Người Con Gái Mang Tên Tuyết

Chương 3: Trở về



Hạ Lâm Phong mở mắt, sự lạnh lẽo càng tăng lên gấp đôi, những hoài niệm hoàn toàn bị che lấp, Lâm Thư Tuyết, Lâm Thư Tuyết, cô đừng để tôi gặp một lần nào nữa, nếu để tôi gặp lại, lúc ấy tôi sẽ đòi lại cô gấp đôi.

Quay ghế lại, cầm lấy tập tài liệu đầu tiên lên xem, mở cánh bìa bằng màu vàng sáng chói, đôi mắt hiện lên bất ngờ cùng tia lóe sáng kì lạ, dòng chữ rất nhiều, văn bằng liệt kê không hết, nhưng cái tên “Lâm Thư Tuyết” bằng bút vàng nổi bật hơn hết lại đập ngay vào mắt người nhìn, bên cạnh đó, tấm ảnh một cô gái xinh đẹp được dán yên vị một chỗ đã thu hết ánh nhìn của mọi người.

Tập đoàn Hạ Lâm

Mọi người trong phòng ban vẫn đang làm việc bình thường như mọi ngày khác, nhưng hôm nay, đã có một sự kiện gây xôn xao khắp công ty, chứng tỏ, đây là một tin HOT hiếm thấy.

Nhã Kỳ, thư ký của giám đốc Lưu, một tay cầm chồng hồ sơ, tay kia cầm mấy quyển sách kinh tế dày, trong lúc đi lấy tư liệu cho cấp trên, cô gái được mệnh danh bà tám của khoa thư ký này không quên chạy vào văn phòng để buôn dưa lê một chút, giọng lanh lảnh vui tai đậm chất bà tám chuyên nghiệp vang lên, thu hút lỗ tai mọi người.

“Mọi người nghe gì chưa, lần này Chủ tịch cho máy bay tư nhân của công ty đi đón mười nhân viên mới, nghe nói người còn đích thân ra sân bay đón nữa đấy”

Các nhân viên tới muộn chưa được nghe, lập tức nhao nhao lên, những người nghe rồi thì tiếp tục hóng hớt xem có tin mới gì không, cho máy bay đi đón người mới, là một chuyện trước nay chưa từng có, chứ đừng nói là đích thân chủ tịch đi đón, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, một cô gái không kìm được ngạc nhiên mà thốt lên.

“Trời…chủ tịch đi đón sao, có biết lý do nào khác nữa không”

Nhã Kỳ chắp hai tay vào hông, kẹp theo luôn hai chồng tư liệu, cô nàng tự tin vì nguồn thông tin của mình luôn là nóng hổi, nhìn mọi người đang nhao nhao chờ đáp án của mình, thích trí, cô phang luôn một câu nói hết sức dí dỏm.

“Ngoài lý do trên, hiện nay tổ mật thám chưa tìm thấy nguồn tin nào nữa, ngày mai nhất định sẽ có thông tin mới cho mọi người”

Đám người nghe Nhã Kỳ nói vậy, đang muốn hô lên hưởng ứng, thì gương mặt xuất hiện đột ngột phía sau Nhã Kỳ làm tất cả lời nói đều bị chặn lại, quay ngoắt vào bàn làm việc, trong lòng ai ai cũng nói lời xin lỗi đến cô bạn vui tính, Nhã Kỳ a Nhã Kỳ, đừng trách chúng tôi nha, là bất ngờ không kịp phản ứng thôi, chúc cô may mắn.

Nhã Kỳ nhìn thấy đám người biểu hiện khác thường, còn đang định lên tiếng thắc mắc, nào ngờ tiếng nói sắc nhọn vang lên bên tai làm cô giật mình không đỡ kịp.

“Lý Nhã Kỳ, cô xem ra rất rảnh phải không?”

Người vừa lên tiếng chính là Vân Vũ Phương, giám đốc kinh doanh, có biệt danh bà La Sát, Lý Nhã Kỳ dĩ nhiên không muốn đụng độ với mụ La Sát này, cười cười một cái, cô nàng chạy mất mạng.

“Chào giám đốc Vân, ngày mới tốt lành, tôi còn việc bận, xin phép đi trước”

Nếu là thường ngày, Vân Vũ Phương có lẽ sẽ không quan tâm đến mấy bà tám này, nhưng hôm nay, chuyện chủ tịch đích thân đi đón nhân viên mới làm tâm tình cô rất xấu, phải nói là đặc biệt xấu.

Vân Vũ Phương quay người bước đi, mọi người trong phòng liếc nhìn một cái rồi cười vang lên, ai chẳng biết bà La Sát Vân Vũ Phương này để ý chủ tịch chứ, chắc hẳn hôm nay thấy chủ tịch khác lạ nên mới nổi cơn điên, nhưng không sao, bọn cô càng thích nhìn bả nổi cơn điên, mong cho bị khùng luôn đi.

Sự kiện nóng hổi truyền tai nhau, chẳng mấy chốc, tám mươi chín tầng rộn lên lời bàn tán, nhưng lúc này, ở một nơi khác, nguyên nhân của cơn lốc lại rất bình yên, bình yên như đây là chuyện hiển nhiên phải có.

*******

Sân bay tư nhân Hạ Lâm.

Hạ Lâm Phong ngồi trong phòng chờ, vẫn là dáng ngồi đế vương như thường ngày, nhưng chỉ khác một điều, là hình như, tâm trạng của anh ta hôm nay không tệ, điều này có thể nhận thấy được qua đôi mắt sáng có thần kia.

Giám đốc nhân sự và trợ lý Đình Văn đứng hai bên phía sau Hạ Lâm Phong, cả hai người họ, mặc dù là đi cùng và làm việc trực tiếp với Hạ Vũ Phong, nhưng hai người họ cũng không khác gì đám người ở công ty, bọn họ cũng không hiểu lý do vì sao chủ tịch lại đích thân đến đây.

Sau ngày Đình Văn đưa hồ sơ cho Hạ Lâm Phong, lập tức nhận được thông báo của chủ tịch, chủ tịch muốn anh ta thông báo đến mười nhân viên mới kia, nói rằng ba ngày sau họ sẽ chính thức đến công ty nhận việc, họ sẽ được máy bay tư nhân đón tận nơi, và được đáp xuống thẳng nóc nhà cao nhất của Hạ Lâm.

Khi nghe thấy chuyện này, chính anh ta cũng cảm thấy ngạc nhiên, từ khi đi theo chủ tịch, chuyện này chưa bao giờ xảy ra, cho dù là bộ trưởng kinh tế đến, chủ tịch cũng chưa chắc gì đã đích thân đi đón, rốt cuộc là vì sao chứ.

Hạ Lâm Phong trước nay không có thói quen dài dòng giải thích, điều đó chứng minh, lời anh ta nói ra là đúng, quyết định đặt ra sẽ không bao giờ thay đổi, và dĩ nhiên, sẽ chẳng có ai giám nói anh ta làm sai cả, trước đây thì có, nhưng mười năm nay, vẫn chưa từng xảy ra.

Hạ Lâm Phong vẫn đưa mắt nhìn ra ngoài bức tường bằng kính, không ai biết anh ta đang suy nghĩ gì, chỉ thấy trong đôi mắt kia, lóe lên những tia sáng kỳ lạ.

Máy bay đã đáp xuống, xuất hiện từ từ trước mắt người trong phòng, đôi mắt kẽ động sáng lên, nhìn từng người từ chiếc máy bay bước xuống, nó mang lại một cảm giác nghẹt thở, tựa như gã thợ săn đang nhăm nhe rình rập con mồi của mình.



Tại tập đoàn Hạ Lâm, khi tin sốt mới có chiều hướng giảm xuống một chút, và tất cả còn đang chờ mong chiếc máy bay kia hạ cánh, thì trước cánh cửa sang trọng của công ty, một bóng dáng thon dài nhỏ nhắn bước vào.

Người bảo vệ thấy có người đến, tưởng là phóng viên hay phụ nữ đến làm phiền chủ tịch, hai người lập tức canh ta ngang trước mặt cô gái kia, giọng nói cứng rắn vang lên.

“Xin hỏi cô là ai, công ty có quy định…”

Hai người còn chưa kịp nói xong, đôi tay trắng hồng đưa ra tờ giấy nhỏ, cô gái ngẩng đầu lên, vẻ đẹp làm hai chàng bảo vệ phải ngây ngốc trong chốc lát.

Một người trong đó rất nhanh lấy lại khí thế, nhìn qua tờ giấy, thấy con dấu đỏ tươi của chủ tịch, lúc đó mới biết đây là nhân viên mới của công ty, trả lại cô tờ giấy, anh ta lập tức tránh đường.

“Mời cô lên thẳng phòng chủ tịch”

Cô gái cười nhẹ cảm ơn, miễn phí hau lúm đồng tiền xinh xắn, bước đi trước con mắt thất thần một lần nữa của hai gã bảo vệ, hòa nhập vào ánh sáng ban mai dịu dàng, không hiểu vì sao, trong mắt hai gã bảo vệ này, bóng dáng của cô như bị ánh sáng bao quanh, làm chói mắt người nhìn.

Được tiếp tân đưa lên phòng chủ tịch, cô gái chọn một chỗ ngồi lý tưởng cho mình, nhấp một ngụm trà mới được pha, đôi môi anh đào cong lên một nụ cười lạ thường.

Sân bay tư nhân Hạ Lâm

Hạ Lâm Phong nhìn chín người đang đứng trước mặt mình, gương mặt hoàn toàn tối đen lại, nếu như có ai giám sờ mặt anh ta lúc này, có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo như băng đang tỏa ra, nhưng chắc canh ta, sẽ chẳng có ai ngu ngốc đến mức thế.

Đình Văn đứng đằng sau chủ tịch, anh ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhìn chủ tịch nãy giờ không nói gì, lại có dấu hiệu đang rất giận giữ, anh ta thật sự không muốn nói trong lúc này, nhưng đây là trách nhiệm của anh ta a.

“Thưa chủ tịch, tất cả đã có mặt, ngài có gì căn dặn không?”

Giọng nói vang lên, trong đó chứa đựng thâm trầm và nguy hiểm đang hình thành, đôi mắt tối đen hằn lên những cơn gió lạnh, Hạ Lâm Phong khiến cho chín người trước mắt và cả hai người phía sau không khỏi thót tim.

“Còn ai nữa không?.”

Đình Văn khó hiểu nhìn chủ tịch sau đó quay sang giám đốc nhân sự bên cạnh, thấy giám đốc nhân sự lắc đầu, sau đó như nhớ ra cái gì đó, quay sang thì thầm bên tai anh ta, nghe ra mới hiểu lời chủ tịch hỏi là vì sao, hóa ra có mười người, là còn thiếu một người a.

“Dạ còn thiếu một người”

“Đâu rồi?”

“Là cô ấy từ chối đi máy bay của công ty nên…”

Đình văn còn chưa kịp nói hết, thì khí lạnh đang tỏa ra khiến anh ta phải ngậm miệng lại, anh ta không biết chuyện gì xảy ra, tại sao chủ tịch lại nổi giận, chẳng lẽ vì anh ta không báo cho người biết chuyện nhỏ này sao, nhưng là trước kia, giám đốc đã cảnh cáo anh ta, những chuyện nhỏ trong công ty không được báo với ngài mà.

Hạ Lâm Phong trong lúc này, có thể hình dung là giết người không cần vũ khí, anh ta không nói gì hết…đứng lên, bước ra khỏi phòng và để lại câu nói lạnh như lưỡi dao, khiến mọi người đều thấy anh ta thật đáng sợ.

“Đi”

Đám người nghe lệnh liền bước theo sau, Đình Văn mồ hôi đầy đầu, anh ta vẫn chưa thoát khỏi khủng hoảng vừa nãy, làm việc cùng chủ tịch, anh ta sợ mình sẽ tổn thọ mất mấy năm, anh ta muốn về với tổng giám đốc Trương dịu dàng tốt bụng a.

Lần gặp đầu tiên của chín người với chủ tịch tối cao diễn ra đầy nặng nề, ai ai cũng cảm thấy vị chủ tịch này còn lạnh hơn cả báo chí viết, trong số đó, có một người đã bỏ qua những lạnh lùng nguy hiểm của anh ta sang một bên, trong lòng, đang dâng lên từng đợt sóng nhỏ.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.