Người Đàn Ông Kiên Cường

Chương 4



Cô muốn chủ động xuất kích!

Ngải Dĩ Ưu nghĩ đi nghĩ lại, đưa ra được kết luận này.

Mặc dù cô là vì ba mẹ mới đồng ý kết hôn với Tiền Thiên Dương mới gặp mặt có một lần, nhưng không có nghĩa là hôn nhân của cô nhất định phải bi thảm.

Áo cơm không thiếu, không ngại, không hề có tình cảm, cũng không ngại, cho cô tự do vô hạn, càng không ngại! Cô gả cho người đàn ông mà tất cả phụ nữ đều hâm mộ, cô nên thỏa mãn.

Nhưng là đối với cô mà nói, giữa bọn họ giống bạn cùng phòng, ngay cả người nhà đều chưa nói tới, chỉ có ở trên giường, bọn họ mới có bộ dáng vợ chồng ân ái, nhưng vừa rời đi giường, anh cũng chỉ là một người đàn ông cung cấp mức tiêu xài cho cô.

Anh cũng không có ngược đãi hoặc lạnh nhạt với cô, chỉ là không có thời gian cùng với cô mặt đối mặt tâm sự. Anh đối với cô rất có hứng thú, chỉ là tập trung biểu hiện ở trên giường.

Vậy mà khi thấy Hạnh Quyên và trợ lý Lâm ngọt ngào với nhau, lòng cô rất hâm mộ, trong lòng cũng đang mong đợi có một ngày cô và Tiền Thiên Dương cũng có thể có tình cảm như vậy, quan hệ của hai người không chỉ là như thế, cô tham lam muốn tiến thêm một bước nữa.

Bởi vì cô có lòng tham, cô muốn càng nhiều hơn. . . . . .

Một ngôi nhà có tình yêu, mà không phải là một khoảng trống rỗng.

Một ngôi nhà có trẻ con, nghe thấy được sự sung sướng, cảm thụ được không khí gia đình ấm áp.

Mà bây giờ, cô muốn khiến tất cả trở thành sự thật!

Cho nên cô quyết định muốn bắt đầu bồi dưỡng tình cảm với anh không phải là trên giường, chuyên gia lưỡng tính trên tv không phải đã nói rồi sao? Sau khi kết hôn cũng muốn cùng chồng tiếp tục yêu thương, duy trì tình cảm mới không xảy ra chuyện ly hôn, cho nên hiện tại bọn họ coi như mới bắt đầu yêu thương cũng không gọi là muộn.

Có một câu nói, một ngày mới bắt đầu từ buổi sáng sớm, cho nên kế hoạch yêu anh đầu tiên là bữa sáng trên bàn ăn.

"Em ở đây làm gì vậy?" Tiền Thiên Dương tỉnh dậy phát hiện cô vợ nhỏ của anh cũng không có ở trên giường, ngược lại nghe tiếng va chạm binh binh bàng bàng từ phòng bếp truyền đến cùng với tiếng kinh hô của cô, vội vàng tới quan tâm.

"Em làm điểm tâm cho anh ăn thôi." Cô cười ngọt ngào lại một thân nhếch nhác, trong phòng bếp càng thêm thê thảm không dám nhìn.

"Phương quản gia đâu?" Bộ mặt anh kinh ngạc, chẳng những là vì lần đầu tiên cô muốn nấu bữa sáng cho anh ăn, càng là vì tình cảnh phòng bếp sau lưng cô rất bi thảm.

Bỏ qua màn biểu diễn đám cháy khét trong cái chảo trên tay cô không nói, trên tóc và quần áo cô đều là bột mì, trên đất cũng có.

Trong bồn rửa tay còn có vỏ trứng bị bóp vỡ, xem ra có vỏ trứng rớt vào đồ ăn rồi, ngoài ra còn có phần đầu và hạt trái cây đã bị cắt, cùng một đống bột nhão vàng vàng.

Nhìn lại một chút tất cả ngăn kéo tủ bếp bốn phía cũng bị cô mở ra, bên trong bồn để chén dĩa bị lật lên ngổn ngang, còn cái nồi nhét không được cô dứt khoát để dưới đất.

Mà trên bàn ăn có trái cây và các món nguội được cô cắt gọn, nhưng nhìn một cái rõ ràng cũng biết, cô cắt quá nhiều thịt quả rồi, còn có mấy miếng xem ra giống như là bánh nướng xốp đen. . . . . . Phải là bánh nướng xốp chứ?

Anh quay đầu lại nhìn nhìn máy nướng bánh xốp trên bàn một chút, hơn nữa bột nhão vàng vàng khi nãy càng tăng thêm, hẳn không sai rồi.

"Sau này em cho cô ấy đến trễ một chút." Cô vỗ vỗ bột dính trên quần áo, xấu hổ cười cười.

"Tại sao?" Tiền Thiên Dương liếc mắt nhìn qua cũng biết nha đầu này đang làm gì, nhưng anh phải ngăn lại, dù sao tình hình trước mắt chỉ có thể dùng từ “tai nạn” để hình dung, anh không tin ngày mai cô còn muốn tiếp tục làm.

"Bởi vì em muốn làm điểm tâm cho anh ăn." Ngải Dĩ Ưu nháy nháy mắt to vô tội. "Mặc dù hôm nay làm rất thất bại nhưng còn có thể ăn được nha." Cô thận trọng xúc cái cháy xém để vào đĩa sứ trắng.

"Tại sao phải làm chuyện như vậy?" Cô là thiên kim đại tiểu thư từ nhỏ được che chở cho đến lớn, thật sự không cần uất ức làm những chuyện này.

"Vợ vốn là phải nấu ăn cho chồng ăn nha." Giọng điệu là đúng lý hợp tình, nhưng đỏ ửng lại không cầm được leo lên gương mặt đẹp của cô.

Nhìn một cái cũng biết lúc sinh ra tới giờ đây là lần đầu tiên làm những việc này, mà tất cả này chỉ là muốn khiến "Ông xã" ăn được thức ăn cô nấu!

Tiền Thiên Dương nghe, khóe miệng xuất hiện một nụ cười ấm áp đầy chân thật cũng không phát hiện, cái đó bị anh chôn giấu ở sâu trong nội tâm, vẫn bé trai khát cầu yêu thương đang lặng lẽ vì được yêu thương như vậy mà vui mừng.

"Trên tay em là cái gì?" Anh thật sự tò mò diện mạo thực sự của thứ màu đen òm kia.

"Ách. . . . . . Là trứng rán á!" Cô ngượng ngùng cười khúc khích. "Đừng nhìn thấy nó đen kịt như vậy, em đặc biệt nêm nếm gia vị đó, mùi vị hẳn là không tồi, em thử một chút liền biết mẹ của em nha!" Cô bốc lên một phần nhỏ trứng rán bỏ vào trong miệng, nhai hai cái lập tức phun ra.

"Đừng ăn. . . . . ." Anh ngăn cản cũng còn chưa nói xong, chỉ thấy cô nhanh chóng đưa vào trong miệng lại phun ra càng nhanh chóng hơn. "Không có sao chứ?" Dù là ngu ngốc nhưng nhìn một cái cũng biết không thể ăn, cô gái nhỏ này lại ăn vào!

"Mặn quá a, em muốn uống nước, uống nước."

Anh lập tức rót một ly nước cho cô. "Em cho thêm bao nhiêu muối?"

"Cũng không nhiều, mới có hai muỗng lớn mà thôi, em còn sợ không đủ mặn, làm sao có thể mặn thành ra như vậy à? Đầu lưỡi của em cũng đã tê rần rồi."

". . . . . ." Hai muỗng lớn? Không mặn chết cô mới là lạ!

"Bây giờ em lập tức làm lại, anh chờ em đó." Cô vội vã xoay người vào phòng bếp, tiện tay liền đem này bàn "Thức ăn" ném vào bồn rửa tay bên trong, chắc là xem bồn rửa tay làm thùng rác sử dụng.

"Để tôi làm." Mặc dù rất muốn nói đi ra ngoài mua đồ về ăn, nhưng một người cho tới bây giờ chưa từng đi vào phòng bếp, chưa từng làm chuyện nhà, lại vì anh mà khiêu chiến chuyện không phải sở trường của mình, tâm ý như vậy anh không đành lòng xóa sạch, nhưng anh cũng không muốn ngược đãi dạ dày của bản thân, cho nên bữa ăn sáng hôm nay do anh xử lý thôi.

"Anh biết?" Ngải Dĩ Ưu từ tủ lạnh lấy thêm ba quả trứng gà, vừa nghe lời của anh nói, lập tức kinh ngạc quay đầu nhìn anh. "Anh thật biết làm sao? Không nên miễn cưỡng nha, nếu như anh lo lắng sẽ đi làm trễ, vậy chúng ta đi ra ngoài ăn là được rồi."

Người miễn cưỡng là cô đấy!

"Em muốn ăn trứng rán?" Mặc dù anh chưa bao giờ có chân chính động thủ qua, nhưng từ nhỏ có vú nuôi Tiểu Bao ở bên cạnh thương yêu, đã thấy nhiều rồi nên cũng ít nhiều biết nên làm như thế nào, coi như không có mười phần thành công cũng có thể ở mép đạt tiêu chuẩn vậy.

"Vâng." Cô gật đầu một cái, nhưng vẫn là vẻ mặt chần chờ."Anh thật muốn làm sao? Sẽ đi làm không kịp đó!"

"Thử nhìn một chút thì biết." Cứ như vậy, lần đầu tiên anh xuống bếp thể nghiệm cũng giống như hiến tặng cho cô.

Cuối cùng, hai vợ chồng nhìn trứng khô cằn dính trong đáy chảo mà mất hồn.

"Vừa rồi hình như anh không có rót dầu đó?" Cô nháy mắt to hỏi ông xã mặt ngượng ngùng.

"Đi ra ngoài ăn đi."

Sau khi Phương quản gia vào cửa mặt ngây ngô chính là đứng ở cửa phòng bếp. "Phu nhân làm nổ phòng bếp sao?"

Phương quản gia, cực khổ rồi!

Lâm Tuấn Nam vội vã cuống cuồng đi tới đi tới, trong đầu đang miên mang suy nghĩ.

Rốt cuộc là thế nào?

Chuyện như vậy chưa từng xảy ra nha!

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện? !

Lâm Tuấn Nam nâng lên gương mặt ngũ quan bị vo thành một nắm, lo lắng nhìn đồng hồ trên vách tường. Kim giờ chỉ vào số 9 không có sai, nhưng là kim chỉ phút lại chỉ vào 2, đây là chuyện chưa từng có nha!

Đồng hồ không có hư cũng không còn xảy ra hiện tượng kì quái, nhưng Tổng giám đốc thân ái của anh ta chưa từng có kỷ lục đến trễ, ngay cả ngày thứ hai sau khi kết hôn, Tổng giám đốc đúng chín giờ xuất hiện tại phòng làm việc.

Nhưng hôm nay anh lại còn không có tới? !

"Có cần báo cảnh sát không ta?" Lâm Tuấn Nam gãi đầu, hoảng sợ hỏi mình.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

"Chính là. . . . . . Tổng giám đốc!" Anh ta không nhịn được quay đầu đáp lời, lại nhìn thấy Tiền Thiên Dương mặt lạnh lùng khiến anh ta lo lắng não sắp trúng gió đứng ở trước mặt anh ta.

"Chuyện gì phải báo cảnh sát?"

"Không có gì, ông chủ. . . . . .Hôm nay anh đi làm hơi trễ, đã xảy ra chuyện gì sao?" Vẫn là không nên nói thì tốt hơn, nếu không nhất định sẽ bị ánh mắt lạnh lẽo của ông chủ đâm tới khi tan việc.

Tội danh chính là bịa đặt hoàn toàn, gặp chuyện không đủ tỉnh táo, mất đi năng lực phán đoán bình thường, chuyện bé xé ra to. . . . . .

"Không có việc gì." Tiền Thiên Dương luôn là mang gương mặt lạnh lùng, đuôi lông mày lại xuất hiện từng tia biến hóa.

Mà Lâm Tuấn Nam luôn luôn tận trung cương vị làm việc dĩ nhiên không thể nào sẽ nhìn sai từng tia khác thường trên mặt ông chủ được, nhưng lại cũng làm cho anh ta cảm thấy đầu đầy dấu chấm hỏi.

Bởi vì trên mặt Tổng giám đốc anh ta nhìn thấy được một chút vui vẻ lại có một chút bối rối, thậm chí còn có. . . . . .

Một chút xíu ngượng ngùng?

Tổng giám đốc Duy Ngã Độc Tôn của anh ta, luôn có khuôn mặt lạnh lùng đã xảy ra chuyện gì?

Ngải Dĩ Ưu vừa vào trong quán cà phê liền bắt đầu quấn Liễu Hạnh Quyên.

"Dạy em làm điểm tâm cho khối băng lớn ăn?"

"Đúng vậy, không phải có người nói, muốn có được trái tim của người đàn ông trước tiên phải qua được dạ dày của người đàn ông đó sao?" Vẻ mặt cô thành thật nhìn Liễu Hạnh Quyên, mong đợi mấy ngày nữa là có thể xua tan tình huống bi thảm sáng sớm hôm nay, làm ra bữa sáng hoàn mỹ cho chồng cô ăn rồi.

"Cho nên em muốn bắt được trái tim của khối băng lớn sao?" Liễu Hạnh Quyên kinh ngạc nhìn vẻ mặt non nớt của Ngải Dĩ Ưu, rốt cuộc có một phe chịu nhìn thẳng vào cuộc hôn nhân cách cổ xưa của hai người họ rồi, hơn nữa nguyện ý thay đổi.

Vốn chính là đây, dù là xem mắt, bây giờ người tốt hay xấu còn có thể gặp gỡ một chút, cho đến xác định là thật tâm muốn ở bên nhau cả đời, mới suy nghĩ có nên kết hôn hay không!

Ai như hai người họ vậy mới thấy mặt một lần liền kết hôn a, coi như cũng chỉ khá hơn cổ đại một chút mà thôi, ít nhất gặp mặt một lần.

"Ừ, dù sao em với anh ấy cũng đã kết hôn rồi, mặc dù coi như là sau khi cưới mới bắt đầu tìm hiểu lẫn nhau, nhưng sau khi cưới mới bắt đầu yêu cũng không coi là chậm, em muốn cố gắng thử một chút."

"Dĩ Ưu chẳng lẽ em yêu anh ta à?" Bỏ qua bọn họ là xem mắt kết hôn, công ty kết thân không nói, trong đám đàn ông khối băng lớn cũng coi như thượng đẳng.

Chẳng những có tiền, còn nhiều đến hù chết người, hơn nữa bề ngoài tuấn tú đẹp trai, theo như ông xã thân ái nói, anh ta căn bản là nhân vật hung ác già trẻ đều đã tiếp xúc qua!

Cũng không lăng nhăng, chỉ điểm này đã đủ để cho cô giơ hai tay hai chân vỗ tay cho anh ta, trên đời này trừ chồng cô, còn có người đàn ông nào làm được đến điều này? Hừ, một cũng không có!

Nhưng xấu chính là tính tình lạnh nhạt của khối băng lớn, cô thiên tính nhiệt tình hào phóng, cho nên chịu không nổi người như vậy, coi như anh ta đối với ông xã thân ái rất rộng rãi, tiền thưởng cũng cho rất nhiều rất nhiều, nhưng cô vẫn không thích tính cách của khối băng lớn.

"Em thừa nhận em thích anh ấy, bởi vì anh ấy đối với em rất tốt, sau khi cưới cũng không hạn chế tự do của em, em muốn làm cái gì thì làm cái đó, tin tức của anh ấy cùng với mấy người phụ nữ khác cũng chưa bao giờ truyền ra ngoài, ngay cả tạp chí Bát Quái cũng nói anh ấy là một người đàn ông tốt yêu gia đình, ba mẹ em cũng nói em đã gả cho một người chồng tốt, nhưng. . . . . ."

Mặc dù bọn họ cũng không phải tự do yêu đương rồi kết hôn, nhưng cùng một người đàn ông anh tuấn thành thục mỗi ngày cùng giường chung gối, dạy cô làm sao không động lòng với anh? Lại thêm anh trước hay sau cưới đều chính trực không ngoại tình, đáng được cô kính trọng, từ đáy lòng thích cô thích người đàn ông tốt này.

"Nếu là người chồng tốt còn nhưng nhị cái gì?" Nếu như bọn họ có thể yêu thường lẫn nhau, khối băng lớn vì Dĩ Ưu mà hòa tan, đó chính là hạnh phúc viên mãn rồi.

"Nhưng mà em lại có lòng tham, em muốn có một hôn nhân tình yêu, muốn một kết tinh của tình yêu chân chính, mà không phải chỉ vì nối dõi tông đường mà thôi."

Cho nên, hiện tại cô khát vọng người chồng tốt là anh, có thể chỉ yêu một mình cô.

"Dĩ Ưu, em không có lòng tham, đây mới là đúng! Kết hợp của một đôi vợ chồng nhất định phải có yêu mới được, nếu không đứa bé cũng sẽ không hạnh phúc."

Cũng nói khối băng lớn chính là không nhất định lớn lên như vậy, bằng không, gương mặt tuấn tú tại sao vĩnh viễn đều không chút thay đổi?

"Em muốn cố gắng để cho anh ấy thích em, cho nên xin chị hãy dạy em nấu bữa sáng mỹ vị nha." Vẻ mặt Ngải Dĩ Ưu thành thật, vì tình yêu mà sinh ra ý niệm kiên định, chậm rãi lan tràn trên khuôn mặt mềm mại đáng yêu và dí dỏm của, tăng thêm phong cách của người phụ nữ thành thục.

"Không thành vấn đề, cứ để chị lo đi, chị ủng hộ em 100% đó." Liễu Hạnh Quyên vỗ ngực một cái, khí phách đáp lại.

"Hạnh Quyên, chị thật tốt!" Cô cảm động ôm lấy Hạnh Quyên.

"Được rồi được rồi, cẩn thận bụng của chị á."

"Đúng há! Tiểu bảo bảo, dì không phải cố ý." Cô lập tức buông Liễu Hạnh Quyên ra, cũng thận trọng sờ lên cái bụng nhô lên, nhẹ giọng lại lấy lòng. "Bởi vì trên cái thế giới này mẹ con là tốt nhất rồi, cho nên dì chỉ nhất thời vui mừng cũng không cố ý đè lên con, đừng tức giận với dì đó nha."

"Đứa ngốc, mới bốn tháng, tiểu tử này làm sao nghe hiểu em nói gì chứ."

"Thật sao? Nói không chừng trong lòng tiểu tử này đang chửi em rất nặng đó, làm gì đè trên người tiểu tử này." Lời nói này của cô tuy xuất phát từ lòng thật, cũng tin tiểu tử kia nhất định nghe được.

"Nếu quả là như vậy, vậy sau khi đứa nhỏ sinh nhất định là một thiên tài, ở trong bụng mới bốn tháng liền biết mắng chửi người." Liễu Hạnh Quyên cười lên.

"Cho nên chị cũng tin tiểu tử này biết mắng người đi, mọi người đều là người mà, làm sao có thể bị đè còn không có phản ứng chứ, có đúng hay không?"

". . . . . . À?"

Liễu Hạnh Quyên bắt đầu lo lắng Dĩ Ưu ngây thơ lại ngu đần phải thế nào bắt được khối băng lớn khó trị rồi.

Tiền Thiên Dương cho là buổi sáng ngày đó Ngải Dĩ Ưu chỉ là tâm huyết nổi lên cử động, nhưng liên tiếp một tuần lễ, mỗi ngày cô đều dậy sớm giúp anh làm điểm tâm, hơn nữa càng làm càng tốt. . . . . . Mặc dù vẻn vẹn chỉ với trứng rán. . . . . .

Ngày thứ hai trên bàn ăn là một bàn trứng rán nám đen không có vị mặn kết hợp với hai mảnh bánh mì nướng cháy, hơn nữa còn có một bàn trái cây lớn.

Trên căn bản tình huống bi thảm so với ngày thứ nhất không có gì khác biệt, nhưng anh cũng không đành lòng phá hư ý tốt của cô, chỉ là lần này anh phải nhịn cái khó chịu, nuốt toàn bộ bữa ăn sáng vào bụng.

Thật ra thì anh cũng thích cảm giác được vợ chăm sóc, đối với anh rất mới mẻ, trong lòng cũng vì vậy mà ấm áp hơn rất nhiều.

Ngày thứ ba trên bàn ăn cũng có một bàn trứng rán như cũ, nhưng ít đi nám đen nhiều chút vàng óng ánh trơn mềm, mặc dù không có mùi vị như cũ, trong mâm còn có thêm sự biểu diễn của hai cây than đen, chờ sau khi cô cắt ra mới biết thì ra là lạp xưởng Đức. . . . . .

Ít nhất trứng rán so hai ngày trước tiến bộ hơn nhiều, nhưng ngày hôm qua ăn điểm tâm xong dạ dày của anh vẫn không thoải mái, cho đến khi uống xong thuốc bao tử của Tuấn Nam mới đỡ hơn nhiều sau đó anh lập tức quyết định phải kêu Tuấn Nam chuẩn bị thuốc bao tử đặt ở phòng làm việc mới được.

Ngày thứ tư trên bàn ăn vẫn có một bàn trứng rán vàng óng ánh dễ ăn cùng với một dĩa trái cây to, rốt cuộc trứng rán cũng có vị mặn, vị mặn vừa phải, chỉ là. . . . . . Này hai khối hình tròn vừa cứng vừa đen vậy là cái gì?

Khi anh do dự có nên đưa vào trong miệng hay không thì anh nhìn thấy cô đang lúng túng rồi lại mong đợi nhìn anh và thức ăn trên tay anh. . . . . ., cho nên anh chỉ nhắm mắt cắn một cái, cũng biết thì ra là vậy bề ngoài xốp giòn bên trong bánh nướng xốp.

Ngày thứ năm anh rời giường sớm hơn, bởi vì anh muốn xem cô giúp anh chuẩn bị bữa ăn sáng như thế nào, có giống như hồi nhỏ vú nuôi nấu bữa sáng cho anh ăn, trên mặt vui vẻ tươi cười, chuẩn bị tỉ mỉ lưu loát.

Chỉ là, mặc dù anh không thấy khuôn mặt tươi cười vui vẻ, lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc lại run run rẩy rẩy, so với khuôn mặt tươi cười của vú nuôi trong ấn tượng còn làm anh rung động hơn, làm anh cảm thấy được cảm giác ấm áp và được thương yêu.

Anh cảm nhận được cô đang cố gắng làm chuyện mà cô không thuần thục, cũng chỉ vì làm một bữa ăn sáng cho anh ăn.

Anh không biết là nguyên nhân gì khiến cô muốn làm như vậy, nhưng quả thật làm cho anh cảm nhận được tâm ý của cô và cảm giác rất chân thực “Cô là vợ của anh”.

Ngày thứ sáu anh cũng dậy sớm, nhưng đổi lại là ngồi trước bàn ăn, làm bộ chuyên tâm nhìn tờ báo, bởi vì anh không hy vọng khiến cô cảm thấy áp lực, anh đoán được ngày hôm qua mình dậy sớm nên khiến cô cảm thấy hốt hoảng, bằng chứng là sở trường rán trứng của cô cư nhiên bị cháy xém rồi.

Sự xuất hiện của anh hoặc nhiều hoặc ít sẽ gây áp lực cho cô, cho nên mặc dù anh thích nhìn bộ dáng cô bận rộn vì anh, nhưng vẫn nên ngoan ngoãn ở phòng ăn đợi cô.

Ngày thứ bảy anh quyết định tặng một phần quà cho sự cố gắng làm điểm tâm của cô vợ nhỏ.

"Bữa sáng hôm nay được không?" Sáu ngày nay cô luôn hỏi câu này.

Cô rất rõ ràng tài nấu nướng của mình có nhiều lỗ hỏng, nhưng anh một tiếng cũng không nói liền ăn hết vào bụng, càng như vậy cô lại càng muốn nấu khá hơn một chút, mới không làm dạ dày của anh và anh thất vọng.

"Trứng rán ăn rất ngon." Tiền Thiên Dương vừa đem vàng óng ánh trứng tráng đưa vào trong miệng, vừa trở về tiêu chuẩn đáp án.

"Nếm thử bánh rán hành đi." Cô chỉ chỉ món rán khó có được vẻ xinh đẹp trên bàn.

"Tài nấu nướng của em càng ngày càng tốt rồi." Tiền Thiên Dương hoàn toàn không có nhận thấy được anh đối mặt với cô thì trên mặt thỉnh thoảng toát ra nụ cười cùng ánh mắt thương yêu rõ ràng.

"Anh mau ăn thử xem có quen không?" Cô hoàn toàn không dám nhìn anh, bởi vì cô biết một mặt khác là nám đen, mới vừa lộn mặt phát hiện lại thất bại thì lòng cô quýnh lên, cho nên không biết có quen thuộc không.

Anh từ từ cắt ra mới phát hiện bên trong là nửa chín, mà cắt đến đáy cũng phát hiện màu đen đen phía sau, nhưng mặt anh cũng không biến sắc ăn một miếng, bởi vì đây là tâm ý của cô.

Chỉ là về sau trong nhà anh cũng phải chuẩn bị thuốc bao tử mới được.

"Có quen không?" Cô một lòng chỉ chú ý bánh rán hành có quen thuộc hay không.

Nếu như lúc này Ngải Dĩ Ưu có ngẩng đầu lên nhìn chăm chú Tiền Thiên Dương mấy lần, cô cũng biết được cô đã từ từ mở được trái tim của anh rồi.

"Chính em ăn thử xem thì không phải biết rồi sao?" Anh cắn không được vài miếng liền lập tức nuốt Cafe Đen vào.

Cô vừa nghe lập tức cũng cắt một miếng lớn dồn vào trong miệng, mà Tiền Thiên Dương thì bị miếng bánh to cô cắt dọa cho ngu, một đôi mắt hẹp dài thoáng chốc trợn to.

". . . . . . Ác, căn bản không quen thuộc chứ sao." Ngải Dĩ Ưu cắn không được vài miếng cũng lập tức uống nước ép cam vào.

"Nếu biết thì ói ra ngoài, làm gì còn cố nuốt xuống?" Mặt anh lo lắng cau mày nhìn cô.

"Anh không phải cũng nuốt xuống sao?" Cô không muốn lãng phí thức ăn, huống chi đây chính là chính bữa sáng cô khổ tâm làm ra, khó ăn hơn cũng phải nuốt xuống. . . . . .

Đột nhiên, cô nâng lên một đôi cặp mắt nghi hoặc, nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi ở đối diện.

Chẳng lẽ? Không thể nào!

Nhưng. . . . . . Chắc là vậy!

Có thật không?

"Tại sao nhìn tôi như vậy?" Chẳng lẽ dạ dày của cô với anh giống nhau bắt đầu không thoải mái sao?

Người đàn ông này được Hạnh Quyên nói là khối băng lớn vạn năm, cư nhiên xử lý hết đồ cô chê, còn ăn rất sạch sẽ.

Cái này có phải là chứng tỏ anh để ý đến lòng tốt của cô hay không?

"Dạ dày của anh không thoải mái sao? Con mắt của anh cũng nén lệ rồi, rất đau sao?" Đáng chết! Nên phải dữ trữ thuốc bao tử ở nhà mới phải.

Anh, thật sự là một người đàn ông tốt!

Ngải Dĩ Ưu hoàn toàn không có nghe được Tiền Thiên Dương nói gì, chỉ là trong mắt hàm chứa vui vẻ cảm động rơi nước mắt nhìn anh, đáy lòng lại tăng thêm vài phần yêu thích người chồng này hơn.

"Tôi đi gọi điện thoại kêu Tuấn Nam đưa thuốc bao tử tới đây." Tiền Thiên Dương lo lắng đứng lên đi gọi điện thoại.

"Nhưng hôm nay là chủ nhật mà, nếu anh phải uống thuốc bao tử, em giúp anh mua nha." Hôm nay là ngày nghỉ, còn phải nhờ trợ lý Lâm giúp làm việc không tốt lắm đâu.

"Không phải là của tôi cần, là em cần! Em không phải là đau bụng đến chảy nước mắt sao?" Vốn là muốn thừa dịp hôm nay dẫn cô đi dã ngoại một chút, coi như là quà tặng những ngày qua cực khổ cho cô.

Thật ra thì anh chưa bao giờ có ý nghĩ vui mừng lấy lòng phụ nữ, thậm chí ngay cả quà sinh nhật của bạn gái cũng giao do Tuấn Nam xử lý, đây là lần đầu tiên anh muốn lấy lòng một người phụ nữ, muốn thấy được cô cười vui vẻ vì anh.

Vốn là muốn muốn mua đồ cho cô, nhưng ngày hôm qua ở công ty nghĩ đến đau đầu cũng nghĩ không ra thứ gì thích hợp với cô, mà anh cũng có thái độ khác thường hoàn toàn không muốn nhờ Tuấn Nam giúp, chỉ muốn tự mình nghĩ, cuối cùng lại để cho anh nghĩ tới được quà tặng thích hợp nhất với cô—— đi dã ngoại thả diều.

"Đau bụng?" Cô sờ sờ dạ dày bản thân, lắc đầu một cái. "Em không có a."

"Vậy tại sao mặt em lại mất hồn nhìn tôi, mắt còn ươn ướt?" Cô thật sự không có cảm thấy không thoải mái sao? Anh khẽ nhíu mày.

"Em không có a!" Cô chỉ là rất cảm động nha, chỉ là "Anh...anh chẳng lẽ đang lo lắng cho em?" Nhìn anh mới vừa vội vã muốn trợ lý giúp đưa thuốc tới đây, có phải chứng tỏ anh rất để ý đến tình trạng thân thể của cô hay không?

"Đương nhiên phải lo lắng, dù sao em cũng là tâm can bảo bối của nhạc phụ, mà ông ấy giao em cho tôi... thì tôi có trách nhiệm chăm sóc em thật tốt." Anh không muốn thẳng thắn nói ra nội tâm nóng nảy và lo lắng của anh.

Anh đối với bất kì người phụ nữ nào cũng không có cảm giác như vậy, vừa xa lạ lại khiến anh không biết phải làm sao, còn có một chút xíu bài xích trong lòng.

"Ờ. . . . . . Như vậy à." Cũng chỉ có trách nhiệm sao?

Tâm trạng của cô vốn đang tung tăng bị lời nói của anh làm đông lại, cảm giác giống như sự cố gắng bảy ngày nay của cô bị vỡ tan vậy, ngay cả sự vui vẻ và cảm động cũng biến mất trong nháy mắt không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

"Cho nên em thật không có không thoải mái sao?" Chỉ muốn lần nữa xác nhận cô thật không có việc gì, bởi vì anh rất chờ mong dẫn cô đi dã ngoại, thấy nụ cười vui mừng của cô.

"Thật." Cô nhẹ nhàng lắc đầu một cái, đáy lòng hiện lên sự mất mác và vô lực không nói ra được.

"Nhưng tôi thấy em không còn hơi sức, là không ăn no sao?" Tiền Thiên Dương nhìn qua bữa ăn sáng trên bàn ăn, lại nhìn nha đầu phờ phạt trước mặt, quyết định dẫn cô đi ăn chút thức ăn bình thường trước. "Đi thôi, tôi đưa em đi ra ngoài ăn điểm tâm, sau đó sẽ đưa em đi đến một chỗ."

"Vậy bữa ăn sáng em nấu làm thế nào?"

"Chúng ta đem trứng rán ăn sạch, trái cây để vào tủ lạnh, về phần bánh rán hành liền ném thùng thức ăn dư trong bếp đi, mấy ngày nay em cũng cực khổ rồi, cho nên hôm nay tôi dẫn em đi ra ngoài ăn ngon, lại cùng đi dã ngoại thả diều."

"Ờ. . . . . ." Có chút khó tiếp tục, bởi vì nghe được anh muốn vứt bỏ thức ăn cô nấu. . . . . . Diều? Cái gì! "Anh muốn đưa em đi thả diều?!" Tâm tình của cô trong nháy mắt từ thương tiếc bánh rán hành đến vui mừng.

"Coi như an ủi em mấy ngày nay cực khổ vì tôi làm bữa ăn sáng." Cô cười, cho nên anh cũng cười theo.

"Có thật không, có thật không? !" Tất cả cảm giác vô lực biến mất trong nháy mắt rồi, thay vào đó là lòng tràn đầy vui sướng cùng mong đợi.

Nhìn mặt cô hưng phấn, anh không tự chủ được mỉm cười. Rõ ràng mới vừa rồi còn không còn hơi sức, hiện tại vừa nghe đến có thể đi chơi liền lại tràn đầy sức sống, căn bản là như đứa bé.

Ông trời thiên vị, tha đem tất cả vui vẻ ngây thơ, thiện lương đơn thuần đều tập trung vào một mình cô, cô giống như một thiên sứ.

Nhưng ông trời có bắt đầu cảm thấy rất có lỗi với anh hay không đây? Cho nên mới đưa thiên sứ này đến bên cạnh anh, an ủi anh mất đi tình cảm cùng trái tim ấm áp đã lâu?

"Đi thôi, đừng ngây người ra đó, chúng ta nhanh lên một chút." Thiên sứ thích đi chơi đang thúc giục rồi.

Ngắm nhìn cô vợ nhỏ giống như nhiệt lực của ánh mặt trời bắn ra bốn phía, chỗ sâu trong đáy lòng của Tiền Thiên Dương bắt đầu đang mong đợi cô có thể cho cứu anh.

Anh. . . . . . Đột nhiên thật muốn biết cảm giác được cô yêu như thế nào!

"Hạnh Quyên, chị biết không? Thiên Dương cư nhiên không biết tiệm thức ăn nhanh MacDonald, cũng không biết phải chọn món ăn thế nào, nếu không phải là em giúp anh ấy, chúng ta có thể sẽ bị mấy chiếc xe xếp hàng phía sau ấn còi kháng nghị vì chọn món ăn quá lâu!" Vừa đến tiệm, Ngải Dĩ Ưu liền không kịp chờ đợi muốn cùng Hạnh Quyên chia sẻ điển tích ngày hôm qua lần đầu tiên cùng ông xã đi chơi.

"Ờ —— Thiên Dương nha, bây giờ có thể gọi tự nhiên như vậy sao." Liễu Hạnh Quyên giễu cợt. Trước kia Dĩ Ưu đều gọi anh này, anh nọ đấy.

"Sao có thể như vậy chứ..., kêu tên rất bình thường mà, em lại không giống như chồng chị ở trước mặt em gọi ông xã, chồng yêu này nọ." Cô bĩu môi, mắc cỡ đỏ bừng mặt bác bỏ .

"Dĩ nhiên bình thường, lại không quá bình thường." Liễu Hạnh Quyên mạnh dạn gật đầu, nhưng sau đó lại có ý xấu bổ sung một câu, "Chẳng qua chị cũng hi vọng em có thể không bình thường một chút, thí dụ như gọi ông xã yêu quý, bảo bối cái gì đó...."

"A! Em mới không dám đấy." Cô sờ sờ lỗ tai, mắc cỡ không dám nữa.

"Được rồi, không làm khó em, chỉ là ngày hôm qua cho em nghỉ một ngày thật đúng là hào phóng rồi, chị nghĩ em về sau ngày nghỉ cũng đừng đến đây, ở nhà cùng với 『 Thiên Dương 』của em bồi dưỡng tình cảm cho tốt đi."

"Nhưng ngày nghỉ trong tiệm rất bận." Cô mới không phải người có sắc quên bạn đâu.

"Nhưng cùng anh ta bồi dưỡng tình cảm mới là chuyện quan trọng nhất!"

"Như vậy được không. . . . . ." Cô thật không phải là người thấy sắc quên bạn! Nhưng tại sao đối với đề nghị của Hạnh Quyên lại không khỏi mong đợi.

"Chúng ta quyết định như vậy đi." Thấy cô vẫn còn do dự, Liễu Hạnh Quyên trực tiếp hạ quyết định, lời nói xoay chuyển lại chuyển lên trên người khối băng lớn. "Nhưng khối băng lớn thật đặc biệt, thế nào không dẫn em đi dạo phố hoặc xem phim, cư nhiên dẫn em đi thả diều?"

"Không biết, em và anh ấy chơi rất vui vẻ, nhất là Thiên Dương, em thật sự không ngờ anh ấy ngốc như vậy, ngay cả diều cũng không buông, cuối cùng vẫn là em tự mình dạy anh ấy, kết quả anh ấy chơi còn điên cuồng hơn em nữa!"

Vừa nhắc tới ngày hôm qua cùng Tiền Thiên Dương thả diều, Ngải Dĩ Ưu đã nói không ngừng, không những khua tay múa chân, trên mặt còn tản ra ánh sáng vui sướng đầy tình yêu thương.

Khuôn mặt Liễu Hạnh Quyên vui vẻ nhìn cô, Dĩ Ưu là bạn tốt của cô, chỉ cần bạn tốt có thể hạnh phúc, Hạnh Quyên đương nhiên rất vui mừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.