ chạm nhẹ, cũng làm nó chảy ra máu đỏ, nhìn đôi mắt đang lặng lẽ chảy ra nước mắt, tim trong lồng ngực như nổ tung, muốn chạm vào vuốt ve nơi bị đánh, nhưng lại không giám đụng đến, chỉ biết đưa tay ôm cô vào lòng và nhỏ giọng gọi tên.

“Thư Tuyết…”

Lâm Thư Tuyết trong vòng ôm của Hạ Lâm Phong, không trả lời tiếng gọi của anh ta, chỉ im lặng, nước mắt chảy dài, đôi vai run rẩy, yếu mềm đáng thương, không thể phủ nhận, chỉ cần biểu tình này, thì cũng đủ để cô đạt được mục đích của mình.

Lục Mẫn thấy Hạ Lâm Phong dịu dàng quan tâm Lâm Thư Tuyết như thế, lòng đố kị che hết tất cả, cô ta bước lại chỗ Hạ Lâm Phong, đưa tay chạm muốn chạm vào người anh ta, nhưng nào ngờ chỉ thấy không khí lạnh lẽo, giọng nức nở yếu đuối cùng van xin vang lên.

“Lâm Phong….xin anh...hãy vì đứa con trong bụng em….mà đuổi…đuổi cô ta đi đi”

Hạ Lâm Phong nhìn Lục Mẫn, ánh mắt này có lẽ sẽ làm Lục Mẫn không thể nào quên được, là uy hiếp ghét bỏ, còn có kinh thường và ngạo mạn, giọng tựa ma quỷ đang nổi giận, rít qua từng khe đá, ám ảnh đến tận cùng nỗi sợ của cô ta.

“Lục Mẫn, cô hãy đợi mà nhận hậu quả đi”

Lục Mẫn nghe Hạ Lâm Phong nói, người không kìm được mà run rẩy, chân mềm nhũn khụy xuống, giọng nghẹn lại, không thể phát ra lời nói nào khác ngoài đưa đôi mắt hoảng sợ nhìn người đàn ông đã đi xa, toàn thân run lên từng nhịp một. Cô cảm thấy sợ, sợ người đàn ông này, càng không dám nghĩ đến lời cảnh cáo vừa nãy của anh ta, nó ám ảnh cô, làm nỗi bất an chiếm lấy hết tất cả, như đưa cô vào tận cùng nỗi sợ hãi.

Lục Mẫn càng không ngờ hình phạt ấy lại diễn ra nhanh như thế, chỉ cần sáng ngày mai, nó đã trở thành cơn ác mộng đeo đẳng cô suốt đời, gia đình vì mình mà bị phá sản, thậm trí còn nợ nần chồng chất, chuyện cái thai bị vạch trần, âm mưu qua đêm với đàn ông để đạt được mục đích bị đưa lên trang nhất của các mặt báo, bố vì tham ô mà vào tù, em trai lêu lổng hút chích bị bắt, mẹ bị sốc quá mà tai biến, còn mình đã trở thành người bị thế giới ghét bỏ kinh thường. Thoáng chốc, danh xưng một trong mười người nổi bật nhất đã hoàn toàn sụp đổ, gia đình, tiền bạc, địa vị, nhân phẩm bị hạ xuống cấp thấp nhất, nó đã đày ải cô đến tận cùng của bóng tối không ánh sáng, trở thành bóng ma theo suốt không rời.



Hạ Lâm Phong đưa Lâm Thư Tuyết về phòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống, sau đó đi lấy khăn ấm xoa bên má bị đánh cho cô, gương mặt hiện lên đau xót rõ ràng, càng tê buốt hơn khi Lâm Thư Tuyết quay mặt đi mà không cần sự giúp đỡ của anh ta.

“Thư Tuyết, xin em, đó chỉ là chuyện trước đây, cái thai đấy không phải của anh”

Mặt Lâm Thư Tuyết vô hồn nhìn đi chỗ khác, mắt từ đầu đến giờ vẫn chưa nhìn Hạ Lâm Phong lấy một cái, nghe Hạ Lâm Phong nói vậy, một lúc sau mới chậm chạp lên tiếng.

“Tôi muốn về nhà”

Hạ Lâm Phong nghe Lâm Thư Tuyết nói muốn rời xa mình, tay đang cầm khăn thoáng dừng lại, cảm tưởng có gì đó đang trào lên trong lòng, làm trái tim anh ta, tựa như đã ngừng đập mất rồi, kiềm chế tất cả lại, anh ta nhẹ nhàng lên tiếng.

“Đây là nhà em, em còn đi đâu nữa”

Lâm Thư Tuyết tránh đi bàn tay đang đặt trên má mình, trong lòng hừ thầm một tiếng, nếu bây giờ cô không giả bộ mất trí nhớ, thì sẽ hét to vào mặt anh ta, đánh đập anh ta một trận cho hả giận, chứ không cần bày khổ nhục kế ra, càng không phải ăn một cái tát kia, tốt nhất Hạ Lâm Phong phải làm cho cô hài lòng, đừng để cô chịu thiệt, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng miệng lại nói khác.

“Tôi không muốn”

Lúc này Hạ Lâm Phong thật sự muốn nổi nóng, nhìn cô lạnh lùng hờ hững với mình, ngọn lửa âm ỉ muốn tuôn trào, anh ta muốn lay mạnh cho cô hiểu, muốn giữ chặt tầm nhìn của cô, để cô có thể nhìn thấy được tình cảm của anh ta. Nhưng lại nghĩ Lâm Thư Tuyết đang đau khổ, tất cả tức giận vừa xuất hiện lại được chôn xuống, thở dài, đưa tay vuốt tóc cô, yêu thương dịu dàng dỗ dành.

“Thư Tuyết, nghe anh nói…”

Lâm Thư Tuyết nằm xuống, tránh đi bàn tay của Hạ Lâm Phong, lấy tay kéo chăn chùm lên người, rồi quay lưng lại với anh ta, hừ, Hạ Lâm Phong, nếu tôi không thể hành hạ anh lúc này, thì tôi muốn anh tự trừng phạt mình, cho dù có xót lòng nhưng không biết làm gì hết, tốt nhất là nên lạnh lùng với anh vài ngày, để anh nhớ mãi bài học này.

“Mai tôi sẽ đi, không làm phiền anh nữa”

Hạ Lâm Phong bị biểu hiện của Lâm Thư Tuyết làm người hóa đá, lại còn nghe thấy lời nói lạnh lùng của cô, cả người như rơi xuống hầm băng, tay đặt ở không trung vẫn chưa rút về, ngỡ tưởng sẽ chạm vào mái tóc kia, nào ngờ chỉ là khoảng không lạnh lẽo. Hạ Lâm Phong cứ thế mà nhìn cô, nhìn cho đến khi người con gái đã chìm vào giấc ngủ kia, vẫn không quay lại với anh ta một lần nào nữa, thì mới chậm chạp luyến tiếc mà bước đi, tim, như bị ai đâm một nhát, thật chặt.

Bóng tối buông xuống, chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt xuyên vào, nhưng cũng có thể nhìn thấy, ẩn hiện trong bóng đêm u buồn, là một người đàn ông đang ngồi yên với ly rượu của mình.

Hạ Lâm Phong sau khi giao cho Vũ Phi giải quyết người đàn bà kia, anh ta không ăn uống gì hết mà đi về phòng mình, đầu óc bây giờ như muốn nổ tung, không thể làm một chuyện gì khác, là ngoài nghĩ đến cô.

Nghĩ đến những giọt nước mắt, những tiếng nức nở kìm nén, những ánh nhìn hờ hững lạnh nhạt, nghĩ cô muốn dời xa, mốn thoát khỏi tay anh ta một lần nữa, trái tim, đau như bị xé rách, cổ họng, như bị ai chẹn lại, không thở được.

Hạ Lâm Phong uống cạn ly rượu, đôi mắt sáng đen như vực thẳm đang hút tất cả vào trong đó, trong đó có bi thương, đau đớn, có luyến tiếc nặng nề, Lâm Thư Tuyết, cô muốn thoát khỏi tay tôi một lần nữa sao, cho dù là nhớ hay không, thì cô vẫn muốn rời xa tôi sao, vì sao chứ, vì sao đối với cô, tôi không là gì, và vì sao, đối với tôi, cô lại là tất cả.

Tôi không phục, không phục khi một mình tôi đau, khi một mình tôi yêu và một mình tôi bị lệ thuộc như thế, tại sao cho tôi gặp cô, cho tôi yêu cô, bên cô, rồi lại bị cô bỏ rơi, không, lần này sẽ không, tôi sẽ không buông tay, không để cô rời đi, tôi sẽ giữ cô, bắt cô phải yêu tôi, phải lệ thuộc vào tôi, cũng như tôi đã bị cô làm thành ra như vậy.

Hạ Lâm Phong cho đến bây giờ thì anh ta sẽ không thể phủ nhận một điều, đó là anh ta yêu cô, anh ta yêu cô, yêu hơn chính bản thân mình, yêu đến nỗi khi cô ghét bỏ mình, khi cô muốn dời xa, thì trái tim, như bị gió lạnh thổi qua, dao đâm mấy nhát, người như không còn hơi thở, các giác quan như ngừng lại, đau cho đến khi tưởng chừng đã ngừng đập, chết lặng mất rồi.

Chính vì vậy, anh ta phải giữ được cô, phải làm cô yêu anh ta, phải khiến cô sẽ không thể dời xa mình, nhưng phải làm như thế nào, nghĩ đến đây, anh ta lại căm tức người đàn bà kia, nếu cô ta không mang cái thai đến, không để Thư Tuyết hiểu lầm anh ta có con với người con gái khác, thì cũng sẽ không như thế này, cũng vì…khoan…

Con sao, khi một chữ này lóe qua trong đầu anh ta, thì lập tức một suy nghĩ khác hiện lên, có con, nếu Lâm Thư Tuyết có con với anh ta, thì cô sẽ không thể nào dời xa anh ta, cô sẽ phụ thuộc, và anh ta sẽ làm cô yêu anh ta, chỉ cần Lâm Thư Tuyết có con với anh ta.

Tất cả suy nghĩ đều được giấu hết trong đầu, Hạ Lâm Phong không biết đang suy nghĩ gì, chỉ thấy anh ta uống cạn hết ly rượu này đến ly rượu khác, cho đến khi cả người toàn mùi rượu nồng, thì anh ta mới đứng lên, bước chân trầm tĩnh tiến về phía cánh cửa đang đóng lại kia, mở ra, rọi vào trong căn phòng tối tăm, một đường sáng mờ ảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.